Nhạc nềnTeatime

Khủng Hoảng Nước Mắt Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban trưa của ngày thứ tư chiếu xuống góc chợ hoang quận Thanh Vân hầm hập như thiêu như đốt. Bầu không khí vốn dĩ đã ngột ngạt sau trận đấu loa kinh điển với Hồi Âm Các, giờ đây lại càng thêm đông cứng khi cự đao sắt đen khổng lồ của Sa Vạn Lý chém xuống, vạch ra một đường rãnh sâu hoắm trên mặt đất cằn cỗi, dừng lại ngay sát ranh giới mười mét của kết giới.


"Đường Tấn Trò! Ngươi liên tục hủy hoại thuộc hạ đắc lực của ta, lột mặt nạ quan thuế nha môn, nay lại dám đánh bại khách quý Hồi Âm Các! Hôm nay, Sa Vạn Lý ta đích thân dẫn đầu toàn bộ Thiết Sa Bang kéo đến san phẳng cái rạp gỗ rách nát này, lấy đầu phàm nhân của ngươi để tế cờ!"


Tiếng gầm của Sa Vạn Lý mang theo tu vi Luyện Khí tầng bảy cuồn cuộn, khiến cát bụi xung quanh bay lên mù mịt. Hàng trăm bang chúng Thiết Sa Bang phía sau gã vung đao kiếm sáng loáng, hò hét rung trời, tạo thành một vòng vây trùng điệp bóp nghẹt lấy rạp gỗ talkshow.


Đứng trước bục dẫn chương trình, Đường Tấn Trò khẽ chỉnh lại cổ áo vest cổ trang vải thô màu lam nhạt đã sờn cũ của mình. Chàng thanh niên phàm nhân không có nửa điểm tu vi ấy vẫn giữ phong thái ung dung đến lạ lùng. Anh khẽ vuốt chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc, cảm nhận luồng hơi ấm dịu nhẹ từ di vật của mẹ nuôi tỏa ra xoa dịu đi chút mệt mỏi của thanh quản, rồi khẽ xòe chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' ra phe phẩy.


"Sa bang chủ," Đường Tấn Trò đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, cất giọng trầm ấm, truyền cảm vang dội qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh: "Gõ cửa nhà người khác mạnh thế không sợ gãy tay sao? Rạp gỗ của ta tuy nhỏ, nhưng khách bước vào phải có văn hóa. Nếu ngài muốn lên ghế nóng sám hối về những tội ác bảo kê, cướp bóc bấy lâu nay, xin mời xếp hàng đóng tiền vé. Còn nếu muốn dùng bạo lực... e là ngài hơi đánh giá cao cây đao rỉ sét của mình rồi."


"Tên phàm nhân ngu xuẩn! Chết đi!"


Sa Vạn Lý điên tiết, vung mạnh cự đao sắt đen chém thẳng vào đầu Đường Tấn Trò. Nhát chém mang theo sát khí đỏ thẫm thực thể hóa thành hình một con mãng xà khổng lồ hung tợn, gầm rú lao lên.


*Oong...*


Ngay khi lưỡi đao khổng lồ vừa chạm vào ranh giới mười mét, màng sáng của Kết giới gỗ cấp 3 bỗng nhiên rực sáng lên một luồng linh quang màu vàng sồi cứng cáp. Luồng sát khí mãng xà hung hãn của Sa Vạn Lý vừa chạm vào màng sáng liền bị đóng băng động năng tuyệt đối, rồi dưới sự kinh ngạc của hàng vạn người, nó dở khóc dở cười chuyển hóa thành một làn gió mát rượi thổi bay bụi bặm trường quay, làm mái tóc của Đường Tấn Trò bay bay cực ngầu.


Lực phản chấn cực mạnh từ kết giới dội ngược lại khiến Sa Vạn Lý tê dại cả hai cánh tay, cự đao sắt đen suýt chút nữa tuột khỏi tay gã. Gã lảo đảo lùi lại mấy bước, đôi mắt xám xịt trợn trừng đầy kinh hãi:


"Cái... cái kết giới tà môn gì thế này?! Lực lượng Luyện Khí tầng bảy của ta lại không thể lay động nổi một phân?!"


Lạc Vô Trần tay cầm thanh kiếm cổ Vô Trần rực sáng lam quang bước lên một bước, chắn trước bục dẫn chương trình, lạnh lùng nhìn Sa Vạn Lý: "Sa Vạn Lý, kiếm của ta hôm nay đã rũ sạch gỉ sét. Nếu ngươi dám bước qua ranh giới này một bước, ta không ngại dùng ngươi để thử kiếm đạo mới."


Nhìn thấy Lạc Vô Trần – kiếm sĩ Luyện Khí tầng sáu đã hoàn toàn phục hồi tinh thần lực, lại nhìn thấy hàng vạn phàm nhân thuộc Phàm Nhân Minh phía sau đang phẫn nộ cầm chổi tre, gạch đá sẵn sàng liều mạng bảo vệ rạp gỗ, Sa Vạn Lý biết mình không thể hành động thô bạo lúc này. Gã nghiến răng ken két, chỉ thẳng đao vào Đường Tấn Trò:


"Được! Đường Tấn Trò, ngươi giỏi lắm! Kết giới của ngươi giỏi lắm chỉ bảo vệ được ngươi trong phạm vi mười mét này! Ta sẽ ra lệnh cho Thiết Sa Bang phong tỏa toàn bộ khu chợ hoang này, nội bất xuất ngoại bất nhập! Ta xem lũ phàm nhân các ngươi ăn cái gì, uống cái gì để duy trì cái talkshow rách nát này! Chúng ta đi!"


Sa Vạn Lý hậm hực dẫn theo hàng trăm bang chúng rút lui, nhưng gã vẫn cắt cử hàng chục tên lâu la canh gác nghiêm ngặt ngoài rìa kết giới mười mét, quyết tâm bao vây cô lập rạp gỗ.


***


Sau cuộc rút lui đầy bất lực của Sa Vạn Lý, danh tiếng của "Talkshow Khóc Lóc" lại một lần nữa bùng nổ khắp phàm thành Thanh Vân. Người dân phàm nhân và các tán tu cấp thấp nhận ra rạp gỗ của Đường Tấn Trò chính là khu vực an toàn nhất thế giới, nơi ngay cả bang chủ Thiết Sa Bang cũng phải bó tay chịu trói.


Để hỗ trợ cộng đồng phàm nhân nghèo khổ và những tán tu lầm đường lạc lối muốn hoàn lương, Đường Tấn Trò quyết định trích một phần doanh thu từ linh thạch vụn và tiền xu quyên góp được để làm "quỹ từ thiện". Bất kỳ ai bước lên Ghế Nóng Sám Hối, chân thành bộc bạch nỗi đau, sám hối về những tội lỗi bạo lực trong quá khứ và khóc lóc thật lòng, đều sẽ nhận được một phần quà cứu trợ gồm năm viên linh thạch vụn và một bao gạo nhỏ.


Chính sách nhân văn này ngay lập tức thu hút hàng ngàn người đổ xô đến rạp gỗ. Thế nhưng, lòng tốt của người phàm giữa thế giới tu tiên bạo lực luôn là miếng mồi ngon cho những kẻ hám lợi.


Sáng ngày thứ năm, buổi phát sóng trực tiếp dã chiến bắt đầu.


Trên Ghế Nóng Sám Hối lúc này là một gã tán tu gầy gò có biệt danh là Mã Sáu, tu vi Luyện Khí tầng một. Gã đang gào khóc thảm thiết, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt tuôn ra như mưa sa bão táp, ướt sũng cả vạt áo vải thô.


"Hu hu... Đường đại ca! Tôi khổ quá! Thuở nhỏ tôi nghèo đói không có cơm ăn, phải đi trộm một con gà của hàng xóm, sau đó bị cha đánh gãy chân! Tôi sám hối! Tôi hứa từ nay về sau sẽ ăn chay niệm Phật, không bao giờ trộm cắp nữa! Xin đài hãy thương xót phát cho tôi ít linh thạch vụn để mua thuốc trị chân! Hu hu hu!"


Tiếng khóc của Mã Sáu vang dội qua Loa Gỗ Phóng Thanh cực kỳ thê thảm, nhưng Đường Tấn Trò đứng bên cạnh bàn dẫn chương trình lại khẽ chau mày.


Anh không hề nghe thấy âm thanh bíp bíp quen thuộc báo hiệu Rating tăng vọt từ hệ thống Sáng Thế Thần Đài. Ngược lại, bảng điều khiển tinh thần trong đầu anh liên tục hiện lên những dòng chữ đỏ cảnh báo:


[Hệ thống cảnh báo: Lượng Rating tâm linh đang sụt giảm nghiêm trọng! Khán giả cảm thấy sự giả tạo, gượng gạo từ khách mời! Rating hiện tại giảm 100 điểm, chỉ còn 6850 points!]


Đường Tấn Trò khẽ nheo mắt, vận hành kỹ năng **Đọc vị cơ mặt** để quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt của Mã Sáu.


Thông thường, một người khi khóc thật lòng vì đau khổ hay sám hối, các cơ vùng lông mày sẽ co kéo lên phía trên và chụm vào nhau, khóe miệng khẽ trễ xuống, và cơ mặt sẽ có sự rung động tự nhiên do cảm xúc chi phối. Thế nhưng, gương mặt của Mã Sáu lúc này lại cứng đờ một cách bất thường (cơ mặt cứng đờ bất thường). Các cơ má của gã hoàn toàn không hề chuyển động, khóe miệng thậm chí còn khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ của sự đắc ý, vậy mà nước mắt lại phun ra liên tục từ hai hốc mắt giống như hai vòi nước bị hỏng van.


"Sự giả tạo rõ ràng," Đường Tấn Trò thầm nghĩ. Anh đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, cất giọng trầm ấm nhằm dồn gã vào góc kẹt tâm lý: "Mã Sáu huynh đệ, con gà ngài trộm năm đó... có màu lông gì? Ngài trộm vào giờ nào, và người hàng xóm đó tên là gì?"


Nghe câu hỏi mở bất ngờ của Đường Tấn Trò, Mã Sáu khẽ khựng lại một nhịp. Thế nhưng, gã nhanh chóng lấy lại vẻ mặt đau khổ, trơn tru trả lời:


"Dạ... con gà màu vàng đất, trộm vào giờ Tý, người hàng xóm tên là Lý Lão Đầu! Tôi nhớ rất rõ, mỗi lần nghĩ lại tôi đều đau lòng khôn nguôi! Hu hu hu!"


Đường Tấn Trò khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ sồi đen. Gã tán tu này trả lời quá lưu loát, không hề có sự do dự hay lục tìm ký ức của một người đang xúc động thật sự. Hơn nữa, Micro Chân Thật nói thật 50% lại không hề kích hoạt hình phạt giật điện mông gã. Điều này chứng tỏ gã đã được chuẩn bị tâm lý cực kỳ kỹ lưỡng, hoặc gã đã uống một loại thuốc giải độc tâm lý nhẹ nào đó để né tránh quy tắc kết giới.


Đúng lúc này, y sĩ Ngô Bản Thảo – người thầy thuốc phàm nhân chuyên chăm sóc thanh quản cho Đường Tấn Trò – khẽ nhíu mũi, bước lại gần bục dẫn chương trình. Lão ghé sát tai Đường Tấn Trò, thì thầm bằng giọng cực nhỏ:


"Đường tiểu hữu, có điều bất thường. Ta ngửi thấy mùi 'Lệ Thảo' (Tear Grass) và mật ong rừng cực nồng phát ra từ hơi thở và khóe mắt của gã Mã Sáu kia. Lệ Thảo là loại thảo dược phàm nhân chuyên dùng để kích thích tuyến lệ hoạt động cưỡng chế, chỉ cần bôi một chút dịch chiết vào khóe mắt hoặc uống vào, nước mắt sẽ tự động tuôn ra liên tục trong vòng nửa canh giờ mà không cần bất kỳ cảm xúc nào!"


Đường Tấn Trò nghe vậy, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh như băng.


"Hóa ra là dùng thuốc kích khóc để lừa đảo kiếm tiền từ thiện," Đường Tấn Trò thầm nghĩ. Anh biết rằng nếu để tình trạng "nước mắt giả tạo" này tiếp tục diễn ra, cốt lõi chân thật của kết giới talkshow sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, lượng Rating tâm linh sẽ sụt giảm nghiêm trọng dẫn đến việc kết giới bị co nhỏ, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của anh và cả ekip.


Đường Tấn Trò lập tức giơ tay phải lên cao, lắc mạnh chiếc Chuông Định Âm. Âm thanh đanh gọn vang lên cưỡng chế cắt ngang tiếng khóc giả tạo của Mã Sáu:


"Tạm dừng chương trình! Ban hậu cần lập tức ngừng phát quà từ thiện và linh thạch cứu trợ hằng ngày! Thiết Đầu Đà, đưa vị khách mời này xuống dưới cho ta!"


"Ơ... Đường đại ca! Tại sao lại không phát quà nữa?! Tôi khóc thật lòng mà! Tôi sám hối thật mà!" Mã Sáu hoảng hốt kêu gào, định bám chặt lấy Ghế Nóng Sám Hối.


Thế nhưng, Trưởng ban an ninh Thiết Đầu Đà đã bước lên. Gã khổng lồ trọc lốc vạm vỡ, mặt đầy sẹo hung tợn, dùng cái đầu sắt cứng như đá khẽ cụng nhẹ vào vai Mã Sáu một cái, giọng nói ồm ồm đầy uy hiếp: "Đường đại ca bảo ngươi xuống, ngươi còn lải nhải cái gì? Muốn thử độ cứng đầu của ta sao?"


Mã Sáu sợ hãi xanh mặt, vội vàng rụt cổ lủi thủi đi xuống dưới khán đài.


Quyết định tạm dừng phát quà từ thiện của Đường Tấn Trò ngay lập tức gây ra một làn sóng xôn xao, bất bình lớn trong đám đông tán tu nghèo khổ dưới khán đài. Nhiều kẻ bắt đầu la ó, kích động đám đông:


"Tại sao lại dừng phát quà?! Đài talkshow chữa lành cái gì chứ, hóa ra cũng chỉ là lũ lừa đảo, hứa lèo phàm nhân!"


"Chúng ta đã khóc lóc sám hối thảm hại thế này rồi mà không được một viên linh thạch vụn nào sao?! Không công bằng!"


Đứng trước áp lực dư luận đang lung lay, Đường Tấn Trò vẫn đứng im mỉm cười sắc sảo dưới ánh đèn hắt của kết giới, không hề lên tiếng giải thích. Anh biết rằng lúc này giải thích bằng lời nói suông là vô ích, cần phải tìm ra nguồn gốc của loại đan dược giả tạo này để triệt hạ tận gốc.


Đúng lúc đó, Cố Nhất Phàm – Trưởng ban săn tin gầy gò, mắt la mày lém – hớt hải chạy từ phía Hẻm Linh Thạch về phía rạp gỗ. Gã lách qua vòng vây lâu la Thiết Sa Bang một cách khéo léo nhờ bộ pháp nhanh nhẹn, leo lên bục dẫn chương trình, thở hổn hển nói nhỏ vào tai Đường Tấn Trò:


"Đại ca! Tôi đã điều tra ra rồi! Ở khu ổ chuột Hẻm Linh Thạch đang có một quầy đan dược lạ cực kỳ đắt khách. Chủ quầy là một gã đan sư trẻ tuổi tên là **Tiêu Viêm Anh**. Gã vì ghen tị với khả năng làm người khác khóc tự nhiên của anh nên đã chế tạo ra một loại 'Cảm Xúc Đan phế phẩm' bán với giá rẻ mạt 1 linh thạch vụn mười viên cho đám tán tu hám lợi. Loại đan dược lỗi này thực chất chứa hoạt chất Lệ Thảo bôi trơn tuyến lệ cực mạnh, uống vào là tự động chảy nước mắt ròng rã để tụi nó đến đây đóng kịch lừa linh thạch từ thiện của chúng ta!"


"Tiêu Viêm Anh... Đan sư tập sự Luyện Khí tầng hai," Đường Tấn Trò khẽ lẩm nhẩm cái tên này, ánh mắt hiện lên một tia sáng lạnh lùng của một MC đang chuẩn bị lên kịch bản cho một buổi phát sóng bùng nổ. "Hắn dám dùng đan dược giả tạo để bôi nhọ tính chân thật của rạp gỗ ta sao?"


Anh quay sang Cố Nhất Phàm, ra lệnh bằng giọng đanh thép:


"Nhất Phàm, lập tức dùng mạng lưới Cái Bang dán áp-phích dạ quang khắp thành, tuyên bố lịch phát sóng đặc biệt ngày mai. Đối tượng khách mời chính thức của chúng ta chính là đan sư Tiêu Viêm Anh! Ta muốn xem, đan dược của hắn có thể chống lại được quy tắc chân thật của chiếc Micro Gỗ Sơ Khai này hay không!"


Cố Nhất Phàm hớn hở gật đầu: "Có ngay đại ca! Lần này chúng ta phải lột mặt nạ gã đan sư lỗi này trước toàn dân thiên hạ!"


Đường Tấn Trò đứng trên bục cao, đưa chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, giọng nói trầm ấm vang dội qua Loa Gỗ Phóng Thanh, tuyên bố đanh thép hướng về phía Hẻm Linh Thạch:


"Tiêu Viêm Anh! Ngươi tự tin đan dược của mình là hoàn hảo, có thể dùng nước mắt giả tạo để lừa gạt lòng tốt của phàm nhân sao? Số phát sóng ngày mai, ta mời ngươi bước lên Ghế Nóng Sám Hối này! Hãy để bàn dân thiên hạ chứng kiến, đan dược của ngươi có thể che giấu được sự tự ti và lòng ghen tị hèn nhát bên trong tâm hồn ngươi hay không!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!