Nhạc nềnTeatime

Đại Chiến Âm Lượng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban trưa của ngày thứ tư chiếu xuống góc chợ hoang quận Thanh Vân, mang theo cái nóng hầm hập của vùng biên viễn cằn cỗi nhưng không thể dập tắt được bầu không khí náo nhiệt đang bao trùm rạp gỗ talkshow. Phía trên sân khấu dã chiến, Tiền Đa Đa một tay ôm lấy một bên má đang sưng vù như quả táo, tay kia lóng ngóng nhặt chiếc răng cửa bị sứt cùng thỏi vàng giả bọc chì đen thui dưới đất lên, mếu máo dọn dẹp. Dưới khán đài, hàng vạn phàm nhân thuộc Phàm Nhân Minh vẫn chưa hết phấn khích sau phiên tòa lột mặt nạ hai quan tham Tiêu Phán và Tiền Hữu Tài. Lão phu tử Tề Hằng đang cẩn thận cất cuốn sổ quỹ đen vào túi sách luật, dõng dạc tuyên bố sẽ lập tức viết sớ dâng lên quan phủ hoàng gia Đại Càn để định tội hai kẻ tham tàn.


Đường Tấn Trò đứng trên bục dẫn chương trình, khẽ phe phẩy chiếc Quạt Giấy Chữ 'Đức' đầy phong thái ung dung, lịch lãm. Anh khẽ vuốt chiếc Trâm Gỗ Sồi cài trên búi tóc, cảm nhận luồng ấm áp dịu nhẹ từ di vật của mẹ nuôi tỏa ra xoa dịu đi chút mệt mỏi của thanh quản phàm nhân. Thế nhưng, nụ cười trên môi anh bỗng nhiên khựng lại khi nhớ đến lời cảnh báo đầy nham hiểm của Thôi Phán trước khi gã chạy trốn: Hồi Âm Các phương Bắc đã liên kết với Thiết Sa Bang, chuẩn bị tổ chức một buổi 'hòa nhạc tà thuật' để phá sóng talkshow.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Một chuỗi tiếng nổ vang rền từ phía đối diện rạp gỗ cắt ngang dòng suy nghĩ của Đường Tấn Trò. Mặt đất chợ hoang rung chuyển dữ dội. Từ trong đám bụi mù mịt, một toán tu sĩ mặc đạo bào màu lam nhạt sang trọng, thêu họa tiết sóng âm uốn lượn nhanh chóng dựng lên một sân khấu khổng lồ bằng gỗ ngô đồng khảm ngọc rực rỡ. Sân khấu này cao hơn rạp gỗ của Đường Tấn Trò cả thước, tỏa ra luồng linh khí lấp lánh, đối chọi trực diện với vẻ thô sơ, mộc mạc của rạp talkshow đường phố.


Tại trung tâm sân khấu xa hoa ấy, một thanh niên mặc áo trắng cao nhã bước ra. Khuôn mặt hắn lạnh lùng, kiêu ngạo, mái tóc đen dài bay bay trong gió nhẹ. Hắn ôm một cây đàn cổ tranh bằng gỗ ngô đồng khảm ngọc bích rực sáng kiếm quang cấp thấp. Đó chính là Tạ Thính Phong, thiên tài cổ tranh của Hồi Âm Các, đệ tử trẻ tuổi sở hữu tu vi Luyện Khí tầng ba cùng tuyệt kỹ Hồi Âm Công khét tiếng.


Tạ Thính Phong đứng trên cao, liếc mắt nhìn rạp gỗ talkshow của Đường Tấn Trò bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Hắn nhếch môi cười lạnh, giọng nói được linh lực khuếch đại vang dội khắp chợ hoang:


"Một lũ phàm nhân rác rưởi cùng một tên MC không có nửa điểm tu vi, dám dùng ba trò khóc lóc dung tục để mị dân, làm suy đồi chí khí tu sĩ! Hôm nay, Hồi Âm Các ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là thanh âm của thần thánh, thế nào là nghệ thuật cao nhã thực sự!"


Nói xong, Tạ Thính Phong ung dung ngồi xuống trước cây đàn cổ tranh khảm ngọc. Hắn khẽ lướt mười ngón tay thon dài trên dây đàn.


*Từng... Tưng...*


Tiếng đàn vừa vang lên, không khí bỗng nhiên dao động mạnh mẽ. Từng luồng sóng âm màu hồng lấp lánh tựa như những dải lụa đào mềm mại bắt đầu ngưng tụ từ hư không, tỏa ra làn hương thơm quyến rũ nhẹ. Đây chính là "Mị thuật đàn tranh Hồi Âm Các", một loại tà thuật âm thanh gây nghiện cực kỳ nguy hiểm, có khả năng kích thích trực tiếp vào vỏ não, khơi gợi lòng tham và những ảo vọng điên cuồng của người nghe.


Sóng âm màu hồng lan tỏa đến đâu, khán giả phàm nhân bên dưới bắt đầu đờ đẫn đến đó. Đôi mắt của Vương Lão Ngũ, Tôn Đại Nương và hàng ngàn người dân Phàm Nhân Minh bỗng chốc trở nên trống rỗng, vô hồn. Họ vô thức quay lưng lại với rạp gỗ talkshow, bước đi lảo đảo như những xác sống tiến về phía sân khấu của Hồi Âm Các.


"Đẹp... đẹp quá... Tiếng đàn thật là thanh cao..."


"Ta muốn nghe nữa... Ta muốn dâng hiến tất cả cho thần tiên..."


Nhiều phàm nhân bắt đầu lóng ngóng móc hết những đồng xu phàm nhân và linh thạch vụn cuối cùng trong túi áo ra, đờ đẫn ném vào chiếc hòm đồng lớn đặt trước sân khấu của Tạ Thính Phong. Thậm chí, ngay cả vài tên tán tu Luyện Khí sơ kỳ cũng bị mị thuật làm rối loạn tâm thần, vẻ mặt đầy hưng phấn cuồng nhiệt, sẵn sàng dâng nộp cả túi trữ vật.


Nhìn thấy cảnh tượng lượng người xem sụt giảm nghiêm trọng, Đường Tấn Trò khẽ nheo mắt. Hệ thống trong đầu anh bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo dồn dập:


[Hệ thống cảnh báo: Lượng khán giả sụt giảm đột ngột dưới mốc an toàn! Điểm Rating tâm linh đang bị rò rỉ! Kết giới gỗ cấp 3 có nguy cơ bị co nhỏ!]


"Đường đại ca! Làm sao bây giờ?" Cố Nhất Phàm hoảng hốt chạy lại, gương mặt gầy gò tái mét. "Tiếng đàn của tên mặt trắng kia có độc! Bà con phàm nhân đều bị thôi miên hết rồi! Cứ thế này thì đài của chúng ta sập tiệm mất!"


"Không hoảng sợ," Đường Tấn Trò vẫn giữ phong thái bình tĩnh của một MC chuyên nghiệp. Anh nhanh chóng vận hành tư duy tâm lý học hành vi hiện đại để phân tích đối thủ. "Mị thuật của Tạ Thính Phong dựa trên việc kích thích lòng tham, sự hưng phấn và ảo vọng nông cạn của con người. Tần số sóng âm của hắn tuy nhanh và rực rỡ, nhưng bản chất lại vô cùng nông rỗng. Muốn phá vỡ sự thôi miên này, không thể dùng bạo lực vật lý, mà phải dùng một loại cảm xúc đối nghịch mạnh mẽ hơn để kéo họ về với thực tại."


"Cảm xúc đối nghịch?" Tiền Đa Đa ôm má sưng hỏi xen vào. "Là cái gì?"


Đường Tấn Trò mỉm cười sắc sảo, xếp Quạt Giấy Chữ 'Đức' lại, gõ nhẹ lên lòng bàn tay:


"Đó chính là sự u sầu, nỗi buồn trần trụi và sự sám hối chân thành. Khi con người ta rơi vào trạng thái u uất trầm lắng nhất, mọi ảo vọng hưng phấn giả tạo sẽ tự động tan biến. Ngô Thiết! Mang Chân Đế Micro Bằng Sắt ra đây! Đóng chặt xuống bàn dẫn chương trình cho ta!"


"Có ngay!"


Gã khổng lồ Ngô Thiết bước ra từ hậu trường, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên như đá tảng. Gã nâng chiếc chân đế micro bằng sắt nặng đúng 50 cân đặt mạnh xuống mặt bàn gỗ sồi đen Thanh Vân. Chiếc bàn gỗ sồi đen chịu lực va đập cực tốt phát ra một tiếng *Rầm* trầm đục, giữ vững chiếc Micro Gỗ Sơ Khai không bị rung lắc trước các chấn động sóng âm từ bên ngoài dội vào.


Đường Tấn Trò quay sang Liễu Như Yên, cô đào hát u sầu đang ôm cây đàn tỳ bà Thương Tâm đứng chờ sẵn ở cánh gà:


"Như Yên cô nương, hôm nay đài chúng ta sống hay chết, hoàn toàn phụ thuộc vào tiếng đàn và giọng ca của cô. Hãy dùng khúc nhạc 'Thương Tâm', kết hợp với hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh công suất lớn của kết giới gỗ cấp 3 để tịnh hóa mị thuật này!"


Liễu Như Yên khẽ gật đầu, đôi mắt u sầu ngập tràn sự kiên định: "Đường công tử yên tâm, Như Yên hiểu phải làm gì."


Đường Tấn Trò nhanh tay kết nối sợi dây leo linh lực phát sáng từ Micro Gỗ Sơ Khai vào hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh khoét rỗng bằng thân cây ngô đồng cổ thụ. Anh hít một hơi thật sâu, đưa micro lên sát miệng, cất Giọng nói ấm áp trầm bổng đặc trưng của mình:


"Chào mừng quý vị khán giả đến với chương trình phát sóng đặc biệt của Talkshow Khóc Lóc! Hôm nay, chúng ta không phỏng vấn ma đầu, mà sẽ mang đến cho quý vị một liệu pháp âm nhạc trị liệu tâm hồn chân thật nhất!"


*Oong...*


Giọng nói ấm áp của Đường Tấn Trò qua hệ thống Loa Gỗ Phóng Thanh được khuếch đại lên gấp mười lần, vang dội đi xa cả năm trăm mét, đâm thẳng vào màng nhĩ của đám đông đang đờ đẫn. Tiếng loa phóng thanh chấn nhiếp khiến bước chân của nhiều phàm nhân khựng lại trong giây lát.


Ngay lập tức, Liễu Như Yên bước ra sân khấu, ngồi xuống bên cạnh bàn dẫn. Ngón tay thon thả của cô khẽ gảy lên dây đàn tỳ bà Thương Tâm.


*Tùng... Tùng... Tùng...*


Tiếng đàn tỳ bà u sầu, trầm lắng cất lên. Khác với tiếng đàn tranh thanh cao nhưng lạnh lùng của Tạ Thính Phong, tiếng đàn tỳ bà của Liễu Như Yên mang theo hơi thở trần trụi của nhân sinh phàm trần, nỗi buồn của những kiếp người trôi nổi mồ côi.


Cùng với tiếng đàn, Liễu Như Yên cất giọng ca sầu thảm, trầm ấm vang vọng qua Loa Gỗ Phóng Thanh. Đây chính là tuyệt kỹ "Nhạc sầu tịnh hóa oán khí" kết hợp với màng sáng của Kết giới gỗ cấp 3.


*Vút...*


Từ chiếc loa gỗ khổng lồ, từng luồng sóng âm màu lam nhạt, bán trong suốt tựa như những làn sương mù u sầu bắt đầu phóng ra, cuồn cuộn tràn về phía sân khấu của Hồi Âm Các.


Cuộc đại chiến âm lượng chính thức bùng nổ!


Trên bầu trời chợ hoang, hai luồng sóng âm màu hồng và màu lam va chạm trực diện vào nhau. Sóng âm màu hồng lấp lánh mị hoặc cố gắng ăn mòn tâm trí người nghe, nhưng ngay khi chạm phải sóng âm màu lam u sầu, nó liền bị dập tắt hoàn toàn như ngọn lửa gặp nước lũ.


Tiếng nhạc sầu u uất đi thẳng vào tâm can của hàng vạn phàm nhân. Nó không bắt họ phải dâng tiền, mà bắt họ phải đối diện với thực tại cuộc sống nghèo khó, với những nỗi lo toan cơm áo gạo tiền thường nhật.


"Ơ... Tại sao ta lại đứng đây?" Vương Lão Ngũ bừng tỉnh khỏi cơn thôi miên, nhìn thỏi bạc lẻ trên tay mình, rồi nhìn sang Tạ Thính Phong bằng ánh mắt hoang mang. "Vợ ta ở nhà còn đang chờ tiền mua gạo, con trai ta thì chưa có dép rơm để đi... Tại sao ta lại đem tiền mồ hôi nước mắt dâng cho một gã tu sĩ mặc áo lụa trắng xa hoa kia chứ?"


"Phải đó! Lão tử làm lụng vất vả mổ lợn cả ngày, gã tu sĩ kia chỉ cần gảy mấy cái dây đàn là muốn lừa sạch tiền của ta sao?!" Một phàm nhân khác phẫn nộ hét lên.


Sự thôi miên bị phá vỡ hoàn toàn. Hàng vạn phàm nhân Phàm Nhân Minh bừng tỉnh, họ vội vàng giật lại tiền xu và linh thạch vụn của mình, quay lưng lại với sân khấu Hồi Âm Các, đồng loạt kéo về phía rạp gỗ của Đường Tấn Trò.


Nhìn thấy khán giả quay trở lại, Tạ Thính Phong biến sắc mặt. Hắn không thể tin nổi mị thuật đàn tranh đắc ý của mình lại bị đánh bại dễ dàng bởi một giọng ca phàm nhân sầu thảm. Gương mặt thanh tú của hắn vặn vẹo vì tức giận, hắn gầm lên:


"Lũ phàm nhân ngu muội! Các ngươi thà nghe tiếng hát rác rưởi u sầu kia chứ không thèm thưởng thức thanh âm thanh cao của Hồi Âm Các ta sao?! Hôm nay ta sẽ dùng toàn lực Hồi Âm Công để trấn áp các ngươi!"


Tạ Thính Phong điên cuồng vận hành luồng linh lực Luyện Khí tầng ba trong đan điền, mười đầu ngón tay lướt nhanh như gió trên dây đàn cổ tranh ngô đồng khảm ngọc. Tiếng đàn tranh phát ra những âm thanh sắc bén như kiếm khí, tạo ra những luồng sóng âm màu hồng thẫm rực rỡ, mang theo sát ý chiến đấu tấn công thẳng vào rạp gỗ.


Đường Tấn Trò đứng dưới ánh đèn hắt của kết giới, khẽ phe phẩy quạt giấy, ánh mắt đầy vẻ bao dung và thương hại. Anh đưa micro lên sát miệng, dùng kỹ năng Chuyển hướng dư luận để dắt mũi tư duy khán giả:


"Tạ đại nhạc sĩ, ngài luôn miệng nói tiếng đàn của mình là thanh cao, là thanh âm của thần thánh. Nhưng tại sao trong tiếng đàn thanh cao ấy lại chứa đựng lòng tham muốn lừa gạt tiền xu của phàm nhân nghèo khổ? Tại sao ngài lại phải dùng tà thuật thôi miên để ép buộc họ quyên góp? Có phải... sự thanh cao của ngài thực chất chỉ là một lớp sơn son giả tạo để che giấu sự nghèo nàn về mặt tâm hồn và lòng tham vô đáy của Hồi Âm Các các ngài hay không?"


Giọng nói trầm ấm, đầy tính thuyết phục của Đường Tấn Trò vang dội qua loa phóng thanh, đâm thẳng vào tâm lý tự phụ của Tạ Thính Phong. Khán giả phàm nhân bên dưới nghe vậy liền đồng loạt phẫn nộ la ó, vỗ tay rầm rộ để ủng hộ MC.


"Phải đó! Lão bảnh bao mặc áo trắng kia thực chất chỉ là một tên lừa đảo chuyên nghiệp!"


"Đồ ngụy quân tử! Trả lại sự yên bình cho chợ hoang!"


Đường Tấn Trò nhanh chóng nắm bắt thời cơ, anh giơ cao tay phải, dẫn đầu đám đông vỗ tay đồng loạt theo nhịp điệu đập tay giòn giã. Đây chính là kỹ năng "Vỗ tay cưỡng chế" phá vỡ sự tự phụ của đối thủ:


*Bộp! Bộp! Bộp!*


Tiếng vỗ tay đồng loạt của hàng vạn phàm nhân vang dội như sấm truyền khắp khu chợ hoang, tạo ra một tần số rung động cực mạnh, đè bẹp hoàn toàn nhịp điệu tiếng đàn tranh của Tạ Thính Phong. Tiếng vỗ tay rầm rộ cắt đứt dòng linh lực vận hành của gã nhạc sĩ kiêu ngạo, khiến gã mất đi sự tập trung tối thiểu.


"Không... không thể nào! Nhạc cảnh của ta!"


Tạ Thính Phong hoảng loạn hét lên. Mười ngón tay gã run rẩy, không thể giữ nổi nhịp điệu đàn tranh. Sự tự phụ và kiêu ngạo của gã bị đè bẹp hoàn toàn trước sức mạnh của truyền thông đại chúng phàm nhân.


*Phựt... Phựt... Phựt!*


Ba sợi dây đàn tranh bằng tơ tằm cổ đại bỗng nhiên đứt phăng dưới lực gảy hỗn loạn của Tạ Thính Phong. Luồng linh lực Hồi Âm Công bị phản phệ dữ dội, dội ngược thẳng vào đan điền gã.


"Phụt!"


Tạ Thính Phong mặt trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả cây đàn cổ tranh ngô đồng khảm ngọc bích sang trọng. Gã lảo đảo lùi lại mấy bước, ngã quỵ xuống mặt sàn sân khấu, hơi thở yếu ớt, ánh mắt ngập tràn sự bàng hoàng và nhục nhã tột độ.


Toàn bộ ban nhạc và đệ tử Hồi Âm Các chứng kiến sư huynh thiên tài bị đánh bại thảm hại liền hoảng hốt thu dọn đàn cụ, nhục nhã dìu Tạ Thính Phong chạy trốn khỏi chợ hoang trong tiếng cười chê nhạo của dân chúng.


[Hệ thống thông báo: Đánh bại hoàn toàn mị thuật đàn tranh của Hồi Âm Các! Rating chương trình đạt mốc bùng nổ cực đại!]


[Hệ thống chúc mừng: Kích hoạt thành công chỉ số Rating D (Bùng nổ)! Mở khóa tính năng Micro Chân Thật bắt buộc nói thật 50%! Tích lũy thêm 2000 điểm Rating tâm linh! Quỹ hiện tại đạt 6950 points!]


Cả khu chợ hoang vỡ òa trong tiếng hò reo chiến thắng vĩ đại. Vương Lão Ngũ dẫn đầu Phàm Nhân Minh vây quanh rạp gỗ, vỗ tay nhiệt liệt chúc mừng Đường Tấn Trò và ekip sản xuất. Tiền Đa Đa hớn hở ôm má sưng, quên cả nỗi đau sứt răng, lẩm nhẩm tính toán số tiền xu quyên góp tăng vọt trong hòm công đức.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Một loạt tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ bốn phía xung quanh khu chợ hoang. Bầu trời Thanh Vân Thành bỗng chốc tối sầm lại, mây đen oán khí cuồn cuộn kéo đến che kín cả ánh nắng ban trưa.


Từ trong các ngõ ngách của chợ hoang, hàng trăm tên lưu manh và tán tu khát máu của Thiết Sa Bang, tay cầm đao kiếm sáng loáng đầy sát khí, hung hãn tràn ra bao vây chặt chẽ toàn bộ rạp gỗ talkshow dã chiến trong bán kính mười mét kết giới.


Đi đầu đám đông hung hãn ấy là một nam tử trung niên khuôn mặt xương xẩu xám xịt, khoác áo choàng lụa thêu hình rắn độc màu đen đầy quyền lực, tay đeo chiếc nhẫn đầu lâu bằng xương tỏa ra làn khói cát độc mờ ảo. Đó chính là Sa Vạn Lý, bang chủ Thiết Sa Bang tối cao phương viên trăm dặm, kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí tầng bảy cực kỳ tàn bạo.


Sa Vạn Lý vung chiếc cự đao sắt đen khổng lồ rạch đôi mặt đất, dừng lại ngay sát ranh giới kết giới mười mét, ánh mắt rực lửa giận dữ và sát khí đẫm máu nhìn chằm chằm vào Đường Tấn Trò đứng trên bục dẫn:


"Đường Tấn Trò! Ngươi liên tục hủy hoại thuộc hạ đắc lực của ta, lột mặt nạ quan thuế nha môn, nay lại dám đánh bại khách quý Hồi Âm Các! Hôm nay, Sa Vạn Lý ta đích thân dẫn đầu toàn bộ Thiết Sa Bang kéo đến san phẳng cái rạp gỗ rách nát này, lấy đầu phàm nhân của ngươi để tế cờ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!