Sân Khấu Gỗ Giữa Chợ Hoang
Căn nhà tranh vách đất nằm sát rìa tường thành phía Tây của thành hoang Thanh Vân chưa bao giờ lung lay dữ dội đến thế. Gió bão rít gào ngoài kia không đáng sợ bằng tiếng đập cửa rầm rầm như muốn dỡ tung mấy tấm ván mộc sờn cũ.
Bên trong phòng, Đường Tiểu Muội, cô bé mười bốn tuổi gầy gò như một nhánh củi khô, đang ôm chặt lấy chân chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lấm lem nước mắt, đôi mắt tròn xoe ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng. Trên ngực cô bé đeo một chiếc túi vải thô chứa đầy những xấp khăn giấy tẩm hương thảo mộc thanh mát – thứ đạo cụ dọn dẹp mà cô bé vẫn thường giúp anh trai mình chuẩn bị. Cô bé khóc không thành tiếng, chỉ biết run rẩy nhìn về phía cửa chính, nơi những vết nứt trên vách đất đang không ngừng rơi rụng bụi mù.
"Anh ơi... tụi nó đến đòi nhà thật rồi..." Tiểu Muội mếu máo, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
Đứng chắn trước mặt cô bé là Đường Tấn Trò. Chàng thanh niên hai mươi sáu tuổi, dáng người thon gọn, khoác trên mình bộ vest cổ trang được may bằng vải thô màu lam nhạt đã sờn cũ ở gấu áo. Mái tóc anh được búi gọn gàng bằng một chiếc trâm gỗ sồi đơn giản – di vật duy nhất của người mẹ nuôi Lý Thị để lại. Gương mặt Tấn Trò lúc này vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến lạ lùng, dù mồ hôi lạnh đã thấm ướt một mảng lưng áo vest. Anh khẽ thở dài, tay trái vân vê chiếc trâm gỗ trên đầu để tìm kiếm chút ấm áp định thần, tay phải siết chặt một khúc gỗ sồi thô sơ dài khoảng hai gang tay.
Khúc gỗ này nhìn qua chỉ như một thứ đồ chơi trẻ con, nhưng phần đầu của nó lại được khảm một mảnh đá xám tro xù xì, tỏa ra những luồng dao động mờ nhạt đến mức mắt thường không thể nhìn thấy. Đó chính là mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài mà anh vô tình nhặt được tại Miếu Thổ Địa hoang ngoại thành nửa tháng trước, thứ đã biến cuộc đời phàm nhân xuyên không không có linh căn của anh sang một trang hoàn toàn mới.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ sồi tội nghiệp cuối cùng cũng không chịu nổi một cú đạp tàn bạo. Nó vỡ vụn thành những mảnh dăm bay tứ tán. Bụi đất mù mịt thổi vào phòng, kéo theo một luồng áp lực đỏ thẫm nồng nặc mùi máu và sát khí.
Một gã khổng lồ bước vào. Gã mặc chiếc áo khoác da hổ sờn cũ để lộ khuôn ngực vạm vỡ đầy sẹo rết ghê rợn. Gương mặt gã xám xịt, nổi bật với một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống tận cằm, đôi mắt ti hí híp lại đầy tàn độc. Eo gã giắt đôi đoản kiếm tẩm kịch độc xanh lè, tỏa ra làn khói độc nhạt ăn mòn cả nền đất ẩm ướt.
Phó bang chủ Thiết Sa Bang – Hắc Hổ. Kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 6, nỗi ác mộng của hàng vạn phàm nhân tại khu chợ hoang Thanh Vân này.
Theo sau Hắc Hổ là mười tên tay sai hắc bang hung hãn, tay cầm gậy gỗ và xích sắt, dàn hàng ngang chặn đứng mọi lối thoát duy nhất của căn nhà tranh.
"Đường Tấn Trò!" Hắc Hổ gầm lên, giọng nói khàn khàn như hai mảnh kim loại rỉ sét cọ vào nhau. Gã ném mạnh một tờ giấy tuyên ngôn nợ nần loang lổ vết dầu mỡ xuống chiếc bàn gỗ sồi. "Chú nuôi ăn hại Đường Nhị Cẩu của ngươi đã gán nợ căn nhà tranh vách đất này cho sòng bạc Thiết Sa Bang chúng ta để trừ ba trăm viên linh thạch vụn! Hôm nay đã quá hạn ba ngày, nếu ngươi không nôn đủ tiền ra, ta sẽ dỡ cái nhà này làm củi, còn con nhóc kia..."
Gã liếc đôi mắt ti hí về phía Đường Tiểu Muội đang co rúm sau lưng Tấn Trò, nở một nụ cười ghê tởm. "Lầu xanh Hồng Kiều ngoại ô đang thiếu nha hoàn chạy việc. Trông con bé tuy gầy gò nhưng bán đi cũng gỡ gạc được vài chục linh thạch vụn đấy!"
Tiểu Muội nghe vậy liền hét lên một tiếng nhỏ, ôm chặt lấy vạt áo vest của anh trai, khóc nức nở.
Tấn Trò khẽ nheo mắt. Dưới góc độ của một cựu đạo diễn chương trình thực tế kiêm chuyên gia tâm lý học hiện đại, anh lập tức phân tích hành vi của Hắc Hổ. Đồng tử gã giãn nở nhẹ khi nhắc đến tiền bạc, vai phải gã hơi lệch về phía sau – tư thế phòng thủ của những kẻ luôn lo sợ bị đánh lén từ sau lưng, và sát khí gã tỏa ra tuy nồng đậm nhưng lại thiếu đi sự kiên định, chứng tỏ gã đang cố tình dùng bạo lực để che giấu một nỗi bất an hoặc một áp lực tài chính từ bang chủ Sa Vạn Lý phía trên.
"Hắc Hổ phó bang chủ," Tấn Trò chậm rãi bước lên một bước, phong thái ung dung, lịch thiệp như một MC đang đứng trước ống kính máy quay. Anh cúi đầu chào theo đúng quy chuẩn giao tiếp xã hội hiện đại. "Về khoản nợ của chú nuôi tôi, chúng ta hoàn toàn có thể ngồi lại đối thoại ôn hòa để tìm ra phương án giải quyết tối ưu nhất cho cả hai bên. Bạo lực không bao giờ là liều thuốc tốt cho các cuộc khủng hoảng tài chính."
Hắc Hổ ngẩn người mất hai giây trước thái độ kỳ lạ của gã phàm nhân trước mặt. Thông thường, phàm nhân khi thấy gã dẫn quân đến siết nợ đều sẽ quỳ lạy khóc lóc van xin, hoặc liều mạng chạy trốn. Kẻ điên mặc bộ quần áo lam nhạt kỳ quái này lại đang nói cái quái gì thế kia? Đối thoại ôn hòa? Khủng hoảng tài chính?
"Đối thoại cái con mẹ ngươi!" Một tên thuộc hạ hắc bang đứng bên cạnh Hắc Hổ cười rộ lên, vung cây gậy gỗ thô bạo định đẩy Tấn Trò ra để bắt lấy Tiểu Muội. "Thằng phế vật không có tu vi này bị dọa đến hóa điên rồi! Đại ca, để tiểu nhân trói gã lại ném ra đường!"
Tấn Trò nhíu mày. Theo bản năng tự vệ của người phàm, anh giơ tay định đẩy tên thuộc hạ ra. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào bả vai thô kệch của tên lưu manh, một luồng lực phản chấn từ hộ thể linh lực nhẹ của đối thủ dội ngược lại.
"Rắc!"
Tấn Trò đau điếng mặt, suýt chút nữa tự làm gãy ngón tay phàm nhân của chính mình. Anh vội vàng rụt tay lại, giấu vào sau lưng áo vest, răng cắn chặt để không phát ra tiếng rên rỉ nhục nhã. Chết tiệt, cái thế giới tu tiên bạo lực này thật không có chỗ cho tay chân phàm nhân hoạt động!
"Ha ha ha! Nhìn xem, gã định dùng tay không đấu với tu sĩ Luyện Thể sơ cấp tự phong của chúng ta kìa!" Đám thuộc hạ hắc bang cười rộ lên đầy sỉ nhục.
Hắc Hổ hừ lạnh một tiếng, sát khí đỏ thẫm trên người bùng phát mạnh mẽ hơn. Luồng kiếm áp vô hình từ đôi đoản kiếm tẩm độc giắt bên hông gã quét qua căn phòng, khiến một mảng tường đất sét bên góc nhà bị nứt toác ra, rơi rụng rầm rầm.
[Cảnh báo hệ thống: Kết cấu Căn nhà tranh vách đất bị tổn hại 10%.]
[Năng lượng Rating khởi động hiện tại: 50 điểm.]
[Điều kiện kích hoạt kết giới gỗ cấp 1 đã đủ. Bạn có muốn tiêu hao 50 điểm Rating để khởi động chương trình?]
Một âm thanh máy móc vang lên trong tâm trí Tấn Trò. Anh hít một hơi thật sâu, ngón tay cái miết mạnh vào mảnh vỡ Sáng Thế Thần Đài khảm trên đầu khúc gỗ sồi đang cầm ở tay phải.
"Kích hoạt!"
"Oanh!"
Một tiếng nổ vô thanh vang lên giữa căn phòng chật hẹp.
Từ mảnh vỡ đá xám tro trên tay Tấn Trò, một luồng sóng ánh sáng màu vàng nhạt dịu nhẹ như ánh đèn hắt sân khấu đột ngột bùng phát, lan tỏa với tốc độ chóng mặt ra xung quanh. Trong nháy mắt, luồng sáng vàng nhạt thiết lập thành một màng bảo vệ hình bán cầu có bán kính đúng 3 mét, bao phủ trọn vẹn khu vực chiếc bàn gỗ sồi, Đường Tấn Trò và Đường Tiểu Muội bên trong.
Kết giới gỗ cấp 1 chính thức khởi tạo thành công!
Cùng lúc đó, khúc gỗ sồi thô sơ trên tay Tấn Trò bỗng nhiên biến đổi, các thớ gỗ tự động co giãn, kéo dài và mọc ra một chiếc chân đế vững chắc, biến thành một chiếc Micro Gỗ Sơ Khai hoàn chỉnh. Dưới gầm bàn gỗ sồi, chiếc ghế mộc cũ kỹ cũng phát ra những tiếng kêu đanh gọn, các đường vân gỗ tự động uốn lượn thành những ký hiệu trận pháp cổ xưa phát sáng mờ nhạt – Ghế Nóng Sám Hối đã sẵn sàng hoạt động.
Hắc Hổ bỗng nhiên cảm thấy bầu không khí xung quanh thay đổi đột ngột. Luồng sát khí đỏ thẫm nồng nặc mùi máu của gã khi vừa chạm vào màng ánh sáng vàng nhạt liền bị triệt tiêu hoàn toàn, chuyển hóa thành một luồng gió mát rượi thổi bay gấu áo vest màu lam nhạt của Tấn Trò, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ dã ngoại.
"Cái gì thế này? Trận pháp phòng thủ của phàm nhân?" Hắc Hổ nổi điên. Vết sẹo rết trên mặt gã giật giật đầy hung tợn. Gã không tin một tên phàm nhân không có linh căn lại có thể sở hữu pháp bảo phòng ngự mạnh mẽ đến thế. "Tụi bay, đập nát cái màng sáng này cho ta!"
Mười tên thuộc hạ hắc bang đồng loạt gầm thét, vung gậy gỗ và xích sắt lao thẳng vào màng ánh sáng vàng nhạt. Nhưng ngay khi vũ khí của chúng chạm vào ranh giới 3 mét, một lực phản chấn vô hình cứng cáp như kim cương xuất hiện.
"Binh! Binh! Binh!"
Những tiếng va chạm giòn giã vang lên. Toàn bộ gậy gỗ của đám lưu manh bị đẩy nảy ngược trở lại, đánh thẳng vào mặt và ngực của chính chúng khiến mười tên thuộc hạ ngã nhào ra đất, kêu oai oái trong tư thế vô cùng hài hước.
"Đồ ăn hại!" Hắc Hổ mắng chửi một tiếng. Gã quyết định tự mình ra tay.
Với tu vi Luyện Khí tầng 6, Hắc Hổ vận hành linh lực độc môn của Thiết Sa Bang. Làn khói độc màu xanh lục nhạt bùng phát quanh đôi đoản kiếm tẩm độc, gã vung mạnh thanh kiếm bên tay phải, chém một nhát cực mạnh chứa đầy sát ý thẳng vào cổ Đường Tấn Trò.
"Chết đi, thằng điên mặc vest!"
Đoản kiếm mang theo tiếng gió rít xé gió chém vút qua ranh giới kết giới. Đường Tiểu Muội hét lên một tiếng thất thanh, nhắm chặt mắt lại không dám chứng kiến cảnh anh trai bị chém đầu.
Nhưng Đường Tấn Trò không hề né tránh. Anh đứng im, tay phải cầm chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, đôi mắt nhìn thẳng vào lưỡi kiếm độc đang lao tới với vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh.
"Luật 'MC không thể chạm' kích hoạt!"
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang lên ngay sát cổ Tấn Trò. Đoản kiếm tẩm độc của Hắc Hổ chạm vào một màng bảo vệ vô hình cách da thịt anh đúng 1 cm. Lực chấn động khổng lồ từ nhát chém của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 bị kết giới hấp thụ hoàn toàn và phản ngược lại 100% động năng.
"Rắc!"
Hắc Hổ cảm thấy một luồng lực lượng khổng lồ dội ngược lại từ chuôi kiếm. Cánh tay vạm vỡ đầy cơ bắp của gã tê rần lên như bị sét đánh, khớp xương kêu lên một tiếng đau điếng khiến gã suýt chút nữa làm rơi thanh đoản kiếm xuống đất. Gã lùi liên tiếp ba bước dài, lồng ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt ti hí trợn tròn đầy kinh hãi nhìn gã phàm nhân vẫn đứng im thin thít không hề sứt mẻ một sợi tóc.
Chưa dừng lại ở đó, làn khói độc màu xanh lục tẩm trên lưỡi kiếm khi vừa xâm nhập vào kết giới liền bị màng sáng vàng nhạt tịnh hóa sạch sẽ, biến đổi hoàn toàn thành một làn hương hoa hồng dại thơm ngát, ngọt ngào lan tỏa khắp căn phòng tranh.
"Mùi... mùi gì thơm thế này?" Một tên thuộc hạ hắc bang đang nằm dưới đất vô thức hít hà, gương mặt lộ ra vẻ phê pha dở khóc dở cười.
"Câm miệng!" Hắc Hổ gầm lên, mặt đỏ bừng vì nhục nhã và tức giận. Gã nhìn chằm chằm vào Đường Tấn Trò, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két. "Ngươi... ngươi rốt cuộc đã dùng tà thuật gì? Tại sao sát khí của ta lại biến thành hương hoa hồng?"
Tấn Trò khẽ mỉm cười lịch lãm. Anh nâng chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên sát miệng, giọng nói trầm ấm, truyền cảm tự nhiên được kết giới khuếch đại vang vọng khắp căn nhà tranh, thậm chí truyền thẳng ra ngoài khe cửa sổ sứt mẻ, lọt vào tai của mười hai phàm nhân hàng xóm đang lén lút hóng hớt ngoài đường.
"Chào mừng quý vị khán giả đang theo dõi số phát sóng đầu tiên của 'Talkshow Khóc Lóc' trực tiếp từ Căn nhà tranh vách đất quận Thanh Vân!" Tấn Trò dõng dạc phát biểu, phong thái tự tin như một ngôi sao truyền hình thực tế thực thụ. "Tôi là MC Đường Tấn Trò – người sẽ đồng hành cùng quý vị trong hành trình lột bỏ lớp vỏ bọc bạo lực để lắng nghe và chữa lành những tổn thương sâu kín nhất của tâm hồn."
Anh xoay người, hướng chiếc micro gỗ về phía Hắc Hổ đang ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ.
"Và vị khách mời đặc biệt mở màn cho chương trình hôm nay của chúng ta, không ai khác chính là Hắc Hổ phó bang chủ - đệ nhất dũng tướng của Thiết Sa Bang khét tiếng! Một người đàn ông mạnh mẽ, gai góc bên ngoài nhưng bên trong lại đang gánh chịu một áp lực tâm lý vô cùng nặng nề."
"Ngươi nói cái quái gì thế hả thằng rác rưởi kia!" Hắc Hổ điên tiết. Gã vận hành toàn bộ linh lực trong kinh mạch, cố gắng tụ tập hắc ma kiếm khí để phá vỡ cái kết giới quái dị này. Nhưng ngay khi gã định ra chiêu, một áp lực tinh thần khổng lồ từ kết giới gỗ cấp 1 giáng thẳng xuống đầu gã.
Kinh mạch của Hắc Hổ bỗng nhiên ngưng trệ hoàn toàn. Luồng linh lực độc môn vừa tụ tập ở đan điền liền bị cưỡng chế tiêu tán sạch sẽ. Gã cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu như bị một tòa núi đá đè nặng, hai chân run rẩy không thể nhấc lên nổi, chỉ có thể đứng im một chỗ như một bức tượng gỗ.
"Đại ca! Người sao thế?" Đám thuộc hạ hoang mang khi thấy phó bang chủ đứng im bất động, mặt mày xám ngoét.
"Ta... ta không vận hành được linh lực!" Hắc Hổ mếu máo hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã chưa bao giờ rơi vào tình cảnh bất lực đáng sợ thế này. Ngay cả khi đối mặt với bang chủ Sa Vạn Lý, gã cũng chưa từng bị tước đoạt sức mạnh triệt để đến thế.
Tấn Trò chậm rãi bước lại gần chiếc bàn gỗ sồi đen, tay trái phe phẩy nhẹ chiếc quạt giấy chữ 'Đức' vừa lấy từ trong túi áo vest ra. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí của Hắc Hổ bằng ánh mắt bao dung, không chứa đựng chút sát ý hay oán hận nào, chỉ có sự thấu cảm sâu sắc.
"Hắc Hổ tiên sinh, xin đừng căng thẳng." Giọng nói ấm áp của Tấn Trò vang lên, mang theo một tần số rung động đặc biệt xoa dịu hệ thần kinh đang căng như dây đàn của gã hắc bang. "Hãy nhìn vào chiếc Ghế Nóng Sám Hối đặt bên cạnh chiếc bàn gỗ sồi này. Chiếc ghế này được đóng bằng mộc nghệ gia truyền của cha nuôi tôi, nó rất vững chãi và thoải mái. Tôi nghĩ, đã đến lúc ông nên ngồi xuống, trút bỏ gánh nặng của đôi đoản kiếm tẩm độc kia, và chia sẻ với chúng tôi về lý do thực sự khiến ông phải điên cuồng dùng bạo lực đòi nợ ngày hôm nay."
"Ta không ngồi! Ta là phó bang chủ Thiết Sa Bang, thà chết chứ không ngồi nghe một tên phàm nhân nói nhảm!" Hắc Hổ gào thét, cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp phàm trần để chống cự.
Nhưng kết giới gỗ không quan tâm đến sự bướng bỉnh của gã. Lực hút vô hình từ Ghế Nóng Sám Hối bất ngờ bùng phát, kéo mạnh cơ thể khổng lồ của Hắc Hổ về phía trước.
"Bịch!"
Một tiếng động lớn vang lên. Hắc Hổ bị kéo sụp mông ngồi chặt xuống mặt ghế gỗ sồi đen. Ngay lập tức, bốn vòng xích ánh sáng vàng kim nhạt xuất hiện từ hư không, khóa chặt cổ tay và cổ chân gã vào tay vịn ghế. Toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng 6 và sát khí bạo lực của gã bị phong ấn hoàn toàn 100%.
"Thả ta ra! Thằng rác rưởi! Tà ma ngoại đạo! Bang chủ Sa Vạn Lý sẽ băm vằm ngươi ra làm trăm mảnh!" Hắc Hổ gào thét điên cuồng, mông gã bị khóa chặt cứng không thể nhấc lên nổi dù chỉ một milimet.
Tấn Trò bước lại gần, đặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai lên chân đế sắt nặng trước mặt Hắc Hổ. Anh cúi người, nhìn thẳng vào gương mặt đầy sẹo rết của gã hắc bang, nụ cười trên môi khẽ thu lại, thay vào đó là vẻ nghiêm túc của một chuyên gia tâm lý lâm sàng.
"Hắc Hổ tiên sinh, ông đang dùng sự tức giận để che giấu nỗi sợ hãi." Tấn Trò chậm rãi nói, từng từ ngữ đi thẳng vào tâm can đối phương. "Ông liên tục nhắc đến bang chủ Sa Vạn Lý. Tại sao vậy? Phải chăng, nếu ông không đòi được ba trăm linh thạch vụn này trước ngày mai, Sa Vạn Lý sẽ dùng tà công Sa Ma Quyết để ăn mòn kinh mạch của ông, giống như cách ông vẫn thường làm với phàm nhân?"
Hắc Hổ bỗng nhiên khựng lại. Tiếng gào thét của gã nghẹn lại trong cổ họng. Đồng tử gã co rút cực hạn, gương mặt xám xịt bỗng chốc tái nhợt đi vì bị chạm đúng nỗi sợ hãi đen tối nhất giấu kín trong lòng.
"Ngươi... làm sao ngươi biết?" Hắc Hổ lắp bắp hỏi, giọng nói đã mất đi vẻ hung hãn ban đầu.
Tấn Trò khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ chiếc trâm gỗ sồi cài trên tóc. "Bởi vì tôi lắng nghe, Hắc Hổ tiên sinh. Tôi lắng nghe nhịp tim đập dồn dập của ông khi ông nhìn vào tờ giấy nợ, tôi lắng nghe nhịp thở đứt quãng đầy lo âu của ông khi nhắc đến thời hạn quá hạn ba ngày. Ông không phải muốn bắt Tiểu Muội đi bán, ông chỉ đang tuyệt vọng tìm cách giữ lấy mạng sống của chính mình trước sự tàn bạo của bang chủ Sa Vạn Lý mà thôi."
Bầu không khí trong căn nhà tranh bỗng chốc chùng xuống. Sự im lặng ngột ngạt bao trùm khắp không gian, chỉ còn nghe thấy tiếng gió bão gào rít ngoài kia và tiếng khóc sụt sịt nhẹ của Đường Tiểu Muội dưới gầm bàn.
Hắc Hổ cúi đầu nhìn thanh đoản kiếm tẩm độc đã bị biến thành đóa hoa hồng dại thơm ngát trên bàn. Vết sẹo rết trên mặt gã run rẩy nhẹ. Lần đầu tiên trong đời, có một người – lại là một tên phàm nhân không có tu vi – nhìn thấu nỗi sợ hãi và sự bất lực của gã dưới lớp vỏ bọc của một phó bang chủ độc ác.
Nhưng lòng kiêu ngạo của một tu sĩ Luyện Khí tầng 6 không dễ dàng sụp đổ như thế. Gã cắn chặt răng, cố gắng vận hành tàn dư linh lực trong huyết quản để chống lại áp lực tinh thần của kết giới.
"Không... không phải như thế! Ta là phó bang chủ hắc bang! Ta thích chém giết! Ta thích nhìn phàm nhân khóc lóc cầu xin! Ngươi bớt nói nhảm đi!" Hắc Hổ điên cuồng gào thét, cố gắng phủ nhận sự thật.
"Luật 'Nói Thật Hoặc Ăn Tát' kích hoạt!"
Tấn Trò khẽ gõ nhẹ Quạt Giấy Chữ 'Đức' xuống mặt bàn gỗ sồi.
"Bốp! Bốp!"
Hai tiếng động giòn giã vang lên từ hư không. Một bàn tay ánh sáng màu hồng nhạt xuất hiện chớp nhoáng, vỗ mạnh hai cái bôm bốp vào mông Hắc Hổ đang ngồi trên ghế nóng.
"Á!"
Hắc Hổ hét lên một tiếng chói tai, mông gã nóng ran tê tái như bị lửa đốt. Cú tát linh lực tuy không gây thương tích vật lý nặng nề nhưng lại mang tính sỉ nhục cực kỳ cao đối với một đại ca hắc bang lừng lẫy.
"Tên khốn kiếp! Ngươi dám tát mông ta!" Hắc Hổ đỏ bừng mặt vì nhục nhã, nước mắt sinh lý vì đau đớn bắt đầu rơm rớm quanh khóe mắt ti hí.
"Đó là hình phạt cho việc nói dối trước Micro Chân Thật, Hắc Hổ tiên sinh." Tấn Trò nói bằng giọng trầm ấm đầy bao dung, tay khẽ đẩy Hộp Khăn Giấy Ma Thuật về phía trước mặt gã. "Hãy thành thật với chính mình. Sức mạnh thực sự không đến từ việc bắt nạt kẻ yếu để che giấu nỗi sợ hãi, nó đến từ lòng dũng cảm đối diện với tổn thương của bản thân."
Nhìn chiếc hộp gỗ tự động nhả ra một tờ khăn giấy tơ tằm mềm mại thơm mùi thảo mộc, rồi nhìn lại đóa hoa hồng dại rực rỡ trên bàn, Hắc Hổ bỗng nhiên cảm thấy một luồng cảm xúc u uất tích tụ suốt mười năm qua trong Thiết Sa Bang bỗng nhiên vỡ òa.
Gã run rẩy lồng ngực. Những giọt nước mắt nóng hổi đầu tiên bắt đầu lăn dài trên gương mặt đầy sẹo rết hung tợn, chảy qua vết sẹo dài rỉ sét và rơi lã chã xuống mặt bàn gỗ sồi.
"Ta... ta thực sự rất sợ..." Hắc Hổ mếu máo, giọng nói nghẹn ngào khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi. "Sa Vạn Lý là một tên quái vật khát máu... Hắn bắt ta hằng ngày phải đi cướp bóc phàm nhân... Nếu ta không nộp đủ linh thạch vụn hằng tuần, hắn sẽ dùng cát độc ăn mòn kinh mạch của ta... Ta không muốn đi làm nha hoàn lầu xanh cho ai cả... Ta cũng không muốn bắt con bé này đi bán... Ta chỉ muốn sống sót thôi mà... Hu hu hu..."
Tiếng khóc rống lên của gã khổng lồ vạm vỡ văng vẳng khắp căn nhà tranh, khuếch đại qua chiếc Micro Gỗ Sơ Khai truyền thẳng ra ngoài phố, khiến mười hai phàm nhân đang hóng hớt ngoài đường đồng loạt há hốc mồm kinh ngạc.
[Rating bùng nổ! Lượng người xem trực tiếp: 12 phàm nhân.]
[Điểm Rating tâm linh nhận được: +150 điểm.]
[Kết giới gỗ cấp 1 được nạp đầy năng lượng, duy trì trạng thái an toàn tuyệt đối.]
Đường Tiểu Muội ngơ ngác từ dưới gầm bàn chui ra, nhìn gã phó bang chủ Thiết Sa Bang hung hãn lúc nãy đang ôm mặt khóc nức nở thảm hại trên ghế nóng. Cô bé nhanh nhẹn rút một tờ khăn giấy tơ tằm từ giỏ tre, rón rén bước lại gần và đưa cho Hắc Hổ.
"Chú... chú lau nước mắt đi... Đừng khóc nữa..." Tiểu Muội nói bằng giọng ngây thơ đầy cảm thông.
Hắc Hổ vồ lấy tờ khăn giấy, mếu máo lau sạch nước mắt nước mũi sũng nước, miệng liên tục lẩm bẩm cảm ơn cô bé phàm nhân nghèo khổ.
Nhưng ngay vào thời khắc cảm động và đầy tính nhân văn ấy, từ ngoài cửa chính đổ nát bỗng nhiên bùng phát một luồng áp lực đỏ thẫm hung hãn hơn gấp mười lần.
Hắc Hổ giật mình, sắc mặt lập tức đại biến. Gã nhận ra luồng linh lực độc môn quen thuộc này.
"Không... không xong rồi... Bang chủ Sa Vạn Lý đã phát hiện ra sát khí của ta bị biến mất... Hắn đang dẫn toàn bộ lực lượng Thiết Sa Bang kéo đến đây!"
Đường Tấn Trò khẽ nheo mắt, tay phải nắm chặt chiếc Micro Gỗ Sơ Khai, nhìn ra ngoài màn đêm tăm tối hoang tàn của phàm thành Thanh Vân, nơi hàng trăm ngọn đuốc rực sáng đang nhanh chóng bao vây lấy căn nhà tranh vách đất của hai anh em.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!