Nhạc nềnResort5

Những Sợi Chỉ May Mắn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm qua đã hoàn toàn rút đi, để lại một bầu trời Sài Gòn sáng ngày mùng mười ba tháng Năm trong vắt nhưng vẫn còn đọng đầy hơi ẩm lạnh. Dưới hiên Tiệm Trà Lặng Im, những cánh hoa giấy hồng rực rỡ bị gió quật rụng sau giông bão nằm dán chặt vào nền gạch tàu đỏ sũng nước. Không gian tầng trệt của tiệm trà chìm trong một sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ có tiếng nước rỉ rả từ chiếc lá sen non ngoài ban công nhỏ hắt vào. Thế nhưng, đằng sau vẻ yên bình hoài cổ ấy là một bầu không khí bận rộn đầy lo âu.


An Chi ngồi lặng lẽ sau chiếc bàn gỗ thông khuất dưới chân cầu thang gỗ cũ. Cô khẽ lật giở từng trang của cuốn sổ sách tài chính, những con số thâm hụt đỏ chói sau trận ngập lụt lịch sử làm hỏng toàn bộ kho trà hoa sấy khô dưới sàn gỗ hiện ra rõ ràng, lạnh lùng. Quỹ tiết kiệm của cô gần như đã cạn kiệt hoàn toàn sau khi chi trả viện phí điều trị phế quản cấp tốc và tiền đền bù kính xe cho Nam. Trong khi đó, hạn đóng tiền nhà tháng tới cho bà Tư đang cận kề như một áp lực đè nặng lên vai. Nếu không nhanh chóng tìm ra nguồn thu mới để ổn định dòng tiền, tiệm trà tự chủ của các em khiếm thính sẽ đối mặt với nguy cơ đóng cửa sớm.


An Chi khẽ thở dài, đưa bàn tay mảnh mai lên nén nhẹ trước ngực. Di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới hơi ẩm lạnh của buổi sớm khiến lồng ngực cô khẽ thắt lại, kéo theo một cơn ho khan khan đặc nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô mím chặt môi, tuyệt đối không phát ra tiếng động nào để giữ gìn sự yên tĩnh tuyệt đối cho không gian quán. Ánh mắt cô hiền từ nhưng kiên định quan sát hai đứa trẻ khiếm thính mới nhận việc – Vân và Quốc – đang loay hoay chuẩn bị nguyên liệu ở góc phòng.


Để cứu vãn tiệm trà, An Chi đã đưa ra một quyết định táo bạo: đa dạng hóa nguồn thu bằng cách đóng gói trà hoa khô bán mang đi cho tệp khách online. Đây là dòng sản phẩm thủ công tự sản tự tiêu, đòi hỏi sự tỉ mỉ tối đa nhưng chi phí nguyên liệu thô cực thấp. Vân sẽ phụ trách thêu tay logo tiệm lên các túi vải lanh thô mộc, còn Quốc phụ trách cân đo chính xác lượng trà hoa khô và đóng dấu sáp niêm phong lên các hũ thủy tinh.


Bên cửa sổ tròn đón ánh sáng tự nhiên, Vy đang kiên nhẫn hướng dẫn cho Vân cách thêu tay. Vân là cô gái khiếm thính mười chín tuổi có mái tóc dài buộc lệch một bên, dáng vẻ rụt rè và đôi bàn tay thô ráp lóng ngóng. Vy mặc chiếc tạp dề vải thô màu xanh rêu thêu logo tiệm phẳng phiu, chiếc kéo nhỏ tỉa hoa cán bọc nhựa hồng dắt bên hông khẽ đung đưa. Cô chỉ tay vào mẫu logo thêu trên ngực áo mình – hình hai bàn tay nâng niu tách trà – rồi ra hiệu bằng ký hiệu tay chậm rãi, nhu hòa để khích lệ Vân.


Vân mím môi, tay cầm chiếc khung thêu bằng tre tròn mòn bóng. Cô gái trẻ lóng ngóng đưa cây kim xuyên qua thớ vải lanh mỏng. Thế nhưng, do quá nôn nóng và căng thẳng tâm lý, Vân kéo chỉ quá mạnh tay.


"Xoẹt!"


Sợi chỉ màu xanh rêu bị đứt phựt, thớ vải lanh mỏng manh bị đầu kim sắc nhọn đâm lệch nhịp, rách toạc một đường nhỏ mất thẩm mỹ. Vân giật nảy mình, vội vã rụt tay lại. Cô cúi gầm mặt, đôi vai gầy guộc run lên vì tự ti và hoảng sợ, ký ức bị mắng chửi vô dụng ở quê nhà lại ùa về bóp nghẹt tâm trí cô gái trẻ. Vân định buông khung thêu định đứng dậy bỏ chạy.


Vy nhẹ nhàng giữ tay Vân lại. Cô không hề có một nét mặt giận dữ nào. Áp dụng Quy tắc Ánh mắt đón chào, Vy nhìn thẳng vào mắt Vân bằng ánh nhìn ấm áp, tràn đầy sự bao dung che chở. Vy khẽ lắc đầu, nở một nụ cười rạng rỡ như đóa cúc họa mi ban sớm. Vy từ tốn ngồi xuống sát bên cạnh, nhẹ nhàng đặt bàn tay mình bao bọc lấy mu bàn tay đang run rẩy của Vân, cầm lấy chiếc kim thêu mới.


Vy hướng dẫn Vân cách kéo chỉ đều lực, chuyển động cổ tay dẻo dai theo từng nhịp lên xuống nhịp nhàng, không làm nhăn thớ vải lanh thô mộc. Vy ra hiệu bằng tay: *"Đừng vội, Vân. Sợi chỉ mảnh cần sự nhẫn nại của bàn tay. Chị ở đây cùng em, chúng ta làm lại từng đường kim một nhé."*


Dưới sự hướng dẫn cầm tay trực quan đầy kiên nhẫn của Vy, Vân khẽ hít một hơi thật sâu, bả vai chùng xuống thả lỏng. Cô gái trẻ bắt đầu đưa kim đều đặn hơn. Từng thớ chỉ màu rêu dần hiện lên phẳng phiu, sắc nét, vẽ nên hình dáng ấm áp của logo tiệm trà Lặng Im trên mặt túi vải lanh.


Trong khi đó, ở phía bên kia quầy pha chế mở bằng gỗ thông, Quốc cũng đang gặp rắc rối lớn với đống hũ thủy tinh. Quốc là chàng trai khiếm thính có dáng vẻ nghiêm túc, luôn đeo khẩu trang và găng tay y tế phẳng phiu khi làm việc. Cậu sử dụng chiếc cân tiểu ly để cân đo chính xác từng gram trà cúc tiến vua sấy khô vàng rực rỡ xếp vào hũ thủy tinh nắp thiếc. Quy trình đóng gói yêu cầu phải dùng sáp niêm phong thủ công màu đỏ đun nóng để đóng dấu logo lên nắp thiếc, đảm bảo hũ trà kín khí tuyệt đối và mang lại vẻ đẹp trân trọng.


Quốc cầm chiếc thìa đồng chứa sáp đỏ đun nóng trên ngọn nến lung linh. Mùi sáp nóng đỏ chảy ra thơm nhẹ, hòa quyện cùng hương trà khô sấy lạnh tỏa ra từ hũ thủy tinh tạo nên một mùi hương dễ chịu. Thế nhưng, Quốc quá nôn nóng muốn hoàn thành nhanh để chứng tỏ năng lực.


Cậu dứt khoát nghiêng thìa đổ sáp nóng lên nắp hũ. Do đổ quá tay và dòng sáp chảy lệch nhịp, lượng sáp đỏ tràn lan ra ngoài mép nắp thiếc, lem luốc chảy loang lổ xuống phần thân hũ thủy tinh sạch sẽ, làm hỏng hoàn toàn nhãn giấy dán phía trước.


Quốc hoảng hốt. Cậu vội vàng vơ lấy chiếc máy sấy tóc cầm tay của tiệm, cắm điện bật công suất lớn thổi luồng khí nóng trực tiếp vào nắp hũ, nghĩ rằng hơi nóng sẽ làm nguội sáp nhanh và thổi bay vệt sáp thừa.


Thế nhưng, luồng khí thổi mạnh mẽ từ máy sấy thay vì làm nguội lại khiến lượng sáp đỏ đang nóng chảy tràn lan rộng hơn, dính chặt vào thớ gỗ của mặt quầy và làm hỏng thêm nhãn giấy của hai hũ thủy tinh bên cạnh. Quốc bối rối đứng trân người, hai tay run rẩy dính đầy sáp đỏ lem luốc.


An Chi khẽ bước tới bên cạnh Quốc. Cô nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp lên vai cậu bé để trấn an, ra hiệu cho cậu tắt máy sấy tóc. An Chi không hề tỏ ra bực dọc hay trách móc. Cô lấy chiếc khăn tre mềm lau sạch vệt sáp lem trên quầy gỗ, rồi từ tốn lấy một chiếc hũ thủy tinh mới tinh tươm đặt trước mặt Quốc.


An Chi điều chỉnh ngọn nến lung linh cho cháy đều đặn. Cô cầm chiếc thìa đồng, múc một lượng sáp đỏ vừa đủ, hơ nhẹ trên lửa cho sáp chảy lỏng sền sệt nhưng không bị quá loãng. An Chi ra hiệu cho Quốc quan sát kỹ biểu cảm của dòng sáp. Cô từ tốn đổ sáp nóng thành một hình tròn nhỏ, đều đặn ngay chính giữa nắp thiếc.


Tiếp đó, An Chi cầm con dấu đồng khắc logo tiệm trà Lặng Im dính chút bột phấn chống dính, hơ nhẹ con dấu trên hơi ấm ngọn nến vừa đủ nhiệt độ, rồi dứt khoát đóng mạnh xuống vệt sáp đỏ. Cô giữ nguyên con dấu đồng mát lạnh trong đúng ba giây để sáp định hình dưới sức nặng của tay.


Khi An Chi dứt khoát nhấc con dấu đồng lên, một dấu sáp niêm phong màu đỏ tròn trịa, sắc nét hiện rõ logo hai bàn tay nâng niu tách trà hiện ra hoàn hảo, không hề bị lem ra ngoài một milimet nào. Sự tinh tế và chuẩn xác trong từng động tác không lời của An Chi khiến Quốc hoàn toàn khâm phục.


An Chi viết nhanh lên chiếc bảng phấn cầm tay dắt sau tạp dề vải thô: *"Quốc, sáp nóng cần nhịp điệu của sự tĩnh lặng. Đừng dùng hơi gió vội vã để làm nguội nó, hãy để nó tự định hình dưới sức nặng của con dấu đồng. Em làm lại thử xem."*


Quốc gật đầu dứt khoát. Cậu hít một hơi sâu, lấy lại sự điềm tĩnh cần thiết. Cậu múc sáp, canh chỉnh nhiệt độ nến vừa đủ, đổ sáp đều tay và đóng dấu đồng dứt khoát. Cú đóng dấu sáp thứ hai hiện lên sắc nét, tròn trịa không tì vết. Quốc mỉm cười rạng rỡ đằng sau lớp khẩu trang y tế, hai mắt cong lên hạnh phúc.


Trong buổi sáng thử nghiệm đầy nhẫn nại ấy, tiệm trà đã chấp nhận hao hụt mất 5 túi vải lanh bị rách chỉ thêu và 3 hũ thủy tinh bị lem sáp nóng hỏng nhãn giấy. Thế nhưng đổi lại, Vân và Quốc đã hoàn toàn làm chủ được tay nghề thủ công của mình. Những chiếc hũ thủy tinh chứa trà cúc tiến vua vàng rực rỡ, niêm phong sáp đỏ kiêu hãnh đặt ngay ngắn bên trong những chiếc túi vải lanh thêu tay logo tiệm sắc sảo, tạo nên một dòng sản phẩm đóng gói vô cùng tinh tế, sang trọng.


Đến giữa trưa, Tuấn shipper bước vào quán. Chàng sinh viên nghèo dắt chiếc xe máy tay ga cũ đầu hẻm, đầu vẫn đội chiếc mũ bảo hiểm có dán sticker logo tiệm trà Lặng Im quen thuộc. Gương mặt sạm nắng của Tuấn tràn ngập niềm vui sướng. Cậu vội vã chạy vào quầy bar, giơ chiếc điện thoại thông minh hiển thị màn hình ứng dụng giao hàng lên trước mặt An Chi và Vy:


"Chị An Chi ơi! Vy ơi! Có đơn hàng online đầu tiên rồi! Khách hàng đặt mua 10 hũ trà cúc tiến vua sấy khô đóng gói mang đi giao gấp quanh Quận 3! Họ bảo đọc được bài viết giới thiệu của chị Linh blogger và muốn mua làm quà tặng đối tác!"


Tiếng reo mừng của Tuấn dội vào không gian tĩnh lặng, mang theo một luồng sinh khí ấm áp xua tan đi mọi u ám tài chính sau bão lụt của quán. Vy và Vân vỡ òa hạnh phúc, hai cô gái ôm chặt lấy nhau khóc nức nở bằng những ký hiệu tay chúc mừng vui sướng. Minh từ quầy pha chế cũng bước ra, vỗ vai khích lệ Quốc và Bình vì nỗ lực đóng gói khô ráo suốt buổi sáng.


An Chi mỉm cười hiền hậu, nước mắt cô rưng rưng hạnh phúc khi chứng kiến mẻ sản phẩm đóng gói đầu tiên được hoàn thành chỉn chu bằng chính mồ hôi và nghị lực tự lập của các em khiếm thính. Cô nhanh chóng giúp Tuấn xếp 10 hũ trà sen sấy khô đóng gói hoàn hảo vào thùng hàng bọc ni-lông cẩn thận.


Thế nhưng, khi Tuấn vừa chuẩn bị dắt xe máy ra đi giao đơn hàng đầu tiên, bước chân cậu bỗng khựng lại sát bục cửa gỗ. Gương mặt nhanh nhẹn thường ngày của Tuấn bất chợt trùng xuống đầy lo lắng. Cậu lấm lét nhìn quanh con hẻm 42 sầm uất, rồi quay sang ghé sát tai An Chi và Vy nói bằng một giọng thì thầm đầy bất an:


"Chị Chi ơi, Vy ơi... Lúc nãy dắt xe ở tiệm sửa xe chú Năm đầu hẻm để chuẩn bị chạy đơn, em thấy có một gã đàn ông lạ mặt cứ lảng vảng rình rập ở ngõ hẹp. Gã ăn mặc bụi bặm, ánh mắt dữ tợn gian xảo lắm. Gã cứ lân la dò hỏi han chú Năm và mấy người chạy xe ôm công nghệ xung quanh thông tin về các nhân viên khiếm thính của quán mình, đặc biệt là thông tin về Hùng và Lan... Em thấy nghi ngờ lắm, hình như gã đang nhắm vào quán mình..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!