Nhạc nềnResort5

Lối Nhỏ Gió Giông Đầu Ngõ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiều muộn ngày đầu tháng Năm, không gian bên trong Tiệm Trà Lặng Im chìm vào một khoảng lặng căng thẳng. Minh vẫn đứng chôn chân sau quầy pha chế mở bằng gỗ thông, đôi bàn tay thon dài của cậu bé mười chín tuổi run rẩy dữ dội dưới sức nặng của chiếc ấm thủy tinh chịu nhiệt. Bên trong ấm, nước sôi đang cuộn lên những bong bóng lớn, hơi nước nóng hổi bốc lên nghi ngút làm mờ nhòe cả cặp kính cận của cậu. Minh hoảng sợ, quai ấm nóng bỏng như muốn tuột khỏi những ngón tay đang co rút vì căng thẳng tâm lý. Cậu bé nín thở, bả vai gồng lên, đôi mắt dáo dác nhìn xuống mặt đất, cơ hồ như đang chờ đợi một trận lôi đình trút xuống đầu mình vì sự vụng về này.


An Chi nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Minh. Cô không hề vội vã giật lấy chiếc ấm nóng từ tay cậu, cũng không ra hiệu bằng những cử chỉ nhanh, dứt khoát có thể khiến cậu bé giật mình. Cô từ tốn đặt lòng bàn tay ấm áp, mềm mại của mình lên mu bàn tay đang run rẩy của Minh. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng bảo bọc ấy giống như một chiếc mỏ neo thả xuống giữa dòng nước xiết. Minh khẽ rùng mình, cảm nhận được hơi ấm dịu dàng truyền qua da thịt. Cậu ngước mắt lên, nhìn thấy ánh mắt hiền từ, bao dung sâu sắc của An Chi đang khóa chặt lấy mình.


An Chi khẽ gật đầu, một nụ cười trấn an nở trên môi. Cô dùng tay còn lại, nhẹ nhàng đỡ dưới đáy quai ấm, cùng Minh từ từ hạ chiếc ấm thủy tinh xuống đặt ngay ngắn trên tấm lót cói dày trên mặt quầy gỗ. Tiếng va chạm khẽ khàng "cộc" một cái vang lên, xua tan đi bóng ma sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực Minh. Cậu bé thở hắt ra một hơi dài, hai bả vai từ từ chùng xuống.


An Chi lấy chiếc bảng viết phấn cầm tay dắt sau lưng tạp dề vải thô, nắn nót viết nhanh từng chữ bằng phấn trắng:


*"Nước nóng cũng như lòng người, vội vã sẽ làm bỏng chính mình. Hãy thở sâu, Minh. Chị ở đây, không có gì phải sợ."*


Minh đọc dòng chữ, đôi mắt cậu chợt đỏ hoe. Cậu bé mồ côi khiếm thính ấy đã quen với những lời quát tháo, những cái tát thô bạo của người cha nghiện rượu ở quê mỗi khi làm đổ vỡ đồ đạc. Cậu chưa từng biết rằng, trên đời này lại có một sự bao dung dịu dàng đến thế dành cho những lỗi lầm của mình. Cậu khẽ đưa tay lên ngực, thực hiện ký hiệu cúi đầu xin lỗi đầy trân trọng.


An Chi mỉm cười, cô xóa bảng rồi viết tiếp, bắt đầu dạy cậu bài học đầu tiên về kỹ thuật hãm trà thực tế:


*"Người khiếm thính không nghe được tiếng nước reo, nhưng chúng ta có thể nghe bằng cơ thể. Hãy đặt lòng bàn tay của em lên mặt quầy gỗ thông này."*


Minh lúng túng làm theo. Cậu áp sát lòng bàn tay thon dài của mình xuống mặt gỗ thông thô mộc của quầy pha chế. An Chi bật bếp điện đun nước trở lại. Khi dòng nước bên trong ấm thủy tinh bắt đầu chuyển động, những bọt nước li ti xuất hiện và vỡ ra, tạo thành những tần số rung động cực nhỏ truyền dẫn qua đế bếp, qua mặt quầy gỗ và chạy thẳng vào lòng bàn tay Minh. Đôi mắt Minh khẽ mở to đầy ngạc nhiên. Cậu cảm nhận được một nhịp đập đều đặn, nhè nhẹ như tiếng tim thai truyền vào da thịt mình.


An Chi viết nhanh:


*"Đó là tiếng nước thở. Khi độ rung nhẹ nhàng và đều đặn như thế này, nước đã đạt khoảng tám mươi độ, rất thích hợp để hãm trà sen Bảo Lộc không bị cháy lá. Nếu độ rung mạnh và dồn dập hơn, nước đã sôi quá nhiệt. Hãy nhớ lấy nhịp điệu này trong lòng bàn tay em."*


Minh gật đầu lia lịa, gương mặt rạng rỡ hẳn lên. Cậu bé nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ hệ thần kinh vào lòng bàn tay chạm nhẹ trên mặt gỗ thông, khắc ghi tần số rung động kỳ diệu ấy vào ký ức cơ thể. Đứng bên cạnh, Vy nhìn cảnh tượng ấy bằng ánh mắt ngưỡng mộ và xúc động. Cô bé khẽ dùng chiếc khăn sợi tre mềm lau đi những vệt nước đọng trên mặt quầy gỗ, giữ cho không gian pha chế luôn tươm tất, sạch sẽ.


***


Sáng hôm sau, nắng sớm Sài Gòn rải một lớp mật vàng óng ả lên con hẻm 42 Quận 3. Tiệm Trà Lặng Im hiện lên hoài cổ dưới giàn hoa giấy cổ thụ nở hoa hồng rực rỡ trước hiên nhà. Vy mặc chiếc tạp dề vải thô thêu tay logo tiệm phẳng phiu, chăm chỉ thực hiện Quy tắc Quét dọn cánh hoa rơi. Cô bé dùng chiếc chổi tre nhỏ quét nhẹ nhàng trên nền gạch tàu đỏ cổ kính, gom những cánh hoa giấy rụng sau đêm mưa thành một lối đi sạch sẽ, thơ mộng đối lập hoàn toàn với sự bụi bặm của con hẻm bê tông bên ngoài.


Thế nhưng, bầu không khí yên bình ấy đột ngột bị xé toạc bởi một tiếng động cơ gầm rú chói tai. Một chiếc xe tay ga phân khối lớn nẹt bô lớn tiếng, xả một luồng khói đen ngòm thẳng vào khoảng sân trước hiên tiệm trà. Vy giật bắn mình, chiếc chổi tre trên tay suýt rơi xuống đất. Cô bé co rúm người lại, hai tay vô thức ôm lấy đầu, nhắm nghiền mắt khi ký ức bị mắng chửi thô bạo ở quán nước cũ lại ùa về ám ảnh.


Từ chi nhánh MegaBrew hiện đại, bóng loáng nằm ngay sát vách tiệm trà, tiếng nhạc trẻ sôi động với tiếng bass đập dồn dập *bùm bùm* công suất lớn bắt đầu phát ra, làm rung chuyển cả những cánh cửa kính cũ kỹ của ngôi nhà cổ. Hùng "Béo" – gã bảo vệ to béo, mặt phệ hung dữ của MegaBrew – hống hách dắt chiếc xe tay ga của khách hàng bên gã chắn ngang lối vào sân hiên hoa giấy của tiệm trà Lặng Im, không thèm để ý đến việc bãi đỗ xe của tiệm trà đã có vạch sơn ranh giới vỉa hè rõ ràng do tổ dân phố phân định.


Vy run rẩy đứng nép sát sau giàn hoa giấy, không dám lên tiếng, ánh mắt ngập tràn sợ hãi nhìn gã bảo vệ hung tợn đang lấn chiếm không gian.


An Chi từ trong quán bước ra. Cô mặc chiếc áo linen sáng màu giản dị, đeo tạp dề thêu logo tiệm phẳng phiu. Gương mặt cô không hề tỏ ra hoảng loạn hay giận dữ. Cô bước đến bên cạnh Vy, nhẹ nhàng vỗ vai cô bé để trấn an, rồi bước thẳng ra phía trước sân hiên. An Chi đứng sừng sững trước chiếc xe máy bị để sai vị trí. Cô cúi đầu lịch sự chào Hùng "Béo", rồi đưa ngón tay mảnh mai chỉ thẳng vào vạch sơn màu trắng phân định ranh giới vỉa hè giữa hai quán.


"Cái gì đấy?" Hùng "Béo" hất hàm, giọng oang oang đầy khinh miệt. "Chỉ chỉ cái gì? Đồ câm điếc không biết nói thì vào nhà mà ngồi, đứng đây cản đường cản lối khách nhà người ta dắt xe!"


An Chi vẫn giữ nguyên tư thế thẳng người, ánh mắt cô kiên định và lạnh lùng khóa chặt lấy khuôn mặt của Hùng "Béo". Cô không hề nao núng trước thân hình hộ pháp của gã. Cô tiếp tục chỉ tay vào vạch sơn, rồi ra hiệu ký hiệu tay chậm rãi thể hiện yêu cầu dắt xe về đúng phần đất của MegaBrew. Thế nhưng, Hùng "Béo" chỉ cười khẩy, cố tình dùng bắp tay to khỏe đẩy mạnh chiếc xe máy lấn sâu hơn vào thềm gạch tàu đỏ của tiệm trà.


Đúng lúc đó, gã quản lý chi nhánh MegaBrew bước sang. Trạc ba mươi lăm tuổi, người mập mạp trong bộ sơ mi trắng bó sát thắt cà vạt đỏ, mái tóc chải gel bóng mượt xịt nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền. Gã nhìn An Chi bằng ánh mắt khinh khỉnh, giọng nói sắc mỏng đầy hống hách:


"Bảo vệ cứ để xe đấy cho tôi! Cái tiệm trà câm rách nát này làm gì có khách mà bày đặt chừa lối đi? Để thế này cho nó gọn hẻm. Mỹ quan đô thị chứ có phải cái chợ nghèo đâu mà bày vẽ hoa hoét rác rưởi đầy sân!"


Lời nhục mạ thô bạo của gã quản lý dội vào không gian hẻm nhỏ làm một số người dân đi qua phải ngoái đầu nhìn lại. Vy ở phía sau run rẩy đến mức nước mắt chực trào ra. An Chi mím chặt môi, di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới áp lực tâm lý khiến cô cảm thấy lồng ngực thắt chặt đau đớn, cổ họng nghẹn ứ không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào để tự vệ.


*KENG! KENG! KENG!*


Một tiếng động kim loại va chạm lớn đột ngột vang lên từ đầu hẻm 42, cắt ngang lời quát tháo của gã quản lý MegaBrew.


Chú Năm sửa xe đầu hẻm bước tới. Dáng người năm mươi hai tuổi đen nhẻm vì nắng gió, mặc bộ đồ lao động sờn màu dính đầy dầu nhớt xe máy. Trên tay chú là chiếc kìm mỏ quạ cũ kỹ bằng sắt nặng trịch. Chú Năm vừa đi vừa gõ mạnh chiếc kìm vào chiếc vành xe máy cũ hỏng đặt bên lề đường, phát ra những âm thanh đanh thép cảnh cáo. Chú bước sừng sững đến giữa ranh giới hai quán, ném mạnh chiếc kìm mỏ quạ xuống thềm đất sát chân gã quản lý MegaBrew phát ra tiếng *bạch* lớn dứt khoát.


"Thằng kia! Mày bảo ai cản trở mỹ quan?" Chú Năm trợn mắt, giọng nói bộc trực oang oang đầy uy lực của một người đã sống ở con hẻm này hơn hai mươi năm. "Cái hẻm 42 này tao sống từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, vạch sơn trắng này là chính tay tổ trưởng tổ dân phố vạch rõ ràng để phân định bãi xe. Mày cậy chủ mày to, cậy mày có tiền định sang đây bắt nạt con gái nhà người ta câm điếc à?"


Gã quản lý MegaBrew khựng lại, gương mặt mập mạp khẽ biến sắc trước sự xuất hiện trượng nghĩa của chú Năm. Gã cố lấy lại vẻ hống hách, chỉnh lại chiếc cà vạt đỏ:


"Ông Năm, ông đừng có lo chuyện bao đồng. Đây là việc kinh doanh cạnh tranh vỉa hè của chúng tôi, không liên quan đến tiệm sửa xe của ông!"


"Không liên quan cái đầu mày!" Chú Năm nhổ bọt nước bọt xuống đất, tiến sát lại gần gã quản lý, chỉ thẳng ngón tay chai sạn vào mặt gã. "Tiệm trà của con Chi nó thuê nhà hợp pháp của bà Tư. Nó dọn dẹp hiên nhà sạch sẽ, thơm tho, không đổ nước thải bừa bãi như cái quán máy lạnh của chúng mày. Mày bảo vệ dắt xe lấn chiếm vỉa hè của nó thêm một phân nữa xem, tao xì lốp hết cả bãi xe nhà mày bây giờ!"


Sự bộc trực và uy lực thực địa của chú Năm khiến Hùng "Béo" vô thức lùi lại nửa bước, không dám hung hãn dắt xe nữa.


Trong lúc cuộc tranh chấp vỉa hè đang diễn ra gay gắt, từ góc tối bên trong Tiệm Trà Lặng Im, một chàng trai trẻ lặng lẽ bước ra ngoài hiên. Anh trạc hai mươi bảy tuổi, dáng người cao gầy, gương mặt thư sinh nhưng đượm vẻ mệt mỏi mỏi mệt của một kiến trúc sư hướng nội chịu nhiều áp lực công việc. Anh chính là Khánh. Khánh mang trong mình Chứng rối loạn lo âu của Khánh – tiếng ồn ào dồn dập từ loa nhạc công suất lớn của MegaBrew sát vách nãy giờ đang kích hoạt cơn hoảng loạn tinh thần nhẹ trong lồng ngực anh, khiến anh phải trốn vào góc quán trà tìm kiếm sự tĩnh lặng để phục hồi năng lượng.


Thế nhưng, chứng kiến sự kiên cường chịu đựng của An Chi và sự trượng nghĩa của chú Năm trước hành vi chèn ép bẩn thỉu của MegaBrew, Khánh cảm thấy một luồng sức mạnh tinh thần ấm áp len lỏi vào tâm trí, xua tan đi sự sợ hãi lo âu của bản thân. Anh lặng lẽ đứng bên cạnh An Chi, lấy chiếc điện thoại thông minh ra, bật chế độ quay video độ phân giải cao, hướng thẳng camera vào khuôn mặt gã quản lý MegaBrew và chiếc xe máy đang đỗ lấn chiếm vạch sơn.


"Anh làm cái gì đấy?" Gã quản lý MegaBrew nổi giận quát Khánh.


Khánh nhìn gã bằng ánh mắt trầm lặng, lạnh lùng sau cặp kính cận dày. Giọng anh từ tốn nhưng cực kỳ rõ ràng, đĩnh đạc:


"Tôi là kiến trúc sư, và tôi cũng là khách hàng của tiệm trà này. Tôi đang ghi hình lại toàn bộ hành vi lấn chiếm không gian công cộng, vi phạm ranh giới vỉa hè hợp pháp và lời lẽ xúc phạm, kỳ thị người khuyết tật của các người. Nếu các người không dắt chiếc xe này về đúng vạch sơn trong vòng ba mươi giây nữa, tôi sẽ gửi đoạn video này kèm đơn phản ánh chính thức lên Ủy ban Nhân dân Quận 3 và các hội nhóm truyền thông bảo tồn văn hóa đô thị."


Lời nói của Khánh mang đầy tính pháp lý sắc bén, đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của các chuỗi cửa hàng lớn: sự khủng hoảng truyền thông và các biên bản phạt hành chính từ chính quyền quận.


Gã quản lý MegaBrew tím tái mặt mày vì giận dữ nhưng không thể chối cãi trước ống kính camera đang quay cận cảnh của Khánh và chiếc kìm mỏ quạ lăm lăm trên tay chú Năm sửa xe. Gã hậm hực quay sang bảo vệ Hùng "Béo", gầm gừ qua kẽ răng:


"Dắt xe về đúng vạch cho tôi! Thật là xúi quẩy đầu ngày!"


Hùng "Béo" vội vã dắt chiếc xe tay ga SH trở lại phần sân của MegaBrew. Gã quản lý quay sang nhìn An Chi bằng ánh mắt đầy đố kỵ và tàn nhẫn, gã bước sát lại gần ranh giới, ghé sát tai cô nói nhỏ tiếng nhưng đầy hăm dọa:


"Được lắm, cái tiệm trà câm rách nát này cứ đợi đấy. Để xem chúng mày trụ được bao lâu trong cái hẻm 42 này khi không có một tiếng nói tự vệ!"


Gã quay lưng bước nhanh về phía sảnh kính máy lạnh của MegaBrew, sập mạnh cửa kính phát ra tiếng động lớn.


Khánh từ từ hạ điện thoại xuống. Anh quay sang nhìn An Chi, khẽ mỉm cười nhẹ nhàng để trấn an cô. An Chi đưa hai tay lên ngực, cúi đầu chào cảm ơn chú Năm và Khánh đầy trân trọng. Cô lấy cuốn sổ tay nhỏ dắt bên hông, nắn nót viết nhanh vài dòng chữ bằng cây bút gỗ mộc mạc gửi tới Khánh:


*"Cảm ơn anh đã dũng cảm bảo vệ chúng tôi. Tiệm trà luôn là góc bình yên đón chào anh."*


Khánh đọc dòng chữ, nhìn nét chữ thanh tú và ánh mắt trong veo của An Chi, anh khẽ gật đầu, cảm nhận được một sự đồng điệu kỳ diệu về tâm hồn giữa lòng thành phố ồn ào náo nhiệt. Tuy nhiên, khi anh ngước nhìn lên mảng tường vàng cổ kính phía trước tiệm trà, Khánh chợt nhíu mày. Mảng tường vàng hoài cổ – linh hồn kiến trúc của tiệm trà Lặng Im – đang bị che khuất hoàn toàn bởi một tấm biển quảng cáo đèn LED khổng lồ, rực rỡ của MegaBrew sát vách cố tình dịch chuyển sang sát ranh giới để chắn tầm nhìn từ đường lớn vào quán trà nhỏ.


Giông bão đầu ngõ đã bắt đầu nổi lên, đe dọa sự sinh tồn của ốc đảo tĩnh lặng giữa lòng đô thị vô hồn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!