Nhạc nềnResort5

Sự Xuất Hiện Của Quý Bà Loan

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng sớm của ngày mùng mười hai tháng Năm len lỏi qua những kẽ lá rậm rạp của giàn hoa giấy cổ thụ trước hiên Tiệm Trà Lặng Im, hắt xuống nền gạch tàu đỏ những vệt sáng vàng loang lổ. Sau trận giông bão cuối mùa đêm hôm trước, không khí Sài Gòn sáng nay mang theo cái se lạnh hiếm hoi và mùi đất ẩm thanh khiết. Những cánh hoa giấy hồng rực bị nước mưa quật rụng đêm qua đã được gom lại gọn gàng dưới gốc cây ngọc lan cổ thụ phía sau quán.


Ngoài sân hiên, Hùng đang chăm chỉ quét dọn những cánh hoa rơi sót lại. Cậu bé mười mươi bảy tuổi không còn vẻ rụt rè, run rẩy của những ngày đầu mới nhận việc. Chiếc tạp dề vải thô màu xanh rêu phẳng phiu có thêu logo hình hai bàn tay nâng niu tách trà ôm sát vóc dáng loắt choắt nhưng nhanh nhẹn của cậu. Cứ mỗi khi quét sạch một khoảng sân, Hùng lại ngước lên mỉm cười chào chú Năm sửa xe đang mở cửa tiệm đầu hẻm. Trên bắp tay trái gầy guộc nhưng săn chắc của chú Năm, vệt trầy xước rỉ máu do cuộc giằng co khống chế tên trộm Khải đêm qua nay đã đóng một lớp vảy hồng khô ráo, sẫm màu. Chú Năm vừa lau dầu mỡ trên chiếc mỏ lết vừa gật đầu hào sảng với Hùng, nụ cười trượng nghĩa xua tan đi mọi âm u còn sót lại của con hẻm cổ.


Thế nhưng, sự yên bình mộc mạc ấy ngay lập tức bị xé toạc bởi tiếng động cơ gầm rú phát ra từ chi nhánh MegaBrew rực sáng ánh đèn LED sát vách. Tiếng máy xay công nghiệp công suất lớn rít lên từng hồi chói tai, hòa cùng tiếng nhạc trẻ sôi động, xập xình dội thẳng vào lòng hẻm 42. Sự đối lập gay gắt giữa thế giới âm thanh hỗn tạp, vội vã bên kia và không gian tĩnh lặng của tiệm trà bên này dường như đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống thường nhật.


Bên trong không gian tầng trệt của Tiệm Trà Lặng Im, Vy và Lan đang tất bật chuẩn bị cho ca trực sáng. Lan, cô gái khiếm thính mười tám tuổi với mái tóc thắt bím gọn gàng, đang tỉ mỉ nhặt từng cánh hoa sen bách diệp tươi không để bị dập nát, xếp ngay ngắn vào chiếc khay tre nhỏ. Vy đứng cạnh cửa sổ tròn, nhẹ nhàng phủi bụi trên những chiếc ly gốm mộc xám tro mà Hoàng nghệ nhân tặng. Chiếc tạp dề thêu tay logo tiệm của Vy được thắt dải ruy-băng vải lanh phẳng phiu sau lưng, toát lên phong thái chỉn chu, chuyên nghiệp.


An Chi từ trên căn gác mái bước xuống cầu thang gỗ cổ kính. Vóc dáng mảnh mai của cô gái hai mươi chín tuổi trong chiếc áo linen sáng màu giản dị mang lại cảm giác an yên kỳ lạ cho bất kỳ ai đối diện. Di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới hơi ẩm se lạnh của buổi sớm khiến lồng ngực cô khẽ thắt lại, kéo theo một cơn ho khan nhẹ khẽ khàng nghẹn ứ nơi cổ họng. An Chi mím chặt môi, tuyệt đối không phát ra tiếng động nào để giữ gìn sự tĩnh lặng tuyệt đối cho không gian. Cô bước đến bên quầy pha chế mở bằng gỗ thông, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vy và Lan, gửi đến hai em một ánh mắt ấm áp, khích lệ không lời. Cô lấy chiếc bảng viết phấn cầm tay dắt sau tạp dề, viết nhanh dòng chữ nắn nót bằng phấn trắng: "Sáng nay trời mát, chúng ta hãy chuẩn bị thêm một ít mứt hồng Bảo Lộc để mời khách dùng kèm trà sen nhé."


Vy gật đầu rạng rỡ. Cô nhanh tay mở hũ thủy tinh nắp thiếc kín khí đựng mứt hồng dẻo ngọt – món quà nghĩa tình của mẹ Minh gửi từ quê nhà Bảo Lộc – xếp gọn gàng lên đĩa gốm. Mọi thao tác của ba cô trò đều uyển chuyển, nhịp nhàng như một bản giao hưởng không lời, nơi ngôn ngữ cơ thể và ánh mắt thay thế hoàn toàn cho tiếng nói.


Khoảng chín giờ ba mươi sáng, tiếng chuông gió đồng cổ treo trước hiên quán khẽ rung lên một nhịp "leng keng... leng keng" dứt khoát, báo hiệu có khách đẩy cửa bước vào. Vy lập tức bước ra quầy đón khách, áp dụng Quy tắc Ánh mắt đón chào một cách thuần thục. Cô nhìn thẳng vào mắt vị khách mới, nở một nụ cười hiền hậu, ấm áp và khẽ cúi đầu chào lịch sự với hai tay khoanh nhẹ trước ngực.


Thế nhưng, nụ cười của Vy khựng lại một nhịp trước phong thái đầy kiêu kỳ và hống hách của người vừa bước vào. Đó là một quý bà ngoài năm mươi tuổi, dáng người đậm đà, diện bộ váy lụa đắt tiền màu xanh ngọc bích. Trên cổ bà đeo sợi dây chuyền vàng bản lớn, ngón tay đeo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh hắt ánh sáng rực rỡ dưới nắng sớm. Tay bà cầm chiếc ví da cá sấu màu đỏ đắt tiền hiệu Hermès, phong thái toát ra sự giàu sang nhưng đi kèm nét kiêu ngạo, thiếu kiên nhẫn thâm căn cố đế. Đi cùng bà là hai người bạn sang trọng khác, liên tục dùng quạt nan phe phẩy và nhíu mày nhìn không gian mộc mạc của quán.


"Trời đất, cái hẻm gì mà hẹp té, đi muốn rách cả gấu váy lụa của tôi!" Bà Loan cất giọng sắc mỏng, cao vút chói tai, hoàn toàn phớt lờ nụ cười chào đón của Vy. Bà đưa mắt nhìn quanh mảng tường sơn vàng nhạt hoài cổ và những chiếc bàn gỗ thông thấp, tặc lưỡi đầy khó chịu. "Không gian gì mà không có máy lạnh, chỉ có mấy cái quạt trần rách này thì làm sao ngồi nổi?"


Vy vẫn giữ vững sự điềm tĩnh. Cô nhẹ nhàng đưa tay mời bà Loan và nhóm bạn ngồi xuống chiếc bàn gỗ thông cạnh cửa sổ tròn rủ bóng hoa giấy – góc bàn thoáng mát nhất của tầng trệt. Vy từ tốn đặt bộ menu gỗ ký hiệu trực quan khắc chìm lên mặt bàn, cúi đầu nhẹ để hướng dẫn khách gọi món.


Bà Loan không thèm liếc nhìn bảng menu gỗ lấy một giây. Bà đặt mạnh chiếc ví Hermès màu đỏ xuống bàn gỗ phát ra tiếng "bịch" khô khốc, hất hàm nói lớn:


"Cho tôi một bình trà hoa cúc nóng, ít đường, mang ra ngay lập tức nhé! Tôi bận lắm, lát nữa còn phải tiếp đối tác làm ăn lớn ở Quận 1. Làm nhanh lên!"


Vy mỉm cười nhẫn nại, cô chỉ tay vào hình ảnh đóa hoa cúc chi vàng rực trên menu gỗ, rồi hướng ngón tay chỉ vào chiếc thẻ gỗ số bàn màu xanh (Cần gọi món) để xác nhận lại yêu cầu của khách. Thế nhưng, hành động không lời của Vy chỉ nhận lại cái nhíu mày đầy tức tối của bà Loan.


"Sao cái cô này cứ ú á chỉ trỏ cái gì thế? Tôi gọi trà hoa cúc nóng ít đường, không nghe thấy à? Điếc hay sao mà không trả lời người ta một tiếng lịch sự?" Giọng bà Loan nâng tông lên một quãng, sắc mỏng và chua ngoa dội thẳng vào không gian tĩnh lặng của quán, khiến lập trình viên Nam ngồi ở góc bàn số 4 phải khẽ nhíu mày dưới chiếc tai nghe chống ồn chủ động.


Lan đứng sau quầy pha chế khẽ giật mình, đôi bàn tay nhỏ nhắn đang chuẩn bị khay trà khẽ run nhẹ. Cô lo sợ vết thương lòng bị sỉ nhục trong quá khứ của Vy sẽ bị kích hoạt trước những lời mắng mỏ thô lỗ của vị khách giàu có. Vy khẽ cắn môi, bả vai mảnh mai hơi chùng xuống dưới áp lực tâm lý nặng nề, nhưng cô nhớ đến sự bảo bọc kiên quyết của An Chi và cái xoa đầu bao dung của chú Năm đêm qua. Vy hít một hơi thật sâu, dũng cảm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt bà Loan, lắc đầu nhẹ nhàng và đưa tay chỉ vào tai mình, rồi thực hiện ký hiệu tay chào hỏi lịch sự để giải thích rằng mình là người khiếm thính.


Một người bạn đi cùng bà Loan khẽ kéo áo bà, thì thầm:


"Thôi bà Loan, tiệm này là tiệm trà của người câm điếc đấy. Tôi nghe nói họ chỉ giao tiếp bằng tay hoặc viết bảng thôi."


Bà Loan nghe vậy liền bĩu môi, cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt, giọng nói không hề có ý định hạ thấp xuống để tôn trọng người đối diện:


"À, hóa ra là tiệm trà câm! Đúng là cái thời buổi vẽ chuyện, mở mấy cái quán từ thiện này ra để làm màu, bóc lột sức lao động của mấy đứa khuyết tật kiếm tiền chứ báu bở gì. Thôi được rồi, câm điếc thì câm điếc, cứ làm đúng bình trà cúc nóng ít đường mang ra đây cho tôi. Nhớ là phải sạch sẽ đấy, người khuyết tật làm việc tôi cứ thấy lo lo về khoản vệ sinh!"


Những lời xúc động, mang nặng định kiến tàn nhẫn của bà Loan như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của Vy và Lan. Thế nhưng, tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc Ánh mắt đón chào và sự nhẫn nại vô hạn của tiệm trà, Vy không hề tỏ thái độ giận dữ hay tranh cãi. Cô cúi đầu chào lịch sự, nhận chiếc thẻ gỗ màu xanh từ tay bà Loan rồi quay trở lại quầy pha chế mở.


An Chi đứng sau quầy bar đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Ánh mắt cô hiền từ nhưng toát lên một sự kiên định vững vàng như núi đá. Cô đặt bàn tay ấm áp lên vai Vy, khẽ gật đầu như muốn nói: *"Em làm tốt lắm, có chị ở đây rồi."* An Chi lấy chiếc bảng viết phấn cầm tay, viết nhanh dòng chữ nắn nót gửi cho Lan: "Lan, chuẩn bị khay trà gốm mộc thật sạch sẽ. Chúng ta sẽ dùng mẻ trà cúc tiến vua sấy khô hảo hạng nhất để phục vụ nhóm khách này."


Lan lập tức gật đầu dứt khoát. Cô dùng nhíp tre chuyên dụng tỉ mỉ gắp từng đóa hoa cúc chi nhỏ màu vàng rực rỡ đặt vào lòng ấm đất nung Sa Huỳnh cổ. Minh đứng bên cạnh bếp lò đất nung, ánh mắt tập trung cao độ vào ấm đun nước thủy tinh chịu nhiệt. Mu bàn tay phải của cậu bé mười chín tuổi đã lành lặn hoàn toàn vết phồng rộp cũ, lộ ra vệt da non hồng nhạt mềm mại dưới lớp áo linen sáng màu. Minh nhắm mắt hờ, đặt nhẹ lòng bàn tay lên mặt quầy gỗ thông mộc mạc để áp dụng Ngưỡng đột phá 2 (Cảm nhận rung động). Thông qua tần số rung động li ti truyền từ bếp lò lên thớ gỗ, Minh nhận biết chính xác bọt nước trong ấm thủy tinh đang sủi lên ở kích thước mắt cua – đạt chuẩn nhiệt độ 85 độ C, nhiệt độ hoàn hảo nhất để hãm trà hoa cúc mà không làm cháy sém cánh hoa nhạy cảm.


Minh mở mắt, dứt khoát nhấc ấm nước đun sôi rót dứt khoát vào ấm đất nung Sa Huỳnh cổ theo Quy trình hãm trà Tam Đoạn. Dòng nước nóng thanh khiết xoáy nhẹ đảo đều những đóa cúc chi vàng óng, tỏa ra một làn khói nghi ngút mang theo mùi hương thanh nhiệt, dịu nhẹ ngào ngạt khắp quầy gỗ. Lan đậy nắp ấm, canh đúng ba phút hãm trà rồi rót ngắt nước dứt khoát ra chiếc tống gốm mộc, không để lại một giọt thừa.


Lan sắp xếp chén gốm mộc, ấm trà và đĩa mứt hồng lên khay gỗ thông có lót một tấm vải lanh dày để triệt tiêu hoàn toàn tiếng va chạm kim loại hay thủy tinh theo đúng Quy tắc Không tiếng động lớn. Vy nâng chiếc khay trà bằng cả hai tay, di chuyển nhẹ nhàng, uyển chuyển như một chiếc bóng tiến về phía bàn của bà Loan.


Bà Loan đang mải mê khoe khoang chiếc nhẫn kim cương mới mua với nhóm bạn, thấy Vy đặt khay trà xuống liền nhíu mày nhìn chiếc ấm đất nung Sa Huỳnh cổ hoen gỉ dãi dầu sương gió và những chiếc chén gốm thô mộc lỗi men nhẹ của Hoàng.


"Trời đất, cái ấm gì mà trông cũ kỹ, đen nhẻm như đồ phế thải thế kia? Tiệm trà kiểu gì mà không dùng nổi bộ ấm sứ trắng mạ vàng cho sang trọng?" Bà Loan phàn nàn thô lỗ, ngón tay đeo nhẫn kim cương gõ mạnh xuống mặt bàn gỗ thông phát ra những tiếng "cộc... cộc" đầy sốt ruột. "Phục vụ thì chậm chạp so với mấy cái chuỗi lớn sát vách, trà nước thì bày biện thô mộc quê mùa thế này làm sao tiếp được khách sang?"


Vy vẫn giữ nụ cười nhu hòa trên môi. Cô nhẹ nhàng rót dòng nước trà màu vàng óng ánh như mật sương ra chén gốm mộc dâng bằng hai tay mời bà Loan. Làn khói trà ấm áp bốc lên mang theo hương thơm thanh khiết, ngọt bùi tự nhiên của cúc chi tiến vua sấy lạnh, hòa quyện cùng mùi hương ngọc lan dịu nhẹ từ hũ nến thơm của Quỳnh thắp ở góc bàn.


Bà Loan nhấc chén gốm mộc lên, nhấp một ngụm nhỏ đầy vẻ dò xét. Ngay khi ngụm nước trà vừa chạm vào đầu lưỡi, gương mặt bà lập tức biến sắc, chuyển sang một vẻ cau có, giận dữ tột cùng. Bà Loan đặt mạnh chén trà xuống mặt bàn gỗ làm nước trà bắn tung tóe ra ngoài thềm gạch tàu đỏ. Bà gõ mạnh bàn tay đeo nhẫn kim cương xuống bàn gỗ thông, cất giọng mắng mỏ lớn tiếng chói tai:


"Trà kiểu gì thế này? Nhạt nhẽo mà lại có mùi ẩm mốc cũ kỹ khó ngửi! Các người cậy mình câm điếc rồi dùng loại trà hoa ẩm mốc, kém chất lượng sau trận lụt để lừa tiền khách giàu đúng không? Đổi ngay cho tôi loại trà cúc tiến vua sấy khô khác nhanh lên, không tôi báo công an đóng cửa cái tiệm trà bẩn này bây giờ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!