Nhạc nềnResort5

Bẫy Trộm Đêm Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hùng đứng cúi đầu nín khóc, những giọt nước mắt hối hận nóng hổi vẫn còn lăn dài trên gò má xám ngoét vì lo sợ. Cậu bé mười bảy tuổi co rúm người lại dưới chiếc áo thun cũ rộng thùng bành, hai bàn tay siết chặt lấy vạt tạp dề vải thô màu xanh rêu có thêu logo tiệm trà Lặng Im. Sự im lặng bao trùm lấy quầy pha chế mở bằng gỗ thông, một sự tĩnh lặng ngột ngạt nhưng không hề lạnh lẽo.


An Chi lặng lẽ nhìn đứa trẻ đang run rẩy trước mặt mình. Di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới hơi ẩm mưa lạnh đêm muộn khiến lồng ngực cô khẽ thắt lại, kéo theo một cơn ho khan khan đặc nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô mím chặt môi, cố nén cơn đau vật lý để không phát ra một tiếng động yếu đuối nào phá vỡ không gian trị liệu của tiệm. Ánh mắt cô hiền từ, ngập tràn sự thấu cảm sâu sắc. Cô bước tới một bước nhỏ, không một lời trách móc, nhẹ nhàng đặt bàn tay mảnh mai, ấm áp của mình lên đôi vai đang sụp xuống của Hùng.


Cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng bảo bọc ấy khiến Hùng giật mình ngước lên. Cậu nhìn thấy đôi mắt sáng, bao dung của người sáng lập đang khóa chặt lấy mình, không hề có một tia giận dữ hay oán hận. An Chi lấy chiếc bảng viết phấn cầm tay dắt sau tạp dề, nắn nót viết nhanh từng chữ bằng phấn trắng rồi đưa lên trước mặt cậu bé:


"Chị không giận em, Hùng. Đối mặt với nỗi sợ hãi và dũng cảm nói ra sự thật là bước đi khó khăn nhất, và em đã làm được. Em rất dũng cảm. Từ nay, tiệm trà và chú Năm chính là gia đình của em, không ai có thể bắt nạt em nữa."


Minh đứng bên cạnh quầy hãm trà, bắp tay phải bị trầy xước nhẹ do va chạm kệ gỗ hôm trước nay đã đóng vảy hồng khô ráo hoàn toàn dưới lớp áo linen sáng màu, mu bàn tay phải cũng đã lành hẳn lên da non hồng nhạt mềm mại. Cậu bé pha chế chính khẽ bước tới, đặt bàn tay ấm áp lên vai Hùng, ra hiệu bằng tay đầy quyết đoán: *"Có anh và chị An Chi ở đây. Chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết."*


Vy đứng bên cạnh khẽ lau đi giọt nước mắt xúc động lăn dài trên má. Cô nhanh chóng dắt chiếc bảng viết phấn cầm tay sau tạp dề của mình, mỉm cười khích lệ Hùng.


An Chi gật đầu nhẹ với Minh, rồi viết nhanh một dòng chữ khác lên bảng: *"Minh, em sang mời chú Năm và Đức vào đây. Chúng ta cần lập phương án bảo vệ an ninh chủ động."*


Chưa đầy ba phút sau, chú Năm sửa xe đầu hẻm bước vào quán. Người đàn ông năm mươi hai tuổi, da đen nhẻm vì nắng gió, bàn tay chai sạn vẫn còn dính vài vệt dầu nhớt xe máy chưa kịp rửa sạch. Đi sau chú là Đức, chàng trai câm bẩm sinh khéo tay, người đậm đà, tóc húi cua, luôn dắt theo chiếc túi dụng cụ đa năng bên hông.


An Chi mời chú Năm và Đức ngồi xuống chiếc bàn gỗ thông cạnh quầy pha chế. Cô viết nhanh lên bảng phấn, trình bày lại toàn bộ thông tin mà Hùng vừa cung cấp về hành vi rình rập của tên trộm Khải dưới sự bảo kê quấy phá của nhóm Cường "Sứt" đầu hẻm.


Chú Năm nghe xong, đập mạnh bàn tay chai sạn xuống mặt bàn gỗ thông, giọng nói oang oang bộc trực vang lên đầy phẫn nộ:


"Mẹ kiếp cái thằng Khải tráo trở! Nó cậy thế thằng Cường 'Sứt' xăm trổ đầu ngõ nên mới dám lộng hành bẻ kính xe khách của tiệm mình. Chú đã nghi từ chiều lúc thấy nó lảng vảng ngoài hiên hoa giấy rồi. Chúng ta không thể cứ để yên cho tụi nó bắt nạt hoài được!"


Đức đứng bên cạnh chăm chú quan sát cử chỉ miệng của chú Năm và những dòng chữ viết tay của An Chi. Chàng trai câm bẩm sinh khẽ gật đầu dứt khoát, ánh mắt toát lên sự thông minh nhạy bén của một người thợ kỹ thuật. Cậu giơ hai tay lên, thực hiện các ký hiệu tay nhanh nhẹn để hiến kế cho cả nhóm: *"Em có thể chế tạo một chiếc camera giám sát góc khuất tự chế từ linh kiện điện thoại cũ và webcam hỏng. Chúng ta sẽ ngụy trang nó khéo léo dưới giàn hoa giấy cổ thụ trước hiên quán. Chỉ cần tên trộm Khải quay lại hành động, chúng ta sẽ có bằng chứng rõ nét để báo công an phường bắt quả tang."*


Chú Năm nghe Đức ra hiệu xong, gật gù đắc ý: "Hay! Thằng Đức khéo tay lắm, nó mà chế đồ thì chỉ có chuẩn. Chú sẽ túc trực ở tiệm sửa xe đầu ngõ để cảnh giới. Khi nào thằng Khải sập bẫy, chú sẽ xông ra khóa chặt tay nó lại!"


An Chi viết bảng phấn cam kết: *"Tiệm trà sẽ hỗ trợ toàn bộ vật tư cho Đức chế tạo camera. Hùng, em hãy phối hợp cùng anh Đức chỉ ra góc khuất mà Khải thường lẻn vào để đặt bẫy chuẩn xác nhất."*


Hùng nhìn thấy sự đồng lòng bảo vệ của mọi người, lồng ngực cậu bé ấm áp lạ thường. Cậu gật đầu lia lịa, dũng cảm dùng ký hiệu tay đồng ý tham gia kế hoạch.


Suốt ngày hôm sau, Đức miệt mài ngồi trong góc phòng bảo trì kỹ thuật của tiệm trà, tỉ mỉ hàn gắn từng sợi dây đồng, lắp ráp thấu kính camera cũ vào một chiếc hộp nhựa nhỏ sơn màu xanh lá cây trùng khớp với màu lá của giàn hoa giấy. Đến chập tối, Đức khéo tay leo lên chiếc thang tre, ngụy trang chiếc camera tự chế sâu bên trong tán lá rậm rạp của giàn hoa giấy cổ thụ trước hiên quán, hướng thẳng góc quay xuống khu vực đỗ xe máy sát ranh giới vỉa hè.


Đêm mùng mười tháng Năm trôi qua trong sự bình yên giả tạo. Nhưng đến đêm hôm sau, ngày mười một tháng Năm, một cơn mưa phùn lạnh lẽo lại bắt đầu đổ xuống thành phố. Gió bão cuối mùa rít nhẹ qua khe cửa gỗ, mang theo hơi ẩm lạnh buốt bám vào những cánh hoa giấy rách nát rụng tơi tả dưới hiên nhà cổ.


Sự đối lập gay gắt giữa hai không gian sát vách lại hiện rõ. Bên chi nhánh MegaBrew, ánh đèn LED rực rỡ và tiếng nhạc trẻ sôi động công suất lớn vẫn dội ra lòng đường bất chấp mưa gió. Trong khi đó, bên trong tiệm trà Lặng Im, không gian chìm trong sự tĩnh lặng sâu lắng của ánh đèn bão vàng ấm áp và mùi hương ngọc lan dịu nhẹ tỏa ra từ những hũ nến thơm của Quỳnh.


Lúc này đã gần mười một giờ đêm, quán chuẩn bị đóng cửa ca tối muộn. Chỉ còn một chiếc xe máy tay ga SH đắt tiền của khách quen đỗ sát hiên hoa giấy.


Đức đang ngồi trên căn gác mái nhỏ của An Chi, chăm chú quan sát màn hình điện thoại cũ hiển thị hình ảnh truyền về từ chiếc camera tự chế ngoài hiên. Chú Năm sửa xe vờ như đang dọn dẹp đống lốp xe cũ trước tiệm của mình, nhưng ánh mắt sắc bén của chú liên tục quét qua bóng tối đầu hẻm.


Bất chợt, một bóng người gầy gò mặc áo khoác gió sẫm màu trùm kín đầu, chân đi dép tông lén lút xuất hiện từ đầu hẻm 42. Đó chính là Khải. Tên trộm vặt mắt la mày lém lầm lũi đi dưới mưa phùn, tay gã lăm lăm chiếc tuốc-nơ-vít dẹp nhỏ mài nhọn cán bọc băng keo đen dắt ở túi quần.


Khải tiếp cận chiếc xe SH đắt tiền cực nhanh. Gã nhìn quanh quất, thấy con hẻm vắng vẻ không một bóng người, liền cúi người lách vào sát giàn hoa giấy cổ thụ, đưa chiếc tuốc-nơ-vít dẹp vào khe chân ốc kính chiếu hậu bên trái của xe SH hòng bẻ gãy sát chân ốc giống như phi vụ hôm trước.


Cử chỉ lén lút của Khải lọt trọn vào góc quay sắc nét của chiếc camera tự chế ngụy trang dưới tán lá hoa giấy. Đức lập tức phát tín hiệu báo động cho chú Năm bằng cách nháy sáng màn hình điện thoại từ trên gác mái.


Ngay khi Khải vừa dùng lực bẻ mạnh chiếc kính chiếu hậu phát ra tiếng "rắc" khô khốc, chú Năm từ trong bóng tối của tiệm sửa xe đối diện dứt khoát lao ra như một con mãnh hổ.


"Bắt quả tang thằng ăn trộm!"


Chú Năm quát lớn một tiếng vang dội lòng hẻm, đôi bàn tay chai sạn dính đầy dầu nhớt khóa chặt lấy khớp vai của Khải từ phía sau, ép mạnh gã nằm sấp xuống thềm gạch tàu đỏ sũng nước mưa. Chiếc tuốc-nơ-vít dẹp trên tay Khải rơi keng xuống nền gạch.


Khải bị khóa chặt đau đớn, gã cố vùng vẫy, nhe răng định cắn vào tay chú Năm để tẩu thoát nhưng bị chú dùng kỹ thuật sửa xe chuyên nghiệp khóa chặt bả vai dìm xuống đất: "Mày bướng này! Hôm nay chú Năm cho mày chừa thói trộm vặt!"


Đúng lúc đó, từ đầu hẻm sầm uất, tiếng động cơ xe máy độ pô gầm rú chói tai dội vào lòng ngõ hẹp. Cường "Sứt" cùng hai tên đàn em xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm gậy gỗ hung hãn phóng xe tới chặn ngay lối vào tiệm trà Lặng Im.


Gương mặt Cường "Sứt" hằn học dưới ánh đèn đường nhạt nhòa, gã chỉ thẳng gậy gỗ vào mặt chú Năm, giọng nói khàn khàn đầy đe dọa:


"Thả thằng Khải ra ngay ông già! Không tao đập nát cái tiệm sửa xe rách của lão và cái tiệm trà câm này bây giờ!"


Thế trận lập tức đảo chiều đầy căng thẳng. Chú Năm đứng sừng sững che chắn trước cửa tiệm trà, một tay vẫn khóa chặt Khải, tay kia dứt khoát rút chiếc kìm mỏ quạ cũ kỹ ở túi quần sau ra thủ thế, ánh mắt bộc trực không hề có một tia sợ hãi trước sự hung hãn của nhóm côn đồ.


Từ bên trong tiệm trà, Đức chứng kiến tình huống nguy hiểm liền dứt khoát đưa chiếc còi đồng gác cổng xỉn màu lên miệng thổi vang dội một hồi dài chói tai phá tan màn đêm tĩnh mịch của con hẻm cổ.


"Toét... Toét... Toét...!"


Tiếng còi đồng gác cổng vang lên dồn dập, báo động khẩn cấp cho toàn bộ khu phố nghèo hẻm 42.


Ngay lập tức, một cảnh tượng vô cùng xúc động diễn ra. Những cánh cửa gỗ cũ kỹ của các hộ dân nghèo dọc con hẻm đồng loạt mở toang. Ánh đèn pin sáng lòa quét qua màn mưa phùn lạnh lẽo.


"Đứa nào dám quậy phá tiệm trà Lặng Im đó?"


"Bà con ơi! Cướp quậy tiệm trà của tụi nhỏ câm điếc kìa!"


Chú Bảy, Tổ trưởng dân phố hẻm 42, tay đeo băng đỏ, cầm chiếc loa pin màu đỏ trắng cũ kỹ dẫn đầu đoàn người lao ra. Hơn mười cư dân lao động nghèo trong hẻm, người cầm gậy tre, người cầm chổi, đồng loạt xông ra vây kín lối thoát của nhóm côn đồ Cường "Sứt". Sự đồng lòng, trượng nghĩa của cả khu phố nghèo tạo thành một bức tường người vững chãi, áp đảo hoàn toàn thế chủ động của nhóm thanh niên hung hãn.


Cường "Sứt" cùng đàn em nhìn thấy đám đông cư dân vây kín, ánh mắt giận dữ của hàng chục con người lao động nghèo đang sừng sững bảo vệ tiệm trà, gậy gỗ trên tay bọn chúng khẽ hạ xuống, bả vai run nhẹ vì hoang mang lo sợ.


Chú Bảy tổ trưởng đưa loa pin lên sát miệng, giọng nói dõng dạc vang lên vang dội lòng hẻm:


"Cường 'Sứt'! Toàn bộ hành vi trộm cắp của thằng Khải và sự đe dọa vũ lực của tụi mày đã bị camera giám sát ghi hình lại đầy đủ. Công an phường đang xuống đây. Tụi mày khôn hồn thì bỏ gậy xuống ngay!"


Nhìn thấy thế trận đã mất hoàn toàn, Cường "Sứt" nghiến răng ken két, đành dứt khoát vứt chiếc gậy gỗ xuống nền gạch tàu sũng nước. Hai tên đàn em cũng lấm lét vứt gậy theo, cúi đầu chịu trói trước sự vây ráp kiên định của cả tổ dân phố.


Chưa đầy mười phút sau, tiếng còi xe công an phường rú vang đầu hẻm. Cán bộ chiến sĩ công an nhanh chóng áp giải Khải, Cường "Sứt" cùng đồng bọn lên xe thùng đưa về đồn xử lý hành chính và hình sự về hành vi trộm cắp và cố ý gây rối trật tự công cộng. Con hẻm 42 sầm uất trở lại sự yên bình sâu lắng vốn có dưới màn mưa phùn nhẹ hạt.


Cư dân xóm nghèo lục đục kéo nhau ra về, không quên gửi những cái gật đầu mỉm cười ấm áp chào tiệm trà Lặng Im.


Khi tiếng còi xe cảnh sát tắt hẳn ngoài phố lớn, không gian sân hiên hoa giấy chỉ còn lại sự tĩnh lặng của đêm muộn. Hùng đứng nép bên cạnh quầy pha chế mở, đôi vai cậu bé mười bảy tuổi run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi côn đồ, mà vì sự xúc động nghẹn ngào trước tình yêu thương, bảo vệ vô điều kiện của cả khu phố dành cho những đứa trẻ khiếm khuyết như cậu.


Hùng dũng cảm bước ra ngoài sân hiên hoa giấy sũng nước mưa, đi đến trước mặt chú Năm đang đứng lau vệt trầy xước nhẹ rỉ máu trên cánh tay gầy guộc của mình. Đôi mắt Hùng đỏ hoe, cậu cúi gầm mặt xuống, hai tay giơ lên cao thực hiện các ký hiệu tay chậm rãi, nắn nót đầy sự hối lỗi thành kính:


*"Em xin lỗi chú Năm! Vì sự hèn nhát của em mà chú phải bỏ tiền túi đền kính xe cho khách, lại còn bị trầy xước tay vì bắt trộm bảo vệ tiệm trà. Em sai rồi..."*


Chú Năm nhìn đứa trẻ khiếm thính đang cúi đầu khóc nức nở trước mặt mình. Người thợ sửa xe nghèo cười xòa một tiếng hào sảng xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm mưa bão. Chú không hề trách mắng một lời, đưa bàn tay chai sạn vẫn còn bám vệt dầu nhớt đen mờ nhẹ nhàng đặt lên đầu Hùng, xoa đầu cậu bé một cái thật ấm áp, bao dung:


"Khóc lóc cái gì thằng ranh con này! Chú Năm đã bảo tiệm trà này chính là nhà của con rồi mà. Biết nhận lỗi và dũng cảm giúp chú lập bẫy bắt trộm là tốt lắm rồi. Từ nay lo mà làm việc chăm chỉ phụ chị An Chi nghe chưa!"


Cái xoa đầu dầy dầu nhớt nhưng tràn ngập tình yêu thương che chở của người chú trượng nghĩa xóm nghèo đã đập tan hoàn toàn rào cản tự ti cuối cùng trong lòng cậu bé khiếm thính mười bảy tuổi. Hùng ngước lên, nở một nụ cười rạng rỡ đẫm nước mắt hạnh phúc dưới ánh đèn bão vàng ấm áp rọi bóng giàn hoa giấy đang đâm chồi mới sau bão dông.


An Chi đứng bên cạnh tựa vào bục cửa gỗ, lồng ngực cô khẽ phập phồng nhẹ nhõm, nụ cười thanh thản nở trên môi cô gái câm dọn đường cho những chặng đường phát triển mới vững vàng hơn của tiệm trà Lặng Im...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!