Nhạc nềnResort5

Kẻ Rình Rập Trong Mưa Phùn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn tháng Năm rây bột trắng xóa cả con hẻm 42 Quận 3, mang theo cái lạnh se sắt len lỏi qua từng kẽ lá của giàn hoa giấy cổ thụ trước hiên Tiệm Trà Lặng Im. Ánh chiều tà đã tắt hẳn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm ẩm ướt, âm u bao trùm lấy những mảng tường vàng đã tróc sơn của ngôi biệt thự cổ hai tầng. Dưới nền đất, những viên gạch tàu đỏ sũng nước loang loang những vệt phản chiếu nhạt nhòa từ ánh đèn đường vàng vọt. Sài Gòn những ngày này luôn mang một vẻ u sầu, tĩnh mịch đến lạ lùng, đặc biệt là trong những góc khuất tĩnh lặng hiếm hoi còn sót lại giữa lòng đô thị bê tông hối hả.


Ngay sát vách tiệm trà, chi nhánh MegaBrew hiện đại vẫn rực sáng ánh đèn LED xanh đỏ rực rỡ, phát ra tiếng nhạc trẻ sôi động với những nhịp bass đập thình thịch đều đặn. Sự ồn ào khốc liệt của chuỗi cà phê lớn như muốn nuốt chửng lấy không gian mộc mạc bên cạnh. Thế nhưng, nhờ khoảng cách và những mảng tường tiêu âm bằng gỗ thông do kiến trúc sư Khánh thiết kế lệch góc mười lăm độ, không gian tầng trệt của tiệm trà Lặng Im vẫn giữ được độ tĩnh lặng sâu lắng, ấm áp vốn có. Mùi hương ngọc lan dịu nhẹ từ những hũ nến thơm của Quỳnh hòa quyện cùng hương trà sen Bảo Lộc thơm ngát, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, an toàn tuyệt đối cho những vị khách tìm đến trú ẩn tinh thần.


Trong quán lúc này chỉ còn vài vị khách quen hướng nội ngồi ở các góc bàn khuất. Lập trình viên Nam đang đeo tai nghe chống ồn chủ động, chăm chú gõ code bên chiếc laptop đặt cạnh cửa sổ tròn rủ bóng hoa giấy. Vy đang di chuyển nhẹ nhàng giữa các bàn trà, chiếc tạp dề vải thô màu xanh rêu phẳng phiu thêu hình hai bàn tay nâng niu tách trà khẽ đung đưa theo từng chuyển động uyển chuyển. Cô gái hai mươi tuổi mỉm cười hiền hậu, cúi đầu chào khách bằng ký hiệu tay mềm mại theo Quy tắc Ánh mắt đón chào, giữ cho không gian không phát ra một tiếng động va chạm nhỏ nào.


Ở góc quầy pha chế mở bằng gỗ thông, Hùng – cậu bé khiếm thính mười bảy tuổi mới nhận việc dọn dẹp – đang lúi cúi dùng chiếc khăn sợi nhỏ siêu thấm màu xám lau dọn những chiếc ly gốm mộc xám tro của Hoàng tặng. Dáng người Hùng loắt choắt dưới chiếc áo thun cũ rộng thùng bành, đôi chân đi dép lào sờn rách thỉnh thoảng lại khẽ nhấc lên đầy rụt rè. Hùng chăm chỉ, thật thà nhưng nội tâm mang nặng một rào cản tự ti vô hình. Quá khứ mồ côi khiếm thính, từng bị những kẻ chăn dắt ngoài xã hội bắt nạt, sỉ nhục là "kẻ vô dụng ăn hại" đã gieo vào lòng cậu thiếu niên một nỗi sợ hãi tột cùng đối với thế giới âm thanh ồn ào bên ngoài.


Hùng khẽ đưa tay quệt vệt mồ hôi rịn trên trán, ánh mắt rụt rè ngước nhìn Minh đang đứng hãm trà bên bếp lò nhỏ. Minh khẽ vỗ vai Hùng, nở nụ cười khích lệ ấm áp rồi ra hiệu bằng ký hiệu tay chậm rãi: *"Lau sạch lắm, Hùng. Cố lên em."* Cái gật đầu của người đàn anh pha chế chính như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm lòng Hùng, giúp cậu vơi đi phần nào sự lạc lõng.


Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị lung lay khi Hùng vô tình nhìn qua khe cửa gỗ cũ của tiệm trà hướng ra phía sân hiên hoa giấy.


Dưới làn mưa phùn rây rắc lạnh buốt, một bóng người gầy gò, mặc áo khoác gió sẫm màu trùm kín đầu đang lảng vảng quanh bãi xe máy của khách đỗ trước hiên. Đó là Khải – kẻ trộm vặt chuyên nghiệp chuyên rình rập quanh các con hẻm sầm uất của Quận 3. Khải đi đôi dép tông mòn vẹt sột soạt trên nền gạch tàu đỏ ướt sũng, nón khoác gió kéo sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt mỏng lét, mắt la mày lém nhìn quanh đầy gian giảo.


Hùng khựng lại, chiếc khăn lau trong tay siết chặt. Qua khe cửa gỗ, cậu thấy Khải từ từ tiến lại gần chiếc xe máy tay ga SH đắt tiền của một vị khách văn phòng đang đỗ sát vạch ranh giới vỉa hè với MegaBrew. Bàn tay gầy guộc của Khải lén lút thọc vào túi áo khoác gió ẩm ướt, lôi ra một chiếc tuốc-nơ-vít dẹp nhỏ mài nhọn cán bọc băng keo đen. Ánh thép lạnh của mũi tuốc-nơ-vít khẽ lóe lên dưới ánh đèn bão vàng nhạt nhòa hắt ra từ hiên quán, làm tim Hùng đập thình thịch liên hồi.


Lồng ngực Hùng phập phồng dữ dội, hơi thở trở nên dồn dập, hỗn loạn. Bản năng mách bảo cậu phải chạy ngay ra quầy bar để ra hiệu báo động cho Minh và Vy. Thế nhưng, ngay khi vừa nhấc chân lên, một ký ức kinh hoàng đột ngột ập về bóp nghẹt tâm trí cậu thiếu niên mười bảy tuổi.


Cậu nhớ đến lời đe dọa lạnh lùng của Cường "Sứt" – gã đại ca côn đồ cầm đầu nhóm thanh niên lêu lổng ở đầu hẻm 42 – vài ngày trước khi gã đứng chặn đường cậu: *"Thằng câm kia! Liệu hồn mà ngậm miệng lại. Chuyện của bọn tao ở đầu hẻm, đứa nào xía vào tao cắt lưỡi!"* Tiếng nẹt bô xe máy gầm rú chói tai của nhóm Cường "Sứt" như dội lại trong màng nhĩ vô âm của Hùng, khiến bả vai cậu run lên bần bật, hai chân như bị đóng đinh xuống nền gạch.


Hùng biết rõ Khải là đàn em dưới trướng Cường "Sứt". Nếu cậu lên tiếng báo động, nếu vụ trộm bị phá vỡ, nhóm côn đồ hung hãn kia chắc chắn sẽ không để cậu yên ổn làm việc tại đây. Chúng sẽ tìm đến quê nhà của cậu, quấy phá người bà ngoại già yếu, hoặc tệ hơn là tạt chất bẩn phá hoại tiệm trà Lặng Im – ngôi nhà chung ấm áp duy nhất đã mở lòng cưu mang cậu. Sự cô lập, bất lực của một người không thể phát ra tiếng nói cầu cứu khiến Hùng rơi vào trạng thái bế tắc tột cùng. Cậu đứng chết trân sau cánh cửa gỗ, đôi mắt mở to hoảng sợ nhìn bóng dáng Khải đang cúi người áp sát vào chiếc xe SH.


Đúng lúc đó, Vy cầm chiếc chổi tre nhỏ bước ra phía sân hiên để thực hiện Quy tắc Quét dọn cánh hoa rơi hằng ngày. Những cánh hoa giấy rách nát rụng tơi tả sau trận giông bão đêm qua đang bám chặt vào nền gạch tàu đỏ sũng nước mưa. Vy bước đi nhẹ nhàng, tà áo linen sáng màu khẽ lướt dưới mái hiên rủ bóng mát.


Sự xuất hiện đột ngột của Vy làm Khải giật mình. Gã nhanh chóng rụt bàn tay đang cầm tuốc-nơ-vít dẹp vào túi áo, lùi lại hai bước rồi vờ cúi đầu bấm điện thoại như một người đi đường đang đứng tránh mưa dưới hiên hoa giấy. Vy không hề hay biết sự nguy hiểm đang rình rập ngay sát bên cạnh. Cô vẫn chăm chú cúi đầu quét dọn những cánh hoa rụng xếp gọn gàng dưới gốc cây ngọc lan cổ thụ, mái tóc đen dài cột lỏng bằng ruy-băng vải lanh khẽ đung đưa.


Trong quán, Hùng nhìn thấy cảnh tượng ấy thì lồng ngực thắt chặt lại vì sợ hãi. Cậu muốn gõ thật mạnh vào tấm kính cửa sổ tròn để báo động cho Vy, muốn hét lên một tiếng thật lớn để xua đuổi kẻ trộm vặt ngoài mưa phùn. Thế nhưng, bàn tay cậu giơ lên giữa không trung rồi lại run rẩy rụt về. Nỗi sợ hãi thế lực côn đồ bảo kê của Cường "Sứt" đầu hẻm và ký ức bị đánh đập dã man trong quá khứ đã hoàn toàn áp chế tinh thần cậu thiếu niên trẻ tuổi. Hùng co rúm người lại, nép sâu vào bóng tối phía sau cánh cửa gỗ cũ, bất lực chọn cách im lặng trốn tránh.


Từ ngoài sân hiên, Khải khẽ liếc mắt qua ô cửa kính tròn của tiệm trà. Ánh mắt sắc lạnh, gian xảo của gã chạm thẳng vào gương mặt tái mét, hoảng sợ của Hùng đang nép sau khe cửa. Khải không hề hoảng hốt. Gã khẽ nhếch mép nở một nụ cười lạnh lùng, đầy đe dọa. Gã từ từ đưa một ngón tay lên đặt trước môi, ra hiệu cho Hùng phải im lặng, rồi khẽ vỗ nhẹ vào túi áo khoác gió – nơi chiếc tuốc-nơ-vít dẹp đang nằm im lìm như một lời cảnh cáo tàn nhẫn.


Ánh mắt đe dọa của Khải như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng và sự dũng cảm yếu ớt của Hùng. Cậu bé khiếm thính co rúm người lại, cúi gầm mặt xuống đất, hai bàn tay nắm chặt lấy chiếc khăn lau dọn dẹp sờn góc. Sự tự ti và bất lực đè nặng lên vai cậu, khiến cậu cảm thấy mình thật hèn nhát và vô dụng khi không thể bảo vệ tài sản của những vị khách đã tin tưởng ghé tiệm.


Nhận thấy Vy đã quét dọn xong và chuẩn bị quay trở vào quán, Khải từ tốn kéo sụp mũ khoác gió che kín mặt, quay lưng bước đi thong thả dưới làn mưa phùn lạnh lẽo. Gã đi về phía đầu hẻm 42, nơi tiệm sửa xe của chú Năm đang rực sáng ánh đèn tuýp mờ nhạt giữa ngổn ngang lốp xe và dầu mỡ máy. Chú Năm sửa xe vẫn đang mải miết gõ búa lách cách vào vành một chiếc xe máy cũ, không hề hay biết bóng đen vừa lướt qua bãi xe của tiệm trà.


Vy đẩy cửa bước vào quán, mang theo hơi ẩm lạnh buốt của sương đêm và mùi đất ẩm sau mưa hắt vào sảnh tầng trệt. Cô mỉm cười rạng rỡ với Hùng, ra hiệu bằng tay hỏi cậu đã dọn dẹp xong chưa. Hùng giật mình, vội vã giấu chiếc khăn lau sờn góc ra sau lưng, gật đầu lia lịa rồi quay mặt đi chỗ khác để tránh ánh mắt tinh tế của người đàn chị. Thế nhưng, bả vai cậu vẫn khẽ run nhẹ dưới chiếc áo thun cũ rộng thùng bành.


An Chi ngồi ở góc đọc sách tầng hai, lặng lẽ quan sát biểu cảm hoảng loạn bất thường của Hùng qua khoảng trống cầu thang gỗ. Di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới hơi ẩm lạnh của đêm mưa khiến lồng ngực cô khẽ thắt lại, kéo theo một cơn ho khan nhẹ khẽ khàng nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô mím chặt môi nén cơn đau, ánh mắt hiền từ nhưng sâu sắc thoáng hiện vẻ lo âu nhìn xuống cậu bé khiếm thính mới nhận việc đang đứng run rẩy trong bóng tối cạnh quầy bar.


Khải đã tạm thời rút lui vào bóng đêm mưa phùn, nhưng phi vụ trộm cắp của gã vẫn chưa hề dừng lại. Gã chỉ đang lùi bước chờ đợi một cơ hội hoàn hảo hơn vào khung giờ tối muộn – khi tiệm trà Lặng Im đông kín khách hàng và cả đội ngũ nhân viên bận rộn mất cảnh giác để ra tay bẻ kính xe máy của khách hàng đỗ ngoài hiên quán...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!