Nhạc nềnResort5

Tách Trà Thanh Khiết Đối Chứng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trưa ngày mùng mười tháng Năm, con hẻm 42 sầm uất tại Quận 3 như bị nung nóng dưới cái nắng hầm hập của Sài Gòn sau những ngày giông bão liên miên. Hơi đất ẩm từ những khe gạch tàu đỏ bốc lên, quyện chặt với mùi khói xe máy và tiếng ồn ào phát ra từ chi nhánh MegaBrew rực rỡ đèn LED sát vách. Tiếng nhạc trẻ sôi động công suất lớn từ phía đối thủ dội thẳng sang, làm rung nhẹ những cánh cửa kính của tiệm trà Lặng Im, cố tình phá vỡ không gian yên bình mộc mạc bên trong.


Tại quầy pha chế mở bằng gỗ thông, gã quản lý MegaBrew vẫn đứng khoanh tay, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên gương mặt mập mạp chải chuốt gel bóng lộn. Gã nhếch mép nhìn An Chi, chờ đợi một sự thỏa hiệp yếu ớt từ cô gái câm đang đứng trước mặt. Bên cạnh cô, Minh siết chặt chiếc khăn lau sợi tre trong tay, bắp tay phải của cậu khẽ gồng lên dưới lớp áo linen sáng màu. Vết trầy xước do va chạm kệ gỗ thông trong đêm bão cứu trà nay đã đóng vảy hồng khô ráo hoàn toàn, nhưng lồng ngực cậu thiếu niên mười chín tuổi vẫn phập phồng phẫn nộ. Vy đứng nép phía sau, đôi vai mảnh mai khẽ run nhẹ dưới chiếc tạp dề vải thô màu xanh rêu phẳng phiu. Ký ức bị chủ quán nước cũ sỉ nhục lại ùa về khiến cô gái trẻ không khỏi bất an khi nhìn thấy nhóm khách quen ở bàn số 4 đang xì xào bàn tán.


Đột ngột, tiếng chuông gió đồng cổ treo trước hiên quán khẽ rung lên một nhịp "leng keng... leng keng" dứt khoát, báo hiệu cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh. Chú Bảy, Tổ trưởng dân phố hẻm 42, bước vào quán với chiếc băng đỏ đeo ở bắp tay, theo sau là hai cán bộ phường mặc sắc phục xanh nhạt của ban quản lý thị trường. Sự xuất hiện đột ngột của chính quyền cơ sở khiến nhóm khách vãng lai bên ngoài tò mò đứng tụ tập đầu ngõ, chỉ trỏ dò xét.


Cô Liên chủ quán nước mía đầu hẻm cũng lật đật chạy theo sau, miệng nói oang oang không ngừng nghỉ:


"Đấy! Chú Bảy xem đi! Tôi đã bảo mà, cái tiệm trà câm này dùng trà mốc ẩm sau trận lụt để bán cho khách. Con gái bà Hoa đối diện uống về kêu đau bụng âm ỉ cả đêm kìa! Không kiểm tra hành chính rồi niêm phong gấp thì cả cái con hẻm này mang họa!"


Gã quản lý MegaBrew nhìn thấy Chú Bảy bước vào thì nụ cười càng thêm đắc ý. Gã khẽ lùi lại một bước, nhường lối cho đoàn kiểm tra, ánh mắt lộ rõ vẻ hả hê như thể chiến thắng đã nằm chắc trong lòng bàn tay.


An Chi không hề nao núng. Cô khẽ bước ra khỏi quầy bar, di chuyển nhẹ nhàng trên nền gạch tàu đỏ. Sử dụng kỹ năng Đọc biểu cảm khuôn mặt (Micro-expression), cô chăm chú quan sát Chú Bảy. Nếp nhăn nơi khóe mắt chú hơi giật nhẹ, bả vai căng thẳng và ánh mắt chú có phần né tránh nhìn cô. An Chi hiểu ngay rằng Chú Bảy không hề có ý trù dập tiệm trà, chú chỉ đang chịu áp lực nặng nề từ những lá đơn phản ánh nặc danh và những lời dèm pha ác ý của Cô Liên đầu hẻm. Sự thấu cảm ấy giúp cô giữ được sự điềm tĩnh tuyệt đối.


An Chi nhẹ nhàng cúi đầu chào Chú Bảy và hai cán bộ phường, rồi chỉ tay về phía quầy pha chế mở, ra hiệu mời họ ngồi xuống. Cô lấy chiếc điện thoại cũ dưới gầm quầy bar, lướt nhanh ngón tay tắt file ghi âm lời đề nghị tống tiền mờ ám của gã quản lý MegaBrew vừa thu thập được, cất kỹ vào túi tạp dề vải thô thêu tay logo tiệm như một quân bài tẩy cuối cùng.


Chú Bảy khẽ hắng giọng, gương mặt khắc khổ hiện lên vẻ ái ngại:


"Cô An Chi này, tổ dân phố nhận được phản ánh của người dân về việc tiệm trà của cô sử dụng nguyên liệu ẩm mốc sau trận ngập lụt, gây ảnh hưởng đến sức khỏe khách hàng. Hôm nay tôi cùng cán bộ phường xuống kiểm tra hành chính và yêu cầu cô xuất trình giấy tờ nguồn gốc nguyên liệu trà."


Cô Liên lập tức xen vào, giọng nói sắc mỏng chói tai:


"Giấy tờ gì chứ! Tụi nó tự sấy lén lút bằng máy sấy cầm tay hôm nọ tôi thấy rõ ràng! Trà mốc xanh mốc đỏ ra chứ sạch sẽ gì!"


Chú Bảy nhíu mày, nghiêm giọng cắt ngang:


"Bà Liên, im lặng! Để cán bộ làm việc!"


An Chi mỉm cười nhẹ nhàng với Chú Bảy. Cô không hề hoảng loạn giải thích bằng cử chỉ phức tạp. Cô từ tốn mở ngăn kéo quầy gỗ thông, lấy ra một tập hồ sơ được kẹp ngay ngắn. Bên trong là toàn bộ hóa đơn đỏ nhập khẩu trà sen tươi và trà cúc tiến vua từ đại lý Bảo Lộc của Chú Ba, kèm theo giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm của cơ sở sấy lạnh chính quy. Đặc biệt, trên cùng là tờ quyết định thành lập Doanh nghiệp xã hội chính thức vừa được quận phê duyệt cấp sáng nay.


Hai cán bộ phường đón lấy tập hồ sơ, tỉ mỉ lật xem từng trang rồi gật đầu nhẹ. Một cán bộ lên tiếng:


"Giấy tờ nguồn gốc nguyên liệu rất rõ ràng, đầy đủ hóa đơn chứng từ hợp pháp. Nhưng để giải quyết dứt điểm phản ánh của người dân, chúng tôi cần kiểm tra thực tế kho nguyên liệu và chất lượng trà đang phục vụ."


An Chi gật đầu đồng ý. Cô lấy chiếc bảng viết phấn cầm tay dắt sau tạp dề, nắn nót viết nhanh từng dòng chữ bằng phấn trắng rõ ràng:


*"Trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một thử. Kính mời Tổ trưởng và cán bộ thực hiện một buổi thử trà đối chứng công khai ngay tại đây để minh bạch chất lượng."*


Chú Bảy đọc dòng chữ, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên rồi gật đầu đồng ý:


"Được! Như vậy là công bằng nhất cho cả hai bên."


An Chi nhanh chóng ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu tay mềm mại nhưng dứt khoát cho Minh và Vy. Minh lập tức bước vào kho nguyên liệu, bưng ra hai hũ thủy tinh nắp thiếc kín khí lớn đặt lên quầy gỗ thông. Một hũ chứa trà cúc tiến vua sấy khô màu vàng rực rỡ, hũ còn lại là trà sen tươi sấy lạnh thơm ngát dịu nhẹ. Mu bàn tay phải của Minh – nơi vết phồng rộp do chạm ấm nước nóng hôm trước đã lành hẳn lên da non mềm mại hồng nhạt – chuyển động vô cùng uyển chuyển khi cậu sắp xếp các dụng cụ pha chế.


Đúng lúc đó, nhà báo Thảo và blogger Linh – hai vị khách quen trung thành đang ngồi ở góc bàn hướng nội – bước lại gần quầy bar. Linh nhanh nhẹn lấy chiếc điện thoại thông minh đặt lên chân đế, kích hoạt tính năng livestream trực tiếp buổi thử trà đối chứng lên trang fanpage có hàng vạn lượt theo dõi của mình. Thảo bước tới, đặt lên mặt bàn gỗ một túi nilon nhỏ chứa những bông cúc xỉn màu, mốc đen ngòm:


"Chú Bảy, đây là mẫu trà cúc tẩm hóa chất tạo mùi mà tôi vừa thu thập được từ đại lý của Ông Hải đầu hẻm sáng nay. Tôi đề nghị dùng mẫu này để đối chứng trực tiếp với trà sạch sấy lạnh của tiệm Lặng Im."


Nhìn thấy túi trà mốc của Ông Hải, Cô Liên khẽ giật mình lùi lại một bước, gương mặt sạm nắng thoáng hiện vẻ bối rối. Gã quản lý MegaBrew cũng nhíu mày, nụ cười nham hiểm trên môi gã tắt ngấm.


Minh bắt đầu thực hiện Quy trình hãm trà Tam Đoạn dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người. Cậu đun nước sôi bằng chiếc ấm đất nung Sa Huỳnh cổ đặt trên bếp lò đất nhỏ. Minh nhắm mắt hờ, đặt nhẹ lòng bàn tay lên cạnh quầy gỗ thông mộc mạc để cảm nhận tần số rung động truyền dẫn qua thớ gỗ. Khi bọt nước li ti bắt đầu nổi lên đạt kích thước "mắt cua" chuẩn xác 85 độ, Minh mở mắt, nâng ấm nước dứt khoát thực hiện thao tác rót nước Phượng Hoàng gật đầu ba lần liên tiếp vào hai chiếc chén gốm mộc đặt trên khay có lót vải lanh dày.


Chén gốm thứ nhất chứa trà sạch của tiệm Lặng Im. Chén gốm thứ hai chứa mẫu trà hóa chất của Ông Hải.


Không gian tầng trệt tiệm trà chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai chén trà đang bốc khói nghi ngút dưới ánh sáng tự nhiên rọi qua ô cửa sổ tròn lớn.


Sự khác biệt hiện ra rõ ràng và tàn nhẫn.


Ở chén gốm thứ hai (trà hóa chất của Ông Hải), nước trà nhanh chóng chuyển sang màu xanh đen xỉn tối, đục ngầu như nước ao tù. Một mùi hương liệu hóa học nồng nặc, hắc và nhân tạo bốc lên, khiến Chú Bảy và hai cán bộ phường phải nhíu mày bịt mũi. Những bông cúc khô bên trong nhanh chóng bị rã nát, chuyển sang màu nâu xám bẩn thỉu.


Ngược lại, ở chén gốm thứ nhất (trà cúc tiến vua sạch của tiệm Lặng Im), dòng nước hãm trà tỏa ra một màu vàng óng ánh, trong vắt như mật ong mùa hạ. Hương thơm thanh khiết, dịu nhẹ tự nhiên của hoa cúc sấy lạnh lan tỏa khắp quầy gỗ, xua tan đi mùi hôi nồng của hóa chất. Những bông hoa cúc nhỏ rực rỡ từ từ nở bung đều đặn, giữ nguyên vẹn hình dáng tinh tế ban đầu.


Nhà báo Thảo chỉ tay vào hai chén trà, phân tích sắc sảo:


"Chú Bảy và các cán bộ thấy rõ chưa? Trà tẩm hóa chất của Ông Hải khi gặp nước sôi sẽ bộc lộ ngay phẩm màu nhân tạo và bã trà bị thối rữa do dùng hóa chất bảo quản rẻ tiền. Còn trà sạch sấy lạnh của tiệm Lặng Im giữ nguyên được dược tính thanh nhiệt, nước trà trong vắt và hương thơm tinh khiết không thể làm giả."


Blogger Linh hướng camera điện thoại cận cảnh vào hai chén trà, giọng cô vang lên đầy cảm xúc truyền cảm hứng qua sóng livestream:


"Mọi người đang xem trực tiếp buổi đối chứng này đều có thể thấy rõ sự minh bạch của tiệm trà Lặng Im. Sự tử tế và chất lượng thật luôn tự lên tiếng mà không cần những lời dối trá ồn ào!"


Hàng ngàn lượt bình luận, chia sẻ ủng hộ sự minh bạch của tiệm trà liên tục nhảy lên trên màn hình điện thoại của Linh. Hội khách quen hướng nội ở bàn số 4 đồng loạt vỗ tay tán thưởng trong sự im lặng lịch sự.


Chú Bảy bước tới, từ tốn nâng chén trà sạch của tiệm Lặng Im lên nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt hậu thanh tao, ấm áp đọng lại nơi cổ họng khiến chú gật gù thán phục, gương mặt giãn ra nở nụ cười nhẹ nhõm:


"Trà ngon lắm! Thanh mát, ngọt hậu và cực kỳ sạch sẽ. Tôi đã sống ở cái hẻm này 20 năm, chưa từng uống được chén trà cúc nào tinh khiết thế này."


Chú quay sang nhìn Cô Liên đang đứng run rẩy bên cạnh, nghiêm giọng cảnh cáo:


"Bà Liên! Bà nghe tin đồn thất thiệt từ đâu rồi về đây kích động người dân quậy phá tiệm trà của cô An Chi? Từ nay về sau, nếu tôi còn nghe thấy bà nói xấu, bôi nhọ danh dự của tiệm trà Lặng Im một lần nào nữa, tổ dân phố sẽ lập biên bản xử phạt hành chính về hành vi vu khống và gây mất trật tự trị an khu phố!"


Cô Liên đỏ bừng mặt vì ngượng ngùng và xấu hổ. Mồ hôi rịn ra trên trán, bà ta lí nhí cúi đầu xin lỗi Chú Bảy và An Chi rồi vội vã quay lưng chạy thẳng về phía xe nước mía đầu hẻm, không dám ngoái đầu nhìn lại.


Gã quản lý MegaBrew nghiến răng ken két, gương mặt mập mạp tím tái vì giận dữ trước thất bại thảm hại của liên minh bôi nhọ bẩn. Gã định lén lút quay người rút lui sang sảnh kính máy lạnh sát vách, nhưng An Chi đã bước tới chặn trước lối đi.


Cô không hề phát ra tiếng động, chỉ lặng lẽ đưa chiếc điện thoại cũ ra trước mặt gã. Trên màn hình điện thoại hiển thị file ghi âm dài 5 phút chứa đầy đủ giọng nói hống hách dụ dỗ mua đất tống tiền của gã lúc ban sáng. Ánh mắt An Chi hiền từ nhưng sắc sảo và kiên định như một lá chắn thép khóa chặt lấy gã quản lý. Gã nhìn file ghi âm, mặt cắt không còn một giọt máu, bả vai run nhẹ vì lo sợ bí mật đen tối bị phanh phui trước cán bộ phường.


An Chi lấy bảng phấn viết nhanh dòng chữ dứt khoát:


*"Chúng tôi muốn bình yên làm ăn. Đừng để file ghi âm này được gửi lên công an quận."*


Gã quản lý MegaBrew nuốt nước bọt cái ực, gật đầu lia lịa rồi lầm lũi cúi đầu bước nhanh ra khỏi quán trà trong sự ghẻ lạnh của người dân xung quanh hẻm 42.


Hai cán bộ phường nhanh chóng hoàn tất biên bản kiểm tra hành chính, ký xác nhận tiệm trà Lặng Im đạt chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm xuất sắc và trao biên bản cho An Chi trong sự trân trọng. Chú Bảy vỗ vai Minh khích lệ:


"Làm tốt lắm cháu trai! Cứ yên tâm làm việc, tổ dân phố luôn bảo vệ những người lao động chân chính và tử tế."


Minh cúi đầu chào Chú Bảy bằng ký hiệu tay lễ phép, nụ cười rạng rỡ nở trên môi cậu thiếu niên khiếm thính. Vy cũng rơm rớm nước mắt hạnh phúc, cô ôm chặt lấy An Chi như trút bỏ được toàn bộ gánh nặng áp lực tâm lý bấy lâu nay.


Buổi thử trà đối chứng công khai kết thúc thành công rực rỡ, uy tín về sự tử tế và chất lượng của tiệm trà Lặng Im được khôi phục hoàn toàn, lan tỏa mạnh mẽ ra ngoài con hẻm nhỏ nhờ ngòi bút của Thảo và buổi livestream của Linh. Thế nhưng, sự nổi tiếng trở lại nhanh chóng thu hút lượng khách đông đảo đổ về quán vào buổi chiều tối, tạo nên một sự hỗn loạn nhỏ ở bãi đỗ xe ngoài sân hiên hoa giấy lát gạch tàu đỏ.


Dưới màn mưa phùn ẩm ướt bắt đầu rơi nhẹ lúc chập tối, con hẻm 42 trở nên âm u và vắng vẻ hơn. Khải – một gã thanh niên gầy gò, mặc áo khoác gió sẫm màu trùm kín đầu, mắt la mày lém – đang lén lút lảng vảng quanh khu vực bãi xe máy của tiệm trà Lặng Im.


Khải kéo sụp mũ khoác gió che kín mặt, lướt nhanh ánh mắt gian xảo qua các phương tiện đang đỗ sát ranh giới vỉa hè. Gã lén lút tiếp cận chiếc xe máy tay ga SH đắt tiền của một vị khách văn phòng đỗ sát vạch ranh giới vỉa hè, tay lăm lăm chiếc tuốc-nơ-vít dẹp mài nhọn dắt ở túi quần sau, chuẩn bị thực hiện hành vi bẻ kính chiếu hậu...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!