Tin Đồn Thất Thiệt Đầu Hẻm
Nắng tháng Năm đổ xuống con hẻm 42 sầm uất tại Quận 3 không mang theo cái rạng rỡ của mùa hè, mà hầm hập hơi nóng quyện chặt với độ ẩm oi nồng sau những ngày giông bão liên miên. Dưới lòng hẻm nhựa chật hẹp, nhịp sống xô bồ thường nhật đã sớm quay trở lại. Tiếng còi xe máy inh ỏi, tiếng lách cách của những chiếc xe đẩy hàng và tiếng rao khan đặc của người bán hàng rong tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, dội liên tục vào không gian cổ kính của ngôi nhà gỗ hai tầng.
Ngay đầu ngõ, tiếng rít ken két của chiếc máy ép nước mía rỉ sét của Cô Liên vang lên đều đặn. Cô Liên đứng bên xe nước mía, chiếc ca nhựa màu đỏ xỉn màu cầm trên tay liên tục múc đá, miệng không ngừng oang oang với mấy người hàng xóm đang đứng chờ mua nước.
"Tôi nói có sai đâu! Cái tiệm trà câm sát vách MegaBrew ấy, nhìn thì mộc mạc, ra vẻ nhân đạo nhận người khuyết tật vào làm, chứ thực chất bên trong bẩn thỉu lắm! Đêm lụt hôm nọ, nước cống đen ngòm tràn ngập cả kho dưới sàn gỗ, bao nhiêu trà sen, trà cúc ẩm mốc hết cả. Thế mà hôm qua tôi thấy tụi nó vẫn lén lút mang máy sấy ra hong khô rồi bỏ lại vô hũ bán cho khách đấy! Con gái bà Hoa đối diện uống về kêu đau bụng âm ỉ cả đêm kìa!"
Những lời thêu dệt ác ý của Cô Liên như những hạt bụi độc, theo gió len lỏi khắp các ngóc ngách của con hẻm nghèo. Bà Hoa đứng gần đó khẽ chép miệng hùa theo, ánh mắt ái ngại nhìn về phía giàn hoa giấy rủ bóng mát trước hiên tiệm trà Lặng Im. Sự ghen tị tích tụ bấy lâu của Cô Liên khi thấy lượng khách văn phòng hướng nội đổ về tiệm trà ngày một đông nay đã tìm được cái cớ hoàn hảo để bùng phát.
Ngoài hiên quán, Vy đang lặng lẽ quét dọn những cánh hoa giấy rách nát rụng tơi tả sau cơn mưa đêm theo đúng Quy tắc Quét dọn cánh hoa rơi. Đôi tai không nghe thấy những lời nói oang oang của Cô Liên, nhưng Vy nhạy cảm nhận ra những ánh mắt dòm ngó, chỉ trỏ đầy dò xét của những người dân xung quanh hướng về phía mình. Đôi vai mảnh mai của cô gái hai mươi tuổi khẽ run lên dưới chiếc tạp dề vải thô màu xanh rêu phẳng phiu. Ký ức đau buồn của quá khứ – những ngày tháng bị chủ quán nước cũ quỵt lương và sỉ nhục là "kẻ ăn bám vô dụng" trước khi được thầy Bình cứu giúp – lại ùa về như một bóng ma bóp nghẹt lồng ngực Vy, khiến bàn tay cầm chổi tre của cô run rẩy.
Bên trong quầy pha chế mở bằng gỗ thông, Minh đang tập trung lau dọn những chiếc chén gốm mộc xám tro do Hoàng tặng. Dưới lớp áo linen sáng màu, bắp tay phải của cậu thiếu niên mười chín tuổi – nơi vết trầy xước do va chạm kệ gỗ thông trong đêm bão cứu trà – nay đã đóng vảy hồng khô ráo hoàn toàn. Mu bàn tay có vết phồng rộp nhỏ do chạm phải ấm đất nung Sa Huỳnh cổ nóng bỏng hôm trước cũng đã lành hẳn lên da non mềm mại, để lại một vệt da hồng nhạt. Minh làm việc vô cùng cẩn trọng, nhưng ánh mắt cậu thỉnh thoảng vẫn lo lắng dõi theo Vy ngoài sân hiên. Cậu cảm nhận được sự bất an đang bao trùm lấy cô bạn đồng nghiệp.
An Chi bước xuống từ cầu thang gỗ cũ, vóc dáng mảnh mai của cô thoáng nét mệt mỏi. Di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới hơi ẩm lạnh của mùa mưa khiến lồng ngực cô khẽ thắt lại, kéo theo một cơn ho khan khan đặc nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô mím chặt môi, đưa bàn tay gầy lên nén cơn đau vật lý, tuyệt đối không phát ra tiếng động nào để giữ gìn sự tĩnh lặng tuyệt đối cho không gian.
An Chi đi đến bên quầy bar, khẽ chạm nhẹ vào vai Minh để trấn an cậu, rồi mở chiếc điện thoại cũ ra. Trên màn hình, trang fanpage của tiệm trà Lặng Im đang hiện lên hàng chục thông báo mới với tốc độ chóng mặt. Đó không phải là những lời khen ngợi thường ngày, mà là những bài viết review bẩn, những bình luận toxic đầy phẫn nộ từ các tài khoản ảo của đối thủ.
"Tiệm trà bẩn, dùng trà mốc sau lụt lừa dối khách hàng!", "Nhân viên câm điếc phục vụ khinh khỉnh, mất vệ sinh!" – những dòng chữ lạnh lùng, tàn nhẫn hiện lên kèm theo hình ảnh chụp lén những kệ gỗ thông bám rêu mốc sau trận lụt của tiệm. Gã quản lý MegaBrew sát vách đã lén thuê người chụp những góc dìm này trong lúc quán đang bận rộn dọn dẹp thiên tai, rồi tung lên mạng xã hội để kích động dư luận tẩy chay.
Đúng lúc đó, một nhóm khách vãng lai bước vào quán. Họ là những nhân viên văn phòng trẻ tuổi, trông có vẻ vội vã. Vy nhanh nhẹn áp dụng Quy tắc Ánh mắt đón chào, mỉm cười nhẹ nhàng và đưa bộ menu gỗ ký hiệu trực quan cho họ. Thế nhưng, một cô gái trong nhóm chợt khựng lại, nhìn vào màn hình điện thoại rồi huých tay đồng nghiệp:
"Ê, đúng là cái quán trà mốc trên mạng nè. Thôi đi ra đi, uống vô ngộ độc chết đó!"
Cả nhóm khách ngập ngừng nhìn Vy, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và ghê tởm, rồi nhanh chóng quay lưng bước ra khỏi quán mà không gọi món. Vy đứng trân trân tại chỗ, nụ cười rạng rỡ trên môi đông cứng lại, lồng ngực phập phồng những nhịp thở nghẹn ngào. Cô gái trẻ cố gắng đưa hũ trà cúc tiến vua sấy khô sạch sẽ, thơm ngát ra phía trước, ra hiệu mời họ ngửi thử để chứng minh nguyên liệu của tiệm hoàn toàn khô ráo, sạch sẽ. Nhưng nhóm khách chỉ xua tay từ chối đầy lạnh lùng rồi bước thẳng sang quán MegaBrew rực rỡ ánh đèn LED sát vách.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, Minh siết chặt chiếc khăn lau trong tay, lồng ngực phập phồng phẫn nộ. Cậu định lao ra ngoài hẻm để đối chất với Cô Liên, nhưng An Chi đã kịp thời giữ tay cậu lại. Cô lắc đầu nhẹ nhàng, ánh mắt hiền từ nhưng kiên định khóa chặt lấy Minh, ra hiệu cho cậu phải giữ được sự tự chủ cảm xúc tối đa. An Chi hiểu rằng, việc tranh cãi bằng miệng hay ký hiệu tay lúc này chỉ làm tin đồn thêm phức tạp và khiến tiệm trà rơi vào bẫy truyền thông của đối thủ.
Cô mở cuốn sổ tay gỗ, nắn nót viết nhanh dòng chữ bằng mực đen rõ ràng:
*"Sự thật không cần lớn tiếng để chứng minh. Hãy giữ quầy gỗ sạch sẽ và pha trà bằng cả tấm lòng. Chị đã có chuẩn bị."*
Minh đọc dòng chữ, bả vai cậu chùng xuống, sự phẫn nộ dần nhường chỗ cho niềm tin tưởng tuyệt đối vào người sáng lập. Cậu gật đầu dứt khoát, quay lại quầy bar tiếp tục công việc chuẩn bị nguyên liệu một cách tỉ mỉ.
Lượng khách ghé quán trong buổi sáng sụt giảm nghiêm trọng, mất gần 40% so với ngày thường. Không gian tiệm trà Lặng Im trở nên vắng lặng đến ngột ngạt. Đúng lúc sự bế tắc tài chính và áp lực nợ nần tiền nhà tháng tới đang đè nặng lên vai An Chi, tiếng chuông gió đồng cổ treo trước hiên quán khẽ rung lên những nhịp "leng keng... leng keng" chói tai.
Cánh cửa gỗ đẩy mạnh, gã quản lý chi nhánh MegaBrew bước vào. Gã mặc chiếc sơ mi trắng bó sát thắt cà vạt đỏ, mái tóc chải gel bóng mượt vuốt ngược ra sau. Trên gương mặt mập mạp của gã hiện rõ một nụ cười nham hiểm, giả vờ tử tế nhưng ánh mắt đầy đố kỵ quét qua những chiếc bàn trống không của quán.
Gã quản lý bước thẳng đến quầy pha chế mở, tự tiện ngồi xuống chiếc ghế gỗ thông đối diện An Chi. Gã hất hàm, giọng nói hống hách đầy mỉa mai vang lên:
"Chào cô chủ nhỏ! Xem ra tình hình kinh doanh hôm nay có vẻ ảm đạm quá nhỉ? Tin đồn trà bẩn trên mạng lan nhanh thật đấy, tôi đứng bên kia mà cũng thấy ái ngại giùm cô. Tiệm trà câm này vốn dĩ đã khó khăn, nay lại dính phốt vệ sinh thế này, e là khó lòng qua nổi tuần sau chứ đừng nói đến chuyện trả tiền nhà cho bà Tư."
An Chi im lặng lắng nghe gã nói, gương mặt cô không hề biến sắc. Cô đứng thẳng người, đôi bàn tay gầy đặt nhẹ nhàng trên mặt quầy gỗ thông, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng nhìn thẳng vào đối phương. Sự im lặng đầy bản lĩnh của cô gái câm khiến gã quản lý khẽ nhíu mày khó chịu.
Gã cúi người sát hơn về phía quầy bar, hạ thấp giọng đầy dụ dỗ:
"Tôi vốn là người hàng xóm tốt bụng, không muốn thấy cô trắng tay ra đường. Tập đoàn MegaBrew của chúng tôi đang có kế hoạch mở rộng mặt bằng làm bãi đỗ xe kiểu mẫu. Nếu cô biết điều, tôi sẽ thuyết phục giám đốc vùng mua lại toàn bộ hợp đồng thuê nhà dài hạn của cô với bà Tư với giá hời. Số tiền đó đủ để cô trả hết nợ nần, lại có thêm khoản phòng thân trước khi chính quyền quận xuống niêm phong cái quán mất vệ sinh này. Cô thấy đề nghị của tôi thế nào?"
An Chi không hề nao núng trước lời uy hiếp của gã. Dưới gầm quầy gỗ thông mộc mạc, ngón tay cô nhẹ nhàng lướt trên màn hình chiếc điện thoại cũ đang đặt ẩn khuất sau hũ trà thủy tinh, dứt khoát bấm nút kích hoạt ứng dụng ghi âm ghi lại toàn bộ lời đề nghị mờ ám của gã quản lý MegaBrew. Cô biết đây chính là bằng chứng đắt giá để vạch trần bộ mặt bẩn thỉu của đối thủ cạnh tranh sát vách.
Đúng lúc đó, ở góc đọc sách bàn số 4 khuất sau tấm bình phong tre, một nhóm khách quen hướng nội – những người trẻ thường xuyên tìm đến quán để trốn tránh áp lực đô thị – bắt đầu xì xào bàn tán. Họ vừa lướt điện thoại xem bài review bẩn về tiệm trà mốc, vừa ngập ngừng nhìn về phía quầy pha chế với ánh mắt đầy sự hoài nghi và do dự. Sự nghi ngờ đã bắt đầu bén rễ ngay cả trong lòng những người ủng hộ trung thành nhất của tiệm trà Lặng Im.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!