Lời Đề Nghị Lúc Ngặt Nghèo
Sương sớm của ngày mới lãng đãng trôi qua con hẻm 42 sầm uất tại Quận 3, mang theo cái se lạnh ẩm ướt còn sót lại sau trận giông bão kinh hoàng đêm qua. Sân hiên hoa giấy trước Tiệm Trà Lặng Im đã được dọn dẹp gọn gàng, những cánh hoa giấy hồng rực rỡ bị gió bão bứt rụng tơi tả giờ đây được quét dọn sạch sẽ, xếp gọn dưới gốc cây ngọc lan cổ thụ theo đúng Quy tắc Quét dọn cánh hoa rơi. Thế nhưng, bầu không khí tĩnh lặng bên trong quán trà lúc này không hề nhẹ nhõm như vẻ bề ngoài của nó. Trái ngược với nhịp sống hối hả, tiếng còi xe inh ỏi và tiếng nhạc trẻ xập xình phát ra từ chi nhánh MegaBrew hiện đại sát vách, không gian tầng trệt của Lặng Im chìm trong một sự tĩnh lặng đầy âu lo.
An Chi ngồi sau quầy pha chế mở bằng gỗ thông, mái tóc buộc hờ phía sau khẽ rủ xuống bờ vai mảnh mai. Cô mặc chiếc áo linen sáng màu giản dị, bên ngoài đeo chiếc tạp dề vải thô có thêu logo hình hai bàn tay nâng niu tách trà. Di chứng chấn thương thanh quản cũ từ vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng năm hai mươi hai tuổi dưới hơi ẩm lạnh buốt của đêm bão khiến lồng ngực cô khẽ thắt lại, kéo theo một cơn ho khan khẽ khàng nghẹn ứ nơi cổ họng. An Chi mím chặt môi, cố nén cơn đau vật lý để không phát ra một tiếng động yếu đuối nào. Cô từ tốn lật giở từng trang của cuốn sổ sách tài chính đặt trên mặt quầy gỗ. Những con số thâm hụt sau trận ngập lụt lịch sử làm hỏng toàn bộ kho trà hoa sấy khô dưới sàn gỗ hiện ra rõ ràng, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Quỹ tiết kiệm của An Chi – khoản tiền tích lũy ít ỏi sau nhiều năm đi dạy ngôn ngữ ký hiệu – giờ đây gần như đã cạn kiệt hoàn toàn sau khi chi trả các chi phí sửa sang mái hiên bị bão tốc và tiền thuốc men điều trị phế quản. Trong khi đó, hạn đóng tiền nhà tháng tới cho bà Tư chủ nhà đang cận kề như một thòng lọng vô hình siết chặt lấy hơi thở của tiệm trà. Nguy cơ phải đóng cửa sớm hiển hiện trước mắt nếu cô không nhanh chóng tìm ra nguồn thu mới để bù đắp thâm hụt tài chính.
Ở phía đối diện quầy bar, Minh đang tỉ mỉ dùng khăn sợi tre lau khô từng chiếc chén gốm mộc xám tro. Dưới lớp áo linen sáng màu, bắp tay phải của cậu thiếu niên mười chín tuổi – nơi vết trầy xước rỉ máu do va chạm kệ gỗ thông từ đêm bão – nay đã đóng vảy hồng khô ráo hoàn toàn. Mu bàn tay có vết phồng rộp nhỏ do chạm phải ấm nước nóng hôm trước cũng đã lành hẳn lên da non mềm mại, để lại một vệt da hồng nhạt. Minh làm việc vô cùng tập trung, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Vy đang đứng túc trực ở quầy đón khách cạnh lọ cúc họa mi tươi rạng rỡ. Vy mặc chiếc tạp dề xanh rêu phẳng phiu, mỉm cười nhẹ nhàng nhìn ra con hẻm, cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị dao động bởi tiếng ồn ào từ đối thủ sát vách. Sự tự tin, tự lập của hai đứa trẻ khiếm thính chính là động lực duy nhất giúp An Chi gượng dậy giữa đống đổ nát của thiên tai.
An Chi khẽ thở dài, cô mở Quyển sổ tay công thức của bà ngoại, lật tìm những bài thuốc trà thảo mộc thanh nhiệt đơn giản để tính toán chi phí nguyên liệu. Cô nhận ra mình cần một lượng vốn lớn để nhập mẻ Trà sen tươi Bảo Lộc mới từ đồi trà hữu cơ của Chú Ba dưới quê gửi lên, nhưng trong két sắt nhỏ lúc này chỉ còn vài đồng bạc lẻ. Sự bế tắc tài chính khiến cô gái câm lặng cảm thấy nghẹt thở.
Đúng lúc đó, tiếng chuông gió đồng cổ treo trước hiên quán khẽ rung lên những nhịp "leng keng... leng keng" trong trẻo, báo hiệu có người đẩy cửa bước vào. Vy nhanh nhẹn áp dụng Quy tắc Ánh mắt đón chào, cúi đầu nhẹ nhàng chào đón khách. Thế nhưng, nụ cười trên môi cô gái trẻ chợt khựng lại khi nhìn rõ dung mạo của người vừa bước vào.
Đó là một người đàn ông trạc 50 tuổi, dáng người đậm đà, da mặt xám xịt và hàm răng ố vàng vì hút thuốc lá nhiều. Gã mặc bộ quần áo kaki sẫm màu dính bụi đường, xách theo một chiếc túi da giả sờn góc bốc lên một mùi hương nồng nặc, hăng hắc đến nhức mũi. Đó là Ông Hải – chủ một đại lý trà hóa chất giá rẻ nổi tiếng khắp các chợ đầu mối Sài Gòn, kẻ chuyên cung cấp các loại trà tẩm ướp hương liệu công nghiệp độc hại để tối đa hóa lợi nhuận.
Ông Hải bước vào quán với phong thái tráo trở, đôi mắt hí gian xảo quét một lượt khắp không gian mộc mạc của Tiệm Trà Lặng Im (Tầng trệt), rồi dừng lại ở quầy pha chế nơi An Chi đang đứng. Gã cười khẩy, giọng nói khàn khàn, chói tai vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng:
"Chào cô chủ nhỏ! Nghe danh tiệm trà câm này đã lâu, hôm nay mới có dịp ghé thăm. Xem ra trận lụt và cơn bão đêm qua tàn phá quán không nhẹ nhỉ? Nhìn cái kho dưới sàn gỗ trống trơn thế kia, chắc toàn bộ số trà sen Bảo Lộc quý giá của cô đi tong hết rồi chứ gì?"
An Chi không nao núng trước lời mỉa mai của gã. Cô đứng thẳng người, gương mặt bình thản, ánh mắt hiền từ nhưng kiên định nhìn thẳng vào đối phương. Cô không thể phát ra tiếng nói, nhưng phong thái tự tin của cô khiến Ông Hải khẽ biến sắc, nụ cười tráo trở trên môi gã chợt cứng lại một nhịp.
Ông Hải tự tiện kéo một chiếc ghế gỗ thông ngồi xuống sát quầy bar, đặt chiếc túi da giả lên mặt bàn phát ra một tiếng "bịch" nặng nề. Gã lôi từ trong túi ra một hũ thủy tinh lớn chứa đầy những lá trà đen bóng, tẩm ướp hóa chất tạo mùi sen công nghiệp đậm đặc. Ngay khi nắp hũ được mở ra, một mùi hương sen giả tạo, nồng nặc và hóa học lập tức tỏa ra khắp sảnh quán, lấn át hoàn toàn mùi khói bếp nhẹ hoài cổ và hương gỗ thông mộc mạc của tiệm trà.
"Tôi biết cô đang kẹt tiền nhà tháng tới của bà Tư, lại thêm khoản thâm hụt sau thiên tai." Ông Hải hất hàm, đẩy hũ trà hóa chất về phía An Chi, kèm theo một bảng báo giá viết tay bằng mực đỏ rẻ mạt đến khó tin. "Đây là trà sen công nghiệp thượng hạng của đại lý tôi. Giá chỉ bằng một phần mười giá trà sen tươi Bảo Lộc của lão Ba gửi lên cho cô. Hương thơm thì ngào ngạt, pha ra nước vàng óng, khách uống vào là nghiện ngay. Cô dùng loại trà này của tôi, đảm bảo chỉ sau một tuần là bù đắp được toàn bộ thâm hụt, tiền nhà tháng tới chỉ là chuyện nhỏ!"
An Chi lặng lẽ lắng nghe từng lời dụ dỗ của Ông Hải. Cô không vội vã từ chối, mà từ tốn đưa tay nhận lấy hũ trà của gã. Cô mở nắp, khẽ nghiêng đầu ngửi thử luồng hương thơm hăng hắc đang bốc lên. Khứu giác nhạy bén của một người làm trà truyền thống lập tức nhận diện ra mùi cồn công nghiệp và chất tạo hương hóa học độc hại ẩn sau vẻ ngoài ngào ngạt kia. Gương mặt An Chi thoáng hiện một nét nghiêm nghị sâu sắc. Cô nhẹ nhàng nhưng vô cùng dứt khoát đẩy hũ trà hóa chất trả lại phía Ông Hải, đồng thời khẽ lắc đầu từ chối.
Ông Hải nhíu mày, gương mặt đậm đà của gã xám xịt lại vì giận dữ. Gã đập mạnh tay xuống mặt quầy gỗ thông phát ra tiếng "bạch" lớn, khiến Vy và Minh giật mình lo lắng nhìn sang.
"Cô chủ nhỏ, đừng có kiêu ngạo bao đồng!" Ông Hải rít qua kẽ răng ố vàng, giọng khàn đặc đầy đe dọa. "Cô bị câm, đám nhân viên của cô cũng câm điếc vô dụng. Thế giới ngoài kia thực tế lắm, không ai rảnh rỗi đi uống cái thứ trà mộc mạc nhạt nhẽo của cô mãi đâu! Không có tiền trả cho bà Tư, không có tiền nuôi cái đám ăn hại này, tiệm trà của cô sẽ bị MegaBrew sát vách nuốt chửng trong vòng một nốt nhạc! Thỏa hiệp với tôi là con đường sống duy nhất của cô lúc này!"
Minh đứng bên cạnh quầy, chứng kiến gã đàn ông lạ mặt quát tháo An Chi, lồng ngực cậu thiếu niên phập phồng phẫn nộ. Cậu siết chặt chiếc khăn lau sợi tre trong tay, bắp tay phải đóng vảy hồng căng lên vững chãi. Minh định bước ra chắn trước An Chi để bảo vệ cô, nhưng An Chi đã kịp thời đưa tay ra hiệu ngăn cậu lại. Ánh mắt cô hiền từ nhưng đầy uy lực trấn an, ra hiệu cho Minh hãy tiếp tục công việc lau dọn và tin tưởng vào cô.
An Chi quay lại đối diện với Ông Hải. Cô không hề nao núng trước sự hung hãn của gã. Cô chậm rãi mở cuốn sổ tay gỗ dắt sau tạp dề, lấy cây bút gỗ nắn nót viết nhanh một dòng chữ bằng mực đen rõ ràng, thanh tú:
*"Trà của Lặng Im chỉ ướp bằng sương đêm và lòng chân thành. Chúng tôi tuyệt đối không sử dụng hóa chất độc hại làm tổn hại sức khỏe của khách hàng."*
Cô xoay trang giấy về phía Ông Hải, ánh mắt khóa chặt lấy gã với một sự kiên định thép.
Ông Hải đọc xong dòng chữ, gương mặt gã giật giật vì tức tối. Gã nhận ra mọi thủ đoạn dùng tiền bạc, nợ nần và sự đe dọa của mình đều bị khắc chế hoàn toàn bởi nguyên tắc đạo đức kinh doanh trà sạch và bản lĩnh kiên cường của cô gái câm này. Gã cười khẩy một tiếng đầy cay cú, giật lấy hũ trà hóa chất nhét mạnh vào túi da giả.
"Tốt! Để xem lòng chân thành của cô đáng giá bao nhiêu tiền!" Ông Hải đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn An Chi đầy tàn nhẫn. "Cô kiên quyết giữ cái danh trà sạch Bảo Lộc chứ gì? Tôi cảnh báo cho cô biết, tôi có quan hệ với toàn bộ các nhà xe vận tải lớn từ Bảo Lộc về Sài Gòn. Chỉ cần một câu nói của tôi, nguồn trà sen tươi của lão Ba sẽ bị chèn ép đường vận chuyển, kẹt cứng tại bến bãi cho đến khi thối rữa! Để xem lúc đó cô lấy cái gì để pha trà sạch!"
Nói đoạn, Ông Hải tức tối quay lưng, dậm chân rầm rầm trên nền gạch tàu đỏ rồi đẩy mạnh cánh cửa gỗ tiệm trà bước ra ngoài mưa phùn lấm tấm. Tiếng chuông gió đồng cổ treo trước hiên bị lực đẩy mạnh khẽ rung lên những âm thanh hỗn loạn, chói tai rồi tắt lịm.
Không gian Tiệm Trà Lặng Im trở lại sự tĩnh lặng sâu lắng quen thuộc, nhưng bầu không khí lúc này đã trở nên nặng nề hơn gấp bội. Mùi hóa chất tạo hương sen giả tạo vẫn còn vương lại nhạt nhòa trong sảnh quán, như một vết dơ bẩn bám lấy sự thanh khiết của không gian gỗ thông. Vy bước đến bên cạnh An Chi, đôi vai mảnh mai khẽ run nhẹ vì lo lắng. Minh cũng dừng tay lau dọn, ánh mắt tràn đầy sự lo âu nhìn vào cuốn sổ sách tài chính đang mở sẵn trên quầy bar.
An Chi đưa bàn tay gầy guộc khẽ xoa đầu Vy để trấn an cô gái nhỏ, rồi gật đầu nhẹ nhàng với Minh. Cô mỉm cười thanh thản, nhưng khi cúi xuống nhìn vào ngăn kéo két sắt nhỏ dưới chân cầu thang gỗ, lồng ngực cô lại thắt chặt lại đau đớn. Quỹ tiết kiệm của cô thực sự chỉ còn lại vài đồng bạc lẻ, không đủ để mua nổi một lạng trà sạch nào ở Sài Gòn cho tuần tới, trong khi lời đe dọa chặn đường vận chuyển của Ông Hải vẫn đang lơ lửng như một cơn giông bão mới chuẩn bị ập xuống con hẻm nhỏ hẹp 42.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!