Giông Bão Cuối Mùa
Gió rú lên từng hồi qua khe hẹp của con hẻm 42 sầm uất tại Quận 3, kéo theo những đám mây đen kịt xé toạc bầu trời chiều muộn Sài Gòn. Cơn bão lớn cuối mùa mưa đã chính thức tràn về thành phố, mang theo luồng khí lạnh buốt từ sông dội thẳng vào lòng con hẻm nhỏ cổ kính. Ngay sát vách Tiệm Trà Lặng Im, chi nhánh MegaBrew hiện đại hai mặt tiền rực sáng ánh đèn LED đang tất tả dọn dẹp. Tiếng ly tách nhựa va chạm loảng xoảng, tiếng gã quản lý quát tháo nhân viên thu dọn bàn ghế ngoài trời vang lên ồn ã, xô bồ, tạo nên một sự đối lập gay gắt với bầu không khí tĩnh lặng, căng thẳng đang bao trùm lấy không gian gỗ cũ của quán trà.
An Chi đứng bên khung cửa kính tròn ở tầng trệt, đôi mắt đượm vẻ lo âu nhìn ra khoảng sân hiên hoa giấy trước hiên nhà. Dưới ánh sáng nhập nhòa của những tia chớp rạch ngang trời, giàn hoa giấy cổ thụ trước hiên đang rung lắc dữ dội dưới sức gió giật liên hồi. Đối với An Chi, giàn hoa giấy này không chỉ là một mảng xanh che mát cho quán. Nó là kỷ vật tình bạn di sản vô giá, do chính tay người bạn thân quá cố trồng tặng cô từ nhiều năm trước, trước khi vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng cướp đi giọng nói và người bạn thân nhất của đời cô. Nhìn những cánh hoa hồng rực rỡ bị gió bão bứt rụng tơi tả trên nền gạch tàu đỏ sũng nước, lồng ngực An Chi khẽ thắt chặt lại đau đớn. Di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới hơi ẩm lạnh buốt của cơn giông khiến cô không nén nổi một cơn ho khan khan đặc, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô mím chặt môi, tuyệt đối không để phát ra một tiếng động yếu đuối nào.
Không thể đứng nhìn giàn hoa giấy bị tàn phá, An Chi khoác vội chiếc áo mưa mỏng lao ra ngoài sân hiên hoa giấy. Cô cố sức kéo tấm bạt dứa lớn để che chắn cho những nhánh hoa sà thấp đang bị gió quật liên tục. Thế nhưng, sức người mảnh mai của cô gái câm làm sao chống chọi nổi với sự cuồng nộ của thiên nhiên. Một luồng gió lốc bất ngờ giật mạnh, giật phăng tấm bạt khỏi những ngón tay gầy guộc của cô. Tấm bạt rách toạc một đường dài phát ra tiếng "xoạch" sắc lạnh, bay vút lên rồi mắc kẹt trên đường dây điện đầu ngõ. An Chi bị lực giật làm loạng choạng suýt ngã dưới làn mưa xối xả, nước mưa thấm đẫm mái tóc và bờ vai gầy guộc của cô.
Đúng lúc An Chi đang bất lực chống chọi giữa màn mưa trắng xóa, một bóng người cao lớn, đen nhẻm lao ra từ tiệm sửa xe đầu hẻm. Đó là Chú Năm sửa xe. Người thợ máy 52 tuổi dãi dầu sương gió, bộ quần áo bảo hộ sờn cũ dính đầy dầu nhớt sậm màu dán chặt vào thân hình gầy guộc nhưng săn chắc. Tay chú xách theo một cuộn dây thừng bẹ dừa bản lớn và một tấm bạt dứa dày nguyên vẹn. Chú Năm hét lớn át tiếng gió rít:
"An Chi! Vào nhà ngay! Chỗ này để chú lo!"
Không đợi An Chi ra hiệu, chú Năm nhanh nhẹn vác chiếc thang gỗ thông áp sát vào khung sắt mái hiên sân trước vốn đang lung lay dữ dội dưới sức gió bão. Khánh – chàng kiến trúc sư hướng nội – cũng từ trong quán dầm mưa lao ra hỗ trợ. Gương mặt Khánh nhợt nhạt vì lạnh nhưng ánh mắt ngập tràn sự kiên định. Anh cùng Minh phối hợp giữ chặt chân thang gỗ đang trơn trượt trên thềm gạch tàu đỏ tràn nước bão.
Trên bắp tay phải của Minh, vết trầy xước rỉ máu do va chạm kệ gỗ từ tập trước nay đã đóng vảy hồng khô ráo hoàn toàn dưới lớp áo linen sũng nước. Mu bàn tay có vết phồng rộp nhỏ cũng đã lành hẳn lên da non mềm mại. Cậu thiếu niên mười chín tuổi dùng cả hai tay siết chặt chân thang gỗ, bắp thịt gồng lên vững chãi. Minh nhắm hờ mắt, cảm nhận độ rung lắc của chiếc thang truyền xuống thềm gạch để điều chỉnh lực giữ của mình, phối hợp nhịp nhàng với Khánh.
Trên cao, chú Năm khéo léo neo chặt khung sắt mái hiên vào gốc cây cổ thụ lớn thay vì bắn đinh vít trực tiếp vào tường. Đó là một quyết định chiến thuật đầy kinh nghiệm của người thợ máy già. Chú biết gạch của ngôi nhà cổ này đã mục rỗng theo thời gian, nếu khoan đục bừa bãi dưới trời mưa bão sẽ làm nứt toác mảng tường vàng cổ kính của ngôi nhà bà Tư, gây hư hại không thể phục hồi cho kiến trúc di sản. Những nút thắt dây thừng bẹ dừa chắc chắn được chú buộc dứt khoát, giữ cho mái hiên đứng vững vàng trước sức gió giật liên hồi.
"Rắc! Rắc! Ầm!"
Một tiếng động lớn vang lên từ phía sau quán trà, chấn động truyền qua sàn gỗ lên tận quầy pha chế. Cành ngọc lan cổ thụ phía sau vườn bị gió bão quật gãy, đổ đè nhẹ lên góc ban công tầng hai, làm vỡ vụn một số chậu gốm mộc trồng cây thảo mộc mà Hoàng tiệm gốm đã tặng. Nước mưa bắt đầu tràn vào sảnh tầng hai.
Ở bên trong, Lan – cô gái khiếm thính mười tám tuổi – nhanh nhẹn thu gom các hũ trà sen sấy lạnh và trà cúc sấy khô đặt trên các kệ thấp, chuyển toàn bộ lên kệ cao ráo ở gác lửng để tránh ẩm ướt. Hùng – cậu bé mười bảy tuổi phụ việc dọn dẹp – lập tức xách chổi tre và rổ tre lao lên tầng hai ban công. Hai đứa trẻ khiếm thính mới vào học việc phối hợp ăn ý không cần một lời nói, mọi chỉ dẫn đều qua những cái gật đầu dứt khoát và ánh mắt tin tưởng. Hùng dùng chổi tre quét dọn các mảnh gốm vỡ và lá cây rụng, Lan nhanh tay thu gom những cành ngọc lan gãy xếp gọn gàng vào góc, dọn dẹp lối thoát nước thông thoáng theo đúng Quy tắc Quét dọn cánh hoa rơi để nước mưa không bị ứ đọng tràn vào phòng gác mái của An Chi.
Mưa vẫn trút xối xả trắng xóa cả con hẻm 42, nhưng lúc này, đầu hẻm xuất hiện thêm những bóng người khoác áo mưa dầm dề tiến về phía tiệm trà Lặng Im. Đó là những người dân lao động nghèo chất phác trong Tổ dân phố Hẻm 42, cùng với các thành viên của Hội khách quen hướng nội, trong đó có cả Nam lập trình viên. Họ mang theo xẻng, chổi tre, cùng nhau khơi thông dòng cống nghẹt đầu hẻm, quét dọn rác bẩn trôi nổi để nước rút nhanh hơn, ngăn không cho nước bẩn tràn vào hiên quán trà. Giữa giông bão gầm rít, không một tiếng quát tháo, không một lời phàn nàn, chỉ có những cái gật đầu, những ánh mắt ấm áp trao nhau và sự đồng lòng âm thầm bảo vệ cho tiệm trà nhỏ. Sức tàn phá vật lý của cơn bão lớn cuối mùa đã hoàn toàn bị khắc chế bởi tinh thần đoàn kết tự vệ, tương trợ lẫn nhau của tiệm trà và khu phố nghèo.
Gần nửa đêm, cơn bão bắt đầu suy yếu rồi dứt hẳn. Những đám mây đen tan dần, để lộ bầu trời đêm Sài Gòn sau bão thanh sạch lạ thường. Giàn hoa giấy cổ thụ trước hiên dù bị rách nát nhẹ, rụng rơi đầy những cánh hoa hồng rực rỡ trên nền gạch tàu đỏ ướt át, nhưng phần gốc rễ bám sâu vào lòng đất vẫn vững vàng, không hề bị quật đổ. Trên những cành cây sũng nước, những đóa hoa hồng rực rỡ mới lại bắt đầu đâm chồi, lấp lánh dưới ánh đèn đường nhạt nhòa.
An Chi bước ra sân hiên hoa giấy với mái tóc còn ẩm nước sương đêm, gương mặt cô nhợt nhạt vì mệt nhưng đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc rưng rưng nước mắt. Cô khẽ cúi đầu chào trân trọng và nở nụ cười biết ơn gửi tới cả khu phố nghèo. Minh bưng từ quầy pha chế ra một khay gỗ lớn nghi ngút khói. Trên khay là chiếc ấm đất nung Sa Huỳnh cổ chứa trà sen tươi ấm nóng do chính tay cậu pha chế bằng củi sạch, kèm theo đĩa mứt hồng Bảo Lộc dẻo ngọt – món quà quê nhà nghĩa tình của mẹ Minh gửi tặng từ tập trước. An Chi mỉm cười mời cả khu phố chén trà sen ấm áp mừng tiệm trà đứng vững qua mùa giông bão đầu tiên. Vị ngọt hậu thanh tao của trà sen hòa quyện cùng vị ngọt bùi của mứt hồng sấy khô xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm bão, thắt chặt thêm nghĩa tình xóm nghèo sâu sắc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!