Nhạc nềnResort5

Tiếng Nói Từ Quê Nhà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Buổi sáng hôm đó, Sài Gòn đón những dải mưa phùn lấm tấm rơi trên giàn hoa giấy rủ bóng trước hiên Tiệm Trà Lặng Im. Không khí trong con hẻm 42 sầm uất trở nên ẩm ướt và se lạnh, hơi nước mang theo mùi đất ẩm quyện với hương trà sen Bảo Lộc ấm áp thoang thoảng phát ra từ quầy pha chế mở bằng gỗ thông. Tiệm trà lúc này vừa mở cửa được mươi phút, không gian tĩnh lặng, ngăn nắp bên trong đón nhận những vệt sáng ban mai nhạt nhòa xiên qua khung cửa sổ tròn.


Minh đứng sau quầy gỗ thông, tỉ mỉ dùng chiếc khăn sợi tre mềm mại để lau khô từng chiếc ly thủy tinh. Bắp tay phải của cậu thiếu niên mười chín tuổi, nơi có vết trầy xước rỉ máu nhẹ do va chạm vào kệ gỗ trong đêm bão bảo vệ lối lên gác mái hai hôm trước, nay đã đóng vảy hồng căng nhẹ dưới lớp vải linen sáng màu dán chặt vào da thịt. Trên mu bàn tay phải, vết phồng rộp do chạm phải chiếc ấm đất nung Sa Huỳnh cổ nóng bỏng hôm khai trương cũng đã lành dần, lộ ra một vệt da non hồng nhạt mềm mại. Minh khẽ cử động bắp tay, cảm giác xót nhẹ truyền đến nhưng cậu không bận tâm, ánh mắt cậu vẫn chứa đựng một sự kiên định, tự tin của một người vừa vượt qua giông bão để bảo vệ ngôi nhà chung của mình.


An Chi ngồi ở góc bàn nhỏ khuất sau cầu thang gỗ, lặng lẽ kiểm tra sổ sách tài chính của quán. Di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới hơi ẩm lạnh của buổi sớm khiến lồng ngực cô khẽ thắt lại, kéo theo một cơn ho khan khan đặc nghẹn ứ nơi cổ họng. An Chi mím chặt môi, đưa bàn tay gầy lên nén cơn đau vật lý, cô tuyệt đối không phát ra tiếng động nào để giữ gìn sự tĩnh lặng tuyệt đối cho không gian. Gương mặt cô vẫn thoáng nét nhợt nhạt sau những ngày gồng gánh tiệm trà qua thiên tai, nhưng ánh mắt cô hiền từ, ngập tràn sự ấm áp khi nhìn hai đứa trẻ khiếm thính đang tất bật làm việc.


Vy đang đứng túc trực ở quầy đón khách, khẽ chỉnh lại chiếc tạp dề vải thô màu xanh rêu phẳng phiu có thêu logo hình hai bàn tay nâng niu tách trà. Cô gái hai mươi tuổi mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt sáng rạng rỡ ngắm nhìn lọ cúc họa mi tươi rói đặt bên cửa sổ tròn, cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị dao động bởi tiếng òi xe nẹt bô lớn ngoài hẻm. Khoa, chàng sinh viên sư phạm đặc biệt nhiệt huyết đang trực ca sáng cùng Minh, cũng đang lau dọn mặt bàn gỗ thông mộc mạc bên cạnh.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ của tiệm trà bất ngờ bị đẩy ra một cách thô bạo dội vào bức tường gạch trần phát ra tiếng động lớn, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí tĩnh lặng ấm áp của quán. Vy giật bắn mình hoảng sợ lùi lại co rúm người ôm đầu, kích hoạt vết thương lòng bị sỉ nhục ở quán nước cũ trong quá khứ. Minh và Khoa cũng lập tức dừng tay, ngơ ngác nhìn ra phía cửa.


Một người đàn bà trạc năm mươi tuổi xông vào quán với dáng vẻ hớt hải, hoảng loạn. Bà Thu - mẹ ruột của Minh - đứng sừng sững giữa lối vào. Bà mặc bộ đồ bộ thun lạnh úa màu đất lấm lem bùn xám từ quê nhà, mái tóc bới vội xơ xác đẫm nước mưa phùn, gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn lo âu hằn lên sự tức giận tột cùng. Tay bà Thu cầm chiếc nón lá rách vành úa màu, siết chặt đến mức vành tre méo mó.


Bà Thu đưa mắt đảo quanh không gian mộc mạc của tiệm trà, rồi ánh mắt bà khóa chặt vào Minh đang đứng sau quầy pha chế mở. Nước mắt bà trào ra, nhưng đó không phải là những giọt nước mắt vui mừng của ngày gặp lại, mà là sự u uất, giận dữ và xấu hổ dồn nén suốt nhiều năm qua.


"Minh! Mày làm cái gì ở đây hả Minh?" Bà Thu lớn tiếng quát tháo, giọng nói cộc cằn, chói tai vang dội khắp sảnh quán. "Mày trốn nhà lên đây để làm cái nghề này hả? Đồ ăn hại vô dụng này!"


Minh chết lặng khi nhìn thấy mẹ ruột xuất hiện. Chiếc ly thủy tinh trên tay cậu suýt rơi xuống mặt quầy gỗ thông. Rào cản tự ti của đứa trẻ mồ côi khiếm thính bùng phát dữ dội trong lòng ngực Minh. Cậu nhớ đến những năm tháng bị người cha nghiện rượu ở quê mắng chửi là kẻ ăn bám vô dụng, nhớ đến những ánh mắt khinh miệt của xóm giềng quê nhà đối với một đứa trẻ câm điếc. Minh cúi gầm mặt, hai tay nắm chặt run rẩy, bờ vai gầy chùng xuống như muốn trốn chạy khỏi thế giới âm thanh đang tấn công mình.


Bà Thu lao đến quầy pha chế mở như một cơn gió lốc. Không thèm nhìn đến sự hiện diện của An Chi hay Khoa, bà vươn bàn tay thô ráp dính đầy bùn đất ra, giật phắt chiếc tạp dề vải thô thêu tay logo tiệm trên người Minh. Lực giật quá mạnh khiến đường chỉ thêu tay hình hai bàn tay nâng niu tách trà bị dập chỉ nhẹ, đứt ra vài sợi chỉ hồng nhạt. Bà Thu ném mạnh chiếc tạp dề xuống sàn gạch tàu đỏ ẩm ướt, rồi dùng chân dẫm lên nó một cách tàn nhẫn.


"Mày có tay có chân sao không ở nhà làm ruộng ăn bám tao, lại mò lên đây làm cái nghề hầu hạ người ta nhục nhã thế này?" Bà Thu vừa khóc vừa quát lớn, chỉ tay vào mặt Minh. "Tao sinh mày ra lành lặn mà mày câm điếc vô dụng, giờ lại đi làm đầy tớ, ở đợ cho người ta bóc lột sức lao động giá rẻ hả? Mày làm xấu mặt dòng họ tao chưa đủ sao?"


Khoa định bước lên phía trước để dùng lời nói can ngăn bà Thu, giải thích cho bà hiểu quy trình làm việc nhân văn tại tiệm. Nhưng An Chi đã nhanh nhẹn đưa bàn tay trái lên, thực hiện một ký hiệu tay dứt khoát nhưng nhẹ nhàng để cản Khoa lại. An Chi biết rõ, bà Thu đang trong trạng thái kích động mạnh do định kiến xã hội thâm căn cố đế và nỗi khổ tâm sợ con bị lừa gạt bóc lột. Nếu Khoa dùng lời nói tranh cãi lúc này, chỉ làm cơn giận dữ của người mẹ thêm bùng phát và làm tổn thương lòng tự trọng vốn dĩ rất nhạy cảm của Minh.


An Chi từ tốn bước ra khỏi góc bàn nhỏ dưới cầu thang gỗ. Cô không hề tỏ ra tức giận hay hoảng sợ trước sự quấy phá ồn ào của bà Thu. Cô di chuyển nhẹ nhàng, bước đến bên cạnh Minh đang đứng run rẩy sau quầy. An Chi cúi người xuống, nhẹ nhàng nhặt chiếc tạp dề vải thô bị dẫm bẩn dưới sàn gạch đỏ lên. Cô dùng bàn tay gầy guộc của mình, tỉ mỉ phủi sạch từng vết bùn đất bám trên logo thêu tay, vuốt lại những thớ vải lanh phẳng phiu như cũ.


An Chi đứng thẳng người trước mặt Minh. Cô không phát ra tiếng nói, nhưng ánh mắt cô hiền từ, sâu sắc và ngập tràn một sự tin tưởng tuyệt đối dành cho cậu bé. Cô đưa chiếc tạp dề lên, nhẹ nhàng dải qua cổ Minh và vòng ra phía sau tự tay thắt lại nút buộc dây dứt khoát sau lưng cậu. Hành động thầm lặng nhưng đầy sức nặng bảo bọc ấy của người sáng lập giống như một chiếc mỏ neo thả xuống giữa dòng nước xiết, khẳng định danh dự nghề nghiệp và sự trân trọng của tiệm dành cho Minh.


Minh ngước mắt lên nhìn An Chi. Hơi ấm từ cái ôm không lời và ánh mắt tin tưởng của cô như truyền thêm cho cậu một luồng can đảm mạnh mẽ, xua tan đi bóng ma sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực cậu. Minh hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay thon dài không còn run rẩy nữa. Cậu đứng thẳng người sừng sững bên cạnh quầy gỗ thông, che chắn cho An Chi phía sau.


Cậu muốn giải thích cho mẹ hiểu. Cậu muốn chứng minh mình không phải là kẻ ăn bám vô dụng, không phải là đầy tớ bị bóc lột, mà là một người lao động tự chủ, lương thiện và đáng kính trọng.


Minh cố gắng mở miệng, cố nén hơi từ lồng ngực để phát ra tiếng nói cứu vớt tình hình: "M... mẹ... c... con... c... con..."


Những âm thanh ú ớ vô nghĩa, đứt quãng và khàn đặc thoát ra từ cổ họng co thắt của Minh dưới áp lực tâm lý cực lớn. Thế nhưng, nỗ lực phát âm thất bại ấy chỉ làm bà Thu thêm đau lòng và giận dữ. Bà đưa tay ôm lấy ngực, khóc nghẹn ngào: "Đồ câm này! Mày còn ú ớ bênh người ngoài à? Mày câm điếc thế này thì người ta nói gì mày nghe, người ta lừa mày bán sang Trung Quốc mày cũng không biết! Đi về quê với tao ngay!"


Bà Thu nắm lấy cổ tay Minh định lôi đi một cách thô bạo.


Nhận thấy nỗ lực dùng tiếng nói vô vọng chỉ làm tăng thêm sự bế tắc, Minh dứt khoát rút tay lại. Cậu đứng sừng sững trước mặt mẹ, hai mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe đầy định kiến của bà Thu. Minh đưa hai bàn tay lên ngang ngực, bắt đầu thực hiện các ký hiệu tay dứt khoát, mạnh mẽ và vô cùng biểu cảm.


Các ngón tay của Minh chuyển động nhanh thoăn thoắt, vẽ nên những nét chữ không lời trong không trung. Biểu cảm khuôn mặt cậu thay đổi linh hoạt, hằn lên sự kiên định và khát vọng tự lập tột cùng của một người trẻ muốn làm chủ cuộc đời mình. Cậu ra ký hiệu:


*"Mẹ! Con không phải là người hầu! Con đang làm việc lương thiện ở đây! Chị An Chi dạy con pha trà sạch, dạy con cách tự nuôi sống bản thân! Ở đây mọi người tôn trọng con, coi con là gia đình! Con không về quê ăn bám mẹ để bị người ta khinh bỉ nữa đâu!"*


Những ký hiệu tay bay múa dứt khoát, mạnh mẽ dội vào không gian tĩnh lặng của tiệm trà Lặng Im, mang theo toàn bộ sức nặng nội tâm của đứa trẻ khiếm khuyết khao khát được lắng nghe, được thừa nhận giá trị.


Bà Thu đứng lặng người nhìn con trai. Đôi bàn tay thô ráp của bà buông thõng bên hông, chiếc nón lá sờn rách rơi nhẹ xuống sàn nhà cổ. Bà nhìn chằm chằm vào những ngón tay di chuyển thoăn thoắt của con, nhưng bà chưa từng học ngôn ngữ ký hiệu. Bà không thể hiểu nổi một từ, một ý nào từ những cử chỉ tay đầy nước mắt của con trai mình.


Sự im lặng bao trùm lấy tiệm trà Lặng Im, một sự im lặng ngột ngạt, đau đớn đến bóp nghẹt tâm can. Bế tắc đỉnh điểm giữa hai thế hệ, giữa thế giới âm thanh ồn ào và thế giới không lời tĩnh lặng hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết dưới bóng giàn hoa giấy rách nát sau mưa...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!