Nhạc nềnResort5

Những Mẻ Trà Cứu Hộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng sớm ngày mùng sáu tháng Năm, không khí bên trong Tiệm Trà Lặng Im vẫn còn vương lại hơi ẩm lạnh ngắt và mùi đất cát nồng nồng sau trận lụt lịch sử. Trên chiếc bàn gỗ thông sát quầy pha chế mở, Vy đang tỉ mỉ dùng một mảnh vải lanh sạch, nhẹ nhàng thấm đi vệt máu rỉ ra từ vết trầy xước trên bắp tay phải của Minh. Vết thương này là dấu vết của cuộc giằng co ngày hôm qua, khi Minh dũng cảm đứng sừng sững làm lá chắn sống chặn đứng dượng Út để bảo vệ lối lên gác mái. Vy khẽ thổi nhẹ vào vết xước, đôi mắt cô gái trẻ đỏ hoe vì xót xa, nhưng Minh chỉ mỉm cười, khẽ lắc đầu ra hiệu rằng mình không sao. Cả hai cùng ngước nhìn lên chiếc kệ gỗ thông cao nhất trên gác lửng, nơi đặt hũ trà sen gia truyền duy nhất còn sót lại của tiệm. Đó là tài sản nguyên vẹn cuối cùng, nhưng cũng là nỗi lo âu tột cùng về dòng tiền khôi phục nguyên liệu sạch cho những ngày sắp tới.


Tiếng chuông gió đồng cổ treo trước hiên quán khẽ rung lên những nhịp "leng keng... leng keng" nhẹ nhàng, báo hiệu có người đẩy cửa bước vào. Minh và Vy cùng quay lại. Dưới ánh sáng ban mai nhạt nhòa, An Chi bước vào quán. Gương mặt cô nhợt nhạt, vóc dáng mảnh mai dưới chiếc áo linen sáng màu trông càng thêm gầy guộc sau những ngày nằm viện điều trị viêm phổi cấp. Di chứng chấn thương ngực từ vụ tai nạn cũ khiến cô thỉnh thoảng lại khẽ khom người, đưa tay chặn trước ngực để nén một cơn ho khan nghẹn ứ nơi cổ họng. An Chi hoàn toàn không thể phát ra tiếng nói, nhưng ánh mắt cô hiền từ, ngập tràn sự xúc động khi thấy tiệm trà đã được hai đứa trẻ dọn dẹp sạch bóng bùn lầy.


An Chi bước đến gần quầy, cô không viết bảng phấn ngay mà nhẹ nhàng ôm lấy Vy và Minh vào lòng. Hơi ấm từ cái ôm không lời của người sáng lập như xua tan đi toàn bộ sự sợ hãi và mệt mỏi tích lũy của hai đứa trẻ suốt những ngày qua. Sau khi buông hai em ra, An Chi lấy từ trong túi tạp dề vải thô chiếc bảng viết phấn cầm tay mới được chú Năm tặng để thay thế cho chiếc bảng cũ đã bị dì Út ném vỡ. Cô nắn nót viết nhanh từng chữ bằng phấn trắng: *“Chị xin lỗi vì đã để các em phải gánh vác một mình. Tiệm trà sạch sẽ lắm, chị rất tự hào về hai em.”*


Vy khẽ mím môi để không bật khóc, cô ra hiệu nhanh: *“Chị Chi, bà Tư chủ nhà đã bảo vệ chúng ta. Dì dượng Út đã bỏ đi rồi. Nhưng kho trà dưới sàn gỗ...”* Vy cúi đầu, ánh mắt hướng về phía kho trà sen sấy lạnh phía sau tầng trệt.


An Chi bước sâu vào phía sau quán để kiểm tra thực tế. Cánh cửa gỗ của kho trà vẫn còn hằn rõ vệt nước ngập cao đến ngang hông. Khi mở cửa ra, mùi ẩm mốc xen lẫn mùi trà hỏng xộc thẳng vào mũi khiến An Chi phải đưa khăn tay che miệng ho sặc sụa. Bình, chàng trai quản lý kho khiếm thính, đang ngồi thẫn thờ bên cạnh những bao trà sen tươi chưa kịp đóng hũ nay đã bị ngấm nước lũ đen ngòm, thối rữa hoàn toàn. 80% nguyên liệu cốt lõi của tiệm trà đã mất trắng. Quỹ tiết kiệm của An Chi đã cạn kiệt hoàn toàn sau khi chi trả viện phí đắt đỏ tại bệnh viện quận. Áp lực nợ nần tiền nhà tháng tới đang cận kề như một thòng lọng vô hình siết chặt lấy tương lai của tiệm.


Minh bước tới bên cạnh An Chi, cậu khẽ chạm nhẹ vào vai cô để thu hút sự chú ý. Khi An Chi quay lại, Minh đưa tay chỉ vào những kệ gỗ cao nhất trong kho – nơi Bình đã nhanh trí di dời được một lượng lớn trà cúc tiến vua sấy khô trước khi nước dâng cao. Tuy nhiên, dù không bị ngập nước trực tiếp, hơi nước ẩm ướt cực cao của đêm bão đã xâm nhập vào các túi đựng, khiến những đóa hoa cúc chi vàng rực vốn khô ráo nay bị ẩm nhẹ, cánh hoa bắt đầu mềm nhũn và có dấu hiệu xỉn màu sẫm.


Minh ra hiệu nhanh, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm: *“Trà cúc chi vẫn còn cứu được. Nếu chúng ta sấy khô lại ngay hôm nay, chúng ta sẽ có nguyên liệu để mở cửa quán vào ngày mai. Em có cách.”*


Đúng lúc đó, Đức, chàng trai câm bẩm sinh khéo tay, bước vào từ cửa sau của quán. Trên tay cậu là một thiết bị kỳ lạ được lắp ráp thủ công từ những linh kiện máy sấy tóc cũ, ống nhựa PVC và một bộ quạt tản nhiệt mini. Đức đặt thiết bị lên mặt quầy gỗ thông, gật đầu dứt khoát với An Chi rồi lấy bảng phấn viết: *“Đây là máy sấy trà mini cầm tay tôi tự chế. Nó có thể tạo ra luồng khí nóng nhẹ và đều đặn, rất phù hợp để cứu trà hoa bị ẩm mà không làm cháy lá.”*


Minh lập tức bắt tay vào chuẩn bị quy trình cứu hộ nguyên liệu. Cậu lấy những mâm tre lớn đã được lau rửa sạch sẽ, rải nhẹ nhàng từng đóa hoa cúc chi bị ẩm lên bề mặt tre, cố gắng không làm dập nát những cánh hoa nhạy cảm. Để có nguồn nhiệt ổn định và hoài cổ, Minh quyết định sử dụng bếp lò đất nung đun bằng củi đốt sạch từ quê do chú Ba gửi lên từ Bảo Lộc. Những thanh củi khô từ gốc cà phê già tỏa ra mùi khói bếp nhẹ nhàng, ấm áp, nhanh chóng xua đi mùi ẩm mốc lạnh lẽo của trận lụt.


Đức cắm điện thử nghiệm thiết bị cứu hộ. Cậu cẩn thận kiểm tra độ an toàn của dòng điện trong môi trường sàn nhà vẫn còn ẩm ướt, đảm bảo không xảy ra sự cố chập cháy. Khi cánh quạt mini bắt đầu quay, thổi ra một luồng khí nóng nhẹ nhàng, Minh cầm thiết bị đảo đều trên mâm tre đựng hoa cúc. Khói củi ấm áp hòa quyện cùng luồng khí nóng bắt đầu làm hơi nước ẩm từ cánh hoa cúc bay hơi, tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết khắp không gian quầy pha chế.


Tuy nhiên, thử thách thực tế nhanh chóng ập đến. Do củi đun bếp lò quá đượm, nhiệt độ của chiếc chảo gang đặt trên bếp tăng lên quá nhanh vượt tầm kiểm soát. Những đóa hoa cúc chi ở sát đáy chảo bắt đầu có dấu hiệu xỉn màu sẫm, cánh hoa khô héo khô khốc và bốc lên mùi khét nhẹ.


Vy hoảng hốt ra hiệu: *“Minh! Nóng quá! Hoa cúc đang bị cháy sém!”*


Trước nguy cơ mẻ trà cứu hộ duy nhất bị hủy hoại hoàn toàn, Minh không hề hoảng loạn. Cậu nhớ lại những bài học nghiêm khắc của ông Sáu nghệ nhân về việc khống chế nhiệt độ đun bằng cảm quan cơ thể. Minh dũng cảm dùng lòng bàn tay trần của mình, áp sát vào mặt ngoài của chảo gang nóng bỏng để cảm nhận trực tiếp tần số nhiệt độ bốc lên. Vết trầy xước rỉ máu trên bắp tay phải của cậu căng cứng dưới lớp băng gạc, đôi bàn tay thon dài khẽ run lên vì sức nóng của chảo gang, nhưng ánh mắt Minh vẫn kiên định tuyệt đối. Cậu nhanh chóng ra hiệu cho Đức bằng một cử chỉ tay dứt khoát: *“Giảm lửa ngay! Rút bớt củi đun!”*


Đức lập tức dùng kìm sắt gắp bớt những thanh củi cháy đỏ ra khỏi bếp lò, dập tắt bằng tro xám. Nhiệt độ chảo gang từ từ hạ xuống mức an toàn. An Chi bước tới bên cạnh Minh, cô không dùng lời nói, chỉ lặng lẽ cầm chiếc nhíp tre chuyên dụng, kiên nhẫn gắp bỏ những đóa hoa cúc bị cháy sém ra khỏi mâm sấy, giữ lại phần tinh khiết, vàng rực rỡ nhất của mẻ trà. Sự phối hợp ăn ý không lời của cả đội ngũ dưới ánh sáng vàng ấm áp của bếp lửa tạo nên một nhịp điệu lao động đầy xúc động.


Sau hơn hai tiếng đồng hồ nỗ lực sấy nhiệt cứu trà ẩm thủ công, mẻ trà cúc tiến vua đầu tiên đã hoàn thành xuất sắc. Những đóa hoa cúc chi khôi phục lại màu vàng óng ánh như mật sương, khô ráo hoàn toàn và giữ được đến 70% dược tính thanh nhiệt tự nhiên. Minh cẩn thận trút toàn bộ số trà cứu hộ vào các hũ thủy tinh nắp thiếc kín khí, vặn chặt nắp để ngăn chặn tuyệt đối không khí ẩm xâm nhập trở lại.


Để kiểm chứng chất lượng, Minh quyết định thực hiện Quy trình hãm trà Tam Đoạn nghiêm ngặt để mời An Chi thưởng thức. Cậu dùng chiếc ấm đất nung Sa Huỳnh cổ được chú Năm tặng, đánh thức trà bằng nước ấm 80 độ trong mười giây, hãm giữ hương đúng ba phút, rồi thực hiện thao tác rót nước ngắt dòng dứt khoát không để lại một giọt thừa.


Tách trà cúc cứu hộ đầu tiên nghi ngút khói được dâng lên trước mặt An Chi. Màu nước trà vàng óng, trong vắt dưới ánh nắng ban mai, tỏa ra hương thơm thảo mộc dịu nhẹ, thanh mát xua tan hoàn toàn mùi ẩm mốc của mưa bão. An Chi nâng chén trà bằng hai tay, nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt hậu thanh tao, ấm áp lan tỏa nơi đầu lưỡi rồi đọng lại sâu lắng nơi cổ họng cô, xoa dịu đi cơn đau rát của di chứng viêm phổi.


An Chi mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt cô rưng rưng nước mắt vì xúc động trước sự trưởng thành và tay nghề vững vàng của Minh. Thế nhưng, khi đặt chén trà xuống, cô chậm rãi mở quyển sổ sách tài chính của tiệm trà đặt ở góc quầy. Nhìn vào những con số thâm hụt tài chính nặng nề sau trận lụt và khoản tiền nhà tháng tới đang cận kề, An Chi trầm ngâm suy nghĩ. Lượng trà cúc chi cứu hộ được dù chất lượng rất tốt, nhưng số lượng quá ít ỏi, chỉ đủ để tiệm trà duy trì hoạt động phục vụ khách trong vòng đúng một tuần lễ ngắn ngủi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!