Gượng Dậy Từ Tro Tàn
Sáng ngày mùng sáu tháng Năm, con hẻm 42 Quận 3 đón nhận những vệt nắng đầu tiên sau đêm giông bão bằng một bầu không khí đặc quánh mùi bùn đất và bã cà phê lên men chua loét dội sang từ phía MegaBrew sát vách. Nước lụt đã rút, để lại trên nền gạch tàu đỏ của Tiệm Trà Lặng Im một lớp phù sa xám xịt, nhầy nhụa lẫn lộn với rác thải nhựa và những mảnh lá sen dập nát.
Minh và Vy bước xuống từ chiếc xe máy cũ của chú Năm sửa xe đầu hẻm. Đôi mắt cả hai trũng sâu, hằn rõ những tia máu đỏ sau một đêm trắng túc trực bên ngoài phòng cấp cứu của bệnh viện quận. An Chi đã qua cơn nguy kịch, nhưng bác sĩ Tuấn chẩn đoán cô bị viêm phổi cấp do dầm nước lạnh quá lâu, cộng thêm chấn thương phần ngực do cú ngã va mạnh vào thành cầu thang gỗ cổ. Cô phải nằm viện điều trị nghiêm ngặt ít nhất một tuần, tuyệt đối không được vận động hay lo nghĩ.
Nhìn xác nhà cổ xơ xác, những mảng tường vàng nhạt hoài cổ nay loang lổ vệt nước ngập cao đến ngang hông, Vy khụy gối xuống bậc thềm cửa. Đôi vai mảnh mai của cô gái hai mươi tuổi run lên bần bật dưới chiếc áo linen đã lấm lem bùn xám. Nỗi sợ hãi từ quá khứ – những ngày tháng bị chủ quán nước cũ quỵt lương, sỉ nhục và đuổi ra đường trong một đêm mưa – lại ùa về như một bóng ma bóp nghẹt tâm trí cô. Vy đưa hai tay ôm lấy đầu, nước mắt lã chã rơi xuống nền đất bẩn.
Minh nhìn Vy, rồi nhìn vào khoảng tối âm u bên trong tiệm trà. Mu bàn tay phải của cậu, nơi vết phồng rộp do chạm ấm nước nóng hôm trước đã bị trầy xước rỉ máu nhẹ trong đêm khuân vác, giờ đây căng cứng và đau rát dưới lớp băng gạc tạm bợ. Nhưng lồng ngực cậu thiếu niên mười chín tuổi khẽ phập phồng dứt khoát. Cậu nhớ đến ánh mắt hiền từ, bao dung của An Chi khi cô đặt bàn tay ấm áp lên mu bàn tay run rẩy của cậu trước quầy pha chế, nhớ đến lời hứa thầm lặng rằng cậu sẽ bảo vệ ngôi nhà chung này.
Minh bước tới, quỳ xuống bên cạnh Vy. Cậu nhẹ nhàng đặt bàn tay thon dài của mình lên vai cô, khẽ bóp nhẹ. Khi Vy ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn, Minh đưa hai tay lên ngực, các ngón tay chuyển động dứt khoát nhưng vô cùng ấm áp để ra hiệu: *“Vy, đừng khóc. Chị Chi đã qua nguy hiểm. Chị giao quán lại cho chúng ta. Chúng ta không được yếu đuối. Hãy dọn dẹp sạch sẽ để đón chị về.”*
Nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt của Minh, Vy khẽ mím môi, lau nước mắt trên má. Cô gật đầu nhẹ, đứng dậy và vuốt lại chiếc tạp dề vải thô thêu tay logo tiệm – chiếc tạp dề màu xanh rêu phẳng phiu nay đã dính vài vệt bùn xám nhưng hình thêu hai bàn tay nâng niu tách trà vẫn vẹn nguyên sự ấm áp.
Chú Năm sửa xe bước vào quán, tay xách theo hai chiếc xô nhựa lớn và cây chổi tre. Gương mặt khắc khổ đen nhẻm vì nắng gió của chú giãn ra khi thấy hai đứa trẻ khiếm thính tự động viên nhau gượng dậy. Chú oang oang ra hiệu bằng cách chỉ tay vào xô nước sạch: “Nước máy đầu hẻm chú mở rồi! Hai đứa bay cứ dọn bên trong, ngoài sân hiên hoa giấy để chú Năm lo! Thằng Đức nó đang chạy đi mượn máy bơm áp lực của tổ dân phố rồi!”
Minh và Vy gật đầu cảm kích. Họ bắt tay vào công việc dọn dẹp trong sự im lặng hoàn toàn, nhưng nhịp điệu phối hợp lại vô cùng ăn ý. Vy phụ trách thu dọn những mảnh ly tách thủy tinh vỡ, cẩn thận nhặt từng cánh hoa sen dập nát cho vào bao rác. Minh dùng chổi tre quét bớt lớp bùn lầy dày đặc trên sàn gạch tàu, rồi dùng khăn sợi tre thấm nước sạch lau chùi các chân bàn ghế gỗ thông mộc mạc. Tiếng chổi tre quẹt nhẹ nhàng trên nền gạch, tiếng nước dội khẽ khàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc không lời của sự kiên trì.
Đúng lúc hai đứa trẻ đang dốc sức lau dọn đến góc quầy pha chế mở, một tiếng động cơ xe máy tay ga SH đắt tiền nổ giòn giã ngoài đầu hẻm rồi tắt lịm. Tiếng gót giày cao gót nhọn hoắt nện xuống nền gạch tàu đỏ ướt át vang lên chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng của tiệm trà.
Dì Út bước vào quán, tay xách chiếc túi xách hàng hiệu đắt tiền nhưng vạt váy công sở đắt đỏ của bà ta được kéo cao để tránh dính bùn bẩn dưới sàn. Đi ngay phía sau là dượng Út, gã đàn ông đậm người, bụng phệ, mặc chiếc áo thun polo bó sát, miệng ngậm điếu thuốc lá cháy dở phả khói mù mịt. Ánh mắt dượng Út xếch lên đầy thực dụng, săm soi khắp lượt xác nhà cổ xơ xác sau ngập lụt.
“Trời đất ơi! Cái quán trà câm này giờ trông có khác gì cái ổ chuột không hả?” Dì Út lớn tiếng gào lên, một tay che mũi để cản mùi bã cà phê thối dội sang từ MegaBrew. “Tôi đã bảo con Chi từ đầu rồi, câm điếc mà cứ bày đặt mở quán xá bao đồng! Giờ lụt lội thế này, trắng tay chưa? Viện phí nằm viện cấp cứu của nó tối qua là ai trả? Cũng là tiền dòng họ, tiền của dượng Út bay ứng trước chứ ai!”
Dượng Út bước tới, gạt tàn thuốc lá thẳng xuống nền gạch tàu đỏ vừa được Minh lau sạch bóng. Gã rút từ trong túi quần ra một tập hồ sơ tự soạn có tiêu đề viết tay nguệch ngoạc: “Biên bản thanh lý hợp đồng thuê nhà dài hạn và bàn giao mặt bằng”. Gã ném mạnh tập hồ sơ lên mặt quầy gỗ thông mộc mạc phát ra tiếng “bạch” khô khốc.
“Thôi, dẹp dẹp hết đi!” Dượng Út quát lớn, giọng nói oang oang thô lỗ dội thẳng vào màng tai nhạy cảm của Vy. “Con Chi đang hôn mê trong viện, tiền nong viện phí đắt đỏ mỗi ngày cả chục triệu. Dì dượng đã liên hệ với Tuấn 'Lùn' cò đất rồi, người ta đồng ý đền bù một khoản tiền mặt lớn để thanh lý sớm cái hợp đồng thuê nhà mười năm này với bà Tư chủ đất. Hai đứa bay thu dọn đồ đạc cá nhân rồi biến đi chỗ khác kiếm ăn, đừng có ở đây làm gánh nặng cho nhà tôi nữa!”
Vy nhìn thấy tập hồ sơ thanh lý hợp đồng, gương mặt cô gái trẻ lập tức cắt không còn một giọt máu. Cô hoảng sợ lùi lại sát kệ sách gỗ của Tiến, hai tay run rẩy ôm chặt lấy chiếc bảng viết phấn cầm tay dắt sau tạp dề. Vy nắn nót viết nhanh bằng phấn trắng những dòng chữ run rẩy, dâng lên trước mặt dì Út: *“Xin dì dượng đợi chị Chi tỉnh lại. Chúng cháu tự dọn dẹp được, không cần bán quán!”*
“Chờ cái gì mà chờ!” Dì Út nổi giận giật phắt chiếc bảng phấn cầm tay trên tay Vy, dứt khoát ném mạnh xuống sàn gạch tàu đỏ. Chiếc bảng gỗ nhỏ vỡ đôi, phấn trắng vỡ vụn loang lổ trên nền bùn xám. “Một đứa câm, một đứa điếc thì quản lý cái gì? Ký tên thanh lý đi! Con Vy kia, mày là đứa đón khách đúng không? Ký thay con Chi vào đây, tao cho mày vài triệu tiền xe về quê!”
Chứng kiến chiếc bảng phấn kỷ vật của lớp học thầy Bình bị ném vỡ nát, Vy khụy xuống, nước mắt nghẹn ngào uất ức dâng trào. Dượng Út thấy Vy không chịu hợp tác, gã hùng hổ bước tới quầy pha chế, giơ bàn tay thô kệch định khuân vác chiếc ấm đất nung Sa Huỳnh cổ và bộ ly gốm mộc của Hoàng ném ra ngoài vỉa hè.
“Không ký chứ gì? Để tao dọn sạch cái đống rác rưởi này ra ngoài đường cho cò đất người ta vào đo đạc!” dượng Út quát tháo hung hãn.
Ngay khi bàn tay của dượng Út vừa chạm vào quai ấm Sa Huỳnh cổ, một bóng người gầy gò nhưng kiên định sừng sững đứng chắn ngang trước mặt gã. Minh dũng cảm đứng chặn trước cửa lối dẫn lên gác lửng – nơi cất giữ quyển sổ tay công thức của bà ngoại và bản di chúc gốc của ông ngoại An Chi. Hai chân Minh đứng vững chãi trên nền gạch trơn trượt, ánh mắt cậu khóa chặt lấy dượng Út với một sự phẫn nộ tột cùng nhưng vô cùng điềm tĩnh.
Minh đưa hai tay lên cao, các ngón tay chuyển động nhanh thoăn thoắt, tạo nên những ký hiệu dứt khoát đầy uy lực: *“Tránh xa quầy trà ra! Đây là tiệm của chị Chi, là nhà của chúng tôi. Ông không có quyền đụng vào đồ đạc ở đây!”*
“Mày ra hiệu cái gì với tao hả thằng điếc này?” Dượng Út đỏ mặt tía tai vì bị một đứa trẻ khiếm thính chặn đường. Gã dùng lực cánh tay thô bạo xô mạnh vào ngực Minh.
Cú đẩy bất ngờ khiến Minh loạng choạng lùi lại, bắp tay phải của cậu va mạnh vào cạnh sắc nhọn của kệ gỗ thông dọn dẹp, vết phồng rộp cũ bị rách toác, máu đỏ tươi rỉ ra thấm đẫm một mảng vải áo linen sáng màu. Cơn đau nhói buốt dâng lên tận đỉnh đầu, nhưng Minh không hề lùi bước. Cậu nghiến răng chịu đựng, đứng thẳng người trở lại, hai tay dang rộng làm lá chắn vật lý che chắn tuyệt đối cho lối lên gác mái.
Minh quan sát thấy dượng Út dù hung hãn lớn tiếng nhưng thỉnh thoảng vẫn lấm lét nhìn ra phía đầu hẻm – nơi chú Năm sửa xe đang túc trực với chiếc kìm mỏ quạ cầm tay. Minh biết gã dượng thực dụng này vốn là kẻ nhát gan, chỉ cậy thế bắt nạt người yếu thế và cực kỳ sợ xảy ra va chạm vật lý lớn làm kinh động đến công an phường. Cậu chọn cách đứng im sừng sững như một bức tượng đá, ánh mắt kiên định không hề dao động nhìn thẳng vào mắt gã.
“Mày... mày muốn chống đối tao hả?” Dượng Út giơ tay định tát Minh, đúng lúc dì Út lén bước lên cầu thang gỗ định xông lên gác mái để tìm giật quyển sổ tay di chúc của ông ngoại An Chi nhằm hủy hoại bằng chứng pháp lý.
Dì Út vừa đặt chân lên bậc cầu thang thứ ba, đúng lúc cửa chính tiệm trà bị đẩy ra một cách dứt khoát.
Bà Tư chủ nhà bước vào quán với phong thái vô cùng nghiêm nghị. Bà mặc chiếc áo dài lụa màu nhạt nhã nhặn, mái tóc bạc phơ búi cao quý phái, tay đeo chiếc vòng cẩm thạch nhạt màu khẽ chạm vào chìa khóa đồng của ngôi biệt thự cổ hai tầng dắt bên hông. Đi ngay phía sau bà là chú Năm sửa xe đầu hẻm và Chú Bảy tổ trưởng dân phố đang cầm trên tay chiếc loa pin màu đỏ trắng.
“Ai cho phép các người tự ý vào đây đòi thu hồi nhà của tôi hả?” Giọng nói của bà Tư không lớn, nhưng vô cùng trầm ấm, uy nghiêm và đĩnh đạc, vang vọng khắp không gian tầng trệt tiệm trà Lặng Im, lập tức dập tắt hoàn toàn sự hung hãn của dượng Út.
Dì Út giật mình run rẩy, bước lùi xuống khỏi bậc cầu thang gỗ cổ. Bà ta cố nở một nụ cười nịnh bợ, giọng đưa đẩy: “Ơ... bà Tư chủ nhà đấy ạ? Chúng cháu là dì dượng ruột của con Chi đây. Con Chi nó đang nằm viện cấp cứu hôn mê, tiền nong kiệt quệ, chúng cháu chỉ muốn tốt cho nó, thanh lý sớm hợp đồng thuê nhà để lấy tiền chữa bệnh cho nó thôi ạ...”
“Thanh lý hợp đồng thuê nhà dài hạn mười năm của tôi?” Bà Tư chủ nhà bước tới bên quầy gỗ thông, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào tờ biên bản tự soạn của dượng Út rồi khinh bỉ gạt phắt nó xuống sàn bùn đất. “Hợp đồng thuê nhà này tôi ký trực tiếp với An Chi, có sự chứng thực pháp lý của tổ dân phố và quận. Chỉ có An Chi mới có quyền chấm dứt hợp đồng. Các người là họ hàng nhưng không có bất kỳ tư cách pháp nhân nào đại diện cho con bé!”
Dượng Út cố vớt vát sĩ diện, gằn giọng: “Bà Tư ơi, bà nhìn cái tiệm trà này xem! Lụt lội thế này, rác rưởi bẩn thỉu, hai đứa câm điếc này thì làm ăn được cái gì? Bà giữ tụi nó lại chỉ có nước mất tiền nhà hằng tháng thôi!”
Chú Bảy tổ trưởng dân phố bước lên, đưa chiếc loa pin ra trước mặt dượng Út, giọng dứt khoát: “Dượng Út à, tôi thông báo cho dượng biết: Tổ dân phố hẻm 42 vừa lập biên bản vi phạm môi trường đối với MegaBrew vì hành vi xả bã cà phê làm nghẹt cống chung gây ngập lụt tiệm trà Lặng Im. Chính quyền quận đã tiếp nhận hồ sơ và sẽ yêu cầu MegaBrew bồi thường thiệt hại hạ tầng cho tiệm trà. Còn hai cháu Minh và Vy ở đây hoạt động hoàn toàn văn minh, sạch sẽ, được toàn bộ cư dân khu phố yêu quý bảo vệ. Dượng không được có những lời lẽ kỳ thị khinh miệt người khuyết tật lao động ở đây!”
Bà Tư chủ nhà từ tốn rút từ trong túi áo dài ra một bản sao hợp đồng thuê nhà dài hạn có dấu mộc đỏ chót, đặt trang trọng lên mặt quầy gỗ thông sạch sẽ: “Tôi tuyên bố rõ ràng cho các người biết: Dù tiệm trà có ngập lụt mười lần, tôi vẫn chỉ cho một mình An Chi thuê ngôi nhà cổ này để làm tiệm trà truyền thống. Tôi từ chối mọi lời chào mua đất của tập đoàn MegaBrew hay cò đất Tuấn 'Lùn' của các người. Các người mau rời khỏi đây trước khi tôi báo công an phường xử lý hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp và hủy hoại tài sản!”
Nhìn thấy bản hợp đồng thuê nhà dài hạn vững chắc cùng sự nghiêm nghị tối cao của bà Tư chủ đất, dì Út và dượng Út hoàn toàn bị khắc chế, không thể tìm ra một kẽ hở pháp lý nào để tranh chấp. Dượng Út hậm hực dập tắt điếu thuốc lá dưới chân, mặt xám xịt vì hụt khoản tiền hoa hồng béo bở hứa hẹn từ cò đất.
“Được rồi! Để xem cái lũ câm điếc tụi bay gồng gánh cái tiệm trà này được bao lâu mà không có tiền mua nguyên liệu mới!” dượng Út hậm hực quát một câu cuối cùng rồi kéo dì Út vội vã bước ra khỏi quán, gót giày cao gót nhọn hoắt nện vội vã trốn chạy dưới cơn mưa phùn đầu mùa.
Mối quan hệ họ hàng của An Chi hoàn toàn đổ vỡ sau biến cố đòi đất tàn nhẫn này. Nhưng trong sảnh tiệm trà Lặng Im lúc này, một bầu không khí ấm áp, nhẹ nhõm lại từ từ lan tỏa.
Vy khóc nấc lên vì xúc động, cô chạy lại ôm chặt lấy bà Tư chủ nhà. Bà Tư đưa bàn tay nhăn nheo, ấm áp vỗ nhè nhẹ lên lưng cô gái trẻ, ánh mắt đầy sự che chở: “Đừng sợ, các con làm tốt lắm. Ngôi nhà này luôn là của các con.”
Minh khẽ cúi đầu chào bà Tư, rồi cậu quay lại, cúi xuống nhặt chiếc bảng phấn cầm tay bị vỡ đôi dưới sàn gạch. Vết thương rỉ máu trên bắp tay phải khẽ nhói đau, nhưng lòng tự trọng và niềm tin vào tình người của cậu thiếu niên khiếm thính đã được giữ vững hoàn toàn qua trận giông bão đầu tiên.
Cảnh quan tiệm trà xơ xác sau ngập lụt đã được bảo vệ thành công khỏi âm mưu cướp đất của đối thủ. Nhưng Minh và Vy hiểu rằng, thử thách sinh tồn thực sự chỉ mới bắt đầu: An Chi vẫn đang yếu ớt nằm viện điều trị, quỹ tiết kiệm của tiệm đã cạn kiệt sau đêm lụt tàn phá, và họ cần phải tìm cách khôi phục nguồn nguyên liệu trà gấp để có doanh thu trả tiền nhà tháng tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!