Nhạc nềnResort5

Đêm Trắng Ở Kho Trà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa như trút nước xuống con hẻm 42. Tiếng sấm rền vang rạch đôi bầu trời đêm Sài Gòn, kéo theo những luồng gió giật mạnh làm giàn hoa giấy cổ thụ trước hiên Tiệm Trà Lặng Im rên rỉ, rụng tả tơi. Nước từ mặt đường hẻm đã vượt qua bao cát dã chiến, bắt đầu tràn qua bục cửa gỗ, loang nhanh vào nền gạch tàu đỏ của tầng trệt.


An Chi đứng bên thềm cửa gỗ, đôi chân trần ngập dưới làn nước bẩn lạnh buốt đến tận mắt cá chân. Cơ thể cô run lên bần bật, không chỉ vì cái lạnh của nước ngập, mà còn vì cơn sốt cao đang thiêu đốt bên trong. Di chứng chấn thương thanh quản cũ dưới áp lực của trận lụt lịch sử khiến lồng ngực cô thắt nghẹt, từng cơn ho khan buốt nhói dâng lên tận cổ họng. Cô không thể phát ra tiếng nói, chỉ có thể mím chặt môi, cố ngăn dòng nước mắt bất lực đang chực trào ra.


“Xoẹt!”


Ánh sáng từ chiếc đèn bão dầu vàng ấm áp treo trên vách gỗ khẽ chao đảo. Phía sau quầy, Đức đã nhanh chóng ngắt toàn bộ hệ thống cầu dao điện để tránh chập cháy, khiến không gian tầng trệt chìm vào bóng tối âm u, chỉ còn lại ánh sáng nhạt nhòa của chiếc đèn sạc dã chiến.


An Chi nhìn về phía góc phòng, nơi đặt kho trà sen sấy lạnh dưới sàn gỗ. Nước bẩn bốc mùi hôi thối nồng nặc của bã cà phê lên men – thứ rác thải độc hại từ MegaBrew sát vách xả trộm làm nghẹt cống – bắt đầu bục qua các khe gỗ sàn, sủi bọt đen ngòm và tràn thẳng vào chân các kệ gỗ thông đặt hũ trà.


Nguy cơ mất trắng toàn bộ tài sản tích lũy hiển hiện trước mắt. An Chi hoảng hốt, cô giơ hai tay lên cao, các ngón tay chuyển động thoăn thoắt dưới ánh đèn bão nhạt nhòa, ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu tốc độ cao cho Minh, Vy và Bình: *“Nước dâng nhanh quá! Bình, Minh, chuyển ngay các hũ trà sen lên gác lửng! Vy, phụ chị chặn cửa!”*


Bình, chàng trai quản lý kho khiếm thính khỏe mạnh, lập tức lao vào kho trà sen sấy lạnh. Cậu cúi người ôm lấy hũ thủy tinh nắp thiếc kín khí lớn đầu tiên. Thân hũ trơn trượt do hơi nước ngưng tụ, Bình phải dùng bắp tay săn chắc khóa chặt lấy thân hũ, bước những bước nặng nề qua dòng nước ngập đã dâng lên đến bắp chân.


Minh cũng lao vào hỗ trợ. Mu bàn tay phải của cậu, nơi vết phồng rộp nhỏ đỏ hồng do chạm ấm nước nóng hôm qua đang đóng vảy nhạt, căng lên đau rát khi cậu dùng lực ôm chặt lấy hũ trà thủy tinh nặng trịch. Minh nghiến răng chịu đựng, phối hợp cùng Bình bưng từng hũ trà di chuyển lên cầu thang gỗ trơn trượt dẫn lên gác lửng. Tiếng bước chân trần nện “bịch... bịch” vội vã trên bậc gỗ ướt át vang lên dồn dập, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng không lời của họ.


Ở phía cửa chính, Vy đang dốc sức dùng xô nhựa múc nước bẩn đổ ra ngoài. Nhưng sức người nhỏ bé không thể chống lại triều cường đô thị đang dâng cao cuồn cuộn. Mỗi khi có chiếc xe máy cố tình phóng qua ngoài hẻm lớn, sóng nước bẩn lại dội ngược vào mạnh hơn, xô ngã cả bờ đê cát dã chiến, tràn qua khe cửa gỗ ngập sâu vào sảnh tiệm trà.


An Chi gượng sức sốt, cô cố rướn người ôm lấy hũ trà sen gia truyền của bà ngoại – hũ trà cốt lõi chứa đựng công thức cổ truyền được đặt trang trọng ở góc kệ gỗ thấp nhất. Nhưng bước chân cô run rẩy do cơ thể kiệt sức. Khi vừa ôm được hũ trà, chân cô trượt mạnh trên nền gạch tàu đỏ trơn nhớt.


“Rầm!”


Cả người An Chi ngã nhào, ngực đập mạnh vào thành cầu thang gỗ cổ. Cơn đau nhói ở ngực bóp nghẹt hơi thở của cô gái trẻ, khiến cô khụy xuống dưới dòng nước lạnh, hũ trà sen quý giá tuột khỏi tay, va vào chân cầu thang phát ra tiếng “cộc” khô khốc nhưng may mắn không vỡ. An Chi ho sặc sụa, hơi thở đứt quãng, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu.


Chứng kiến An Chi ngã quỵ, Minh hoảng hốt buông hũ trà đang cầm trên tay xuống sàn gác lửng, lao thẳng xuống cầu thang gỗ. Vy cũng vứt chiếc xô nhựa, chạy ào đến đỡ lấy người chị đầu đang nóng hâm hấp vì sốt cao.


Ở góc kho trà dưới sàn gỗ, nước bẩn đã dâng cao ngập quá các kệ thông thấp. Những bao tải trà sen sấy khô chưa kịp đóng hũ thủy tinh bị dòng nước đen ngòm nuốt chửng hoàn toàn. Mùi thơm nồng thanh khiết của hoa sen tươi bỗng chốc bị dập tắt, thay thế bằng mùi chua loét của nước cống bẩn thối và bã cà phê lên men dội sang từ MegaBrew. Hơn 80% lượng nguyên liệu trà sen tươi sấy khô dự trữ cho cả mùa đông của tiệm trà đã hoàn toàn bị hủy hoại.


Bình đứng sững giữa kho nước ngập đến đầu gối, nhìn mớ nguyên liệu quý giá nổi lềnh bềnh trên mặt nước bẩn bộc mùi hôi thối. Đôi bàn tay to bản của cậu run lên bần bật. Cậu quỳ sụp xuống nước, hai tay đưa lên má vẽ những vệt nước mắt tưởng tượng – ký hiệu của sự đau khổ tột cùng – rồi vỡ òa khóc nghẹn trong câm lặng, ôm lấy một hũ trà thủy tinh rỗng tuếch.


Minh không màng đến vết phồng rộp trên tay đang rỉ máu, cậu xốc An Chi lên lưng. Vy hoảng hốt ôm chặt lấy chiếc đèn bão dã chiến để soi đường. Họ vội vã cõng An Chi vượt qua dòng nước ngập đen ngòm, hướng thẳng ra phía cửa tiệm dưới trời mưa bão trắng xóa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!