Nhạc nềnResort5

Nước Tràn Sân Hiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa lớn kéo dài từ đêm hôm trước đã biến con hẻm 42 Quận 3 sầm uất trở thành một dòng sông bùn lầy lội. Tiếng nước mưa xối xả nện xuống mái hiên hoa giấy trước quán trà Lặng Im tạo nên những âm thanh lộp bộp, dồn dập như tiếng trống trận. Từng cánh hoa giấy hồng rực bị sức gió quật rụng tả tơi, nổi lềnh bềnh trên mặt nước bẩn đang dâng cao nhanh chóng.


Bên trong tầng trệt của tiệm trà, không gian vốn yên bình nay bao trùm bởi bầu không khí căng thẳng tột độ. An Chi đứng tựa vào lan can cầu thang gỗ, một tay ôm chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội. Cơn sốt nhẹ từ đêm qua khiến trán cô nóng hâm hấp, hai má đỏ bừng đối lập với gương mặt nhợt nhạt vì kiệt sức. Di chứng chấn thương thanh quản từ vụ tai nạn năm xưa lại tái phát dưới hơi ẩm lạnh ngột ngạt, mang theo những cơn ho khan nghẹn ứ nơi cổ họng. Mỗi hơi thở của cô lúc này đều nặng nề và bỏng rát, nhưng ánh mắt cô vẫn khóa chặt vào vệt nước đen ngòm đang rỉ ra từ kẽ sàn gỗ sát kho trà sen sấy lạnh.


“Cộc! Cộc!”


Tiếng gõ mạnh vào cửa kính kéo An Chi ra khỏi cơn choáng váng. Chú Năm sửa xe đầu hẻm đang đứng dưới trời mưa tầm tã, người ướt sũng như chuột lột, bộ quần áo bảo hộ đen nhẻm dính đầy dầu nhớt dán chặt vào thân hình gầy gò nhưng săn chắc. Tay chú cầm chiếc xà beng bằng thép hoen gỉ, gương mặt khắc khổ đầy lo âu chỉ tay về phía hố ga chung đầu hẻm.


An Chi nhanh chóng viết vội lên chiếc bảng phấn cầm tay dắt sau tạp dề vải thô: “Chú Năm, Đức, nước cống đang tràn vào kho!” rồi chạy ra mở cửa gỗ.


Đức, chàng trai câm bẩm sinh khéo tay, đã mặc sẵn chiếc áo mưa cánh dơi màu xanh sẫm, dắt theo túi dụng cụ đa năng bên hông. Cậu gật đầu dứt khoát với An Chi, ra hiệu bảo cô hãy ở trong nhà vì đang sốt, rồi cùng chú Năm lao ra màn mưa trắng xóa.


Tại hố ga chung nằm ngay ranh giới giữa tiệm trà Lặng Im và chi nhánh MegaBrew rực rỡ đèn LED, nước bẩn bốc mùi hôi thối nồng nặc đang đùn lên thành từng bọt lớn. Chú Năm dùng hết sức bình sinh, gồng hai bắp tay gân guốc nạy mạnh chiếc xà beng vào khe nắp hố ga bằng bê tông. Tiếng kim loại va chạm với bê tông “keng... két” vang lên chói tai giữa tiếng sấm sét rền vang trên bầu trời.


“Đức! Giúp chú một tay!” Chú Năm hét lớn dưới mưa, tiếng hét bị tiếng gió rít nuốt chửng một nửa. Đức lập tức lao tới, hai tay bám chặt vào đầu xà beng, cùng chú Năm dùng sức đòn bẩy nhấc bổng nắp hố ga nặng trịch sang một bên.


Dưới hố ga sâu, dòng nước đen ngòm cuộn xoáy đầy rác thải sinh hoạt bốc mùi hôi thối của dầu mỡ và bã cà phê công nghiệp lên men. Đức dùng một cây sào tre dài chọc sâu xuống đường cống ngầm để tìm điểm tắc nghẽn. Thế nhưng, đầu sào tre đâm vào một khối vật chất nén cứng, xơ cứng và dai nhách, hoàn toàn không thể thông thoát.


Nhìn dòng nước bẩn tràn ngược từ hố ga chảy thẳng vào sân hiên hoa giấy gạch tàu đỏ của tiệm trà, An Chi không thể đứng yên. Cô dầm mình vào làn mưa lạnh buốt, cơ thể run lên bần bật vì cơn sốt. Cô cùng Đức cố gắng kéo những bao cát tự chế mà họ đã chuẩn bị từ trước để đắp thành một bờ đê dã chiến ngăn nước tràn vào bục cửa gỗ tầng trệt.


Thế nhưng, con hẻm 42 quá hẹp. Mỗi khi có một chiếc xe máy cố tình chạy qua gầm rú nẹt bô, sóng nước bẩn từ bánh xe lại dội mạnh vào bờ đê dã chiến, làm đổ rạp những bao cát chưa kịp gia cố vững chắc. Nước bẩn cứ thế tràn qua khe cát, mấp mé thềm cửa gỗ.


Cổ họng An Chi co thắt, cô ho rũ rượi, nước mưa hòa cùng mồ hôi lạnh chảy dài trên má. Cô biết rõ nếu không chặn đứng nguồn nước thải đang liên tục xả ra từ phía MegaBrew, tiệm trà sẽ hoàn toàn ngập lụt trong vòng một tiếng nữa.


An Chi mím chặt môi, nén cơn đau buốt ở ngực, cô nắn nót viết nhanh lên bảng phấn dòng chữ lớn: “Xin vui lòng tạm dừng xả nước thải sinh hoạt ca sáng để khơi thông cống chung!” rồi cầm bảng tiến thẳng về phía cửa kính sáng loáng của MegaBrew.


Gã quản lý MegaBrew – mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu thắt cà vạt đỏ – đang đứng trong sảnh kính máy lạnh ấm áp, tay cầm máy tính bảng quản lý doanh số. Nhìn thấy An Chi ướt sũng, cầm bảng phấn đứng dưới mưa cầu xin, gã chỉ nhếch mép nở một nụ cười khinh miệt đầy nham hiểm. Gã xua tay dứt khoát, chỉ tay lên bầu trời xám xịt như muốn ra hiệu: “Mưa bão là thiên tai tự nhiên, hạ tầng hẻm tự xuống cấp thì ráng chịu, không liên quan đến chúng tôi.” Rồi gã quay lưng bước đi, ra lệnh cho nhân viên tiếp tục vận hành máy rửa ly công nghiệp công suất lớn phía sau.


Cơn phẫn nộ dâng lên trong lòng chú Năm khi chứng kiến thái độ thờ ơ tàn nhẫn của gã quản lý. Chú Năm hét lớn, tiếp tục dùng xà beng móc sâu vào lòng cống bẩn. Lần này, đầu móc thép vướng vào một vật gì đó rất nặng. Chú Năm cùng Đức dùng hết sức kéo mạnh lên.


“Xoạch!”


Một bao tải dứa màu đen rách nát, nặng trịch được kéo lên mặt đất. Chú Năm dùng dao rạch rách bao tải. Bên trong lộ ra hàng chục ký bã cà phê công nghiệp nén chặt, bốc mùi chua nồng đặc trưng, và trên mặt bao tải vẫn còn in rõ logo màu đỏ của tập đoàn MegaBrew.


“Bằng chứng đây rồi! Tụi nó lén đổ bã cà phê thải xuống cống chung!” Chú Năm gầm lên, tay chỉ vào bao bã cà phê nén cứng làm tắc nghẽn toàn bộ hệ thống thoát nước hẻm 42. Chú lập tức rút điện thoại gọi Chú Bảy tổ trưởng dân phố đến thực địa lập biên bản vi phạm môi trường.


Thế nhưng, việc lập biên bản cần thời gian, trong khi cơn giông ngoài kia ngày càng dữ dội. Nước bẩn từ sân hiên hoa giấy đã vượt qua bục cửa gỗ tầng trệt, bắt đầu mấp mé tràn vào sàn gỗ cổ của tiệm trà Lặng Im, đe dọa trực tiếp đến kho trà sen sấy lạnh dưới sàn nhà trong khi trời vẫn không ngừng trút mưa bão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!