Nhạc nềnResort5

Áp Thấp Trước Mùa Giông Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cú nhấp chuột của An Chi vào nút đăng tải lúc bình minh ngày mùng bốn tháng Năm đã châm ngòi cho một cuộc đảo chiều ngoạn mục trên không gian mạng. Video trích xuất từ camera giám sát ghi lại trọn vẹn hành vi dàn dựng, lén bỏ trà mốc của gã Youtuber bẩn "Review Thật" được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Đi kèm với đó là bài viết điều tra sắc bén mang tên "Sự thật đằng sau chén trà lặng im" của nhà báo Thảo đăng trên tờ tin tức địa phương, trưng bày đầy đủ hóa đơn nhập khẩu trà sen tươi hữu cơ Bảo Lộc và giấy chứng nhận vệ sinh dịch tễ của tiệm.


Chỉ trong vòng mười hai tiếng, làn sóng phẫn nộ của dư luận lập tức đổi hướng, quét sạch những lời bôi nhọ vô căn cứ. Trang cá nhân của Youtuber bẩn bị khóa dưới áp lực tẩy chay, trong khi fanpage của Tiệm Trà Lặng Im ngập tràn những lời xin lỗi chân thành và những lời chúc bình an từ cộng đồng. Khách hàng quen thuộc quay trở lại đông đúc hơn bao giờ hết. Nam - chàng kỹ sư phần mềm hướng nội - lại lặng lẽ ngồi vào góc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ tròn, nhấp ngụm trà sen ấm và gật đầu mỉm cười với Minh. Sự tử tế đã chiến thắng truyền thông bẩn một cách kiêu hãnh.


Thế nhưng, niềm vui khôi phục danh tiếng chưa kịp lắng xuống thì bầu trời Sài Gòn đã bắt đầu chuyển mình báo hiệu một thử thách mới khốc liệt hơn.


Chiều ngày mùng năm tháng Năm, không khí đô thị trở nên oi bức đến ngạt thở. Đứng từ ban công gác mái của ngôi nhà cổ hẻm 42, An Chi đăm chiêu nhìn về phía chân trời xa, nơi những đám mây xám xịt, nặng trĩu chì đang ùn ùn kéo đến, nuốt chửng những vệt nắng cuối ngày sờn rách. Dự báo thời tiết trên chiếc điện thoại cũ liên tục phát đi cảnh báo về một áp thấp nhiệt đới đang mạnh lên thành bão, kết hợp với triều cường đỉnh điểm của sông Sài Gòn sẽ tràn vào các quận trung tâm. Cơn bão lớn cuối mùa sắp sửa đổ bộ.


Một luồng gió lạnh bất chợt ùa về, kéo theo mùi hơi nước ẩm ướt và mùi ô-zôn nồng nặc dội thẳng vào lồng ngực An Chi. Cơn gió lạnh đột ngột khiến phế quản nhạy cảm của cô co thắt dữ dội. An Chi khụy nhẹ gối, một tay bám chặt vào lan can sắt hoen gỉ, tay kia ôm lấy cổ họng. Những cơn ho khan nghẹn ứ, buốt nhói dâng lên từ sâu trong thanh quản bị tổn thương sau tai nạn cũ. Gương mặt cô gái hai mươi chín tuổi nhanh chóng nhợt nhạt, hơi thở đứt quãng mệt mỏi. Sức bền của An Chi đang chạm đến giới hạn chịu đựng thể chất sau những ngày gồng mình chống đỡ cuộc khủng hoảng truyền thông mà không hề nghỉ ngơi.


Cô cố nén cơn đau buốt ở ngực, dùng ngón tay thon dài vuốt nhẹ chiếc tạp dề vải thô thêu logo tiệm phẳng phiu như để tìm kiếm một điểm tựa tinh thần, rồi từ tốn bước xuống cầu thang gỗ cũ kỹ để chuẩn bị phương án phòng chống thiên tai cùng đội ngũ của mình.


"Đoàng!"


Tiếng sấm sét đầu mùa vang rền ngoài trời như xé toạc không gian, ngay sau đó là tiếng mưa như trút nước bắt đầu nện xối xả xuống mái hiên hoa giấy trước quán. Những cánh hoa giấy hồng rực bị sức gió quật rụng tả tơi, bám chặt vào nền gạch tàu đỏ ngoài sân hiên.


Bên dưới tầng trệt, Minh và Vy đang khẩn trương thu dọn những chiếc bàn gỗ thông ngoài sân hiên vào trong sảnh. Minh phát hiện nước mưa theo cơn gió giật bắt đầu tạt mạnh vào ban công tầng hai, làm ướt sũng mảng tường vàng cổ kính. Cậu bé mười chín tuổi nhanh nhẹn ra hiệu bằng tay cho Vy, rồi chạy nhanh lên lầu, vội vã dùng những tấm bạt dứa dày che chắn và buộc chặt vào lan can sắt để bảo vệ giàn hoa giấy và mảng tường phía trước. Trên mu bàn tay phải của Minh, vết phồng rộp nhỏ từ sự cố chạm ấm nước nóng Sa Huỳnh hôm qua đã đóng vảy màu hồng nhạt, căng lên theo từng động tác kéo dây thừng dứt khoát.


Ở góc quầy pha chế, Đức - chàng trai câm bẩm sinh khéo tay - đang dắt chiếc túi dụng cụ đa năng bên hông. Với gương mặt bộc trực đầy nghiêm túc, Đức dùng cây tuốc-nơ-vít đa năng có cán bọc cao su cách điện để kiểm tra lại toàn bộ đường dây điện gia cố quanh những mảng tường gỗ đang bắt đầu rỉ nước ẩm ướt. Đức gõ nhẹ vào hộp cầu dao tổng, ra hiệu cho An Chi bằng một cử chỉ dứt khoát rằng hệ thống điện tạm thời đã an toàn, chống chập cháy.


An Chi gật đầu cảm ơn Đức, rồi bước nhanh về phía sau tầng trệt, nơi đặt Kho trà sen sấy lạnh - cấm địa nguyên liệu cốt lõi của tiệm. Bình - chàng trai khiếm thính hai mươi mốt tuổi phụ trách kho - đang đứng túc trực bên chiếc máy đo độ ẩm cầm tay. Gương mặt Bình lộ rõ vẻ lo âu khi màn hình số của máy liên tục nhảy vọt, chỉ số độ ẩm trong không khí đã vượt mức an toàn 75%.


An Chi đặt lòng bàn tay mảnh mai của mình lên vách gỗ của kho trà sen. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay khiến cô khẽ rùng mình. Độ ẩm không khí đang tăng cao bất thường một cách đáng ngại. Theo đúng Quy quy trình kiểm kho chống ẩm mùa mưa, Bình đang tỉ mỉ sắp xếp các gói đất sét hút ẩm tự nhiên đặt dưới đáy hũ thủy tinh lớn, vặn chặt các nắp thiếc kín khí để bảo vệ hương thơm tinh khiết của trà sen tươi Bảo Lộc không bị bay mùi hay mốc ẩm.


Thế nhưng, khi An Chi cúi người xuống sát sàn gỗ cũ để kiểm tra khe hở tiêu âm, cô chợt khựng lại. Một mùi hôi thối, nồng nặc mùi bã cà phê lên men và nước thải sinh hoạt xộc thẳng vào mũi cô.


An Chi nhíu mày, cô lấy chiếc đèn pin nhỏ rọi sâu vào khoảng trống dưới sàn gỗ sát mảng tường vàng phía sau. Dưới ánh sáng vàng nhạt của đèn pin, một vệt nước đen ngòm, đặc quánh đang rò rỉ qua các kẽ sàn gỗ, mấp mé bục cửa kho trà.


An Chi lập tức ra hiệu gọi Đức và chú Năm sửa xe đang túc trực đầu hẻm vào kiểm tra. Chú Năm dầm mưa ướt sũng bước vào, gương mặt đen nhẻm bộc trực đầy giận dữ khi nhìn thấy bọt nước đen ngòm đang rỉ ra. Chú Năm dùng xà beng nạy nhẹ một tấm ván gỗ sàn sát vách tường ranh giới giữa tiệm trà và MegaBrew.


Một chân tướng đáng sợ hiện ra trước mắt họ. Hệ thống cống thoát nước hẻm 42 chạy ngay dưới nền nhà cổ đang bị tắc nghẽn nghiêm trọng, nước bẩn không thể thoát ra đường lớn mà đang tràn ngược lên nền đất ẩm. Nguyên nhân hệ thống cống nghẹt không phải do thiên tai tự nhiên, mà do những bao bã cà phê rách nát, nén chặt bã cà phê công nghiệp của chi nhánh MegaBrew sát vách xả trộm xuống hố ga chung suốt nhiều tháng qua, gặp trận mưa lớn bão bùng đầu mùa đã làm tắc nghẽn hoàn toàn đường ống thoát nước.


"Mẹ kiếp! Tụi MegaBrew chơi bẩn quá thể!" Chú Năm tức giận chửi thề một tiếng lớn, bàn tay dính đầy dầu nhớt nắm chặt thanh sắt xà beng. "Nước cống nghẹt thế này gặp triều cường dâng cao tối nay là nó tràn ngập cả cái kho trà dưới sàn gỗ này mất!"


An Chi cảm thấy lồng ngực mình nghẹn thắt lại, một cơn ho khan dữ dội dâng lên cổ họng khiến cô phải tựa lưng vào kệ gỗ thông để đứng vững. Sức khỏe suy giảm nghiêm trọng do di chứng chấn thương cũ tái phát dưới hơi ẩm lạnh ngột ngạt của kho trà bốc mùi bẩn thỉu. Nhưng ánh mắt cô gái hai mươi chín tuổi vẫn kiên định, không một chút hoảng sợ. Cô hiểu rằng, nếu không hành động ngay lập tức, toàn bộ công sức chuẩn bị nguyên liệu trà sen tươi quý giá cho cả mùa đông của tiệm sẽ bị dòng nước bẩn phá hủy hoàn toàn.


An Chi đưa tay lên, thực hiện những ký hiệu tay dứt khoát, tốc độ cao ra lệnh cho Minh và Bình: *"Lập tức di dời toàn bộ hũ trà sen khô và hộp giấy bao bì lên kệ cao ở tầng hai! Không được chần chừ!"*


Minh và Bình lập tức hiểu mệnh lệnh. Hai chàng trai trẻ khẩn trương ôm lấy những hũ thủy tinh nắp thiếc nặng trịch, phối hợp ăn ý từng bước di chuyển lên cầu thang gỗ trơn trượt. Vy đứng ở cửa kho hỗ trợ bọc túi ni-lông chống nước ngoài các hộp giấy đóng gói.


An Chi cố gượng sức bước tới, định tự tay khuân vác một hũ thủy tinh lớn đựng trà sen Bảo Lộc thượng hạng trên kệ thấp để giảm tải cho các em. Thế nhưng, ngay khi cô vừa rướn người nhấc hũ thủy tinh nặng lên, một cơn đau buốt nhói như kim châm từ phế quản dâng lên, bóp nghẹt thanh quản khiến cô hoàn toàn mất đi dưỡng khí. An Chi hụt hơi, hai tai ù đi, đôi chân mảnh mai run rẩy khuỵu xuống sàn gỗ ẩm ướt, hũ thủy tinh suýt chút nữa tuột khỏi tay rơi vỡ.


May mắn thay, Minh đã kịp thời phát hiện. Cậu bé lao tới bằng một phản xạ cực nhanh, dùng đôi bàn tay thon dài dính vết phồng rộp đỏ hồng nâng đỡ lấy hũ thủy tinh, giữ an toàn cho mẻ trà sen quý giá. Bình cũng nhanh chóng chạy lại đỡ lấy bả vai run rẩy của An Chi, gương mặt lo lắng tột cùng nhìn người sáng lập đang mê man, nhợt nhạt thở dốc.


An Chi khẽ lắc đầu, mỉm cười nhẹ để trấn an hai đứa trẻ. Cô dùng ký hiệu tay chậm rãi, chỉ vào các kệ gỗ cao trên lầu, thúc giục các em tiếp tục công việc cứu hộ khẩn cấp không được dừng lại vì mình.


Đoàn kết tự vệ dưới sự chỉ dẫn thầm lặng của An Chi, cả đội ngũ đã hoàn thành việc di dời toàn bộ nguyên liệu trà sạch lên kệ cao an toàn ở tầng hai chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi. Đức nhanh chóng ngắt cầu dao điện khu vực sàn gỗ ẩm ướt để giữ an toàn tuyệt đối chống cháy nổ.


Cơn bão lớn cuối mùa ngoài kia vẫn gầm rít dữ dội, gió quật mạnh làm rung chuyển những cánh cửa kính tròn của tiệm trà Lặng Im. Nước bẩn từ hệ thống cống nghẹt dưới sàn nhà bắt đầu rò rỉ ngày một nhanh, thấm qua kẽ sàn gỗ cũ và dâng lên mấp mé bục cửa kho trà sen sấy lạnh.


An Chi đứng tựa vào lan can cầu thang gỗ tầng hai, gương mặt nhợt nhạt sực nức mùi nước mưa ẩm ướt và hương trà sen hoài cổ còn vương lại trên áo linen. Cô lặng lẽ nhìn dòng nước bẩn đen ngòm bắt đầu tràn ngược vào sàn gỗ tầng trệt dưới ánh đèn bão vàng ấm áp nhạt nhòa, lòng trĩu nặng lo âu nhưng kiên định đón chờ trận đại hồng thủy lịch sử sắp tàn phá con hẻm cổ vào đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!