Tiếng Chuông Gió Đầy Hoài Niệm
Sài Gòn những ngày cuối tháng Tư thường đổ những cơn mưa rào bất chợt, gột rửa đi lớp bụi bặm bám đầy trên những khối bê tông cốt thép của các tòa cao ốc trung tâm, nhưng lại vô tình để lại bầu không khí hầm hập, oi nồng đặc trưng trong những con hẻm nhỏ. Con hẻm số 42 nằm khép mình giữa lòng Quận 3 sầm uất, hẹp đến mức hai chiếc xe máy đi ngược chiều phải nghiêng tay lái mới tránh được nhau. Thế nhưng, chỉ cần bước qua đoạn cua hẹp đầu ngõ, một thế giới hoàn toàn khác sẽ mở ra. Nơi đó không có tiếng còi xe inh ỏi dội vào từ đại lộ, chỉ có tiếng xào xạc của giàn hoa giấy cổ thụ đang rủ những chùm bông hồng rực xuống mái hiên một ngôi nhà gỗ hai tầng kiểu Pháp cũ.
An Chi đứng lặng người trước cánh cổng sắt hoen gỉ của ngôi nhà cổ. Cô mặc chiếc áo linen màu trắng ngà giản dị, mái tóc đen nhánh được buộc hờ sau gáy bằng một sợi ruy-băng vải lanh mềm. Trên vai cô là chiếc ba lô vải thô sờn góc, nơi cất giữ toàn bộ gia tài và niềm hy vọng lớn nhất cuộc đời cô lúc này: quyển sổ tay công thức ướp trà của bà ngoại Mai và chiếc chuông gió đồng cổ xỉn màu kỷ niệm.
Đối với một người đã mất đi giọng nói sau biến cố tai nạn kinh hoàng năm hai mươi hai tuổi như An Chi, thế giới xung quanh cô luôn vận hành trong một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Cô không nghe thấy tiếng rao của bà bán xôi đầu hẻm, không nghe thấy tiếng nhạc trẻ xập xình phát ra từ chi nhánh MegaBrew hiện đại, bóng loáng nằm ngay sát vách ngôi nhà cổ. Thế nhưng, cô cảm nhận được thế giới bằng mọi giác quan còn lại. Cô ngửi thấy mùi gỗ thông cũ ẩm mốc quyện với mùi đất ẩm sau mưa hắt ra từ hiên nhà; cô thấy những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt nắng chiều xiên qua kẽ lá; và cô cảm nhận được nhịp đập thổn thức của chính lồng ngực mình khi đứng trước ngưỡng cửa của một khởi đầu mới.
An Chi khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực hơi thắt lại vì di chứng của vết thương thanh quản cũ. Cô đưa bàn tay mảnh mai vuốt nhẹ lên mặt gỗ của cánh cửa chính đã tróc sơn vàng. Đây từng là nơi ông ngoại cô ngồi thẩm trà mỗi sớm bình minh, nơi khơi nguồn cho những câu chuyện không lời về sự tĩnh lặng chữa lành mà bà ngoại Mai vẫn thường kể cho cô nghe trong những ngày cô rơi vào trầm cảm tột cùng sau tai nạn.
Nhưng sự bình yên ấy nhanh chóng bị xé toạc khi An Chi đẩy cửa bước vào trong sảnh chính tầng trệt.
Ngồi trên chiếc ghế gỗ phủ đầy bụi bẩn giữa phòng là dì Út và dượng Út. Dì Út, người đàn bà ngoài bốn mươi lăm tuổi, ăn mặc thời thượng với chiếc váy lụa sặc sỡ và tay đeo đầy vòng vàng, đang không ngừng dùng chiếc quạt giấy phe phẩy để xua đi cái nóng. Kế bên dì là dượng Út, một gã đàn ông đậm người, bụng phệ, mặc chiếc áo thun polo bó sát, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm, tay không ngừng xoay tròn chiếc chìa khóa xe hơi bóng loáng. Sự xuất hiện của họ giống như một vệt dầu loang loang lổ trên mặt nước hồ phẳng lặng.
Thấy An Chi bước vào, dì Út lập tức đứng bật dậy, gương mặt sắc sảo hiện rõ vẻ sốt ruột. Dì không đợi cô đặt ba lô xuống, liền bước tới, ném mạnh một tập tài liệu dày cộp bọc trong túi nilon xuống chiếc bàn gỗ cũ giữa phòng, phát ra một tiếng "bạch" khô khốc.
"Mày đây rồi, An Chi! Làm cái gì mà để người lớn phải ngồi chờ cả tiếng đồng hồ trong cái xó xỉnh ẩm mốc này?" Dì Út lớn tiếng, giọng nói sắc mỏng dội vào những mảng tường rêu phong. "Ký vào đây đi. Đây là giấy tờ định giá đất của bên môi giới. Dượng Út mày đã vất vả liên hệ với phía tập đoàn MegaBrew rồi. Họ chấp nhận mua lại toàn bộ quyền thuê và đất của căn nhà này với giá gấp ba lần thị trường để làm bãi đỗ xe trung tâm. Chia ra, phần tiền thừa kế của mẹ mày đủ để mày gửi tiết kiệm sống cả đời không phải lo nghĩ."
An Chi im lặng nhìn tập tài liệu trên bàn, rồi ngước mắt nhìn dì Út. Ánh mắt cô không có sự giận dữ, chỉ có một sự điềm tĩnh sâu thẳm như nước hồ thu. Cô từ tốn đặt chiếc ba lô xuống ghế, mở khóa kéo, lấy ra cuốn sổ tay nhỏ bìa da sờn và cây bút gỗ dắt bên hông tạp dề vải thô.
Cô nắn nót viết nhanh vài dòng chữ bằng nét mực xanh thanh mảnh, rồi đưa cuốn sổ ra trước mặt dì Út:
*"Con đã hẹn với bà Tư chủ nhà từ trước. Con thuê ngôi nhà này không phải để bán lại. Con muốn giữ lại di sản của ông ngoại, mở một tiệm trà truyền thống."*
Dượng Út đứng bên cạnh nhìn thấy những dòng chữ ấy liền cười khẩy, gã nhổ bãi nước bọt khan ra góc nhà, bước tới giật lấy cuốn sổ trên tay An Chi, ném trả lại bàn một cách khinh miệt.
"Trà nước cái gì ở cái thời buổi này?" Dượng Út lên giọng mỉa mai, mắt xếch ngược nhìn cô đầy coi thường. "Một đứa câm không nói được một câu tròn vành rõ chữ, định mở quán bán trà cho ai? Cho mấy đứa câm điếc giống mày à? Kinh doanh mà làm như trò đùa trẻ con. Mày có biết MegaBrew sát bên cạnh mỗi ngày họ thu về bao nhiêu tiền không? Mày giữ lại cái nhà nát này thì lấy tiền đâu mà trả tiền thuê tháng tiếp theo khi cái quỹ tiết kiệm ít ỏi của mày cạn kiệt? Đừng có bao đồng nữa, ký tên từ bỏ quyền thuê đi để tao còn làm thủ tục sang nhượng!"
Những lời nói độc địa của dượng Út giống như những nhát dao khứa vào vết thương lòng chưa bao giờ lành của An Chi. Ký ức về vụ tai nạn giao thông thảm khốc năm hai mươi hai tuổi, tiếng phanh xe rít chói tai, hình ảnh người bạn thân nhất nằm bất động trên vũng máu và cảm giác nghẹn ứ ở cổ họng khi cô cố gắng gào khóc nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào... tất cả ùa về bóp nghẹt lồng ngực cô. Đôi vai mảnh mai của An Chi khẽ run lên dưới áp lực tinh thần cực lớn. Cô muốn hét lên, muốn giải thích rằng những người khiếm khuyết cũng có quyền lao động và sống một cuộc đời đáng kính trọng, nhưng cổ họng cô chỉ phát ra những tiếng khò khè yếu ớt.
Nhìn thấy sự yếu đuối tạm thời của cháu gái, dì Út tưởng cô đã lung lay liền tiến sát lại, dúi cây bút bi vào tay cô: "Ký đi con. Nghe lời dì dượng. Mày giữ cái nhà này chỉ mang lại vận xui và tiếng xấu cho dòng họ thôi. Bác Cả ở quê cũng đã đồng ý rồi."
An Chi nhắm mắt lại trong ba giây. Trong bóng tối của tâm thức, cô nhìn thấy nụ cười phúc hậu của bà ngoại Mai, ngửi thấy hương sen thanh khiết từ quyển sổ tay công thức cũ và nghe thấy tiếng thì thầm hoài niệm của ông ngoại về sự kiên định của người làm trà. Không, cô không được phép gục ngã. Sự im lặng của cô không phải là sự hèn nhát, mà là sức mạnh để cô lắng nghe thế giới sâu sắc hơn.
An Chi mở mắt ra. Ánh mắt cô lúc này không còn một chút dao động nào, kiên định và sắc sảo như một lá chắn thép. Cô dứt khoát gạt bàn tay của dì Út ra, đặt cây bút bi xuống bàn.
Cô từ tốn mở chiếc rương gỗ nhỏ đặt sâu trong ba lô, lấy ra một tờ giấy tuyên ngôn đã ố vàng nhưng được ép plastic vô cùng cẩn thận: Bản di chúc gốc của ông ngoại An Chi. Cô đặt tờ di chúc ngay ngắn lên trên tập hồ sơ định giá đất của dượng Út. Trên tờ giấy, dòng chữ viết tay của ông ngoại hiện rõ mồn một: *"Ngôi nhà cổ và công thức trà gia truyền chỉ được dùng làm nơi lưu giữ văn hóa trà truyền thống, tuyệt đối không được bán hay sử dụng vào mục đích thương mại hóa vô hồn."*
D dượng Út nhìn thấy tờ di chúc, gương mặt lập tức biến sắc, cứng họng không nói được lời nào.
Đúng lúc bầu không khí trong phòng căng thẳng đến mức nghẹt thở, cánh cửa gỗ cổ kính một lần nữa được đẩy ra. Một người đàn bà trạc bảy mươi tuổi bước vào. Bà Tư chủ nhà xuất hiện trong bộ áo dài lụa màu nhã nhặn, mái tóc bạc phơ búi gọn sau đầu, toát ra phong thái thanh cao, quý phái của người Sài Gòn xưa. Trên tay bà cầm một tập hồ sơ hợp đồng cho thuê nhà đã được ký sẵn một bên.
Bà Tư đưa mắt nhìn quanh phòng, dừng lại ở tập hồ sơ định giá đất và tờ di chúc của ông ngoại An Chi, rồi nhìn thẳng vào gương mặt đang tái mét của dượng Út. Bà khẽ hắng giọng, giọng nói từ tốn nhưng mang uy lực của một người chủ đất kiên cường:
"Tôi đã nói với anh chị rất nhiều lần rồi. Ngôi nhà này là của tôi, và tôi chỉ tin tưởng giao nó cho An Chi thuê vì tôi trân trọng lý tưởng của con bé và vong linh của ông ngoại nó. Các người cậy thế là người thân mà vào đây ép uổng một đứa trẻ không thể lên tiếng, không thấy xấu hổ sao?"
Dượng Út vội vàng phân bua, giọng điệu chuyển sang nịnh bợ: "Bà Tư, bà nghĩ lại đi, bên MegaBrew họ trả giá cao lắm, bà giữ cái nhà nát này cho đứa câm thuê thì được mấy đồng bạc lẻ..."
"Tiền bạc đối với tôi ở cái tuổi này không còn ý nghĩa bằng tình nghĩa và sự tử tế," Bà Tư ngắt lời gã dượng một cách dứt khoát. Bà bước tới bên bàn, cầm cây bút máy của mình, ký thẳng vào bản hợp đồng cho thuê nhà dài hạn mười năm trước mặt An Chi, rồi đóng dấu đỏ chót.
Bà quay sang nhìn An Chi, ánh mắt hiền từ đầy sự che chở: "Hợp đồng đã ký xong. Từ nay ngôi nhà này là không gian của con. Con cứ tự tin mà làm. Những kẻ không phận sự, mời ra khỏi nhà tôi ngay lập tức!"
Dì Út và dượng Út tức giận đến mức tím tái mặt mày. Biết không thể xoay chuyển được tình thế khi bà Tư đã ra mặt pháp lý, dượng Út hậm hực thu lại tập tài liệu định giá đất, giật lấy chiếc chìa khóa xe hơi rồi quay người bước đi dứt khoát.
Trước khi bước qua cánh cửa gỗ, dì Út ngoảnh đầu lại, nhìn An Chi bằng ánh mắt sắc lẹm đầy đố kỵ và buông lại một câu cảnh báo lạnh lùng:
"Để rồi xem mày trụ được cái nhà này trong bao lâu với cái quỹ tiết kiệm ít ỏi và cái tiệm trà câm của mày. Mày sẽ sớm trắng tay thôi, An Chi ạ!"
Tiếng bước chân của họ xa dần rồi mất hút ngoài đầu hẻm, trả lại sự tĩnh lặng vốn có cho ngôi nhà cổ.
An Chi đứng lặng người giữa căn phòng trống trải đầy bụi bặm. Cô cúi đầu nhẹ nhàng, dùng hai bàn tay chắp lại trước ngực để thực hiện ký hiệu cảm ơn sâu sắc gửi tới bà Tư. Bà Tư khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai cô động viên rồi cũng từ tốn ra về để cô tự do dọn dẹp không gian mới.
An Chi bước từng bước chậm rãi lên cầu thang gỗ cũ kỹ phát ra những tiếng "két... két" trầm đục truyền qua lòng bàn chân. Cô đi thẳng lên căn gác mái nhỏ nằm trên tầng hai. Căn phòng nhỏ đơn sơ chỉ đặt một chiếc đệm mỏng, một tủ sách gỗ cũ và một ô cửa sổ tròn nhìn thẳng ra giàn hoa giấy rực hồng ngoài hiên.
Cô đặt chiếc ba lô xuống sàn, mở hộc tủ gỗ lấy ra chiếc chuông gió đồng cổ xỉn màu. An Chi bước ra ban công, kiễng chân treo chiếc chuông gió lên xà nhà gỗ trước hiên gác mái.
Cô đứng lặng người ngắm nhìn những cánh hoa giấy hồng rực rỡ đọng những giọt nước mưa lấp lánh dưới ánh chiều tà. An Chi mở chiếc ví da nhỏ, đổ toàn bộ số tiền tiết kiệm còn lại lên mặt bàn gỗ thông bụi bặm để kiểm kho tài chính. Những tờ tiền polymer mệnh giá nhỏ xếp ngay ngắn cạnh nhau.
Trái tim An Chi khẽ thắt lại khi nhận ra một sự thật phũ phàng: Sau khi chi trả toàn bộ khoản tiền đặt cọc ba tháng nhà cho bà Tư, số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của cô chỉ vừa đủ để mua sắm một số bàn ghế gỗ cũ thanh lý và vài dụng cụ pha chế tối thiểu. Cô hoàn toàn không còn tiền dự phòng cho nguyên liệu trà hoa sen sấy khô và chi phí sinh hoạt của tháng tiếp theo. Áp lực dòng tiền sinh tồn cực lớn đè nặng lên đôi vai mảnh mai của cô gái trẻ ngay trước thềm khai trương.
Đúng lúc đó, một làn gió chiều muộn từ lòng sông Sài Gòn thổi qua con hẻm nhỏ, lùa vào hiên gác mái. Chiếc chuông gió đồng cổ khẽ rung động, phát ra những âm thanh "leng keng... leng keng" trong trẻo, nhẹ nhàng dội vào không gian tĩnh lặng không lời của An Chi, giống như một tiếng gọi thì thầm đầy hoài niệm từ quá khứ vọng về, báo hiệu giông bão cuộc đời đã chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!