Nhạc nềnWuxia3

Thức Tỉnh Kiếm Cốt, Cấm Chế Nghiền Nát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sâu trong lòng đất tối tăm của nghĩa trang Giang Nam, không khí bên trong lăng điện thái cổ của Cổ Mộ Giang Nam ngưng đọng đến mức đáng sợ. Mùi máu tanh nồng nặc của Trần Tiểu Bắc hòa quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt tỏa ra từ quả cầu lôi điện tím đen trên tay Lý Sát. Quả lôi quả nổ lấp lánh những tia sét biến dị, điên cuồng vặn vẹo như một con mãnh thú bị giam cầm, sẵn sàng phóng ra sức tàn phá hủy diệt toàn bộ không gian lăng mộ vạn năm.


Trần Tiểu Bắc gượng đứng trước cửa phòng bế quan Spatial Tear Cổ Mộ. Toàn thân cậu run rẩy, vai trái bị chém một nhát sâu hoắm lộ cả xương trắng, máu tươi không ngừng tuôn rơi nhuộm đỏ lớp áo khoác rách nát. Trên da thịt cậu, những đường ma văn vẽ bằng máu đầu ngón tay đang phát sáng đỏ rực, điên cuồng vận chuyển để phong tỏa độc tố tê liệt của đao truy hồn. Cậu thiếu niên mười một tuổi cắn chặt môi đến bật máu, ánh mắt sắc lạnh như sói hoang nhìn trừng trừng vào họng súng lôi điện của kẻ thù. Cậu gãy một xương ngón tay phải, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy vách đá, quyết tử bảo vệ sư tỷ đang bế quan bên trong.


Lý Sát gầm lên điên cuồng, gương mặt dưới lớp mặt nạ sắt đen vặn vẹo đầy tàn độc: "Chết đi! Lũ rác rưởi Phố Cổ!"


Hắn vung tay, quả lôi quả nổ mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa rít gào bay thẳng về phía vết rách không gian rực sáng u quang.


Đúng lúc đó, một bước chân thong thả dẫm lên nền đá cổ mộ vang lên nhẹ nhàng. Diệp Trần mặc chiếc áo sơ mi vải thô trắng sờn vai chầm chậm từ trong bóng tối lăng điện bước ra. Cánh tay phải của hắn quấn chặt lớp băng gạc đen dày giấu dưới tà áo, nơi vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt vẫn đang im lìm. Đôi mắt Diệp Trần khẽ khép hờ, nhưng dưới Thần Thức Nhãn Pháp, toàn bộ thế giới như ngừng trôi. Hắn nhìn thấy rõ ràng quỹ đạo của quả lôi quả nổ, nhìn thấy từng sợi tơ nhân quả chằng chịt đang quấn quanh nhục thân của Lý Sát.


"Haiz..." Một tiếng thở dài khẽ khàng, tĩnh lặng như nước hồ thu vang lên.


Diệp Trần khẽ vung tay trái.


Ngay lập tức, một màng sương mù vô hình khổng lồ đột ngột bùng phát từ hư không, hóa thành Thần Thức Bình Chướng bao phủ toàn bộ phạm vi mười trượng xung quanh vết rách không gian. Quả lôi quả nổ vừa chạm vào màng sương mù vô hình ấy, luồng lôi điện tím đen cuồng bạo vốn đang gầm rú bỗng nhiên khựng lại giữa chừng.


"Ầm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng kỳ lạ thay, không có bất kỳ một tia lửa, một luồng sóng xung kích hay một mảnh vỡ nào lọt ra ngoài. Toàn bộ sức tàn phá kinh hoàng của vũ khí nổ nén cấm kỵ đều bị Thần Thức Bình Chướng của Diệp Trần hấp thụ hoàn toàn, giống như một ngọn nến bị thổi tắt trong khoảng không vô tận. Không gian lăng điện chỉ khẽ rung nhẹ một nhịp rồi lập tức trở lại trạng thái tĩnh lặng ban đầu.


Lý Sát trợn tròn mắt dưới mặt nạ sắt, toàn thân cứng đờ như hóa đá. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng nơi quả lôi quả nổ vừa biến mất, rồi nhìn sang thiếu niên mặc áo sơ mi trắng đang thong thả bước tới. Thế giới quan tu chân hiện đại của hắn hoàn toàn sụp đổ trong giây phút này. Một quả lôi quả nổ có thể san bằng cả một ngọn núi nhỏ, vậy mà lại bị người đàn ông này dập tắt nhẹ nhàng như phủi một hạt bụi?


"Ngươi... Ngươi là ai?!" Lý Sát khàn giọng hét lên, bước chân không tự chủ được lùi lại một bước, thanh đao truy hồn trên tay run rẩy kịch liệt.


Diệp Trần không thèm trả lời. Hắn đi tới bên cạnh Trần Tiểu Bắc, khẽ đặt tay lên bả vai đẫm máu của cậu đệ tử. Một luồng thanh lưu ấm áp dịu nhẹ từ lòng bàn tay hắn truyền vào cơ thể Tiểu Bắc, lập tức xoa dịu cơn đau bỏng rát và ngăn chặn hoàn toàn độc tố tê liệt đang ăn mòn kinh mạch của cậu.


"Làm tốt lắm." Diệp Trần trầm giọng nói, ánh mắt nhìn Tiểu Bắc đầy vẻ tán thưởng. "Ý chí của sói hoang, huyết mạch Khắc Ấn Sư của tổ tiên ngươi cuối cùng cũng không bị mai một."


Trần Tiểu Bắc gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Diệp Trần, nghẹn ngào: "Sư phụ... con bảo vệ được sư tỷ rồi..."


Đúng lúc này, từ sâu trong vết rách không gian Spatial Tear Cổ Mộ, một tiếng kiếm鸣 thanh thoát, vang dội như tiếng rồng ngâm đột ngột bộc phát, chấn động khắp chín tầng lăng điện. Luồng u quang màu lam nhạt của vết rách không gian bỗng chốc chuyển hóa thành một màu vàng kim rực rỡ, chói lòa như ánh thái dương giữa đêm giông bão.


Tàn niệm kiếm ý của tổ tiên Lâm Vô Địch tích lũy vạn năm trong quan tài đá cổ mộ đã hoàn toàn dung hợp vào xương tủy của Lâm Thư Dao.


Một bóng người mảnh mai chầm chậm bước ra khỏi vết rách không gian. Lâm Thư Dao xuất hiện lẫm liệt giữa lăng điện. Lúc này, nhục thân phàm nhân phế mạch của nàng đã hoàn toàn biến mất. Dưới lớp đồng phục học sinh sờn cũ, Thái Cổ Kiếm Cốt rực sáng vàng kim xuyên thấu nhục thân, khiến từng khúc xương tủy của nàng hiện lên như được đúc từ những khối ngọc thạch hoàng kim tinh khiết nhất. Ánh sáng kiếm mang sắc bén vô song phát ra từ trong xương tủy, xé rách màn sương mù u minh xung quanh không tiếng động.


Trên tay phải của nàng, thanh Kiếm gãy Lâm gia rỉ sét rách nát nay đã hoàn toàn lột xác. Lớp rỉ sét cổ xưa bong tróc lộ ra thân kiếm mỏng như tờ giấy nhưng rực sáng kiếm mang vàng kim sắc bén vô song, tỏa ra uy áp thái cổ chém đứt mọi quy tắc trận pháp hiện đại.


Bí mật về Huyết mạch Kiếm Thị cổ mộ vạn năm trước cuối cùng đã thức tỉnh hoàn chỉnh trên người thiếu nữ mười tám tuổi.


Lâm Thư Dao mở mắt, đôi mắt sáng lạnh lùng kiên nghị nay lấp lánh hai luồng kiếm quang màu vàng kim. Nàng nhìn thấy Trần Tiểu Bắc đẫm máu và vai trái bị chém sâu, trong lòng bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ cực hạn.


"Kẻ nào dám thương tổn sư đệ của ta!" Lâm Thư Dao trầm giọng quát khẽ, giọng nói chứa đựng kiếm ý vô hình khiến không khí xung quanh rít lên sắc bén.


Lý Sát nhìn thấy Lâm Thư Dao bước ra với dị tượng kiếm cốt rực sáng, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn cảm nhận được luồng kiếm áp từ nàng mạnh mẽ đến mức bỏ qua hoàn toàn phòng ngự linh lực Trúc Cơ Kỳ trung kỳ của hắn. Hắn điên cuồng vung đao truy hồn, phóng ra một luồng sương mù độc màu xanh lục sẫm hòng che mắt đối thủ để tháo chạy.


"Muốn chạy?"


Lâm Thư Dao lạnh lùng thốt lên. Nàng vung thanh kiếm gãy trong tay, thi triển Thái Cổ Nhất Kiếm.


Một đạo kiếm mang màu vàng kim mỏng như tờ giấy, dài hơn trượng chém ra không tiếng động. Đường kiếm đơn giản không chút hoa mỹ, nhưng đi tới đâu, màn sương độc màu xanh lục sẫm của Lý Sát lập tức bị chém nát và tiêu tán hoàn toàn như một bong bóng xà phòng. Kiếm mang vàng kim lướt qua nhục thân của Lý Sát, chém thẳng vào thanh đao truy hồn trên tay hắn.


"Rắc!"


Thanh đao truy hồn chứa độc tố làm tê liệt linh lực—pháp bảo Trúc Cơ cấp cao của Lý Sát—lập tức bị chém đứt làm đôi đoạn hoàn mỹ như chém một khúc gỗ mục. Sức mạnh của Thái Cổ Nhất Kiếm bỏ qua hoàn toàn mọi quy tắc vật liệu hiện đại, chấn động kinh mạch tay cầm kiếm của Lý Sát nứt vỡ rỉ máu.


Lý Sát hoảng loạn tột độ, hắn cố gắng kích hoạt bí thuật thế thân của Ảnh Các hòng dịch chuyển không gian thoát ra ngoài cổ mộ. Thế nhưng, kiếm mang vàng kim của Lâm Thư Dao mang theo quy luật nhân quả thái cổ đã khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh nhục thân của hắn. Luồng linh lực thế thân vừa bộc phát lập tức bị kiếm khí chém nát, khiến hắn không thể dịch chuyển nửa bước.


"Đừng lùi nữa." Diệp Trần đứng bên cạnh Trần Tiểu Bắc, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía sau lưng Lý Sát, thản nhiên lên tiếng cảnh báo. "Dưới chân ngươi chính là trận nhãn cấm chế tự hủy của cổ mộ. Bước thêm một bước, thần tiên cũng không cứu được ngươi."


Thế nhưng, Lý Sát lúc này đã hoàn toàn mất đi lý trí do nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn nhìn Diệp Trần và Lâm Thư Dao như nhìn hai con quái vật viễn cổ, hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo của Diệp Trần. Hắn nghĩ rằng đó chỉ là một lời đe dọa hòng giữ chân hắn lại.


"Lũ điên! Trần gia sẽ không tha cho các ngươi!" Lý Sát gầm lên hèn nhát, dốc hết sức tàn lùi mạnh về phía sau hòng tìm lối thoát hiểm ở góc hành lang đá tối tăm.


"Rắc cắc!"


Một tiếng động cơ học rỉ sét, nặng nề vang lên từ dưới lòng đất ngay dưới chân Lý Sát.


Hắn đã giẫm thẳng vào trận nhãn cấm chế tự hủy thái cổ của Cổ Mộ Giang Nam.


Ngay lập tức, toàn bộ lăng điện cổ đại rung chuyển dữ dội. Những khối thạch anh cổ đại trên vòm trần nứt vỡ, rơi xuống như mưa đá. Các đường rãnh trận pháp trên nền đá đồng loạt rực sáng một màu xám tro tịch diệt, tỏa ra luồng áp lực nghiền nát nhục thân kinh hoàng.


Một vòng xoáy năng lượng màu xám tro khổng lồ đột ngột bùng phát ngay dưới chân Lý Sát, hóa thành những sợi xích cấm chế quấn chặt lấy nhục thân của hắn.


"A!!! Không!!! Cứu tôi với!!!" Lý Sát gào thét thảm thiết trong đau đớn tột cùng.


Sức mạnh nghiền nát của cấm chế tự hủy thái cổ điên cuồng bóp nghẹt cơ thể hắn. Lớp phòng ngự linh lực Trúc Cơ Kỳ trung kỳ của hắn vỡ vụn như bong bóng. Xương cốt trên người hắn kêu lên những tiếng rạn nứt giòn giã dưới áp lực khổng lồ. Trong vòng chưa đầy ba hơi thở, nhục thân và cả linh hồn của sát thủ hàng đầu Ảnh Các đã bị cấm chế cổ mộ nghiền nát hoàn toàn thành một làn sương máu, rồi hóa thành tro bụi màu xám tro bay biến vào hư không, không để lại một chút dấu vết sinh mệnh nào.


Cổ mộ bắt đầu sụp đổ diện rộng. Những cột đá khổng lồ đổ sập xuống, đất đá từ phía trên nghĩa trang điên cuồng tràn xuống lòng đất. Năng lượng địa mạch bị tiêu hao quá độ khiến vết rách không gian Spatial Tear Cổ Mộ bắt đầu vỡ vụn co rút.


Diệp Trần nhìn cảnh tượng sụp đổ xung quanh, gương mặt không chút biến sắc. Hắn khẽ vẩy ống tay áo sơ mi trắng sờn vai của mình.


Một luồng thần lực thái cổ dịu nhẹ rực sáng bao bọc lấy Lâm Thư Dao, Trần Tiểu Bắc và cả chiếc Trấn Hồn Sáo xương vừa được thu hồi từ quan tài đá cổ đại lơ lửng bay vào tay hắn. Hắn nhẹ nhàng dắt dẫn hai đệ tử lướt đi giữa đống đổ nát sụp đổ của lăng điện, vượt qua những khối đá khổng lồ đang rơi xuống.


"Vút!"


Ba bóng người hóa thành một đạo quang mang màu xám tro mờ nhạt, xuyên qua lòng đất đang sụp đổ, bay thẳng lên phía trên nghĩa trang thành phố.


Tại nghĩa trang Giang Nam, cơn mưa bão đêm muộn vẫn đang trút xuống dữ dội. Tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời đêm đen kịt.


Trên bãi cỏ sũng nước mưa cạnh những tấm bia đá cổ, ba bóng người Diệp Trần, Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc nhẹ nhàng đáp xuống đất an toàn. Phía sau lưng họ, lòng đất nghĩa trang sụt lún xuống tạo thành một hố sâu khổng lồ, chôn vùi vĩnh viễn lối vào Cổ Mộ Giang Nam dưới đống đổ nát.


Diệp Trần đứng dưới làn mưa xối xả, nhưng kỳ lạ thay, không có một giọt nước mưa nào có thể chạm vào tà áo sơ mi trắng giản dị của hắn. Trên tay trái của hắn, cây sáo xương Trấn Hồn Sáo xương tỏa ra u quang lạnh buốt, như đang reo mừng vì được trở lại bên cạnh chủ nhân thái cổ.


Thế nhưng, ngay khi cổ mộ hoàn toàn sụp đổ, một luồng khí tức thái cổ khổng lồ, cổ xưa và rực rỡ vô song từ dưới lòng đất bỗng nhiên rò rỉ, hóa thành một cột sáng mờ nhạt phóng thẳng lên bầu trời đêm đen kịt của Giang Nam Thành, xua tan một góc mây đen mưa bão.


Diệp Trần ngước nhìn cột sáng khí tức thái cổ đang chầm chậm lan tỏa ra bầu trời thành phố, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ chợt híp lại, trầm giọng nói:


"Khí tức thái cổ đã rò rỉ... Quy Nguyên Hội chắc chắn sẽ sớm tìm đến đây."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!