Nhạc nềnWuxia3

Sát Thủ Tập Kích, Bế Quan Rạn Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sâu trong lòng đất nghĩa trang ngoại ô Giang Nam Thành, lăng điện thái cổ của Cổ Mộ Giang Nam chìm trong một bầu không khí u tịch và lạnh lẽo thấu xương. Ánh sáng mờ ảo phát ra từ những khối thạch anh cổ đại gắn trên vòm trần cao vút chỉ đủ thắp sáng một phần nhỏ của gian đại điện khổng lồ. Ở trung tâm điện thờ, một vết rách không gian dài hơn trượng lơ lửng giữa hư không, tỏa ra luồng u quang màu lam nhạt quỷ dị. Đó chính là Spatial Tear Cổ Mộ—vùng không gian rạn nứt thời không độc đáo do chính tay tổ sư Diệp Trần thiết lập vạn năm trước, nơi mà dòng chảy thời gian trôi chậm hơn thế giới bên ngoài gấp mười lần.


Bên trong rạn nứt thời không ấy, Lâm Thư Dao đang ngồi xếp bằng trước quan tài đá cổ đại. Gương mặt thiếu nữ mười tám tuổi thanh thuần nay lộ rõ vẻ nhợt nhạt và căng thẳng tột độ. Nàng đang ở vào thời khắc mấu chốt nhất của cuộc bế quan, cố gắng dẫn dắt tàn niệm kiếm ý của tổ tiên Lâm Vô Địch ẩn giấu trong thanh Kiếm gãy Lâm gia để thức tỉnh hoàn toàn Thái Cổ Kiếm Cốt trong xương tủy. Bàn tay phải của nàng, nơi vẫn còn lưu lại những vết rạn nứt da rỉ máu tươi từ trận chiến trước, đang khẽ run lên mỗi khi luồng kiếm mang màu vàng kim cuồng bạo xông thẳng vào kinh mạch. Mỗi một hơi thở của nàng trong không gian rạn nứt này tương đương với cả canh giờ rèn luyện bên ngoài, nhưng cái giá phải trả là sự đau đớn tột cùng khi nhục thân phàm trần phải gánh chịu ý chí kiếm đạo tối cao.


Ngay bên ngoài vết rách không gian, Trần Tiểu Bắc đứng canh giữ như một pho tượng đá lặng lẽ. Cậu thiếu niên mười mốt tuổi mặc chiếc áo khoác đen rách nát, đôi mắt sắc lạnh như sói hoang không ngừng đảo quanh canh phòng bóng tối xung quanh. Hai cánh tay của Tiểu Bắc, vốn bị lôi điện của thống lĩnh Trần Khôn chấn bỏng nặng sém đen rỉ máu từ đêm mưa trước, giờ đây không hề được băng bó mà để lộ ra dưới không khí lạnh buốt. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, dưới những lớp da thịt sém đen ấy, những vệt máu tươi sẫm màu đang khẽ động đậy, hấp thụ luồng nhiệt khí âm ỉ tỏa ra từ các bức tường lăng mộ. Đầu ngón tay của cậu thỉnh thoảng lại khẽ vẽ lên không trung theo những nét vẽ cổ tự ma văn mà cậu đã ghi nhớ trên vách đá vạn năm. Cậu biết, sư tỷ đang ở thời khắc sinh tử, tuyệt đối không thể bị bất kỳ ai quấy rầy.


Ở một góc tối khuất sau cây cột đá khổng lồ cách đó không xa, Diệp Trần đứng lặng lẽ như hòa làm một với bóng đêm. Chiếc áo sơ mi vải thô trắng giản dị sờn vai của hắn khẽ lay động theo luồng gió âm ty rò rỉ từ kẽ đá. Cánh tay phải của hắn quấn chặt lớp băng gạc đen dày giấu dưới tà áo, nơi vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt vẫn đang âm thầm nhắc nhở hắn về cái giá của thần lực cổ thần. Đôi mắt Diệp Trần khẽ khép hờ, nhưng dưới Thần Thức Nhãn Pháp, toàn bộ lăng điện đều hiện lên dưới dạng những sợi tơ nhân quả chằng chịt. Hắn đã phát hiện ra luồng sát khí ẩn nấp cực kỳ tinh vi đang chầm chậm tiếp cận từ phía hành lang đá tối tăm, nhưng hắn không hề động thủ. Hắn muốn dùng áp lực sinh tử này để rèn đúc ý chí cho Trần Tiểu Bắc, ép buộc huyết mạch Khắc Ấn Sư trong người cậu thiếu niên phải thức tỉnh dưới nghịch cảnh.


"Xoạt!"


Một tiếng động cực nhỏ, nhẹ hơn cả tiếng lá rụng vang lên trong không gian u tịch.


Bóng tối ở góc hành lang đá đột ngột vặn vẹo. Một bóng đen gầy gò mặc đồ xám mờ ảo, đeo mặt nạ sắt đen che nửa mặt lướt ra như một bóng ma không trọng lượng. Đó chính là Lý Sát—sát thủ hàng đầu của Ảnh Các - Chi Nhánh Giang Nam, kẻ được gia chủ Trần gia thuê với giá mười vạn linh thạch để tiêu diệt Lâm Thư Dao tận gốc bên trong cổ mộ. Lý Sát di chuyển cực nhanh, thân pháp quỷ dị của Ảnh Các Sát Pháp giúp hắn hoàn toàn triệt tiêu tiếng bước chân và dao động linh lực thông thường. Trên tay hắn, thanh đao truy hồn hẹp dài tỏa ra làn sương mù màu xanh lục sẫm độc hại, sẵn sàng vung ra chiêu thức Truy Hồn Đao Pháp chí mạng.


Lý Sát liếc mắt nhìn về phía vết rách không gian rực sáng u quang, nơi Lâm Thư Dao đang nhắm mắt bế quan, trong lòng cười lạnh: "Lâm gia tàn tộc, hôm nay chính là ngày tận thế của các ngươi. Mười vạn linh thạch này, Lý Sát ta nhận chắc rồi!"


Thế nhưng, ngay khi hắn vừa tiến sát đến phạm vi mười trượng quanh vết rách, một bóng người gầy gò nhưng kiên định đã đột ngột bước ra chặn đứng lối đi.


"Dừng lại!" Trần Tiểu Bắc trầm giọng quát khẽ, đôi mắt sắc lạnh như sói hoang khóa chặt vào sát thủ bịt mặt. Cậu vung hai cánh tay sém đen rỉ máu lên, bày ra tư thế chiến đấu quyết tử.


Lý Sát dừng bước chân, ánh mắt dưới mặt nạ sắt lóe lên tia khinh miệt tột cùng khi nhận ra đối thủ chỉ là một cậu thiếu niên phàm nhân phế mạch không có nửa điểm linh lực hiện đại: "Một con rác rưởi không có linh căn cũng dám cản đường Ảnh Các hành sự? Cút ngay, nếu không ta sẽ phanh thây ngươi trước!"


"Muốn chạm vào sư tỷ, bước qua xác ta trước!" Trần Tiểu Bắc gầm khẽ, bước chân dẫm mạnh xuống nền đá cổ mộ, lao thẳng về phía Lý Sát với một cú đấm man lực thể chất thuần túy.


Lý Sát cười khẩy một tiếng đầy tàn nhẫn: "Ngu xuẩn!"


Hắn khẽ lách người sang bên, thân pháp Trúc Cơ Kỳ trung kỳ giúp hắn dễ dàng né tránh cú đấm vụng về của Tiểu Bắc. Đồng thời, thanh đao truy hồn trên tay hắn vung lên, vẽ ra một đạo ánh sáng xanh lục lạnh buốt chém thẳng vào vai cậu thiếu niên.


"Xoạt!"


Lưỡi đao sắc bén chém sâu vào vai trái của Trần Tiểu Bắc, máu tươi lập tức phun trào nhuộm đỏ lớp áo khoác đen rách nát. Độc tố tê liệt linh lực tàn bạo từ đao truy hồn theo vết thương nhanh chóng xâm nhập vào kinh mạch của cậu, mang theo cơn đau buốt thấu xương tủy và cảm giác tê dại kinh hoàng.


"Hừ..." Trần Tiểu Bắc cắn chặt răng đến mức bật máu môi, nén chặt tiếng hét đau đớn. Cậu không hề lùi lại mà mượn lực xoay người, tung cú đấm bằng cánh tay phải sém đen nhắm thẳng vào mặt Lý Sát hòng câu giờ.


"Chát!"


Lý Sát dễ dàng dùng tay trái bắt gọn nắm đấm của Tiểu Bắc, lực lượng Trúc Cơ Kỳ bộc phát trực tiếp bẻ gãy một khúc xương ngón tay của cậu thiếu niên. Hắn đá mạnh một cú vào lồng ngực Tiểu Bắc, khiến cậu bay thẳng về phía sau, đập mạnh lưng vào bức tường đá xám cổ mộ rồi ngã quỵ xuống đất, ho ra một ngụm máu lớn.


"Một phế vật nhục thân phàm trần mà cũng đòi đọ sức với tu sĩ Trúc Cơ?" Lý Sát tiến bước tới gần, thanh đao truy hồn chỉ thẳng vào cổ họng Tiểu Bắc, giọng nói đầy vẻ chế giễu. "Nhìn xem hai cánh tay sém đen rách nát kia của ngươi đi, Trần gia phế đi kinh mạch của ngươi là hoàn toàn đúng đắn. Hôm nay, ta sẽ ban cho ngươi cái chết nhẹ nhàng nhất."


Trần Tiểu Bắc nằm dưới đất, hơi thở dồn dập, vết thương trên vai trái và cánh tay phải đau đớn như bị lửa thiêu. Độc tố tê liệt đang điên cuồng ăn mòn kinh mạch của cậu, khiến nửa thân người bắt đầu mất đi cảm giác. Cậu liếc nhìn về phía sau, vết rách không gian Spatial Tear Cổ Mộ đang khẽ dao động dữ dội do ảnh hưởng từ dư chấn trận đấu bên ngoài. Lâm Thư Dao bên trong đang nhíu chặt mày, kiếm cốt u quang vàng kim rực sáng trên người nàng có dấu hiệu hỗn loạn.


Cậu biết, nếu để Lý Sát tiến thêm một bước và tấn công vào vết rách, sư tỷ sẽ bị phản phệ kiếm ý thái cổ mà đạo tâm sụp đổ, nhục thân nổ tung mà chết.


"Ta... tuyệt đối không lùi!"


Trần Tiểu Bắc gầm lên như một con sói hoang bị dồn vào đường cùng. Ý chí quật cường và hận thù tột cùng đối với sự tàn bạo của thế gia Trần gia bùng phát cực hạn. Trong đầu cậu, những nét vẽ cổ tự ma văn khắc trên vách đá bỗng nhiên rực sáng đỏ như máu, xoay tròn liên tục trong thức hải.


Cậu nhớ lại lời dạy trầm hùng của Diệp Trần: *"Khắc ấn sư lấy máu làm mực, lấy da thịt làm trận đồ, dùng nhục thân gánh chịu vạn kiếp lôi đình để rèn đúc thần văn."*


Tiểu Bắc cắn mạnh vào đầu ngón tay trái, dòng máu tươi đỏ sẫm chứa huyết mạch Khắc Ấn Sư Trần Vô Kỵ tuôn ra. Cậu không màng đến đao truy hồn đang đâm xuống, điên cuồng dùng ngón tay đẫm máu vẽ nhanh một đường ma văn thái cổ phức tạp trực tiếp lên lồng ngực đầy vết thương của mình.


"Khắc Ấn Phong Tiên!"


Cậu thiếu niên gầm lên, lòng bàn tay đập mạnh vào đạo huyết phù vừa vẽ trên ngực.


"Ầm!"


Một luồng u quang màu đỏ rực như máu đột ngột từ lồng ngực Trần Tiểu Bắc bùng phát mạnh mẽ, hóa thành hàng loạt đường xăm ma văn phát sáng đỏ rực lan rộng khắp nhục thân phàm trần của cậu. Luồng ma văn thái cổ này tỏa ra một luồng ma oán đen nhạt nhưng vô cùng kiên cố, lập tức hình thành một vùng cấm linh lực nhỏ xung quanh cơ thể cậu. Độc tố tê liệt tàn bạo đang ăn mòn kinh mạch của cậu ngay lập tức bị những đường ma văn đỏ rực phong tỏa hoàn toàn tại chỗ, không thể tiến thêm một thốn nào về phía đan điền và trái tim.


Lý Sát kinh ngạc tột độ, bước chân đang tiến tới lập tức bị khựng lại: "Cái gì? Ma văn khắc ấn? Đây là... tà thuật cổ xưa vạn năm trước đã thất truyền?! Làm sao một phế vật như ngươi lại có thể thi triển được?!"


Trần Tiểu Bắc gượng dậy đứng lên, mặc cho máu tươi nhuộm đỏ lồng ngực, những đường ma văn phát sáng đỏ rực trên da thịt khiến cậu trông như một chiến thần viễn cổ vừa bước ra từ bể máu. Cậu cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn nhìn sát thủ Trúc Cơ trung kỳ: "Trần gia các ngươi tự phụ có linh căn hiện đại, coi phàm nhân chúng ta là rác rưởi. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy quy tắc khắc ấn thái cổ chân chính!"


Lý Sát cảm nhận được luồng uy áp ma oán từ ma văn trên người Tiểu Bắc đang cưỡng ép triệt tiêu một phần linh lực Trúc Cơ của mình, trong lòng bắt đầu nảy sinh một tia hoảng hốt. Hắn biết, nếu kéo dài thời gian, động tĩnh linh lực chắc chắn sẽ thu hút cao thủ bí ẩn đứng sau Lâm gia đến cứu viện.


Hắn phải kết thúc trận chiến này ngay lập tức.


Lý Sát lùi lại ba bước, thu hồi thanh đao truy hồn. Hắn đưa tay vào túi trữ vật, lấy ra một quả cầu tròn màu tím đen tỏa ra những tia lôi điện cuồng bạo biến dị—đó chính là lôi quả nổ, một loại vũ khí nổ linh lực nén cấm kỵ cực kỳ nguy hiểm có sức tàn phá san bằng cả một ngọn núi nhỏ.


"Con rác rưởi stubbornly kia!" Lý Sát gầm lên đầy tàn độc, gương mặt dưới mặt nạ sắt vặn vẹo điên cuồng. "Để xem ma văn của ngươi có cản được lôi quả nổ này không! Ta sẽ cho cả cái lăng mộ này sụp đổ, chôn vùi hai đứa các ngươi vĩnh viễn dưới đống đất đá này!"


Hắn nâng quả lôi lôi quả nổ lên, lôi điện tím đen rít gào xé rách không khí xung quanh, chuẩn bị ném thẳng vào vết rách không gian Spatial Tear Cổ Mộ hòng phá hủy kết giới bế quan của Lâm Thư Dao.


Trần Tiểu Bắc trợn tròn mắt, cậu muốn lao lên cản phá nhưng hai chân do trúng độc tê liệt tạm thời phong tỏa đã không còn đủ tốc độ để tiếp cận đối thủ. Cậu chỉ có thể dùng hết sức bình sinh gầm lên: "Dừng tay!"


Lâm Thư Dao bên trong rạn nứt thời không khẽ rên rỉ một tiếng, đan điền kiếm cốt của nàng đang ở thời điểm dung hợp nhạy cảm nhất, hoàn toàn không thể chịu đựng được dư chấn cực mạnh từ vụ nổ lôi quả.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy...


Từ sâu trong bóng tối của lăng điện cổ đại, một tiếng thở dài khẽ khàng, tĩnh lặng như nước hồ thu đột ngột vang lên, vang vọng rõ mồn một bên tai mỗi người bất chấp tiếng lôi điện rít gào.


"Haiz..."


Một bước chân thong thả, giản dị dẫm lên nền đá cổ mộ vang lên nhẹ nhàng. Diệp Trần mặc chiếc áo sơ mi vải thô trắng sờn vai chầm chậm từ trong bóng tối bước ra, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang khóa chặt vào bóng dáng sát thủ Lý Sát...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!