Bí Cảnh Khởi Đầu, Cổ Mộ Giang Nam
Đêm muộn, cơn giông bão sấm sét bao phủ Giang Nam Thành vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Những hạt mưa lạnh buốt như những mũi kim nhọn hoắt điên cuồng trút xuống nghĩa trang hoang tàn nằm ở rìa ngoại ô thành phố. Tiếng gió rít gào qua những rặng cây xơ xác, hòa cùng tiếng sấm rền vang dưới lòng đất, tạo nên một bản nhạc u uất và đầy tử khí. Dưới màn mưa xối xả, ba bóng người lặng lẽ di chuyển qua những ngôi mộ vô danh hoang phế.
Dẫn đầu là Diệp Trần. Hắn vẫn khoác trên mình chiếc áo sơ mi vải thô trắng giản dị sờn vai đã thấm đẫm nước mưa, mái tóc đen tự nhiên buộc hờ bằng sợi dây gai bay múa trong gió bão. Cánh tay phải của hắn, quấn chặt lớp băng gạc đen dày, lặng lẽ giấu dưới tà áo sũng nước. Sâu bên dưới lớp vải thô ấy, vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt vẫn âm ỉ ăn mòn nhục thân phàm trần của hắn đúng một thốn. Đi ngay phía sau hắn là Lâm Thư Dao, tay nàng siết chặt thanh kiếm gãy rỉ sét của tổ tiên, đôi mắt sáng lạnh lùng kiên nghị hướng thẳng về phía trước. Đi sau cùng là Trần Tiểu Bắc. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi im lặng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy, hai cánh tay bị lôi điện của Trần Khôn chấn bỏng nặng sém đen rỉ máu giờ đây đang được luồng lôi hỏa biến dị rèn luyện nhục thân theo chỉ dạy của Diệp Trần, tỏa ra một luồng nhiệt khí âm ỉ.
Ở một góc khuất nghĩa trang, Lục Hồng Trần—tán tu Kim Đan Kỳ mạnh nhất Giang Nam—đang đứng tựa lưng vào một tấm bia đá cổ, tay phải đặt hờ trên chuôi cổ kiếm Thanh Phong sau lưng. Thấy nhóm Diệp Trần đến gần, Lục Hồng Trần khẽ gảy nhẹ cọng cỏ khô trong miệng, trầm giọng nói:
"Lão Diệp, bên ngoài nghĩa trang này đã bị đội tuần tra của Trần gia phong tỏa chặt chẽ. Tôi cảm nhận được ít nhất có ba tên tu sĩ Trúc Cơ Kỳ đang âm thầm dò xét xung quanh. Cứ yên tâm tiến vào cổ mộ, đám ruồi muỗi bên ngoài này cứ giao cho Lục Hồng Trần tôi đánh lạc hướng. Nhưng các vị phải nhanh lên, kết giới lăng mộ này một khi mở ra, động tĩnh linh lực chắc chắn sẽ không nhỏ."
Diệp Trần khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng không gợn chút sóng gợn: "Làm phiền ngươi rồi."
Lục Hồng Trần cười hắc hắc, thân hình lãng tử lập tức hóa thành một đạo thanh quang lướt đi trong màn mưa, cố tình bộc phát một luồng linh lực Kim Đan mạnh mẽ ở hướng ngược lại để thu hút sự chú ý của truy binh Trần gia. Tiếng kiếm鸣 reo vang cùng tiếng quát tháo của đội tuần tra lập tức vang lên từ phía xa.
"Chúng ta đi." Diệp Trần bình thản nói, bước chân tiến thẳng đến trước một tấm bia đá khổng lồ rêu phong, nằm sâu ở trung tâm nghĩa trang.
Hắn đưa bàn tay trái thanh tú ra, lấy từ trong ngực áo nửa miếng ngọc bội cổ Lâm Mộ Tuyết. Miếng ngọc bội vừa xuất hiện liền tự động cộng hưởng với huyết mạch Lâm Gia Tàn Tộc của Lâm Thư Dao đang đứng cạnh bên. Một luồng u quang màu xanh lam mờ ảo từ miếng ngọc bùng phát, phóng ra một đạo quang mang sắc bén chiếu thẳng vào những văn tự cổ tự rách nát khắc trên bia đá.
Những văn tự cổ xưa ấy, vốn dĩ đã được lão giáo sư Bạch Phàm dịch thuật và giải mã trước đó tại tiệm trà, giờ đây dưới ánh sáng của ngọc bội bắt đầu chuyển động một cách quỷ dị.
"Ầm... Ầm..."
Mặt đất nghĩa trang đột ngột rung chuyển nhẹ. Tấm bia đá khổng lồ chầm chậm dịch chuyển sang một bên, lộ ra một lối đi tối đen như mực dẫn thẳng xuống lòng đất. Từ sâu dưới lối đi, một luồng hơi thở u minh, cổ kính và lạnh lẽo thấu xương tràn ra, khiến Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Diệp Trần không hề do dự, thong thả bước xuống bậc thềm đá. Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc lập tức bám sát phía sau. Ngay khi bóng dáng ba người biến mất vào bóng tối, tấm bia đá khổng lồ chầm chậm dịch chuyển trở lại vị trí cũ, khép chặt lối vào lăng mộ.
Càng đi sâu xuống dưới, không gian càng trở nên rộng lớn đến mức kinh ngạc. Đây không đơn thuần là một ngôi mộ, mà là cả một lăng điện thái cổ nguy nga được chôn sâu vạn trượng dưới lòng đất Giang Nam Thành. Những bức tường đá xám khổng lồ hai bên đường đi được khắc đầy những hình vẽ thần thoại viễn cổ và những dòng cổ tự phức tạp.
Trần Tiểu Bắc vừa đi vừa nén đau đớn bỏng rát ở hai cánh tay sém đen. Khi ánh mắt cậu vô tình chạm vào những nét vẽ cổ tự trên tường mộ, huyết mạch Khắc Ấn Sư Trần Vô Kỵ trong xương tủy cậu bỗng nhiên sôi sục dữ dội. Những dòng cổ tự ấy giống như có một sức hút vô hình, khiến tinh thần của Tiểu Bắc chấn động. Cậu bắt đầu lặng lẽ quan sát, ghi nhớ từng nét vẽ rạn nứt trên vách đá, trong lòng mơ hồ cảm ngộ ra một quy luật vận hành năng lượng vô cùng huyền bí. Đây chính là bước chuẩn bị đầu tiên cho việc tự ngộ ra Ma Văn Khắc Ấn Thuật của cậu sau này.
"Sư phụ, nơi này... có hơi thở của tổ tiên Lâm gia." Lâm Thư Dao khẽ trầm giọng nói, bàn tay nàng bóp chặt chuôi kiếm gãy. Thái Cổ Kiếm Cốt bẩm sinh trong người nàng đang không ngừng run rẩy, phát ra những tiếng kêu ong ong nhỏ nhẹ.
Diệp Trần không ngoái đầu lại, giọng nói bình thản vang vọng trong hành lang đá trống trải: "Nơi này chôn cất Kiếm Thị Lâm Hoài An vạn năm trước, cũng là nơi cất giữ di vật cũ của ta. Cẩn thận, cạm bẫy thời không phía trước bắt đầu rồi."
Lời Diệp Trần vừa dứt, không gian hành lang đá phía trước bỗng nhiên vặn vẹo một cách quỷ dị. Những sợi tơ ánh sáng màu bạc mỏng manh như tơ nhện đột ngột hiện ra giữa hư không, đan chéo thành một tấm lưới chết chóc chặn đứng đường đi.
"Vút! Vút! Vút!"
Từ trong những sợi tơ ánh sáng ấy, hàng loạt luồng kiếm khí thời không sắc bén vô hình đột ngột phóng ra, mang theo sức mạnh xé rách không gian, điên cuồng lao thẳng về phía nhóm Diệp Trần. Luồng kiếm khí này tuy mỏng manh nhưng cực kỳ sắc bén, đủ để nghiền nát thần thức và nhục thân của bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nào nếu vô tình chạm phải.
"Đồ nhi xin tiên phong phá trận!" Lâm Thư Dao lẫm liệt quát khẽ.
Nàng tiến lên một bước chắn trước Diệp Trần. Thái Cổ Kiếm Cốt trong người nàng rực sáng u quang vàng kim xuyên thấu nhục thân phàm trần. Nàng dẫn dắt một tia Thái Cổ Kiếm Ý bẩm sinh sơ cấp vào thanh kiếm gãy rỉ sét, vung mạnh một đường kiếm mang vô hình chém ngang không trung.
"Keng! Keng! Keng!"
Kiếm mang thái cổ va chạm kịch liệt với những luồng kiếm khí thời không sắc bén, phát ra những tiếng nổ giòn giã. Lâm Thư Dao cắn chặt răng, liên tục vung kiếm cản phá. Thế nhưng, nhục thân phàm trần của nàng chưa đủ bền bỉ để chịu đựng phản lực cực lớn từ kiếm ý thái cổ. Da thịt trên bàn tay phải của nàng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ rỉ máu tươi, thể lực và linh lực đan điền tiêu hao nhanh chóng.
Thấy sư tỷ gặp khó khăn, Trần Tiểu Bắc không hề do dự lao lên phía trước hòng dùng nhục thân gánh đỡ thay nàng.
"Sư tỷ, cẩn thận!"
Tiểu Bắc vung cánh tay sém đen cản phá một tia kiếm khí sượt qua vai Lâm Thư Dao. Thế nhưng, kiếm khí thời không quá mức sắc bén, lập tức chém xước nhẹ một đường sâu trên vai Tiểu Bắc, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp áo rách. Cơn đau buốt thấu xương khiến cậu thiếu niên khẽ hừ lên một tiếng, nhưng bước chân vẫn kiên định không hề lùi lại một thốn.
"Lùi lại."
Một giọng nói tĩnh lặng như nước hồ thu đột ngột vang lên sau lưng họ. Diệp Trần thong thả bước lên một bước, chắn trước mặt hai đệ tử. Hắn không hề vung tay hay bộc phát pháp lực cổ thần, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Khoảnh khắc hắn mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm của hắn lập tức lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang sâu thẳm. Diệp Trần đã mở Thần Thức Nhãn Pháp.
Trong tầm nhìn thần thức của hắn, toàn bộ thế giới vặn vẹo xung quanh biến thành những sợi tơ nhân quả và kẽ hở quy tắc thiên đạo rõ mồn một. Những luồng kiếm khí thời không chết chóc kia thực chất chỉ là những mạch năng lượng rò rỉ từ trận pháp bảo hộ lăng mộ cổ đại.
Diệp Trần khẽ gõ ngón tay trái xuống không trung một cái. Một luồng sóng thần thức mỏng manh vô hình lướt qua, chuẩn xác đánh trúng vào trận nhãn kẽ hở quy tắc của tấm lưới ánh sáng phía trước.
"Xoạt..."
Toàn bộ tấm lưới tơ bạc chết chóc và những luồng kiếm khí thời không cuồng bạo lập tức tắt ngóm và tan biến hoàn toàn vào hư không, trả lại sự yên tĩnh tuyệt đối cho hành lang đá. Cạm bẫy thời không đã bị hóa giải một cách hoàn mỹ chỉ bằng một cái gõ ngón tay.
Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc thở hổn hển, kinh ngạc nhìn bóng lưng giản dị của sư phụ. Sự ngưỡng mộ và kính sợ trong lòng họ đối với Diệp Trần lại tăng thêm một tầng cao mới.
"Đi thôi, lăng điện chính ở ngay phía trước." Diệp Trần bình thản nói, tiếp tục cất bước.
Họ tiến vào một gian đại điện khổng lồ lộng lẫy được xây dựng bằng những khối đá thạch anh cổ đại tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Thế nhưng, ngay khi bước chân ba người vừa đặt vào trung tâm đại điện, một làn sương mù màu hồng nhạt quỷ dị bỗng nhiên từ các khe đá dưới sàn phun trào dữ dội, nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian.
Làn sương mù này tỏa ra một hương thơm hoa phù dung dịu nhẹ nhưng vô cùng nồng nặc. Đây chính là Mê Hồn Hương—loại độc tố ảo giác cổ xưa có khả năng ăn mòn đan điền và thần thức tu sĩ.
"U u u..."
Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc lập tức hít phải hương thơm, đôi mắt họ bắt đầu trở nên mông lung, mất đi tiêu cự.
Trong ảo giác của Lâm Thư Dao, nàng nhìn thấy cảnh tượng Lâm gia bị Trần gia đồ sát phóng hỏa thiêu rụi vạn năm phủ đệ, cha nàng Lâm Chấn Hải đang gào thét đau đớn trong vũng máu. Nàng điên cuồng vung kiếm gãy chém loạn xạ vào hư không, nước mắt tuôn rơi: "Trần gia... ta thề sẽ giết sạch các ngươi!"
Còn Trần Tiểu Bắc thì ôm đầu gào thét, ảo giác hiện lên cảnh cậu bị Trần gia phế bỏ kinh mạch tứ chi, bị ném vào nghĩa trang gác mộ lạnh lẽo, nhìn đồng bạn Lâm Vân Phong chết dần chết mòn trước mắt mà bất lực. Cậu thiếu niên quỳ sụp xuống đất, móng tay cắm sâu vào da thịt rỉ máu.
Từ trong làn sương mù màu hồng nhạt, một bóng người nữ tử mờ ảo xinh đẹp mặc y phục cổ màu hồng nhạt chầm chậm trôi nổi hiện ra. Cơ thể nàng mờ ảo như một làn khói hương, gương mặt tuyệt mỹ u sầu nhưng đôi mắt lại sắc lạnh không chút cảm xúc.
Đó chính là oán linh dẫn lộ gác mộ cổ vạn năm qua—Phù Dung Tiên Tử.
Phù Dung Tiên Tử nhìn hai đệ tử đang điên loạn trong ảo giác, khẽ nâng bàn tay mờ ảo lên, chuẩn bị giải phóng phù dung bộ để mạt sát linh hồn của kẻ đột nhập trái phép lăng mộ.
Thế nhưng, trước khi nàng kịp ra tay, Diệp Trần đã thong thả bước ra khỏi làn sương mù hồng nhạt. Mê Hồn Hương cực độc kia khi tiếp cận nhục thân của hắn liền tự động bị thần thức cổ thần tịnh hóa hoàn toàn, không thể ảnh hưởng đến hắn dù chỉ một thốn.
Diệp Trần đứng yên lặng, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả thời không tỷ năm nhìn thẳng vào oán linh Phù Dung Tiên Tử. Hắn khẽ đưa bàn tay trái lên, chầm chậm nhấc dải băng gạc đen quấn trên trán ra một chút.
Khoảnh khắc dải vải thô dịch chuyển, trên trán của Diệp Trần đột ngột hiện lên một thần văn tội ấn thái cổ lấp lánh ánh sáng hoàng kim vô song. Thần văn ấy tuy mờ nhạt nhưng tỏa ra một luồng uy áp cổ thần sáng thế chí cao vô thượng, khiến toàn bộ không gian cổ mộ run rẩy dữ dội.
Phù Dung Tiên Tử nhìn thấy thần văn tội ấn thái cổ trên trán Diệp Trần, đôi mắt sắc lạnh của nàng lập tức co rụt lại dữ dội. Toàn thân linh thể mờ ảo của nàng run rẩy kịch liệt vì sợ hãi và chấn động tột cùng.
Nàng nhận ra luồng khí tức này.
Đây chính là khí tức của vị thần linh tối cao sáng tạo ra quy luật tu tiên cũ, vị tổ sư vạn tộc thái cổ đã ngủ đông hàng tỷ năm qua—người chủ nhân vĩ đại mà dòng họ gác mộ của nàng đã lập huyết thệ trung thành bảo vệ vạn đời.
"Thượng... Thượng Tổ vĩ đại... Người... Người thực sự đã trở lại..."
Phù Dung Tiên Tử run rẩy khóc nghẹn, linh thể mờ ảo lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh trước tôn dung của Diệp Trần.
Nàng lập tức vung tay tịnh hóa hoàn toàn làn sương mù Mê Hồn Hương màu hồng nhạt trong đại điện. Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc lập tức tỉnh táo trở lại, ngơ ngác nhìn oán linh thủ mộ kiêu ngạo vừa rồi giờ đây đang quỳ phục dưới chân sư phụ mình với lòng trung thành và kính sợ tuyệt đối.
"Phù Dung gác mộ vạn năm, cuối cùng cũng chờ được Thượng Tổ xuất thế!" Phù Dung Tiên Tử nghẹn ngào dâng lên một tia thần thức dẫn lộ an toàn. "Xin Thượng Tổ dẫn dắt hậu duệ tiến vào lăng điện trung tâm để thu hồi di vật!"
Diệp Trần khẽ gật đầu, kéo lại dải băng gạc đen che giấu thần văn trên trán, u quang nhạt dần. Hắn dẫn đầu hai đệ tử đi theo sự dẫn lộ của Phù Dung Tiên Tử, tiến sâu vào lối đi an toàn dẫn thẳng đến trung tâm cổ mộ.
Khi họ bước tới trước quan tài đá trung tâm khổng lồ rêu phong rực sáng kiếm mang cổ xưa, Lâm Thư Dao bỗng nhiên khựng bước chân lại. Thái Cổ Kiếm Cốt trong lồng ngực nàng rung lên dữ dội chưa từng có, phát ra những tiếng kiếm鸣 reo vang vang dội khắp không gian lăng điện.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc u tịch ấy, từ trong bóng tối sâu thẳm của hành lang đá phía sau họ, một luồng sát khí lạnh buốt, ẩn nấp cực kỳ tinh vi của sát thủ hàng đầu Ảnh Các—Lý Sát, đang âm thầm bám theo sát nút...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!