Nhạc nềnWuxia3

Đêm Mưa Ám Sát, Ma Tôn Thôn Phệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm tại Giang Nam Thành mỗi lúc một cuồng bạo. Những tia chớp màu xanh tím xé rách màn đêm u ám, rọi thẳng vào những con hẻm nhỏ sụt lún của Phố Cổ Thập Nhị, mang theo tiếng sấm rền vang như muốn nghiền nát lòng đất cổ xưa. Nước mưa trút xuống xối xả, gột rửa những lớp bụi bẩn của đô thị hiện đại, nhưng không thể xóa nhòa đi bầu không khí u tịch, lạnh lẽo đang bao trùm lấy Tiệm Trà Cá Mặn.


Bên trong tiệm trà, ánh đèn dầu vàng vọt khẽ lung lay theo từng luồng gió lạnh lùa qua khe cửa gỗ mục. Diệp Trần ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế tre sờn cũ, gương mặt thanh tú không một gợn sóng, tựa như một bức tượng cổ được tạc từ đá vạn năm. Cánh tay phải của hắn, quấn chặt lớp băng gạc đen dày, đặt hờ trên bàn gỗ. Dưới lớp vải thô ấy, vết nứt hóa thạch xám tro vẫn im lìm hiện diện, duy trì nguyên vẹn trạng thái ăn mòn một thốn nhục thân phàm trần. Đó là cái giá sòng phẳng cho lần hắn mượn thần lực thái cổ để trấn áp trưởng lão Trần gia trước đó.


Ở góc phòng, Lâm Thư Dao đang nhẹ nhàng dùng một dải vải ướt để lau sạch những vệt bùn đất trên người em trai Lâm Vân Phong. Vân Phong lúc này đã chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn, đan điền rực sáng ngọn lửa xám tro ấm áp của tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 3 sau khi được cải tử hoàn sinh nhờ giọt Thái Cổ Thần Dịch. Kế bên giường tre, Trần Tiểu Bắc ngồi lặng lẽ, đôi môi mím chặt chịu đựng đau đớn. Hai cánh tay của cậu thiếu niên mười bảy tuổi bị lôi điện của Trần Khôn chấn bỏng nặng sém đen, da thịt rách nát rỉ ra những vệt máu tươi sẫm màu dưới lớp áo rách.


Lâm Thư Dao ái ngại nhìn Tiểu Bắc, khẽ quay sang Diệp Trần, cung kính cúi đầu: "Sư phụ, Tiểu Bắc ca vì bảo vệ Vân Phong mà hai tay bị lôi hỏa của Trần gia thiêu bỏng nghiêm trọng. Đồ nhi khẩn cầu sư phụ ban ơn, giúp huynh ấy tịnh hóa vết thương."


Diệp Trần khẽ nâng chén trà nhạt lên nhấp một ngụm, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không vô tận nhìn về phía Trần Tiểu Bắc. Hắn không hề sử dụng Thái Cổ Thần Dịch để chữa trị lập tức cho cậu, giọng nói bình thản nhưng mang theo uy áp trầm hùng vang lên:


"Khắc ấn sư thời thái cổ lấy máu làm mực, lấy da thịt làm trận đồ, dùng nhục thân gánh chịu vạn kiếp lôi đình để rèn đúc thần văn. Tiểu Bắc, vết bỏng lôi hỏa này của ngươi tuy đau đớn, nhưng chính là chất dẫn tốt nhất để kích hoạt huyết mạch Khắc Ấn Sư Trần Vô Kỵ đang ngủ say trong xương tủy ngươi. Nếu ngươi ngay cả chút đau đớn rèn thể này cũng không chịu nổi, làm sao có thể bước lên con đường khắc ấn phạt thiên?"


Trần Tiểu Bắc nghe vậy, thân thể gầy gò khẽ chấn động. Cậu nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của Diệp Trần, trong lòng bùng lên một ngọn lửa ý chí quật cường như sói hoang Phố Cổ. Cậu cắn chặt răng đến mức bật máu, nén lại cơn đau buốt thấu xương tủy ở hai cánh tay, quỳ sụp xuống dập đầu:


"Đệ tử hiểu rồi! Đệ tử nguyện ý gánh chịu đau đớn này để rèn luyện nhục thân, tuyệt đối không làm nhục danh tiếng của tổ tiên Trần Vô Kỵ, càng không để sư phụ phải thất vọng!"


Diệp Trần khẽ gật đầu, ngón tay thanh tú gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Một tia thần thức mỏng manh vô hình lướt qua, giúp Tiểu Bắc tạm thời phong tỏa các mạch máu hoại tử, giữ lại luồng lôi hỏa biến dị trong da thịt để làm lò nung rèn luyện huyết mạch. Trần Tiểu Bắc lập tức cảm nhận được cơn đau buốt chuyển hóa thành một luồng khí nóng âm ỉ chạy dọc kinh mạch, tuy vẫn đau đớn nhưng tinh thần cậu lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.


Đúng lúc này, không gian bên ngoài Tiệm Trà Cá Mặn đột ngột trở nên lạnh lẽo thấu xương. Tiếng mưa rơi xối xả ngoài cửa sổ bỗng nhiên bị một luồng âm khí nồng nặc bóp nghẹt, trở nên u ám và đứt quãng. Một làn sương mù màu đen tím, mang theo mùi tanh tưởi của máu loãng và oán khí phàm nhân cực độ, từ đầu hẻm Phố Cổ Thập Nhị điên cuồng tràn tới, bao vây chặt lấy tiệm trà nhỏ.


"Két... Két..."


Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên mặt đường đá ẩm ướt vang lên rợn người giữa đêm mưa. Từ trong màn sương đen kịt, một bóng người cao lớn, quấn đầy băng gạc rách rưới bốc mùi máu tanh chầm chậm bước ra. Trên tay hắn cầm một sợi xích sắt khổng lồ rỉ sét loang lổ, xích sắt khẽ rung động phát ra những tiếng gào khóc thảm thiết của hàng ngàn oan hồn phàm nhân bị giam cầm bên trong.


Tà tu tàn bạo của Huyết Quạ Môn—Hắc Sát, kẻ được Gia chủ Trần Hải thuê với giá vạn linh thạch để diệt môn tiệm trà, đã tìm đến nơi.


Hắc Sát dừng bước trước cửa gỗ tiệm trà, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí lộ ra sau lớp băng gạc xám xịt. Hắn cười lên những tiếng khàn khàn, chói tai:


"Hắc hắc... Trần Hải lão nhi kia quả thật nhát gan, chỉ vì một tên gác mộ bị phế chân mà đã hoảng sợ nghĩ rằng Phố Cổ Thập Nhị có kiếm tiên ẩn thế bảo hộ. Hóa ra chỉ là một tiệm trà nghèo nàn nương tựa tàn dư Lâm gia. Hôm nay, Hắc Sát ta sẽ dùng xích sắt đoạt hồn này để luyện hóa toàn bộ sinh mệnh của các ngươi, gà chó không chừa!"


Hắc Sát không hề do dự, vung mạnh cánh tay quấn băng gạc đen. Luồng ma khí cuồng bạo từ cơ thể hắn bùng phát, thi triển Ma Khí Phún Trào. Sương mù đen tím hóa thành một con quạ ma khổng lồ gầm rú lao thẳng vào cửa gỗ tiệm trà, kéo theo sợi xích sắt Xích Sắt Đoạt Hồn rít gào xé gió.


"U u u u!"


Tiếng oán linh gào khóc thấu trời rống lên dữ dội. Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc biến sắc mặt, lập tức đứng bật dậy chắn trước giường của Vân Phong. Thế nhưng, Diệp Trần vẫn ngồi im lìm tại bàn trà, tay khẽ nâng chén trà gốm mẻ đưa lên môi, thần thái thong dong tự tại như đang thưởng lãm một cảnh sắc thanh bình.


"Bùm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung ngay trước hiên tiệm trà.


Khoảnh khắc sợi xích sắt đoạt hồn và luồng ma khí đen tím của Hắc Sát cách cửa gỗ đúng một thốn, không gian xung quanh tiệm trà bỗng nhiên bùng lên một màng gợn sóng vô hình màu xám tro mờ nhạt. Đó chính là Thần Thức Bình Chướng bảo hộ tối cao của tiệm trà, được kích hoạt thụ động từ đại trận thái cổ ẩn giấu dưới lòng đất.


Luồng ma khí phún trào tàn bạo của Hắc Sát vừa chạm vào màng gợn sóng liền giống như bùn đất rơi vào vũng nước xoáy, lập tức bị tịnh hóa và triệt tiêu hoàn toàn không còn một dấu vết. Sợi xích sắt khổng lồ rỉ sét va đập mạnh vào bình chướng vô hình, phát ra tiếng "keng" chói tai rồi bị phản lực cực mạnh chấn bay ngược trở lại, quất mạnh vào bả vai Hắc Sát khiến hắn lảo đảo lùi lại mấy bước.


"Cái gì?!"


Hắc Sát kinh hãi thốt lên, đôi mắt đỏ ngầu trợn tròn đầy vẻ không tin nổi. Hắn nhìn chằm chằm vào màng bảo hộ vô hình trước tiệm trà, cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần mỏng manh nhưng vô cùng dẻo dai, hoàn toàn tách biệt khỏi linh khí hiện đại của Giang Nam Thành.


"Trận pháp phòng ngự gì thế này? Lại có thể cản được một kích toàn lực Trúc Cơ sơ kỳ của ta mà không hề rạn nứt?" Hắc Sát nghiến răng tàn độc, lòng tham trong mắt bùng lên dữ dội. Hắn tin rằng bên trong tiệm trà này chắc chắn ẩn giấu một pháp bảo hộ mệnh thái cổ vô giá, chính là chiếc ấm trà đất nung rạn nứt mà Trần gia hằng thèm khát.


"Khốn kiếp! Để xem cái mai rùa này của các ngươi chịu được bao lâu!"


Hắc Sát gầm lên điên cuồng, dốc toàn lực vận hành Hắc Sát Quyết. Toàn bộ tiên lực tà môn trong đan điền hắn tuôn trào ra ngoài nhục thân, quấn quanh sợi xích sắt khổng lồ. Sợi xích rỉ sét rực sáng lên những vệt bùa chú màu đỏ sẫm tanh mùi máu tươi, giải phóng hàng vạn oán hồn phàm nhân gào khóc thảm thiết, điên cuồng lao vào cắn xé màng bảo hộ vô hình hòng dùng oán oán oán khí ăn mòn kết giới tiệm trà.


Bên trong tiệm trà, Lâm Thư Dao siết chặt chuôi Kiếm gãy Lâm gia, kiếm cốt trong người nàng khẽ run lên cộng hưởng, sẵn sàng lao ra tử chiến. Trần Tiểu Bắc cũng cắn chặt răng, bàn tay bỏng sém đen khẽ nhấc lên chuẩn bị vẽ ma văn tự vệ.


Diệp Trần đặt chén trà xuống bàn gỗ. Hắn khẽ thở dài, giọng nói trầm lắng mang theo sự mệt mỏi vạn cổ vang lên:


"Một tên tà tu Trúc Cơ sơ kỳ, dùng máu tươi phàm nhân để luyện công, dơ bẩn nhục nhã. Thái Huyền Tử, ngươi có muốn uống chút trà nhạt để tịnh hóa lỗ tai không?"


Từ vòi chiếc ấm trà đất nung rạn nứt trên bàn, một làn khói trà mỏng nhẹ nhàng bốc lên, ngưng tụ thành huyễn ảnh lão giả mờ ảo Thái Huyền Tử. Lão vuốt râu cười hắc hắc, giọng nói u nhã vang lên trong đầu Diệp Trần:


"Lão Diệp, tên tiểu tử ngoài cửa kia quá mức ồn ào, tiếng gào khóc oán linh làm hỏng cả hương trà ngon của ta rồi. Nhục thân phàm trần của ngươi hiện tại đang bị hóa thạch một thốn, không tiện vận dụng thần lực thái cổ trực tiếp để tránh thiên đạo truy quét. Hay là... để lão già ta mở hé phong ấn Ma Điện, thả con quái vật tầng một ra dọn dẹp?"


Diệp Trần khẽ gật đầu, ngón tay thanh tú gõ nhẹ vào thân ấm trà đất nung rạn nứt một cái.


"Rắc..."


Một tiếng động cực nhỏ vang lên sâu trong thức hải của Diệp Trần.


Khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào ấm trà, phong ấn của Vạn Cổ Ma Điện khổng lồ trong thức hải của hắn khẽ mở ra một khe hở nhỏ ở tầng thứ nhất. Luồng thần thức Cổ Thần phong ấn chí cao vô thượng bùng phát dữ dội bên trong thức hải, trực tiếp áp chế toàn bộ linh hồn của Diệp Trần.


"Chủ nhân... Người cuối cùng cũng gọi ta..."


Một giọng nói tàn bạo, run rẩy vì phấn khích và sợ hãi vang lên từ sâu trong bóng tối của Ma Điện. Đó chính là Huyết Ma Dạ Vô Cực, cựu ma tôn viễn cổ bị Diệp Trần phong ấn vạn năm qua. Dạ Vô Cực vô cùng xảo quyệt và tàn bạo trước kẻ yếu, nhưng trước uy áp thần thức tối cao của Diệp Trần, hắn chỉ là một nô bộc bóng tối bắt buộc, run rẩy quỳ phục không dám có nửa phần phản kháng.


"Giải quyết kẻ ngoài cửa sạch sẽ, không để lại dấu vết pháp lực cổ thần." Diệp Trần lạnh nhạt truyền đạt mệnh lệnh thần thức.


"Tuân mệnh, chủ nhân vĩ đại của ta!" Dạ Vô Cực gầm lên một tiếng đầy cuồng nhiệt.


Ngay lập tức, từ đỉnh đầu của Diệp Trần, một làn khói đen đặc quánh như mực, tỏa ra ma oán thái cổ lạnh buốt thấu xương, lặng lẽ bay ra ngoài qua khe cửa gỗ tiệm trà. Làn khói đen ấy không hề mang theo bất kỳ dao động linh khí hiện đại nào, hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối đêm mưa giông bão.


Hắc Sát bên ngoài đang điên cuồng vung xích sắt quật mạnh vào Thần Thức Bình Chướng, đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng sát khí kinh hoàng từ phía sau lưng giội tới. Luồng sát khí ấy nặng nề, cổ xưa và tàn bạo đến mức khiến toàn bộ máu huyết trong người hắn đông cứng lại ngay lập tức, đan điền Trúc Cơ sơ kỳ điên cuồng run rẩy hòng muốn nứt vỡ vì sợ hãi.


Hắc Sát cứng đờ người, chầm chậm quay đầu lại nhìn.


Từ trong bóng tối đêm mưa phía sau hắn, một huyễn ảnh khổng lồ cao hơn mười trượng từ từ trồi lên. Huyễn ảnh ấy khoác chiếc ma bào rách nát thêu hình đầu lâu rực lửa đỏ, gương mặt dữ tợn đầy tà khí viễn cổ, đôi mắt rực sáng u quang đỏ ngầu như hai hố máu khổng lồ nhìn xuống Hắc Sát.


Đó chính là một tia tàn hồn xuất thế của Huyết Ma Dạ Vô Cực!


"Ma... Ma Tôn..."


Hắc Sát run rẩy thốt lên, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn là tà tu của Huyết Quạ Môn, cả đời nghiên cứu ma công tà thuật, nhưng trước mặt huyễn ảnh Ma Tôn khổng lồ này, luồng ma khí Hắc Sát Quyết của hắn chỉ giống như một giọt nước nhỏ bé trước biển cả ma oán mênh mông. Sự chênh lệch về cấp độ linh hồn và huyết mạch thái cổ khiến hắn không thể vận nổi một tia pháp lực tự vệ, nhục thân hoàn toàn bị khóa chặt tại chỗ.


"Một con kiến hôi tà tu hiện đại bẩn thỉu, dám quấy rầy giấc ngủ của chủ nhân ta!"


Dạ Vô Cực gầm lên một tiếng câm lặng trực tiếp vào thần thức của Hắc Sát. Hắn vung mạnh cánh tay huyễn ảnh khổng lồ, thi triển Huyết Ma Đại Pháp.


"Uỳnh!"


Một lực hút xoáy màu đỏ ngòm từ lòng bàn tay Ma Tôn bùng phát dữ dội. Toàn bộ hàng ngàn oán linh phàm nhân đang bao vây tiệm trà lập tức bị hút ngược trở lại, gào rú thảm thiết rồi bị Dạ Vô Cực nuốt chửng hoàn toàn vào miệng huyễn ảnh để làm chất dinh dưỡng ôn dưỡng tàn hồn.


"Không! Tha mạng! Tiền bối tha mạng!" Hắc Sát tuyệt vọng gào thét, hắn cố gắng thi triển bóng đêm độn thuật hòng độn thổ tháo chạy, nhưng không gian xung quanh vạn mét đã bị thần thức của Dạ Vô Cực đóng băng hoàn toàn, biến thành một lồng giam chết chóc.


Lòng bàn tay huyễn ảnh của Dạ Vô Cực chụp thẳng xuống đỉnh đầu Hắc Sát.


"Xoạt!"


Không có bất kỳ tiếng động lớn nào vang lên. Chỉ trong vòng một giây ngắn ngủi, toàn bộ khí huyết, tiên lực Trúc Cơ sơ kỳ và linh hồn của Hắc Sát bị Huyết Ma Đại Pháp hút cạn sạch sẽ, hóa thành một luồng năng lượng đỏ sẫm chảy thẳng vào miệng Dạ Vô Cực.


Nhục thân cao lớn của Hắc Sát lập tức khô héo, co rút lại dữ dội như một cành cây khô mục rữa dưới mưa, da thịt thối rữa bốc khói đen tịnh hóa rồi rơi rụng xuống đất không còn một giọt máu.


Dạ Vô Cực thỏa mãn liếm môi huyễn ảnh, khẽ liếc nhìn về phía cửa gỗ tiệm trà với ánh mắt đầy vẻ kính sợ và phục tùng tuyệt đối, rồi lập tức hóa thành làn khói đen bay ngược trở lại thức hải của Diệp Trần, tự động chui vào phong ấn Ma Điện khóa chặt cửa tầng một.


Cơn bão mưa bên ngoài vẫn trút xuống xối xả, nhưng làn sương mù đen tím và âm khí tà môn đã hoàn toàn tiêu biến không còn một dấu vết, trả lại sự tĩnh lặng u uất cho Phố Cổ Thập Nhị.


Bên trong tiệm trà, Diệp Trần khẽ nhắm mắt lại để ổn định thức hải sau khi mở hé phong ấn Ma Điện. Việc mượn lực lượng Dạ Vô Cực tuy không làm nhục thân bạo thể trực tiếp, nhưng thần niệm cổ thần khống chế phong ấn vẫn tiêu tốn của hắn một tia thọ nguyên phàm trần cực nhỏ. Hắn khẽ thở dài, đứng dậy khỏi ghế tre, chầm chậm bước ra mở cửa gỗ cũ kỹ.


Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc cung kính bước theo sau sư phụ.


Ngay trên thềm cửa gỗ ẩm ướt dưới làn nước mưa buốt giá, xác của tà tu Hắc Sát khô héo, teo tóp như một xác ướp cổ đại rơi xuống sàn tiệm trà, da thịt xám ngoét rách nát không còn chút sinh cơ nào.


Diệp Trần cúi người, đôi mắt sâu thẳm nhìn xuống xác chết khô. Hắn đưa bàn tay trái thanh tú ra, khẽ vẫy nhẹ ngón tay.


Từ trong lớp áo rách rưới sũng nước mưa của Hắc Sát, một chiếc lệnh bài bằng kim loại đồng đen cổ kính từ từ bay lên, rơi chuẩn xác vào lòng bàn tay của Diệp Trần. Chiếc lệnh bài lạnh buốt, trên bề mặt thô ráp có khắc một ấn ký hình quạ đen khổng lồ đang ngậm một huyết trì rực lửa đỏ—ấn ký biểu trưng tuyệt mật của Quy Nguyên Hội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!