Thần Dịch Tái Tạo, Tín Vật Cổ Nhân
Cơn bão đêm tại Giang Nam Thành mỗi lúc một dữ dội, những tia chớp màu xanh tím xé rách bầu trời đêm u ám, rọi thẳng vào những con hẻm nhỏ của Phố Cổ Thập Nhị. Bên trong Tiệm Trà Cá Mặn, không gian lại yên tĩnh đến lạ kỳ, đối lập hoàn toàn với sự cuồng bạo của thiên nhiên ngoài kia. Ánh đèn dầu hạt đậu vàng vọt hắt lên những bức tường gỗ cũ kỹ, tỏa ra một làn khói mỏng mang theo hương trà nhạt thanh khiết.
Diệp Trần ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre sờn cũ, gương mặt thanh tú không một gợn sóng. Cánh tay phải của hắn quấn một lớp băng gạc đen dày, che giấu vết nứt hóa thạch màu xám tro đang lặng lẽ ăn mòn sâu một thốn vào da thịt. Đó là cái giá của việc hắn cưỡng ép mượn một tia thần lực thái cổ trong trận chiến ở phế tích Lâm gia trước đó. Bên cạnh hắn, Lâm Thư Dao đang lặng lẽ dùng một chiếc khăn lụa ấm để lau dọn bàn trà. Tay phải của nàng quấn một dải vải trắng mỏng, thỉnh thoảng lại rỉ ra vài vệt máu đỏ tươi nhạt. Đó là di chứng của vết rạn nứt da thịt khi nàng dùng cành cây khô để thi triển Thái Cổ Nhất Kiếm, nhục thân phàm trần của nàng chưa đủ bền bỉ để gánh chịu kiếm ý cuồng bạo ấy.
Diệp Trần khẽ nâng ấm trà đất nung rạn nứt, rót một dòng nước trà xanh nhạt vào chén gốm mẻ của Lâm Thư Dao, giọng nói bình thản như nước hồ thu: "Uống đi. Nước trà ngộ đạo này tuy chỉ là hạ phẩm, nhưng đủ để ôn dưỡng kiếm cốt và xoa dịu vết rạn nứt trên tay của ngươi. Kiếm đạo thái cổ không tu linh lực hiện đại, mà tu ở ý chí và độ bền của xương tủy. Ngươi quá nôn nóng rồi."
Lâm Thư Dao cúi đầu, hai tay bưng chén trà ấm áp, lòng đầy kính sợ và biết ơn: "Sư phụ chỉ dạy phải, đồ nhi tham công nôn nóng, xin phụ lòng mong mỏi của Người." Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, lập tức một luồng thanh lưu mát rượi len lỏi vào kinh mạch, xoa dịu cơn đau bỏng rát ở tay phải, khiến vết rạn nứt rỉ máu bắt đầu khép miệng một cách thần kỳ.
Lục Hồng Trần ngồi đối diện, tay gảy nhẹ cọng cỏ khô trong miệng, ánh mắt phức tạp nhìn chiếc ấm trà đất nung rạn nứt trên bàn. Là tán tu Kim Đan Kỳ mạnh nhất Giang Nam, hắn càng lúc càng cảm thấy tiệm trà nhỏ này ẩn chứa những bí mật vượt qua mọi hiểu biết của giới tu chân hiện đại. Hắn thở dài, trầm giọng nói: "Lão Diệp, Trần gia đã phong tỏa toàn bộ Phố Cổ Thập Nhị. Thống lĩnh hộ vệ Trần Khôn bị phế chân phải ở nghĩa trang, Trần Hải chắc chắn sẽ điên cuồng báo thù. Cậu vẫn có thể ngồi đây uống trà nhạt được sao?"
Diệp Trần chưa kịp trả lời, đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa gỗ cũ kỹ của tiệm trà.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng gõ cửa dồn dập, hỗn loạn xen lẫn tiếng mưa rơi xối xả. Lâm Thư Dao giật mình, lập tức đặt chén trà xuống, nhanh chóng bước ra mở cửa.
Cánh cửa gỗ vừa hé mở, một luồng gió lạnh mang theo hơi nước mưa quất thẳng vào mặt nàng. Ngay trên ngưỡng cửa, bóng dáng gầy gò của Trần Tiểu Bắc lảo đảo xuất hiện. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi lúc này rách nát đến cực hạn, toàn thân đầy bùn đất và máu tươi. Hai cánh tay của cậu bị lôi điện chấn bỏng nặng sém đen, da thịt rách nát rỉ máu dưới làn nước mưa buốt giá. Trên lưng cậu, Lâm Vân Phong đang hôn mê sâu, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu, lồng ngực phập phồng yếu ớt, tỏa ra một làn hắc khí lạnh buốt của độc tố ma khí lôi hỏa.
"Chị... Thư Dao... Cứu Vân Phong..." Trần Tiểu Bắc khàn giọng thốt lên, đôi mắt quật cường như sói hoang lúc này đầy vẻ khẩn thiết. Cậu vừa dứt lời liền quỳ sụp xuống thềm cửa, kiệt sức đổ gục về phía trước.
"Vân Phong! Tiểu Bắc!" Lâm Thư Dao hét lên một tiếng đau đớn, lập tức lao ra đỡ lấy em trai và Tiểu Bắc vào trong tiệm trà. Nàng bế Vân Phong đặt lên chiếc giường tre nhỏ ở góc phòng, nước mắt giàn giụa khi nhìn thấy nhục thân rách nát của em trai. Những vết thương do lôi hỏa của Trần gia đang bốc cháy âm ỉ bên trong kinh mạch của Vân Phong, ma độc màu đen tím đang gặm nhấm chút sinh cơ cuối cùng của cậu.
Lâm Thư Dao quỳ sụp dưới chân Diệp Trần, dập đầu liên tục xuống nền đất, khóc nấc lên: "Sư phụ! Đồ nhi cầu xin Người! Xin Người cứu Vân Phong! Đệ ấy là huyết mạch duy nhất còn lại của cha mẹ đồ nhi... Đồ nhi nguyện ý dùng cả tính mạng này để đánh đổi!"
Trần Tiểu Bắc cũng gượng dậy, đôi bàn tay bỏng nặng sém đen run rẩy chống xuống đất, l lửng nhìn Diệp Trần: "Lão tiền bối... tất cả là lỗi của ta không bảo vệ được đệ ấy... Xin Người cứu Vân Phong, ta nguyện làm trâu làm ngựa cho Người vạn đời!"
Lục Hồng Trần lập tức bước tới bên giường tre, sắc mặt nghiêm trọng. Hắn đặt lòng bàn tay lên lồng ngực của Lâm Vân Phong, vận hành chân khí Kim Đan Kỳ sơ kỳ rực rỡ hòng kìm hãm độc tố. Thế nhưng, khoảnh khắc linh lực vàng kim của hắn vừa chạm vào vết thương, luồng ma độc màu đen tím trên ngực Vân Phong bỗng nhiên bùng phát dữ dội, hóa thành một huyễn ảnh quạ đen tàn bạo, cắn ngược lại chân khí của Lục Hồng Trần.
"Hự!"
Lục Hồng Trần groaned một tiếng, vội vàng thu tay lại, sắc mặt tái nhợt. Lòng bàn tay của hắn đã bị nhuộm đen bởi một vệt ma khí lạnh buốt. Hắn kinh hãi thốt lên: "Độc lôi hỏa này đã bị biến dị bởi ma tủy ô nhiễm của Quy Nguyên Hội! Cực kỳ tàn bạo! Linh lực Kim Đan của tôi không những không tịnh hóa được mà còn bị nó ăn mòn ngược lại kinh mạch. Đứa bé này... kinh mạch tứ chi đã bị phế hoàn toàn, lại trúng ma độc ăn mòn đan điền, không chịu nổi quá ba khắc nữa đâu!"
Lâm Thư Dao nghe vậy, cả người như rụng rời, nàng ôm chặt lấy cơ thể lạnh ngắt của em trai, khóc không thành tiếng.
Diệp Trần lẳng lặng đứng dậy khỏi ghế tre. Hắn chầm chậm bước đến bên giường tre, đôi mắt sâu thẳm nhìn xuống gương mặt tiều tụy của Lâm Vân Phong. Trong thức hải sâu thẳm của hắn, phong ấn cổ thần khổng lồ khẽ rung động, huyễn ảnh của Kiếm Thị Lâm Hoài An năm xưa bỗng nhiên hiện lên đầy trung dũng và tôn kính. Huyết thệ vạn năm bảo hộ dòng dõi Lâm gia một lần nữa chấn động tâm thần hắn.
"Kinh mạch rách nát, đạo cơ bị hủy, ma độc công tâm..." Diệp Trần khẽ thở dài, giọng nói mang theo một sự u tịch vượt thời gian. "Đối với tu sĩ hiện đại các ngươi, đây là tử cục. Nhưng đối với ta, vạn quy luật của thiên đạo cũ vẫn nằm trong lòng bàn tay."
Diệp Trần nâng cánh tay trái của mình lên, ngón tay thanh tú khẽ búng nhẹ vào không trung.
Khoảnh khắc tiếp theo, một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện. Không gian xung quanh tiệm trà bỗng nhiên ngưng đọng hoàn toàn, tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa sổ dường như bị một bức tường vô hình ngăn cách, tắt ngấm không còn một tiếng động. Trên đầu ngón tay của Diệp Trần, một giọt chất lỏng trong suốt như pha lê, tỏa ra vạn trượng tiên quang màu xám tro và vàng kim rực rỡ từ từ ngưng tụ. Đó chính là một giọt Thái Cổ Thần Dịch vô giá, tinh hoa sinh mệnh lực nguyên thủy nhất được ngưng tụ từ sương mù thần thức của cổ thần sáng thế.
Lục Hồng Trần đứng cạnh bên, cả người run rẩy dữ dội. Kim Đan trong đan điền của hắn như cảm nhận được một uy áp chí cao vô thượng, điên cuồng run rẩy hòng muốn nứt vỡ. Hắn hoảng hốt kêu lên: "Lão Diệp! Cậu điên rồi sao? Giọt dịch thể này chứa sinh mệnh lực quá khủng khiếp, đến áp lực thần thức của tôi còn muốn sụp đổ! Hắn chỉ là một phàm nhân phế mạch, kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn, uống cái này vào sẽ bị bạo thể đan điền, nổ tung nhục thân ngay lập tức!"
Diệp Trần không thèm giải thích, thần thái thản nhiên như không nghe thấy lời cảnh báo. Hắn khẽ vẫy ngón tay, giọt Thái Cổ Thần Dịch lập tức bay lơ lửng rồi chuẩn xác nhỏ vào miệng của Lâm Vân Phong.
"Uỳnh!"
Một luồng thần quang màu xám tro khổng lồ bộc phát từ sâu trong cơ thể Lâm Vân Phong, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ tiệm trà nhỏ. Lục Hồng Trần và Lâm Thư Dao bị luồng hào quang ấy chấn lùi lại mấy bước, mắt không thể mở ra nổi vì ánh sáng quá mức rực rỡ.
Bên trong luồng thần quang, nhục thân rách nát của Lâm Vân Phong bắt đầu diễn ra sự cải tử hoàn sinh nghịch thiên. Luồng ma độc lôi hỏa màu đen tím tàn bạo từng khiến Lục Hồng Trần bất lực lúc này bị sinh mệnh lực nguyên thủy của thần dịch truy quét dữ dội. Những tiếng xèo xèo vang lên, ma độc hóa thành những làn khói đen kịt bị trục xuất hoàn toàn ra khỏi các lỗ chân lông, chưa kịp lan tỏa đã bị kết giới tiệm trà tịnh hóa thành vô hại.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt gãy nát của Vân Phong tự động nối liền, kinh mạch tứ chi bị phế bấy lâu nay dưới sự gột rửa của thần dịch lập tức được tái tạo hoàn mỹ. Các đường kinh mạch của cậu rực sáng màu xám vàng như những sợi tơ tinh thần đồ lấp lánh, đan điền vốn là một khoảng không chết lặng nay mở rộng gấp mười lần, ngưng tụ thành một ngọn lửa xám tro rực rỡ.
Chỉ trong vòng vài nhịp thở, hơi thở của Lâm Vân Phong đã hoàn toàn ổn định, sắc mặt hồng hào trở lại. Cậu khẽ rên nhẹ một tiếng, rồi chầm chậm mở mắt ra, đôi mắt trong trẻo không còn chút u uất nào của bệnh tật. Không chỉ phục hồi hoàn toàn nhục thân, luồng dược lực dư thừa của Thái Cổ Thần Dịch còn giúp cậu khai mở khiếu thông minh, tu vi bộc phát trực tiếp đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng 3!
Lục Hồng Trần nhìn trân trân vào Lâm Vân Phong đang ngồi dậy trên giường tre, hai mắt trợn trừng, đầu óc trống rỗng hoàn toàn. Thế giới quan tu chân hiện đại mà hắn tích lũy suốt hai mươi lăm năm qua hoàn toàn sụp đổ vào khoảnh khắc này.
"Cải tử hoàn sinh... tái tạo đạo cơ bị phế... trực tiếp thăng cấp Luyện Khí tầng 3?" Lục Hồng Trần lẩm bẩm, giọng nói run rẩy kịch liệt. "Chuyện này... làm sao có thể? Đến cả các vị Tiên Đế thượng giới dùng tiên đan cũng không thể làm được điều nghịch thiên cải mệnh này chỉ trong vài giây! Lão Diệp... cậu rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
Diệp Trần thản nhiên ngồi trở lại ghế tre, khẽ nâng chén trà nhạt lên nhấp một ngụm, không thèm giải thích một câu. Thái độ thờ ơ, cá mặn của hắn càng khiến Lục Hồng Trần cảm thấy một sự kính sợ thấu xương tủy.
"Vân Phong!" Lâm Thư Dao lao tới ôm chầm lấy em trai, nước mắt vui sướng tuôn rơi: "Đệ sống rồi... Đệ thực sự sống rồi! Kinh mạch của đệ..."
"Chị... em cảm thấy trong người ấm áp lắm, không còn đau nữa." Lâm Vân Phong ngơ ngác nhìn hai bàn tay lành lặn của mình, rồi vội vàng bước xuống giường, cùng chị gái quỳ sụp trước mặt Diệp Trần, dập đầu tạ ơn: "Lâm Vân Phong bái kiến ân nhân cứu mạng!"
Trần Tiểu Bắc đứng bên cạnh, hai cánh tay bị bỏng sém đen khẽ run lên, ánh mắt nhìn Diệp Trần lúc này không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự sùng bái cuồng nhiệt đến cực hạn. Cậu quỳ sụp xuống dập đầu: "Sư phụ thượng thế! Xin nhận đồ nhi một lạy!"
Diệp Trần nhìn Trần Tiểu Bắc, nhàn nhạt nói: "Ngươi là hậu duệ của Trần Vô Kỵ năm xưa, ý chí sói hoang quật cường của ngươi không tệ. Từ hôm nay, ngươi là đệ tử thứ hai của ta tại tiệm trà này. Đứng lên đi."
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiệm trà một lần nữa bị đẩy ra từ bên ngoài.
Giữa màn mưa bão trắng trời, một lão già mù hai mắt, mặc chiếc áo vải thô xám sờn rách, tay cầm một cây gậy tre rỗng ruột chầm chậm bước vào. Tiếng gậy tre gõ "cộc... cộc..." xuống nền đất tiệm trà vang lên đều đặn. Đó chính là người gác nghĩa trang Giang Nam—Tần Thiết Y.
Tần Thiết Y dừng bước giữa sảnh tiệm trà. Lão không dùng mắt thường, mà vận dụng Thần Thức Dò Đường để cảm nhận không gian xung quanh. Khoảnh khắc thần thức của lão chạm vào luồng khí tức thái cổ chưa kịp tan hết của Thái Cổ Thần Dịch, cả người lão già mù run lên bần bật. Cây gậy tre trên tay lão rơi rụng xuống đất phát ra tiếng động khô khốc.
Lão cảm nhận được u quang tinh thần đồ sâu thẳm, cảm nhận được hơi thở chí cao vô thượng của vị Cổ Thần Sáng Thế kỷ nguyên trước—người mà tổ tiên dòng họ gác mộ của lão đã lập huyết thệ bảo vệ vạn đời.
"Bùm!"
Tần Thiết Y không hề do dự, quỳ sụp hai đầu gối xuống đất, dập đầu mạnh xuống nền gỗ tiệm trà đến mức nứt vỡ sàn nhà, giọng nói khàn khàn run rẩy chứa đựng một sự trung nghĩa và tôn kính tích tụ suốt vạn năm qua:
"Lão bộc Tần Thiết Y... người thủ mộ thế hệ cuối cùng của cổ mộ thái cổ... bái kiến Thượng Tổ vạn tộc ngủ đông! Huyết thệ vạn năm chưa từng quên, cuối cùng lão bộc cũng đợi được ngày Thượng Tổ tỉnh giấc!"
Lục Hồng Trần nghe vậy, hai tai lùng bùng, hô hấp dồn dập. Lão gác mộ mù lập dị ở nghĩa trang hóa ra lại là người thủ hộ cổ mộ thái cổ? Sự thật lịch sử bị chôn vùi vạn năm bấy lâu nay bỗng chốc hé mở một góc tàn khốc.
Diệp Trần nhìn Tần Thiết Y, ánh mắt phảng phất một tia u buồn của kẻ sống sót duy nhất qua hàng tỷ năm: "Thiết Y... thọ nguyên của ngươi đã sắp cạn kiệt rồi. Đứng lên đi, dòng dõi gác mộ các ngươi đã vất vả vạn năm qua để bảo vệ di vật của ta."
Tần Thiết Y gượng dậy, đôi mắt mù rớm lệ, lão run rẩy đưa tay vào ngực áo, lấy ra một nửa miếng ngọc bội cổ màu xanh thẫm ố vàng. Đó chính là ngọc bội Lâm Mộ Tuyết—tín vật dẫn lộ chứa bản đồ an toàn dẫn vào trung tâm Cổ Mộ Giang Nam.
"Thượng Tổ... lão bộc thọ mệnh đã tận, hôm nay đến đây để bàn giao tín vật cuối cùng này cho Người." Tần Thiết Y dâng miếng ngọc bằng hai tay, giọng nói vô cùng khẩn thiết: "Trần gia tham lam đã cấu kết với Chưởng sự Quy Nguyên Hội là Tào Lĩnh. Bọn chúng sử dụng công nghệ tu chân hiện đại để dò tìm địa mạch, chuẩn bị đào bới Cổ Mộ Giang Nam vào ngày rằm tới đây hòng cướp đoạt Trấn Hồn Sáo xương và bòn rút long mạch thái cổ để hiến tế lên thượng giới! Xin Thượng Tổ định đoạt!"
Nghe đến hai chữ "Trấn Hồn Sáo", sâu trong thức hải của Diệp Trần, Vạn Cổ Ma Điện khẽ chấn động dữ dội, huyễn ảnh cây sáo xương cổ thần phát ra tiếng oán thán u uất đòi lại tôn nghiêm. Mảnh ký ức thứ nhất của hắn đang bị phong ấn sâu trong lăng mộ ấy đang vẫy gọi bản thể.
Diệp Trần khẽ vẫy tay, nửa miếng ngọc bội cổ bay vào lòng bàn tay trái của hắn. Hắn đứng dậy, tà áo sơ mi trắng sờn vai bay nhẹ dù không có gió, đôi mắt lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang sâu thẳm nhìn ra màn mưa bão cuồng bạo hướng về phía nghĩa trang ngoại ô.
"Trần gia... Quy Nguyên Hội..." Diệp Trần nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng chấn động đến mức làm bão mưa ngoài cửa sổ phải tạm thời ngưng bạt. "Kẻ phản bội lịch sử và đám ngụy quân tử hiện đại dám dòm ngó di vật của ta. Thư Dao, Tiểu Bắc, chuẩn bị hành trang. Ta dẫn các ngươi đi bí cảnh cổ mộ, thu hồi những gì thuộc về ta, dạy cho thế gia đô thị biết thế nào là quy tắc thái cổ."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!