Nhạc nềnWuxia3

Nghĩa Trang Đêm Mưa, Sói Hoang Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão đổ ập xuống Giang Nam Thành như muốn nhấn chìm cả vùng đô thị tu chân phồn hoa này vào lòng đất tối tăm. Những hạt mưa nặng trĩu, lạnh buốt quất liên hồi vào những tấm bia đá xám xịt của Nghĩa Trang Thành Phố. Nơi đây, nằm trơ trọi bên rìa ngoại ô hoang vắng, quanh năm bao phủ bởi âm khí u ám rò rỉ từ u minh động sâu dưới lòng đất. Trong màn đêm đen kịt, thỉnh thoảng một tia chớp rạch ngang bầu trời, chiếu sáng những ngôi mộ hoang tàn và bóng dáng hai thiếu niên đang lảo đảo chạy trốn giữa bùn lầy trơn trượt.


Trần Tiểu Bắc cắn chặt răng, hai chân bấu chặt vào nền đất nhão nhoét. Bộ quần áo gác mộ rách nát trên người cậu đã ướt sũng, dán chặt vào khuôn mặt gầy gò, góc cạnh. Đôi mắt cậu sắc lạnh và kiên định như một con sói hoang bị dồn vào đường cùng, l lửng nhìn về phía sau. Trên chiếc xe lăn gỗ rách nát mà cậu đang ra sức đẩy là Lâm Vân Phong. Thiếu niên mười lăm tuổi ấy lúc này mặt cắt không còn giọt máu, tay chân co quắp do kinh mạch tứ chi bị phế bỏ, lồng ngực phập phồng yếu ớt, thỉnh thoảng lại ho lên những ngụm máu tươi hòa lẫn nước mưa lạnh buốt.


"Tiểu Bắc ca..." Lâm Vân Phong khàn giọng thốt lên, giọng nói run rẩy vì lạnh và đau đớn. "Bỏ em lại đi... Trần gia muốn bắt em để uy hiếp chị Thư Dao... Anh chạy đi, không cần lo cho em đâu..."


"Câm miệng!" Trần Tiểu Bắc gầm khẽ, giọng nói lầm lì nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá. "Chị của đệ trước khi đi đã giao đệ cho ta bảo vệ. Sói hoang Phố Cổ có thể chết, nhưng tuyệt đối không bao giờ bỏ rơi đồng bạn. Đừng nói nhảm nữa, bám chắc vào!"


Cậu dùng hết sức bình sinh, đôi bàn tay phàm nhân đầy những vết chai sạn ghì chặt lấy tay vịn xe lăn, đẩy mạnh qua một vũng bùn lầy sâu hoắm. Trần Tiểu Bắc vốn là hậu duệ của Trần Vô Kỵ—Khắc Ấn Sư viễn cổ năm xưa, nhưng đến thế hệ của cậu, kinh mạch đã bị Trần gia dùng tà thuật phế bỏ hoàn toàn vì cậu kiên quyết từ chối học tập những cấm thuật tàn hại phàm nhân của bọn chúng. Bị xua đuổi ra nghĩa trang gác mộ, cậu sống kiếp phế tài lầm lũi, cho đến khi gặp được Lâm Vân Phong tàn tật được đưa đến đây ẩn náu.


"Rầm rập! Rầm rập!"


Tiếng bước chân cơ khí nặng nề vang lên từ phía sau, dẫm nát màn mưa đêm u ám. Ánh sáng từ những cây đuốc linh lực rực đỏ xé rách bóng tối, rọi thẳng vào bóng lưng của hai thiếu niên. Thống lĩnh hộ vệ Trần gia—Trần Khôn—dẫn đầu một nhánh truy binh gồm mười mấy tên hộ vệ tinh nhuệ đang sải bước truy đuổi. Trần Khôn mặc bộ giáp nặng tuần tra màu đen sẫm, gương mặt hung dữ đầy sẹo chiến trận rạng rỡ dưới ánh lôi điện phát ra từ thanh đại đao khổng lồ cầm trên tay.


Trần Khôn cười tàn nhẫn, giọng nói vận linh lực Luyện Khí tầng 9 vang dội khắp nghĩa trang hoang vắng, chấn động đến mức những oán linh yếu ớt xung quanh phải run rẩy tháo chạy: "Ha ha ha! Hai con chuột nhắt phế thải, các ngươi tưởng có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Trần gia sao? Lâm Vân Phong, ngoan ngoãn đầu hàng đi! Chị gái Lâm Thư Dao của ngươi vừa mới dùng tà thuật chém nát robot tuần tra của thiếu chủ, Trần gia ta hôm nay phải bắt ngươi về Vân Đỉnh để lột sạch kiếm cốt của nàng ta!"


Trần Khôn vung đại đao, lôi quang màu xanh tím rít gào bùng phát, chém mạnh xuống mặt đất. Một luồng sóng xung kích lôi điện cuồng bạo xé rách mặt đất bùn lầy, lao thẳng về phía chiếc xe lăn của Lâm Vân Phong với tốc độ cực nhanh.


Trong giây phút sinh tử, Trần Tiểu Bắc không hề do dự. Cậu biết rõ bản thân chỉ là một phàm nhân không có linh lực, nhưng bản năng bảo vệ đồng bạn đã thôi thúc cậu hành động. Tiểu Bắc lao người ra trước, dùng chính tấm lưng gầy gò của mình làm lá chắn sống, chắn ngang luồng lôi điện cuồng bạo để bảo vệ Lâm Vân Phong phía sau.


"Uỳnh!"


Luồng lôi điện nổ tung trên lưng Trần Tiểu Bắc. Tiếng sấm nổ vang trời hòa cùng tiếng xương thịt nứt vỡ đau đớn. Trần Tiểu Bắc bị chấn bay xa mười trượng, lăn lộn nhiều vòng dưới đất bùn lầy lội. Hai cánh tay cậu bị dòng điện xanh tím ăn mòn dữ dội, da thịt sém đen, bỏng nặng nghiêm trọng, máu tươi chảy ròng ròng hòa vào dòng nước mưa lạnh ngắt. Cơn đau thấu xương tủy ập đến khiến cậu suýt ngất đi, nhưng cậu vẫn cắn chặt môi đến mức rỉ máu, kiên quyết không phát ra một tiếng rên rỉ hèn nhát nào.


Lâm Vân Phong chứng kiến cảnh tượng tàn khốc ấy, thần trí vốn dĩ đã kiệt quệ vì ma độc hành hạ lập tức sụp đổ hoàn toàn. Cậu hoảng loạn tột độ, hét lên một tiếng đau đớn rồi ngất lịm đi trên chiếc xe lăn gỗ rách nát, đầu gục xuống vô hồn.


Trần Khôn bước tới chậm rãi, đại đao lôi điện kéo lê trên mặt đất tạo ra những tia lửa xẹt xẹt dưới mưa. Hắn khinh bỉ nhìn Trần Tiểu Bắc đang co quắp dưới bùn: "Một con chó hoang phế mạch, không có linh lực mà cũng đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Thật là nực cười! Trần gia ta nuôi dưỡng ngươi mười mấy năm, ngươi lại phản bội gia tộc để bảo vệ tàn dư Lâm gia. Hôm nay, ta sẽ tiễn ngươi và tên phế vật Lâm gia này đi gặp tổ tiên!"


Sát khí bùng phát cực hạn. Trần Khôn nâng cao đại đao lôi điện, lôi quang màu xanh tím tụ tụ lại rực rỡ, chuẩn bị chém xuống một đao chí mạng để mạt sát cả Trần Tiểu Bắc và Lâm Vân Phong.


"Xoẹt!"


Đúng lúc đao mang lôi điện chuẩn bị hạ xuống, một tiếng bước chân lẹp xẹp của đôi dép cao su rách bỗng nhiên vang lên giữa tiếng mưa rơi tầm tã. Tiếng bước chân ấy vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng không hiểu sao lại lấn át cả tiếng sấm rít gào của thiên quy trời đất.


Từ trong bóng tối u ám của một ngôi mộ cổ vạn năm, một bóng người gầy gò, còng lưng chầm chậm bước ra. Đó là một lão già mù một mắt, mặc chiếc tạp dề cũ kỹ bám đầy vết máu khô và mỡ lợn tanh nồng. Trên tay phải của lão không phải là thần binh tiên kiếm lộng lẫy, mà chỉ cầm một con dao bầu thái thịt to bản, rỉ sét loang lổ. Lão già mù gác chợ Giang Nam—Độc Cô Nhất Đao—đã xuất hiện.


Trần Khôn giật mình thu đao, cảnh giác nhìn lão già dơ bẩn trước mặt, quát lớn: "Kẻ nào? Nghĩa trang Trần gia đang hành sự, kẻ nào dám xen vào? Muốn chết sao lão già mù kia?"


Độc Cô Nhất Đao khẽ thở dài, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi vang lên trong màn mưa: "Trần gia các ngươi... bóc lột phàm nhân ở thành phố chưa đủ sao? Đến cả nghĩa trang hoang lạnh này cũng không để yên cho người chết nằm xuống. Lâm gia năm xưa có ơn với ta, hôm nay ta không muốn sát sinh, nhưng các ngươi động vào hậu duệ duy nhất của họ, chính là phạm vào tử quy của Độc Cô ta."


"Lão già điên khùng bán thịt lợn! Chết đi cho ta!" Trần Khôn tức giận tột cùng, cảm thấy bị một lão già mù sỉ nhục. Hắn dốc toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 9 vào thanh đại đao, vung đao chém ra một luồng lôi quang khổng lồ hình bán nguyệt xé rách màn mưa lao thẳng về phía Độc Cô Nhất Đao.


Lão già mù không hề né tránh, thậm chí đôi mắt mù của lão còn không thèm nhúc nhích. Lão chỉ khẽ nâng cánh tay gầy guộc đầy sẹo bỏng hỏa độc lên, vung nhẹ con dao bầu mổ lợn rỉ sét chém ngang không trung một nhát đơn giản.


"Vút!"


Không có tiên quang rực rỡ, không có sấm sét nổ vang, chỉ có một luồng sát khí u minh vô hình, lạnh buốt thấu xương bộc phát ra ngoài. Luồng sát khí ấy sắc bén đến mức dường như có thể chém đứt mọi quy luật dẫn lôi của thanh lôi quang đao pháp hiện đại.


"Xoẹt!"


Khoảnh khắc sát khí vô hình chạm vào lôi quang đao pháp, luồng sấm sét màu xanh tím khổng lồ của Trần Khôn lập tức bị chém nứt làm đôi, tan biến hoàn toàn vào màn mưa như bong bóng xà phòng. Đại đao lôi điện cao cấp trên tay hắn rạn nứt dữ dội rồi vỡ vụn thành trăm mảnh kim loại vô hại rơi rụng xuống đất.


Sát khí vô hình lướt qua cực nhanh, chém thẳng vào đùi phải của Trần Khôn.


"Phập!"


Một tiếng xương thịt đứt gãy sắc lẹm vang lên. Kinh mạch đùi và gân chân phải của Trần Khôn bị chém đứt lìa một cách hoàn mỹ. Máu tươi đỏ thẫm phun trào như suối, nhuộm đỏ cả vũng nước mưa dưới chân hắn. Trần Khôn gầm rú đau đớn tột cùng, quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội, hai tay ôm chặt lấy chiếc chân phải đã hoàn toàn mất đi tri giác.


"Aaa! Chân của ta! Đan điền của ta... Kinh mạch của ta!" Trần Khôn gào thét thảm thiết, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ kinh hoàng nhìn lão già mù. Hắn không thể tin được, một thống lĩnh hộ vệ Trúc Cơ sơ kỳ bộc phát như hắn lại bị một lão già bán thịt lợn mù ở chợ phế bỏ hoàn toàn chỉ bằng một nhát dao bầu rỉ sét.


Độc Cô Nhất Đao lẳng lặng thu dao bầu vào tạp dề bẩn thỉu, xoay người bước đi vào màn mưa xám xịt như chưa từng xuất hiện, giọng nói khàn khàn xa xăm vọng lại: "Trần gia... nếu còn dám bén mảng đến nghĩa trang này, nhát dao tiếp theo sẽ chém đứt cổ họng của Trần Hải."


Trần Khôn nằm co quắp dưới bùn, máu chảy đầm đìa. Hắn biết mình đã đụng phải đại lão sát thủ ẩn thế của Ảnh Các năm xưa. Trong cơn đau đớn tột cùng và điên cuồng, hắn dùng chút sức tàn rút ra một chiếc phù truyền tin màu đỏ sẫm từ ngực áo, kích hoạt bằng máu tươi của mình, gầm rú ra lệnh truyền âm: "Tà tu Huyết Quạ Môn... chặn đường... chặn đứng tất cả các lối vào Phố Cổ Thập Nhị! Có cao thủ ẩn thế cứu viện tàn dư Lâm gia... Giết sạch bọn chúng cho ta!"


Trần Tiểu Bắc nén đau đớn bỏng rát ở hai cánh tay sém đen, gượng dậy bò đến bên chiếc xe lăn. Cậu bế Lâm Vân Phong đang hôn mê sâu lên lưng, cõng chặt lấy thiếu niên tàn phế bằng đôi vai gầy guộc của mình. Cậu biết rõ tà tu của Huyết Quạ Môn sẽ lập tức bao vây Phố Cổ Thập Nhị để chặn đường sống.


"Vân Phong, bám chắc vào... Ta đưa đệ đi tìm lão Diệp... Chỉ có tiệm trà mới cứu được đệ..."


Trần Tiểu Bắc lảo đảo bước đi trong đêm mưa giông bão bùng, bóng dáng gầy gò của cậu liêu xiêu giữa những ngôi mộ hoang lạnh lẽo, hướng thẳng về phía cửa Tiệm Trà Cá Mặn đầy rẫy hiểm nguy phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!