Chém Rách Cơ Giáp, Thái Cổ Kiếm Ý
Sương sớm sau đêm giông bão vẫn còn đọng lại trên những bức tường rêu phong của Phố Cổ Thập Nhị, Giang Nam Thành. Bầu trời buổi sớm đáng lẽ phải trong lành, nhưng hôm nay lại bị bao phủ bởi một màng lưới năng lượng màu tím nhạt khổng lồ. Màng lưới ấy lơ lửng trên đỉnh đầu những tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố, tỏa ra những luồng sáng mờ ảo nhưng đầy áp lực. Đó chính là Trận Pháp Tụ Linh Công Nghệ do Giang Nam Trần Gia phối hợp với các thế gia đô thị thiết lập. Đại trận này hoạt động như một máy bơm khổng lồ, cưỡng ép bòn rút sạch linh khí tự nhiên từ các khu vực nghèo khổ như Phố Cổ Thập Nhị để tập trung về khu biệt thự thượng lưu Vân Đỉnh.
Bên trong Tiệm Trà Cá Mặn, Lâm Thư Dao đang cầm cây chổi tre quét dọn hậu viện. Gương mặt thiếu nữ mười mười tám tuổi tuy đã hồng hào trở lại nhờ chén Trà Ngộ Đạo hạ phẩm đêm qua, nhưng lúc này chân mày nàng lại khẽ nhíu chặt. Nàng cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, mỗi nhịp thở đều vô cùng khó khăn. Linh khí xung quanh mỏng manh đến mức đáng sợ, giống như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt bầu không khí của cả khu phố cổ. Những phàm nhân phế mạch bên ngoài con hẻm đã bắt đầu xuất hiện triệu chứng chóng mặt, lả đi vì thiếu hụt sinh cơ.
Lâm Thư Dao dừng chổi, ngước nhìn màng lưới tím nhạt trên bầu trời, trong mắt bùng lên ngọn lửa căm phẫn: "Trần gia... các ngươi tàn bạo đến mức này sao? Đến cả chút linh khí sinh hoạt ít ỏi của phàm nhân nghèo khổ cũng muốn cướp đoạt sạch sẽ."
"Linh khí đô thị hiện đại vốn dĩ đã bị ô nhiễm, nay lại bị các trận pháp công nghệ bóp nghẹt, tu luyện như vậy khác nào uống thuốc độc giải khát."
Một giọng nói bình thản, có phần lười biếng vang lên từ chiếc ghế tre dưới hiên nhà. Diệp Trần đang ngồi đó, tay phải quấn băng gạc đen khẽ nâng ấm trà đất nung rạn nứt, rót một dòng nước trà nhạt vào chén gốm mẻ. Thần thái của hắn ung dung tự tại, dường như màng lưới năng lượng áp bức ngoài kia hoàn toàn không liên quan gì đến hắn.
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiệm trà bị đẩy ra. Một thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi bước vào. Hắn mặc chiếc áo khoác bò hiện đại bụi bặm, phong thái phong trần lãng tử, miệng ngậm một cọng cỏ khô, sau lưng đeo một thanh cổ kiếm bao vải thô. Đó chính là Lục Hồng Trần, tán tu Kim Đan Kỳ mạnh nhất Giang Nam, cũng là khách quen và bạn cờ của Diệp Trần.
Lục Hồng Trần vừa bước vào liền ném mạnh chiếc mũ lưỡi trai lên bàn gốm, bất bình quát lớn: "Lão Diệp! Ngươi vẫn ngồi đây uống trà được sao? Trần gia lần này thật quá quắt! Tên nhóc Trần Thiên Hựu, thiếu chủ của Trần gia, vừa mới kích hoạt Trận Pháp Tụ Linh Công Nghệ ở mức tối đa. Hắn muốn bòn rút sạch linh khí Phố Cổ để cưỡng ép thăng cấp Trúc Cơ Kỳ viên mãn bằng đan dược công nghệ. Nhìn đám phàm nhân ngoài kia lả đi, ta thật muốn rút kiếm chém nát cái tháp tụ linh của bọn chúng!"
Diệp Trần khẽ liếc nhìn Lục Hồng Trần, đẩy một chén trà nhạt về phía hắn: "Uống chén trà hạ hỏa đi. Đạo trời tuần hoàn, kẻ tham lam ắt gặp phản phệ. Ngươi vội vã cái gì?"
Lục Hồng Trần bực dọc ngồi xuống, bưng chén trà uống cạn, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng nhìn về phía Lâm Thư Dao: "Thư Dao nha đầu, kinh mạch của ngươi đã phục hồi? Thật là kỳ tích! Nhưng ngoài kia, Trần Thiên Hựu đang dẫn theo một đội robot tuần tra bằng titan tiến vào Phố Cổ. Hắn tuyên bố sẽ lùng sục từng ngôi nhà để tìm kiếm ngươi. Ngươi trốn ở đây không phải là cách lâu dài."
Lâm Thư Dao nghe vậy, bàn tay siết chặt cán chổi tre đến mức run rẩy. Nàng quay sang nhìn Diệp Trần, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu: "Tiên sinh, Thư Dao không sợ chết. Nhưng mối thù diệt môn chưa trả, em trai và cha chưa tìm thấy, ta không thể bị bọn chúng bắt đi. Cầu tiên sinh chỉ điểm!"
Diệp Trần đặt chén trà xuống, thong thả đứng dậy. Hắn bước ra hậu viện, cúi người nhặt một cành cây khô nhỏ rụng dưới gốc cây banyan cổ thụ. Cành cây dài chưa đầy hai thước, rách nát và khô héo, hoàn toàn không có chút sinh cơ.
Hắn quay lại nhìn Lâm Thư Dao, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng thẳng vào thức hải của nàng: "Thư Dao, tu sĩ hiện đại dựa vào linh khí trời đất để đắp nặn pháp lực, dùng trận pháp công nghệ để khuếch đại sức mạnh. Đó là ngoại lực dối trá. Thái Cổ Kiếm Đạo của tổ tiên ngươi không cần linh khí trời đất bồi đắp, chỉ cần một lòng hướng kiếm, dùng chính Kiếm Cốt trong người làm đại đạo."
Diệp Trần nâng cành cây khô lên, khẽ vung một chiêu đơn giản về phía khoảng không trước mặt. Chiêu thức vô cùng chậm rãi, không hề có một chút dao động linh lực nào bộc phát. Thế nhưng, trong mắt của Kim Đan đại lão Lục Hồng Trần, khoảnh khắc cành cây khô vung lên, không gian xung quanh dường như bị một luồng kiếm ý vô hình, cổ xưa và sắc bén vô song khẽ xé rách thành một khe nứt nhỏ. Gió mưa xung quanh lập tức ngưng đọng.
Lục Hồng Trần trợn tròn mắt, chén trà trên tay suýt rơi xuống đất. Hắn run rẩy thốt lên trong lòng: "Đây... đây là cảnh giới kiếm đạo gì? Hoàn toàn không dùng linh lực, chỉ dùng ý chí thuần túy mà có thể chấn động không gian? Lão Diệp này rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
Diệp Trần đưa cành cây khô cho Lâm Thư Dao, thản nhiên nói: "Cầm lấy nó. Nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của kiếm cốt sâu trong xương tủy ngươi. Kiếm ý không sinh ra từ trời đất, nó sinh ra từ chính tôn nghiêm và ý chí của ngươi. Đi ra ngoài đi, dùng cành cây này để quét dọn rác rưởi của Trần gia."
Lâm Thư Dao run rẩy nhận lấy cành cây khô. Khi ngón tay nàng chạm vào cành gỗ héo, một luồng khí tức ấm áp, sắc bén từ sâu trong tủy xương nàng—nơi ẩn giấu Thái Cổ Kiếm Cốt—bỗng nhiên bùng phát dữ dội. Nàng cảm thấy cành cây khô này như đã biến thành một phần cơ thể mình, một thanh thần binh vô hình đang khao khát được tắm máu kẻ thù.
"Thư Dao hiểu rồi." Thiếu nữ cúi đầu chào Diệp Trần, ánh mắt lạnh lùng kiên nghị, xoay người lẫm liệt bước ra khỏi tiệm trà.
***
Bên ngoài Phố Cổ Thập Nhị, tiếng bước chân cơ khí nặng nề vang lên rầm rập, dẫm nát những vũng nước mưa còn đọng trên mặt đường đất.
Thiếu chủ Trần gia Trần Thiên Hựu đang ngồi trên mui một chiếc xe địa hình hạng sang rực sáng trận pháp tụ linh. Hắn mặc bộ y phục tu sĩ hàng hiệu màu trắng thêu chỉ vàng sang trọng, gương mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, tự phụ. Đi sau hắn là hai con robot tuần tra khổng lồ cao hơn hai mét, chế tác bằng hợp kim titan sáng bóng, trên vai tích hợp những họng pháo linh lực nén rực ánh xanh lam.
"Lục soát kỹ cho ta!" Trần Thiên Hựu đứng dậy, vung tay quát lớn. "Con tiện tỳ Lâm Thư Dao chắc chắn đang trốn trong khu ổ chuột bẩn thỉu này. Kẻ nào dám che giấu nàng, ta sẽ cho san bằng cả ngôi nhà của kẻ đó!"
Đám phàm nhân nghèo khổ và tán tu yếu ớt của Phố Cổ bị dồn ép vào các góc tường. Những con robot tuần tra liên tục quét tia hồng ngoại đỏ rực lên người họ, họng súng linh lực nén lăm lăm chực sẵn, sẵn sàng mạt sát bất kỳ ai có ý định chống đối.
"Trần Thiên Hựu! Ngươi đang tìm ta sao?"
Một giọng nói thanh lãnh, kiên nghị bỗng nhiên vang lên từ đầu con hẻm cổ.
Trần Thiên Hựu giật mình quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Thư Dao đang chầm chậm bước ra. Nàng mặc bộ đồng phục học sinh sờn cũ, mái tóc đuôi ngựa buộc cao bằng dây vải thô bay nhẹ trong gió sớm. Trên tay phải của nàng không hề có thanh kiếm gãy rỉ sét, mà chỉ cầm một cành cây khô rách nát, héo úa.
Trần Thiên Hựu ngẩn người một giây, sau đó phá lên cười một cách điên cuồng, đầy sự khinh miệt: "Ha ha ha! Lâm Thư Dao, ngươi quả nhiên chưa chết! Nhưng nhìn ngươi xem, một phế nhân bị phế bỏ linh căn, đan điền rách nát, lại cầm một cành cây khô để đối đầu với Trần gia ta? Ngươi bị điên rồi sao?"
Lâm Thư Dao không thèm trả lời. Nàng đứng im giữa con hẻm, chầm chậm nhắm mắt lại. Trong đầu nàng vang vọng lời dạy của Diệp Trần: *"Kiếm ý không sinh ra từ trời đất, nó sinh ra từ chính tôn nghiêm và ý chí của ngươi."*
Sâu trong xương tủy nàng, Thái Cổ Kiếm Cốt bắt đầu rực sáng lên một luồng hào quang màu vàng kim vô hình. Luồng ánh sáng ấy xuyên thấu qua da thịt, chảy tràn vào cành cây khô trên tay nàng.
Trần Thiên Hựu nhìn thấy thần thái của nàng liền cảm thấy bị sỉ nhục, mặt mũi tối sầm lại: "Tiện tỳ giả thần giả quỷ! Robot tuần tra, bắn nát tay chân nó cho ta, giữ lại mạng sống đưa về Vân Đỉnh làm thiếp!"
"Tích! Mục tiêu đã khóa!"
Con robot tuần tra bằng titan khổng lồ lập tức bước tới. Họng pháo linh lực nén trên vai nó rực sáng ánh xanh lam cực hạn, tích lũy năng lượng đến mức không khí xung quanh bị đốt cháy xèo xèo.
"Đùng! Đùng!"
Hai luồng pháo linh lực nén cực mạnh, mang theo sức mạnh có thể dễ dàng nghiền nát một tu sĩ Luyện Khí Kỳ đỉnh phong, điên cuồng bắn thẳng về phía Lâm Thư Dao.
Lâm Thư Dao đột ngột mở mắt. Do nhục thân phế mạch mới khôi phục chưa hoàn toàn thích ứng với tốc độ di chuyển cực hạn, nàng suýt chút nữa không lách kịp. Luồng pháo sáng sượt qua bả vai nàng, sức nóng kinh hoàng xé rách một mảng áo sơ mi sờn cũ, khiến làn da non mịn của nàng bị bỏng nhẹ rực đỏ (failed attempt/cost paid).
"Hừ, chỉ có thế thôi sao? Tiện tỳ phế vật!" Trần Thiên Hựu ngạo nghễ cười lớn.
Thế nhưng, Lâm Thư Dao không hề hoảng loạn. Nàng khẽ cắn môi chịu đựng cơn đau rát ở vai, toàn bộ tinh thần lực tập trung vào cành cây khô. Nàng cảm nhận được kẽ hở năng lượng trong khớp nối của con robot tuần tra nhờ thần thức nhạy bén vừa được khai mở.
Nàng tiến lên một bước, vung cành cây khô lên, chém ra một chiêu Thái Cổ Nhất Kiếm đơn giản nhất.
"Vút!"
Không hề có linh khí trời đất bộc phát, nhưng một luồng kiếm mang màu vàng kim mỏng như tờ giấy bỗng nhiên hiện thế, rách nát hư không không tiếng động.
"Xoẹt!"
Luồng pháo linh lực nén thứ hai đang bắn tới giữa chừng bỗng nhiên bị kiếm mang màu vàng kim chém đôi một cách hoàn mỹ, nổ tung thành những đốm sáng vô hại giữa hư không.
Kiếm mang không hề dừng lại, lướt qua cơ thể khổng lồ của con robot tuần tra bằng titan.
"Rắc!"
Một tiếng kim loại đứt gãy sắc lẹm vang lên. Con robot tuần tra nặng hàng tấn, chế tác bằng hợp kim titan cứng cáp có thể cản được đạn pháo, bỗng nhiên bị chém rách làm hai nửa hoàn chỉnh từ đỉnh đầu xuống bệ đỡ, đổ sụp xuống đất bùn, nổ tung thành một cơn mưa tia lửa điện rực sáng.
"Rắc... rắc..."
Cành cây khô trên tay Lâm Thư Dao lập tức hóa thành tro bụi đen ngòm bay đi trong gió (cost paid). Đồng thời, làn da trên bàn tay phải của nàng khẽ rạn nứt ra vài vết nhỏ, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hồng do nhục thân hiện tại chưa đủ bền bỉ để gánh chịu phản lực cuồng bạo của Thái Cổ Kiếm Ý dội ngược.
Cả con phố cổ bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ.
Đám phàm nhân nghèo khổ trợn tròn mắt, không dám tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Một thiếu nữ phế mạch, chỉ dùng một cành cây khô, lại có thể một kiếm chém đôi con quái vật cơ giáp titan tối tân của Trần gia?
Lục Hồng Trần đang đứng ở cửa tiệm trà, cọng cỏ khô trên miệng rơi xuống đất từ lúc nào không biết. Hắn run rẩy thốt lên: "Thái Cổ Kiếm Ý... Đây thực sự là kiếm ý thái cổ vô hình trong truyền thuyết! Không cần linh lực, chỉ dùng ý chí chém đứt mọi quy tắc vật lý! Nha đầu này... thật sự nghịch thiên rồi!"
Trần Thiên Hựu ngồi trên mui xe địa hình, gương mặt ngạo nghễ bỗng chốc trở nên vặn vẹo vì kinh hoàng và sỉ nhục. Hắn không thể chấp nhận được việc một thiên tài thế gia như hắn lại bị một con tiện tỳ phế thải vả mặt một cách tàn nhẫn như vậy.
"Tiện tỳ! Ngươi dám phá hủy robot của Trần gia ta!"
Trần Thiên Hựu gầm lên điên cuồng. Sát khí bùng phát, hắn nhảy xuống xe, tay phải nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm lôi quang cao cấp dắt bên hông. Thanh kiếm được rút ra, lôi điện màu xanh tím rực sáng bủa vây thân kiếm rít gào, tỏa ra uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ cuồng bạo. Hắn chuẩn bị tự thân động thủ, dốc toàn lực sát hại Lâm Thư Dao để lấy lại thể diện thế gia.
Tại tiệm trà, Lục Hồng Trần ánh mắt sắc lạnh, bàn tay phải đã đặt lên chuôi cổ kiếm Thanh Phong sau lưng, toàn thân tỏa ra linh lực Kim Đan Kỳ, sẵn sàng xuất kích can thiệp bảo vệ Lâm Thư Dao.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!