Nhạc nềnWuxia3

Trấn Hồn Tiếng Sáo, Chấn Vỡ Đan Điền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ban mai trên đỉnh Vân Đỉnh vốn dĩ thanh khiết, giờ đây đã bị nhuộm đỏ bởi một tầng sát khí đậm đặc tựa như máu loãng.


*Ầm!*


Một tiếng nổ trầm hùng vang lên, chiếc ngai bằng đá thạch anh tím rực sáng linh quang của Gia chủ Trần gia nổ tung thành trăm mảnh vụn. Trần Hải điên cuồng bước xuống lôi đài, mỗi bước chân của hắn dẫm lên nền đá cẩm thạch đều để lại những vết nứt sâu hoắm, tỏa ra những luồng khói đen nóng bỏng. Gương mặt trung niên vốn dĩ nghiêm nghị của hắn giờ đây hoàn toàn vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ tàn độc và phẫn nộ tột cùng.


"Lâm gia tiện tỳ! Ngươi dám phế đan điền của con trai ta! Hôm nay, ta thề sẽ lột da nấu xương ngươi, đào lấy Thái Cổ Kiếm Cốt của ngươi để tế luyện cho thần kiếm của Trần gia ta!"


Tiếng gầm của Trần Hải như sấm rít giữa trời quang, luồng sát khí Kim Đan Kỳ sơ kỳ cuồng bạo bùng phát như núi lửa phun trào, hóa thành một áp lực vô hình nặng nề như thái sơn đè nặng xuống toàn bộ sảnh tiệc của Biệt Thự Vân Đỉnh.


*Rắc... rắc...*


Hàng chục chiếc bàn ngọc bích xung quanh lôi đài bắt đầu rạn nứt dưới sức ép kinh hoàng của cường giả Kim Đan. Tu sĩ các thế gia Giang Nam có mặt tại đại hội đều biến sắc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, thần trí đóng băng trước cơn thịnh nộ của đệ nhất thế gia gia chủ. Nhiều tu sĩ Luyện Khí Kỳ có tu vi thấp thậm chí không chịu nổi uy áp, sắc mặt trắng bệch, lảo đảo quỳ sụp xuống đất, khóe miệng rỉ ra những vệt máu tươi nhạt.


Dưới lôi đài, Lục Hồng Trần biến sắc, tay phải hắn lập tức siết chặt lấy chuôi cổ kiếm Thanh Phong sau lưng. Linh lực Kim Đan sơ kỳ trong đan điền hắn rít gào, định vung kiếm xông lên lôi đài để cản phá đòn đánh chí mạng cho Lâm Thư Dao. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa tiến lên một bước, luồng sát khí của Trần Hải đã hóa thành một mạng lưới lôi điện màu tím đen khóa chặt lấy khí cơ của hắn. Trần Hải khẽ liếc mắt nhìn xuống, giọng nói lạnh lùng như băng sương: "Lục Hồng Trần! Hôm nay là ân oán cá nhân của Trần gia và Lâm gia. Ngươi nếu dám tiến thêm một bước, ta thề sẽ dùng toàn lực của Trần gia san bằng hội tán tu của ngươi!"


Lục Hồng Trần nghiến răng, Thanh Phong cổ kiếm trong bao vải khẽ reo lên một tiếng đầy giận dữ, nhưng hắn bị áp lực tinh thần của Trần Hải khóa chặt đạo cơ, tạm thời không thể tự ý di chuyển linh hoạt.


Ở một góc khác, Tần Nhược Hi – thiên kiêu của Tần gia trung lập – đứng bật dậy từ bàn ngọc bích. Đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng sương của nàng giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng không thể che giấu. Nàng nhìn Lâm Thư Dao đang đứng đơn độc trên lôi đài, trong lòng thầm thở dài: "Lâm Thư Dao tuy thức tỉnh kiếm cốt thái cổ vô song, chém đôi cơ giáp titan của Vương Tử Hiên và phế bỏ Trần Thiên Hựu, nhưng đan điền của nàng hiện tại đã tiêu hao đến 50% linh lực. Kinh mạch tay phải của nàng lại đang bị chấn động nhẹ rỉ máu do phản lực kiếm ý. Đối diện với một vị gia chủ Kim Đan đang điên cuồng bạo tẩu, nàng làm sao có thể sống sót?"


Trên lôi đài, Lâm Thư Dao nén cơn đau bỏng rát ở bàn tay phải đang rỉ máu tươi nhạt. Nàng không hề lùi bước, mà ngược lại càng đứng thẳng lưng hơn. Nàng cắm mạnh thanh Kiếm gãy Lâm gia rỉ sét xuống mặt sàn lôi đài, dùng thân kiếm làm mỏ neo vật lý và tinh thần để giữ vững đạo tâm trước luồng uy áp Kim Đan cuồng bạo của Trần Hải.


Dưới tầm nhìn của Thần Thức Nhãn Pháp, nàng nhìn thấy rõ ràng luồng năng lượng màu tím đen xung quanh Trần Hải đang bùng phát một cách hỗn loạn, không hề tinh khiết mà chứa đầy tạp chất tà môn. Nàng biết rõ Trần Hải đang dùng tà dược để cưỡng ép duy trì tu vi, nhưng khoảng cách năng lượng quá lớn giữa Trúc Cơ và Kim Đan vẫn khiến lồng ngực nàng nghẹt thở, Thái Cổ Kiếm Cốt trong xương tủy khẽ run lên từng đợt đầy cảnh giác.


"Hừ! Chết đến nơi còn muốn cậy mạnh!"


Trần Hải cười lạnh đầy tàn nhẫn. Hắn thò tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc hộp bằng ngọc đen cổ kính, mở ra lập tức lộ ra một viên đan dược màu đỏ sậm rực lửa đỏ, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc và hắc khí âm u – Huyết Linh Đan.


Nhìn thấy viên đan dược này, Lục Hồng Trần và Lý Vân Long đứng dưới lôi đài đồng thời biến sắc, kinh hô thành tiếng: "Huyết Linh Đan! Trần Hải, ngươi điên rồi sao? Đây là tà đan cấm kỵ của Huyết Quạ Môn, dùng để thiêu đốt thọ nguyên phàm nhân và huyết mạch tu sĩ để bộc phát tu vi trong ngắn hạn! Ngươi là chính đạo thế gia gia chủ, lại dám nuốt tà đan này công khai trước vạn người?!"


"Chính đạo? Luật pháp?" Trần Hải ngửa đầu cười lớn đầy điên cuồng, gương mặt vặn vẹo cực độ. "Hôm nay con trai ta đã phế, tôn nghiêm của Trần gia ta đã bị chà đạp dưới chân một con tiện tỳ! Ta còn cần gì thể diện chính đạo giả dối kia nữa? Chỉ cần giết sạch các ngươi, đào lấy kiếm cốt thái cổ, Trần gia ta vẫn là chúa tể của Giang Nam Thành này!"


Nói xong, Trần Hải không chút do dự, há miệng nuốt chửng viên Huyết Linh Đan vào bụng.


*OÀNG!!!*


Ngay khi tà đan đi vào cơ thể, một luồng hắc hỏa màu đỏ máu lập tức bùng phát từ đan điền của Trần Hải. Các đường gân máu trên người hắn nổi lên đen sẫm, cuồn cuộn bò khắp gương mặt và hai cánh tay như những con giun đất quỷ dị. Tiên lực lôi hỏa màu tím đen của hắn bộc phát mạnh mẽ gấp bội, hóa thành một cột sáng lôi điện khổng lồ xé rách mái che của sảnh tiệc Vân Đỉnh, phóng thẳng lên bầu trời đêm giông bão dập tắt dần.


Tu vi của Trần Hải dưới tác dụng của tà đan cưỡng ép thăng tiến kịch liệt, áp sát nửa bước Kim Đan trung kỳ. Luồng lôi điện tím đen rít gào xung quanh hắn hóa thành hàng vạn con quạ lôi điện rít gào hung dữ, tỏa ra oán oán khí ngập trời của hàng ngàn phàm nhân đã bị hắn hiến tế luyện đan.


"Lâm Thư Dao! Chịu chết đi!"


Trần Hải gầm lên, vung mạnh tay phải phóng ra Trần Gia Độc Lôi Chưởng kết hợp với sức mạnh tà môn của Huyết Linh Đan. Luồng lôi hỏa màu tím đen cuồng bạo hóa thành một con quạ lôi điện khổng lồ dài hơn mười trượng, mang theo oán khí ngập trời và sức nóng thiêu rụi vạn vật, rít gào lao thẳng về phía Lâm Thư Dao hòng xé rách nhục thân nàng thành tro bụi.


Luồng lôi hỏa đi qua khiến không khí bị bóp méo, mặt sàn lôi đài bằng đá cẩm thạch hóa thành tro bụi đá xám xịt. Lâm Thư Dao siết chặt chuôi kiếm gãy, Thái Cổ Kiếm Cốt rực sáng vàng kim xuyên thấu nhục thân, nàng quyết tử vung kiếm chuẩn bị đón nhận đòn đánh hủy diệt này.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bước chân thong thả dẫm lên nền đá cổ vang lên nhẹ nhàng, nhưng lại át đi hoàn toàn tiếng sấm rít gào của lôi hỏa.


Một bóng người mặc áo sơ mi vải thô trắng giản dị đã sờn vai chầm chậm từ trong đám đông bước ra lôi đài. Mái tóc đen tự nhiên được buộc hờ bằng sợi dây gai khẽ bay múa trước làn gió nóng của lôi điện. Trên tay phải quấn chặt nhiều lớp băng gạc đen dày đặc của hắn là một cây sáo xương màu trắng xám lạnh buốt, tỏa ra u quang lam nhạt mờ ảo – Trấn Hồn Sáo xương.


Diệp Trần thong thản bước lên lôi đài, đứng chắn ngay trước mặt Lâm Thư Dao.


"Sư... sư phụ?!" Lâm Thư Dao kinh ngạc thốt lên, đôi mắt sáng lạnh lùng của nàng khẽ run rẩy. Nàng không ngờ sư phụ, người luôn đóng vai một ông chủ tiệm trà cá mặn lười biếng, lại đột ngột xuất hiện giữa trận chiến sinh tử này để bảo vệ nàng.


Diệp Trần không quay đầu lại, giọng nói bình thản như nước hồ thu của hắn vang lên nhẹ nhàng: "Thư Dao, kiếm đạo của ngươi đã đi đúng hướng, nhưng nhục thân phàm trần hiện tại chưa đủ để gánh chịu phản lực của kiếm mang thái cổ. Trận đấu này, để sư phụ kết thúc thay ngươi."


"Hừ! Lại thêm một kẻ phế sài không có linh căn đến chịu chết!" Trần Hải nhìn thấy Diệp Trần xuất hiện, trong mắt đầy vẻ khinh miệt tột cùng. Hắn điên cuồng thúc giục luồng quạ lôi điện khổng lồ lao thẳng xuống đầu Diệp Trần. "Cả hai thầy trò các ngươi đều đi chết đi!"


Diệp Trần khẽ nhắm mắt, gương mặt thanh tú tĩnh lặng không một gợn sóng trước luồng lôi hỏa hủy diệt đang ập đến sát mặt. Hắn chầm chậm nâng Trấn Hồn Sáo xương lên môi.


Cánh tay phải của hắn, dưới lớp băng gạc đen dày đặc, đột ngột truyền đến một cơn đau buốt thấu xương tủy. Vết nứt xám tro hóa đá bùng phát, lan rộng thêm một thốn nhục thân lên đến bả vai phải dưới lớp băng gạc, khiến hắn mất đi hoàn toàn cảm giác phàm nhân ở cánh tay này. Thế nhưng, đổi lại, một luồng thần lực thái cổ vô biên, nguyên thủy từ bản thể Cổ Thần Sáng Thế vạn năm trước lập tức thức tỉnh sâu trong thức hải của hắn.


Diệp Trần thổi sáo.


*U u u... u u u...*


Tiếng sáo của Trấn Hồn Khúc vang lên.


Đó không phải là một âm thanh chói tai hay chấn động thiên địa bằng pháp lực cuồng bạo, mà là một khúc nhạc u u uất uất, thâm trầm và xa xăm như tiếng vọng từ thời hỗn độn nguyên thủy vạn năm trước. Tiếng sáo vang vọng khắp sảnh tiệc Biệt Thự Vân Đỉnh, lướt qua tai của hàng trăm tu sĩ, nhẹ nhàng đi sâu vào linh hồn của mỗi người.


Ngay khi tiếng sáo vang lên, một cảnh tượng không tưởng bỗng nhiên diễn ra trước mặt vạn người.


Con quạ lôi điện khổng lồ màu tím đen dài mười trượng, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa của Trần Hải, ngay khi chạm vào vòng sóng âm màu vàng kim nhạt tỏa ra từ Trấn Hồn Sáo xương liền đột ngột ngưng đọng giữa không trung.


*Xèo... xèo... xèo...*


Không hề có tiếng nổ lớn, không hề có dư chấn tàn phá. Luồng lôi hỏa cuồng bạo chứa đầy oán khí phàm nhân ấy bỗng nhiên tắt ngóm và tan rã hoàn toàn thành những đốm sáng linh khí vô hại, chầm chậm tan biến vào không trung như tuyết gặp ánh mặt trời.


"Cái... cái gì?!"


Trần Hải trợn tròn mắt, gương mặt vặn vẹo đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Hắn không thể tin nổi đòn tấn công toàn lực bằng sát chiêu Kim Đan của mình lại bị một khúc sáo nhạt nhẽo hóa giải một cách dễ dàng đến thế. Hắn điên cuồng vung Huyết lôi kiếm rực sáng tà khí, gầm rú lao thẳng về phía Diệp Trần: "Tà thuật! Đây là tà thuật gì! Chết cho ta!"


Thế nhưng, Diệp Trần vẫn nhắm mắt thổi sáo, bước chân không hề di chuyển một phân.


Tiếng sáo Trấn Hồn Khúc đột ngột chuyển tông, trở nên dồn dập và trầm hùng như tiếng vạn ma gầm rú từ đáy Vạn Cổ Ma Điện. Vòng sóng âm màu vàng kim nhạt tỏa ra từ sáo xương hóa thành một luồng sóng thần thức vô hình, quét thẳng qua nhục thân của Trần Hải.


*XOẢNG!!!*


Thanh Huyết lôi kiếm cao cấp rực sáng tà khí trong tay Trần Hải ngay khi chạm vào vòng sóng âm liền đột ngột rạn nứt loang lổ, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh ngọc vụn rơi rớt xuống sàn lôi đài trước khi kịp vung xuống.


Luồng sóng âm thần thức vô hình đi xuyên qua lớp phòng ngự tiên lực của Trần Hải, đi sâu vào bên trong cơ thể hắn, nhắm thẳng vào đan điền.


*RẮC!!!*


Một tiếng rạn nứt giòn giã từ sâu trong cơ thể Trần Hải vang lên rõ mồn một giữa sảnh tiệc im lặng chết chóc. Hạt Kim Đan màu đỏ sậm rực sáng linh quang tà môn trong đan điền hắn, dưới sức ép của âm luật tịnh hóa thái cổ, lập tức xuất hiện hàng vạn vết nứt chân chim xám xịt.


"A... A... Đan điền của ta! Linh hồn của ta!"


Trần Hải đột ngột buông mảnh kiếm vỡ, hai tay ôm chặt lấy đan điền, ngã quỵ xuống lôi đài gào thét thảm thiết đau đớn tột cùng. Tiếng gào thét của hắn không còn là tiếng gầm của một vị gia chủ Kim Đan kiêu ngạo, mà là tiếng khóc nghẹn đầy tuyệt vọng của một linh hồn đang bị chấn nát tận gốc.


*PHỤT!!!*


Trần Hải nôn ra một ngụm máu đen đặc chứa đầy đan độc của Huyết Linh Đan. Ngay sau đó, hạt Kim Đan trong đan điền hắn hoàn toàn vỡ vụn thành tro bụi xám xịt, tiêu tán sạch sẽ không còn một tia linh lực.


Nhục thân của Trần Hải dưới tác dụng của phản phệ tà dược và đan điền bị phế lập tức co rút kịch liệt. Làn da căng mịn của tu sĩ Kim Đan nhanh chóng nhăn nheo, khô héo như vỏ cây già. Mái tóc đen vuốt ngược lập tức chuyển sang màu trắng xóa thưa thớt. Chỉ trong vòng vài hơi thở ngắn ngủi, đệ nhất thế gia gia chủ kiêu ngạo của Giang Nam Thành đã biến thành một lão già phàm nhân già nua, tàn phế, nằm co quắp dưới đất rên rỉ yếu ớt trong vũng máu đen.


Diệp Trần chầm chậm hạ Trấn Hồn Sáo xương xuống khỏi môi.


Cánh tay phải của hắn, quấn chặt lớp băng gạc đen dưới tà áo sơ mi, đang khẽ run lên nhẹ. Cơn đau buốt lạnh lẽo thấu xương tủy tỏa ra từ vết nứt hóa thạch đã lan rộng thêm một thốn nhục thân, khiến hắn mất đi cảm giác tạm thời ở bả vai phải. Diệp Trần khẽ thở dài một tiếng cô độc trong lòng, nhưng gương mặt thanh tú vẫn thản nhiên như nước hồ thu.


Hắn liếc nhìn Trần Hải đang nằm co quắp dưới đất, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy áp thái cổ tối cao vang vọng khắp sảnh tiệc: "Quy tắc thái cổ: Kẻ dùng tà thuật hại phàm nhân, đan điền chấn vỡ, linh hồn sám hối vĩnh viễn. Trần gia các ngươi... hôm nay chính thức sụp đổ."


Toàn bộ sảnh tiệc Biệt Thự Vân Đỉnh rơi vào sự im lặng chết chóc vĩnh cửu.


Hàng trăm tu sĩ thế gia, các gia chủ lớn, thậm chí cả Tần Nhược Hi và Lục Hồng Trần đều đứng bất động như những pho tượng đá. Thế giới quan tu chân của họ hoàn toàn sụp đổ trong nháy mắt này.


Một vị gia chủ Kim Đan Kỳ sơ kỳ, dùng tà đan bộc phát tu vi áp sát Kim Đan trung kỳ... lại bị một thiếu niên mặc áo sơ mi vải thô trắng, dùng một cây sáo xương thổi lên một khúc nhạc chấn vỡ đan điền trong vòng một nốt nhạc!


Không có pháp lực bộc phát, không có thần thông hủy diệt nhục thân bên ngoài, nhưng lại chấn nát hoàn toàn đan điền và tà oán bên trong. Đây là sức mạnh thần thức tối cao vượt qua mọi quy luật tu luyện hiện đại!


"Vô... Vô Danh Thần Nhân..." Một tu sĩ lão giả run rẩy thốt lên đầy kính sợ, quỳ sụp xuống đất sùng bái hướng về phía lôi đài.


Ngay sau đó, hàng chục, rồi hàng trăm tu sĩ thế gia Giang Nam đều hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôn dung của thiếu niên mặc áo sơ mi trắng sờn vai trên lôi đài. Uy tín vạn năm của Trần gia Giang Nam sụp đổ hoàn toàn dưới chân Diệp Trần.


Thế nhưng, Diệp Trần không hề quan tâm đến danh tiếng hay sự sùng bái giả dối của đám người này. Hắn khẽ quay đầu nhìn Lâm Thư Dao, chầm chậm nói: "Thư Dao, thu hồi kiếm gãy, chúng ta quay về tiệm trà."


"Đồ nhi tuân mệnh!" Lâm Thư Dao cung kính cúi đầu, hai tay bưng kiếm gãy rỉ sét đi sau lưng sư phụ.


Đúng lúc nhóm Diệp Trần chuẩn bị bước xuống lôi đài để rời đi, một luồng biến động năng lượng cực kỳ lạnh buốt và âm u bỗng nhiên từ chân trời xa xôi truyền đến.


*Ầm ầm ầm...*


Bầu trời đêm phía trên Biệt Thự Vân Đỉnh đột ngột ngưng tụ một quầng mây màu tím đen rộng hàng vạn trượng. Luồng mây tím đen rít gào, tỏa ra hơi thở lạnh buốt thấu xương tủy và oán khí tà môn cực kỳ đậm đặc, khóa chặt lấy toàn bộ khu vực núi Vân Đỉnh.


Diệp Trần khẽ dừng bước chân, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ chợt híp lại, ngước nhìn bầu trời đêm rực sáng u quang tím đen.


Dưới tầm nhìn thần thức, hắn nhìn thấy rõ ràng một bóng người mặc áo bào xám tro rộng thùng thình đang cưỡi gió lướt đi giữa tầng mây tím đen hướng thẳng về phía biệt thự – đó chính là Chưởng sự Quy Nguyên Hội Phân Đường Giang Nam, Tào Lĩnh.


Khí tức thái cổ rò rỉ từ sáo xương Trấn Hồn Sáo xương trong trận chiến vừa rồi đã đánh động trực tiếp đến tà tu mạnh nhất Giang Nam này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!