Chén Trà Tẩy Tủy, Bí Mật Trong Ấm
Cơn mưa giông bão ngoài kia vẫn không hề có dấu hiệu hạ nhiệt, từng dòng nước xối xả dội xuống những mái ngói xám xịt của Phố Cổ Thập Nhị, tạo nên những âm thanh lộp độp liên hồi kéo dài suốt đêm. Giữa màn đêm u tối của khu ổ chuột Giang Nam Thành, Tiệm Trà Cá Mặn giống như một chiếc thuyền độc mộc neo đậu giữa dòng nước dữ, lặng lẽ và biệt lập. Không khí bên ngoài lạnh buốt thấu xương, nhưng bên trong hậu viện tiệm trà lại phảng phất một làn hơi ấm dịu nhẹ, mang theo mùi thơm mộc mạc của gỗ thông mục và hương thảo dược thanh mát.
Trên chiếc giường tre nhỏ kê sát bậu cửa sổ, mi mắt của Lâm Thư Dao khẽ động đậy. Một cơn đau nhức nhối từ tận sâu trong xương tủy đột ngột truyền đến khiến nàng khẽ rên rỉ một tiếng, đôi gò má tái nhợt khẽ nhăn lại. Nàng chầm chậm mở mắt, đập vào mắt là ánh sáng vàng vọt, ấm áp của chiếc đèn dầu cũ kỹ đặt trên chiếc bàn gốm mẻ cạnh giường.
Lâm Thư Dao thẫn thờ nhìn lên trần nhà bằng gỗ mục. Nàng vẫn chưa chết sao? Ký ức cuối cùng của nàng dừng lại ở Lâm Gia Phế Tích, dưới cơn mưa tầm tã, khi lòng bàn tay Độc Huyết Chưởng của đại trưởng lão Trần Bá chuẩn bị quật xuống ngực nàng. Lúc đó, thanh kiếm gãy rỉ sét của tổ tiên bỗng nhiên rực sáng, rồi một bóng người mặc áo sơ mi trắng lướt qua màn mưa bế nàng đi.
Nghĩ đến đây, Lâm Thư Dao giật mình cố gắng ngồi dậy. Thế nhưng, cơn đau từ đan điền rách nát lập tức dội ngược lên đại não khiến nàng lảo đảo. Nàng cúi đầu nhìn xuống nhục thân của mình, kinh ngạc phát hiện những vết thương chém rách da thịt, những vết bỏng hỏa độc tàn bạo do thuộc hạ Trần gia gây ra đều đã khép miệng một cách thần kỳ. Làn da non mịn màng đã bắt đầu liền da, chỉ còn lại những vệt máu khô sẫm màu chưa kịp lau sạch.
"Tỉnh rồi sao? Đừng cử động mạnh, đan điền của ngươi tuy đã được giữ lại, nhưng kinh mạch vẫn đang bị ma độc ăn mòn."
Một giọng nói bình thản, có phần lười biếng vang lên từ góc phòng. Lâm Thư Dao giật mình quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên thanh tú tầm mười tám tuổi đang ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre sờn cũ. Hắn khoác trên mình chiếc áo sơ mi vải thô trắng giản dị sờn vai, mái tóc đen tự nhiên buộc hờ bằng sợi dây gai dệt từ cỏ dại. Tay phải của hắn quấn một dải băng gạc đen dày đặc, khẽ nâng một chiếc ấm trà đất nung rạn nứt đầy những vết chân chim xám xịt.
Lâm Thư Dao nhìn thiếu niên trước mắt, trong lòng dâng lên một nỗi cảnh giác bẩm sinh của kẻ đã trải qua thảm cảnh diệt môn: "Ngươi... ngươi là ai? Đây là đâu? Tại sao ta lại ở đây?"
Diệp Trần không vội trả lời. Hắn khẽ rót một dòng nước sôi từ ấm trà đất nung vào chiếc chén gốm mẻ. Lạ kỳ thay, dòng nước sôi ấy khi vừa chạm vào lòng chén liền chuyển hóa thành một màu xanh lục thanh khiết, tỏa ra một làn sương mù mờ ảo mang theo mùi thơm dịu mát của lá trà hoang dã.
"Đây là Tiệm Trà Cá Mặn, nằm ở Phố Cổ Thập Nhị." Diệp Trần thản nhiên bưng chén trà bước đến cạnh giường tre, đặt nhẹ xuống chiếc bàn gốm. "Ta là ông chủ tiệm trà này. Còn thanh kiếm gãy của ngươi, nó ở ngay bên cạnh."
Lâm Thư Dao nhìn theo hướng tay hắn, quả nhiên nhìn thấy thanh kiếm gãy rỉ sét của tổ tiên đang lặng lẽ cắm bên cạnh chân giường tre. Lớp rỉ sét đỏ quạnh vẫn bao phủ thân kiếm rách nát, hoàn toàn không có vẻ gì là một thần binh chém đứt cánh tay Trúc Cơ đỉnh phong vạn năm trước. Sự hiện diện của tàn kiếm khiến lòng nàng khẽ buông lỏng một chút, nhưng sự hoài nghi đối với thiếu niên này vẫn không hề giảm bớt.
"Là ngươi... đã cứu ta từ phế tích?" Lâm Thư Dao ngước đôi mắt sáng lạnh lùng nhìn Diệp Trần. "Kinh mạch của ta đã bị Trần gia phế bỏ, đan điền cũng rách nát do trúng ma độc. Ngươi chỉ là một phàm nhân không có linh căn, làm sao có thể đưa ta thoát khỏi tay đại trưởng lão Trần Bá?"
Diệp Trần khẽ mỉm cười, nụ cười của hắn mang theo sự tĩnh lặng vượt qua tuổi tác, giống như một hồ nước thu không một gợn sóng: "Ta quả thực không có linh căn, cũng không có tu vi hiện đại của các ngươi. Nhưng ở Phố Cổ này, Trần gia muốn giăng tay che trời cũng không dễ dàng như vậy. Uống chén trà này đi, nó có thể giúp ngươi giữ mạng."
Lâm Thư Dao cúi đầu nhìn chén trà màu xanh lục tỏa sương mù nhạt. Nàng vốn là thiên kiêu kiếm đạo, tuy kinh mạch đã phế nhưng nhãn quang vẫn còn. Nàng nhạy cảm nhận ra luồng sương mù bốc lên từ chén trà này chứa đựng một tia sinh mệnh lực nguyên thủy vô cùng thuần khiết, hoàn toàn khác biệt với những đan dược nén đầy tạp chất công nghệ của giới tu chân hiện đại.
"Trà Ngộ Đạo hạ phẩm..."
Một tiếng thì thầm nhỏ nhẹ, chỉ có Diệp Trần mới nghe thấy, vang lên từ vòi chiếc ấm trà đất nung rạn nứt đặt trên bàn. Đó là giọng nói của Thái Huyền Tử, tàn hồn trận pháp sư viễn cổ đang ẩn cư bên trong ấm trà. "Lão Diệp, ngươi thật là hào phóng nha. Lá trà này được hái từ cây trà thái cổ cuối cùng trong thức hải của ngươi, tuy chỉ là phẩm cấp hạ đẳng do nhục thân hiện tại hạn chế, nhưng đối với một phàm nhân phế mạch như nàng, đây chính là thần dược cải tử hoàn sinh. Ngươi thật sự muốn dùng nó để cứu hậu duệ của Lâm Hoài An sao?"
Diệp Trần không thèm đáp lại Thái Huyền Tử trong thần thức. Hắn chỉ nhìn Lâm Thư Dao, ra hiệu cho nàng uống trà.
Lâm Thư Dao cắn chặt môi, trong lòng nàng lúc này chỉ có thù hận ngập trời với Trần gia và nỗi lo lắng khôn nguôi về người cha Lâm Chấn Hải cùng em trai Lâm Vân Phong đang mất tích. Nàng biết, nếu nàng chết ở đây, Lâm gia sẽ thực sự tuyệt diệt. Thà tin tưởng một lần, còn hơn là nằm chờ chết làm một phế nhân.
Nàng run rẩy bưng chén gốm mẻ lên, áp khóe môi tái nhợt vào vành chén và uống cạn dòng nước trà xanh lục.
"Oanh!"
Ngay khi dòng nước trà vừa trôi xuống cổ họng, Lâm Thư Dao trợn tròn mắt, toàn thân run lên bần bật. Một luồng nhiệt lượng cuồng bạo nhưng vô cùng thanh khiết từ dạ dày bộc phát, hóa thành hàng vạn sợi tơ năng lượng màu xanh lục, điên cuồng lao vào hệ thống kinh mạch rách nát của nàng.
"A!"
Lâm Thư Dao đau đớn hét lên một tiếng nhỏ, hai tay nắm chặt lấy ga trải giường tre đến mức móng tay bật máu. Cơn đau này còn tàn bạo hơn cả lúc nàng bị Trần Bá dùng Độc Huyết Chưởng phế bỏ linh căn. Từng thớ thịt, từng sợi kinh mạch bị ma độc ăn mòn đen kịt của nàng đang bị luồng nhiệt lượng xanh lục kia cưỡng ép tẩy tủy, gột rửa và tái tạo lại từ đầu.
"Lão Diệp, nha đầu này ý chí thật kiên cường." Thái Huyền Tử trong ấm trà khẽ tặc lưỡi cảm thán. "Quá trình tẩy tủy bằng Trà Ngộ Đạo đau đớn thấu xương tủy, tu sĩ bình thường còn chưa chắc chịu nổi, vậy mà nàng lại không hề ngất đi. Quả nhiên là mang trong mình huyết mạch Kiếm Thị năm xưa."
Diệp Trần thản nhiên đứng nhìn, đôi mắt u quang tinh thần đồ khẽ đảo qua nhục thân của nàng. Hắn nhìn thấy luồng độc tố màu đen xám của Độc Huyết Chưởng tích tụ trong kinh mạch của nàng đang bị sinh mệnh lực của trà ngộ đạo dồn ép, tụ lại thành một khối hắc khí tanh hôi ở lồng ngực.
"Nôn ra." Diệp Trần lạnh lùng quát nhẹ một tiếng.
Lâm Thư Dao lồng ngực thắt chặt, nàng nghiêng người về phía cạnh giường, há miệng nôn ra một ngụm máu đen đặc, tanh hôi nồng nặc. Ngụm máu đen vừa rơi xuống đất liền xèo xèo bốc lên một làn khói độc màu xám tro, ăn mòn một mảng nhỏ trên nền đất gạch của tiệm trà.
Sau khi nôn ra ngụm máu độc này, Lâm Thư Dao thở dốc dồn dập, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm mái tóc đuôi ngựa. Thế nhưng, cảm giác nóng rát, thối rữa trong lồng ngực nàng đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một luồng khí tức thanh mát, dễ chịu lưu chuyển khắp tứ chi bách hài. Kinh mạch bị phế của nàng tuy chưa khôi phục hoàn toàn tu vi, nhưng đã thông suốt trở lại, dẻo dai và rộng mở hơn trước gấp bội.
Kinh ngạc hơn cả, Lâm Thư Dao cảm nhận được sâu trong tủy xương của mình—nơi ẩn giấu Thái Cổ Kiếm Cốt bẩm sinh—đang khẽ run lên bần bật. Luồng kiếm cốt vốn bị phong tỏa do ma độc nay như được đánh thức, phát ra những tiếng kiếm鸣 vô hình cộng hưởng với thanh kiếm gãy rỉ sét cắm cạnh giường tre.
Nàng ngơ ngác nhìn Diệp Trần, giọng nói run rẩy vì chấn động: "Kinh mạch của ta... độc tố đã bị tịnh hóa hoàn toàn? Chén trà này... rốt cuộc là thần dược gì? Ngươi làm sao lại có thứ bảo vật nghịch thiên bực này?"
Diệp Trần chậm rãi thu lại chén gốm mẻ, thần thái vẫn ung dung tự tại như một kẻ đứng ngoài thế sự: "Chỉ là một chén trà nhạt giúp thanh nhiệt giải độc mà thôi. Đan điền của ngươi tuy đã được tịnh hóa, nhưng đạo cơ vẫn chưa hoàn toàn phục hồi. Muốn khôi phục tu vi kiếm đạo, ngươi cần phải tự mình đánh thức kiếm cốt thiên sinh."
Lâm Thư Dao cắn môi, nàng bước xuống giường, quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Trần, dập đầu ba cái thật mạnh lên nền gạch: "Lâm Thư Dao mạng sống này do tiên sinh cứu giúp, độc tố do tiên sinh tịnh hóa. Mối thù diệt môn của Lâm gia sâu tựa biển khơi, cầu xin tiên sinh thu nhận ta làm đệ tử, truyền thụ cho ta kiếm pháp để tự tay giết sạch lũ tà tu Trần gia!"
Diệp Trần nhìn thiếu nữ quật cường quỳ dưới chân mình, trong lòng hắn khẽ thở dài một tiếng. Dung mạo của nàng, ánh mắt kiên nghị thà chết không lùi bước của nàng, thật sự quá giống với Diệp Vô Song—nữ nhi nuôi đã hy sinh vạn năm trước để phong ấn Tinh Không Chúa Tể. Đó là nỗi đau vĩnh hằng găm sâu vào linh hồn bị xé rách của hắn qua hàng tỷ năm ngủ đông.
"Đứng lên đi." Diệp Trần khẽ vung ống tay áo vải thô trắng, một luồng kình lực nhu hòa vô hình lập tức nâng cơ thể Lâm Thư Dao đứng dậy. "Ta không nhận đệ tử bừa bãi. Nhưng lời hứa vạn năm của ta với tổ tiên Lâm gia các ngươi vẫn còn hiệu lực. Từ hôm nay, ngươi tạm thời ở lại Tiệm Trà Cá Mặn làm phục vụ bàn, pha trà dọn dẹp. Khi nào ngươi tự mình ngộ ra kiếm ý từ cành cây khô, ta sẽ dạy ngươi kiếm pháp thực sự."
Lâm Thư Dao trong lòng chấn động, tuy chưa được chính thức nhận làm đệ tử, nhưng lời hứa bảo hộ của Diệp Trần đã là chỗ dựa tinh thần duy nhất của nàng lúc này. Nàng tôn kính cúi đầu: "Thư Dao tuân mệnh tiên sinh."
"Lão Diệp, ngươi lại mềm lòng rồi." Thái Huyền Tử khẽ cười hắc hắc trong ấm trà đất nung. "Nha đầu này kiếm cốt thiên sinh cực kỳ mạnh mẽ, nhưng muốn dùng cành cây khô ngộ ra Thái Cổ Kiếm Ý vô hình mà không cần linh khí hiện đại bồi đắp, độ khó quả thực là mò kim đáy bể nha. Ngươi thật biết cách làm khó hậu bối."
Diệp Trần khẽ liếc nhìn chiếc ấm trà đất nung rạn nứt, truyền âm lạnh nhạt: "Nếu nàng không có ngộ tính này, huyết mạch Kiếm Thị dù có khôi phục cũng chỉ làm mồi nhử cho ngụy thần thượng giới bòn rút mà thôi. Muốn phạt thiên, trước hết phải tự mình đập tan quy tắc."
***
Cùng lúc đó, bên ngoài Tiệm Trà Cá Mặn, màn đêm mưa giông bão càng lúc càng trở nên âm u, quỷ dị.
Tại một góc tối của Phố Cổ Thập Nhị, cách tiệm trà khoảng trăm mét, hai bóng đen mặc áo khoác chống thấm nước màu đen sậm đang lặng lẽ ẩn nấp dưới bóng râm của một bức tường đổ nát. Trên tay một tên đang cầm một thiết bị điện tử hình tròn lấp lánh ánh sáng xanh lam nhạt—đây là thiết bị dò tìm linh lực công nghệ cao của Trần gia, chuyên dụng để thực hiện cấm thuật Thần Thức Dò Đường.
"Mẹ kiếp, thời tiết quỷ quái gì thế này, linh khí đô thị bị ô nhiễm nặng quá, thiết bị quét thần thức liên tục báo lỗi." Một tên mật thám Trần gia gầy gò khẽ rủa sả, tay liên tục điều chỉnh các nút bấm trên thiết bị.
"Bớt lải nhải đi." Tên còn lại có giọng nói khàn khàn, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng giám sát xung quanh. "Gia chủ Trần Hải đã ra lệnh nghiêm ngặt, đại trưởng lão Trần Bá bị một kiếm tiên bí ẩn chém đứt cánh tay độc tại phế tích, luồng kiếm khí đó chắc chắn đã đưa Lâm Thư Dao chạy trốn về khu vực Phố Cổ Thập Nhị này. Chúng ta phải tìm ra vị trí chính xác của tiệm trà hoặc động phủ ẩn tu của kẻ đó trước khi trời sáng."
"Yên tâm, thiết bị định vị thần thức này của ta có thể quét xuyên qua mọi trận pháp phòng ngự hiện đại dưới Trúc Cơ Kỳ. Chỉ cần tiệm trà kia có dao động linh lực của kiếm tiên ẩn thế, nó sẽ lập tức phát ra cảnh báo đỏ."
Tên mật thám gầy gò tự tin cười lạnh. Hắn nâng thiết bị lên, dẫn dắt một tia tiên lực từ đan điền vào lõi máy, kích hoạt Thần Thức Dò Đường cực hạn. Một luồng sóng quét thần thức vô hình, mỏng như màng nước, lập tức lan tỏa ra ngoài không gian, quét nhanh qua các ngôi nhà rách nát của phàm nhân nghèo khổ dọc theo con phố cổ.
Ngay khi luồng sóng quét thần thức vô hình ấy vừa chạm đến ranh giới mười mét xung quanh Tiệm Trà Cá Mặn—
"U u u..."
Trên chiếc bàn gốm mẻ bên trong tiệm trà, chiếc ấm trà đất nung rạn nứt bỗng nhiên phát ra một tiếng ngân rung cực kỳ nhỏ nhẹ. Các vết chân chim rạn nứt xám xịt trên thân ấm khẽ rực lên một tia sáng xám tro mờ nhạt.
Trận pháp thái cổ ẩn giấu dưới đáy giếng nước cổ tiệm trà, kết hợp với cấm chế của ấm trà đất nung, lập tức được kích hoạt một cách tự động và thụ động. Luồng sóng quét thần thức hiện đại của mật thám Trần gia khi vừa chạm vào ranh giới tiệm trà liền bị kết giới vô hình của ấm trà hút ngược vào trong, đồng hóa hoàn toàn thành một luồng linh khí nhạt vô hại, tan biến vào hư không không để lại một chút dấu vết.
"Hử? Thiết bị định vị sao lại tắt ngóm thế này?" Tên mật thám gầy gò kinh ngạc nhìn màn hình điện tử bỗng chốc tối đen, các mạch năng lượng nén bên trong máy bốc lên một làn khói khét lẹt. "Không thể nào! Thiết bị của ta bị phản phệ rồi! Toàn bộ linh lực nén bên trong lõi máy đã bị hút cạn sạch!"
"Cái gì?!" Tên mật thám mắt ưng giật mình, sắc mặt lập tức biến đổi. "Ngươi có kích hoạt bùa chú định vị chưa?"
"Để ta thử dùng Vạn Lý Định Vị Phù!"
Tên mật thám gầy gò vội vàng rút từ trong người ra một lá bùa màu vàng thêu chỉ đỏ hiện đại. Hắn niệm chú, định vứt lá bùa về phía con hẻm dẫn vào tiệm trà. Thế nhưng, lá bùa vừa rời khỏi đầu ngón tay hắn, chưa kịp bay được ba mét thì bỗng nhiên tự bốc cháy thành một ngọn lửa xám tro rụi tàn, hóa thành tro bụi đen ngòm rơi rụng xuống vũng nước mưa lạnh buốt.
"Không ổn! Nơi này có cấm chế thái cổ cực mạnh! Thiết bị định vị và bùa chú đều bị triệt tiêu hoàn toàn!" Tên mật thám mắt ưng rùng mình, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Lão là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 9, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lập tức nhận ra con hẻm tối tăm trước mặt giống như một cái miệng khổng lồ của một vực sâu vô tận đang chờ đợi nuốt chửng bọn họ.
Chưa đợi bọn chúng kịp đưa ra quyết định tháo chạy—
"Gừ..."
Một tiếng gầm gừ trầm thấp, khàn khục bỗng nhiên vang lên từ trong góc tối tăm của con hẻm cổ.
Hai tên mật thám Trần gia giật bắn người, đồng loạt quay đầu nhìn lại. Từ trong bóng tối dày đặc của màn mưa xối xả, một bóng đen to lớn đang chầm chậm bước ra. Đó là một chú chó đen hoang to lớn, lông xơ xác rách nát, tai phải bị rách một góc—Lão Hắc, chú chó hoang canh cửa của Tiệm Trà Cá Mặn.
Thế nhưng lúc này, diện mạo của Lão Hắc hoàn toàn khác biệt với vẻ lầm lì, lười biếng ngày thường gặm linh thạch vụn cạnh bậu cửa. Đôi mắt của chú chó đen bỗng chốc rực sáng lên hai luồng u quang màu crimson đỏ ngầu đầy sát khí, tỏa ra một luồng uy áp huyết mạch vô cùng tàn bạo và cổ xưa—huyết mạch của Thiên Cẩu viễn cổ thời thái cổ.
"Đây... đây là linh thú gì bực này?!" Tên mật thám mắt ưng trợn tròn mắt, toàn thân đông cứng không thể cử động. Lão cảm giác luồng uy áp từ chú chó đen trước mặt giống như một vị ma vương khổng lồ từ địa ngục bước ra, đè bẹp hoàn toàn đạo tâm và thần thức của lão.
Trong đại não của hai tên mật thám lập tức hiện lên một ảo giác kinh hoàng: Một con cự thú khổng lồ màu đen che khuất cả bầu trời Giang Nam Thành, há cái miệng rộng vô biên chứa đầy răng nanh sắc nhọn, chuẩn bị thôn phệ cả linh hồn lẫn nhục thân của bọn chúng vào hư vô.
"Thiên Cẩu... Thôn Phệ..."
Tên mật thám gầy gò hét lên một tiếng thất thanh, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ dưới uy áp huyết mạch tàn bạo. Hắn đánh rơi cả thiết bị định vị tàn phế xuống đất bùn, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu, hoảng loạn quay đầu điên cuồng tháo chạy khỏi Phố Cổ Thập Nhị giống như kẻ điên trốn chạy khỏi tử thần.
Tên mật thám mắt ưng cũng không khá hơn, lão phun ra một ngụm máu tươi do thần thức bị trấn áp rạn nứt, lảo đảo ôm ngực chạy trốn trối chết trong cơn mưa tầm tã, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Lão Hắc đứng im giữa màn mưa nhìn theo bóng dáng hai kẻ tháo chạy hèn nhát, đôi mắt u quang màu crimson đỏ ngầu chầm chậm thu liễm lại, trở lại vẻ lầm lì, xơ xác của một chú chó hoang đô thị. Chú khẽ cúi đầu, dùng mõm hất chiếc thiết bị định vị tàn phế của Trần gia xuống rãnh nước ngầm sâu hoắm bên lề đường cổ, rồi chầm chậm quay người bước trở lại góc tối canh giữ tiệm trà.
***
Bên trong Tiệm Trà Cá Mặn, Diệp Trần vẫn ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre, khẽ nhấp một ngụm Trà Ngộ Đạo ấm áp. Khóe môi hắn khẽ cong lên một vệt độ cong nhàn nhạt.
"Lão Hắc thật là không biết nhẹ tay nha." Thái Huyền Tử cười hắc hắc trêu chọc. "Luồng uy áp Thiên Cẩu huyết mạch kia tuy chỉ bộc phát một phần vạn, nhưng cũng đủ để chấn vỡ thần thức của tu sĩ Luyện Khí Kỳ hiện đại rồi. Hai tên mật thám kia e rằng nửa đời còn lại chỉ có thể sống kiếp điên khùng vì tâm ma hoành hành."
Diệp Trần đặt chén trà xuống bàn, đôi mắt u quang tinh thần đồ chầm chậm nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn mưa dày đặc hướng thẳng về phía trung tâm Giang Nam Thành—nơi những tòa tháp tụ linh khổng lồ của các thế gia đang rực sáng ánh đèn neon pháp trận.
"Trần gia..." Diệp Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự lạnh lùng xa xăm vượt qua thời không vạn năm. "Chúng không chỉ bòn rút thọ nguyên phàm nhân, mà còn đang dùng Trận Pháp Tụ Linh Công Nghệ để cưỡng ép bòn rút địa mạch nguyên thạch dưới lòng đất thành phố. Linh mạch đô thị của Giang Nam... đang bị ăn mòn rách nát rồi."
Lâm Thư Dao đứng bên cạnh bậu cửa, chứng kiến toàn bộ sự tĩnh lặng và thần bí của Diệp Trần, trong lòng nàng dâng lên một sự kính sợ vô biên. Nàng khẽ siết chặt thanh kiếm gãy rỉ sét trong tay, cảm nhận được luồng kiếm cốt trong người đang không ngừng cộng hưởng, khao khát được rèn luyện để tự tay phục hận.
Nàng hiểu rõ, con đường phía trước đầy rẫy sóng gió và máu tanh, nhưng dưới sự dẫn dắt của vị tổ sư ẩn dật này, Lâm gia tàn tộc nhất định sẽ đòi lại tôn nghiêm bị giẫm đạp vạn năm qua.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!