Kiếm Chém Lam Điệp, Thiên Kiêu Sụp Đổ
Sương mù ban mai lãng đãng bao phủ đỉnh núi Vân Đỉnh, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng cao lộng gió. Thế nhưng, bên trong đại sảnh rộng lớn của Biệt Thự Vân Đỉnh, bầu không khí lại nóng bỏng và ngột ngạt đến mức cực hạn. Hàng trăm tu sĩ thế gia Giang Nam nín thở dõi theo bóng dáng mảnh mai của Lâm Thư Dao đang chầm chậm bước lên những bậc thềm đá cẩm thạch dẫn lên lôi đài trung tâm.
Trên lôi đài, Trần Thiên Hựu đứng ngạo nghễ, thanh kiếm lôi quang cao cấp trong tay hắn không ngừng phun trào những tia sét màu xanh tím quỷ dị. Tiếng sấm rít gào khe khẽ như tiếng rắn độc thè lưỡi, tỏa ra một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ cuồng bạo. Hắn nhìn Lâm Thư Dao bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn: "Một con tiện tỳ phế mạch mang chút tà thuật kiếm đạo lạ, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa phàm nhân và thiên kiêu thực sự!"
Dưới lôi đài, Lục Hồng Trần khẽ nhíu mày, tay phải hắn đã đặt sẵn trên chuôi cổ kiếm Thanh Phong sau lưng, sẵn sàng can thiệp nếu Trần Thiên Hựu hạ sát thủ. Ở phía trên cao, trên chiếc ngai bằng đá thạch anh tím rực sáng linh quang, Gia chủ Trần Hải ngồi bất động, đôi mắt híp lại đầy vẻ tàn độc, sát khí Kim Đan sơ kỳ âm thầm tập trung, khóa chặt mọi lối thoát của Lâm Thư Dao. Hắn không chỉ muốn phế bỏ Thư Dao, mà còn muốn thông qua trận chiến này để răn đe toàn bộ giới tu chân Giang Nam, khẳng định quyền lực độc tôn của Trần gia.
Lâm Thư Dao không hề đáp lời. Nàng dừng lại ở rìa lôi đài, hai tay ôm chặt thanh Kiếm gãy Lâm gia rỉ sét rách nát được bọc hở dưới lớp vải thô xám. Gương mặt nàng thanh tú, tĩnh lặng như nước hồ thu, nhưng sâu trong xương tủy, Thái Cổ Kiếm Cốt đang khẽ run lên từng đợt, cộng hưởng mạnh mẽ với linh khí xung quanh. Nàng nhớ lại lời chỉ dạy của sư phụ Diệp Trần tại tiệm trà: "Kiếm đạo thái cổ không tu linh lực hiện đại, mà tu ở ý chí và độ bền của xương tủy. Hãy dùng mắt thần thức để nhìn thấu mọi quy luật giả dối."
"Chết đi!"
Trần Thiên Hựu gầm lên một tiếng, không chịu nổi sự tĩnh lặng đáng sợ của Thư Dao. Hắn vung mạnh thanh kiếm lôi quang, thi triển Trần Gia Độc Lôi Quyền kết hợp với kiếm thế. Những luồng sét màu xanh tím lập tức hóa thành một mạng lưới lôi điện dày đặc, rít gào bủa vây khắp các góc lôi đài, lao thẳng về phía Thư Dao hòng xé rách nhục thân nàng thành trăm mảnh.
Cùng lúc đó, một tiếng động cơ gầm rú nặng nề vang lên từ góc lôi đài. Vương Tử Hiên – thiên tài của Vương gia – khẽ cười lạnh, điều khiển bộ cơ giáp chiến đấu Vương gia mang tên 'Lam Điệp' tiến thẳng lên sân đấu. Bộ cơ giáp khổng lồ bằng hợp kim titan cao hơn ba mét, toàn thân phủ một lớp linh quang màu xanh lam sẫm rực rỡ, mười viên Địa Mạch Nguyên Thạch hạ phẩm khảm trên ngực giáp rực sáng, cung cấp nguồn năng lượng khổng lồ.
"Lâm Thư Dao, để ta xem kiếm đạo truyền thống rách nát của ngươi làm sao cản nổi công nghệ tu chân hiện đại của Vương gia ta!" Vương Tử Hiên ngạo nghễ tuyên bố qua hệ thống khuếch âm của cơ giáp. Hắn kích hoạt hệ thống khóa mục tiêu, nòng pháo linh lực trên vai cơ giáp lập tức tích tụ năng lượng, bắn ra một luồng sáng xanh lam nén cực hạn – Pháo Linh Lực Cực Hạn, khóa chặt hoàn toàn mọi đường lui của Lâm Thư Dao.
Sát chiêu của hai đại thiên kiêu liên thủ tạo thành một thế gọng kìm hủy diệt. Luồng lôi điện tím đen và pháo sáng xanh lam xé rách không khí, áp lực năng lượng khổng lồ khiến mặt sàn lôi đài bằng đá cẩm thạch bắt đầu sụt lún, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Sức nóng và điện giật khiến tà áo đồng phục học sinh sờn cũ của Lâm Thư Dao bị sém đen nhẹ, một vài tia sét sượt qua làn da mịn màng của nàng, để lại những vết bỏng đỏ tấy.
Thế nhưng, Lâm Thư Dao vẫn đứng im nhắm mắt.
Trong thế giới tinh thần của nàng, mọi tiếng động cơ ồn ào của cơ giáp, mọi tiếng sấm rít gào của lôi kiếm đều biến mất. Nàng mở Thần Thức Nhãn Pháp – nhãn thuật mà sư phụ đã khai mở cho nàng. Dưới tầm nhìn thần thức, màng chắn năng lượng titan của cơ giáp Lam Điệp không còn là một khối bất hoại, mà hiện lên những đường tơ năng lượng đan xen chằng chịt, lộ ra một kẽ hở quy tắc năng lượng nhỏ bé nhưng chí mạng ngay tại lõi nguồn Địa Mạch Nguyên Thạch.
Thái Cổ Kiếm Cốt trong xương tủy nàng đột ngột rực sáng rực rỡ, phát ra ánh sáng vàng kim xuyên thấu nhục thân, rọi sáng từng đốt xương như một tác phẩm nghệ thuật của thần linh.
Lâm Thư Dao mở mắt, đôi mắt nàng lấp lánh u quang vàng kim lạnh lùng.
Nàng chầm chậm rút thanh Kiếm gãy Lâm gia ra khỏi vỏ bọc vải thô.
*KENG...*
Một tiếng kiếm鸣 trong trẻo, trầm hùng đột ngột vang lên, chấn động toàn bộ sảnh tiệc Biệt Thự Vân Đỉnh. Một luồng kiếm mang màu vàng kim rực rỡ bùng phát từ thân kiếm rỉ sét, hóa thành một quầng sáng bảo hộ khổng lồ, lập tức xua tan và hòa tan hoàn toàn mạng lưới lôi điện màu xanh tím của Trần Thiên Hựu như tuyết gặp ánh mặt trời.
Lâm Thư Dao vung kiếm, thi triển Thái Cổ Nhất Kiếm.
Chiêu kiếm cực kỳ đơn giản, không hề có bất kỳ hoa mỹ hay kỹ thuật phức tạp nào của giới tu tiên hiện đại. Nàng chỉ nhẹ nhàng chém ngang một nhát vào không trung hướng về phía cơ giáp Lam Điệp.
Một đường kiếm mang màu vàng kim mỏng manh như tờ giấy, lướt qua hư không không tiếng động, nhưng lại mang theo một ý chí phạt thiên cổ xưa, bỏ qua mọi quy luật vật lý và trận pháp phòng ngự hiện đại.
*XOẢNG!!!*
Đường kiếm mang vàng kim xuyên thấu qua luồng pháo sáng xanh lam, chém thẳng vào ngực cơ giáp Lam Điệp. Bộ giáp titan bất hoại có thể cản được đòn tấn công của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong lập tức bị cắt đôi như một tờ giấy mỏng. Mười viên Địa Mạch Nguyên Thạch hạ phẩm khảm trên ngực giáp bị chém nát hoàn toàn, kích hoạt phản phản phệ năng lượng cực lớn.
*BÙM!!!*
Bộ cơ giáp chiến đấu kiêu ngạo của Vương gia nổ tung thành hai nửa hoàn mỹ, những mảnh vỡ hợp kim bắn tung tóe khắp nơi. Vương Tử Hiên văng ra khỏi buồng lái, nhục thân đầy máu, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ trước sức mạnh kiếm ý thái cổ vô song.
Thế kiếm không hề dừng lại. Luồng dư chấn kiếm khí sắc bén rít gào lướt qua Trần Thiên Hựu. Hắn hoảng sợ tột cùng, cố gắng vung kiếm lôi quang lên đỡ, nhưng thanh kiếm lôi quang cao cấp lập tức rạn nứt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh ngọc vụn.
*PHỤT!!!*
Trần Thiên Hựu nôn ra một ngụm máu tươi lớn, dư chấn kiếm khí đi sâu vào kinh mạch, chấn nát hoàn toàn đan điền và đạo cơ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của hắn. Hắn ngã quỵ xuống lôi đài, hai tay ôm lấy đan điền trống rỗng, gào thét đau đớn thảm thiết khi toàn bộ tu vi bị phế bỏ vĩnh viễn.
Thanh kiếm gãy rỉ sét trong tay Lâm Thư Dao khẽ xuất hiện thêm vài vết nứt nhỏ loang lổ, và nàng phải chịu đựng phản lực kiếm ý cực lớn ăn mòn kinh mạch tay phải, tiêu hao đến 50% linh lực đan điền. Thế nhưng, nàng vẫn đứng thẳng lưng, mũi kiếm gãy chĩa thẳng xuống đất, tỏa ra uy nghiêm của một nữ kiếm tiên thái cổ thực sự.
Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào sự im lặng chết chóc. Hàng trăm tu sĩ thế gia trợn tròn mắt, thần trí đóng băng trước cảnh tượng không tưởng vừa diễn ra. Công nghệ tu chân hiện đại kiêu ngạo, thiên kiêu Trúc Cơ Kỳ... đều bị một thanh kiếm gãy chém nát trong một chiêu!
*ẦM!!!*
Chiếc ngai bằng đá thạch anh tím phía trên cao nổ tung thành trăm mảnh. Gia chủ Trần Hải điên cuồng bước xuống lôi đài, gương mặt vặn vẹo đầy tàn độc và phẫn nộ tột cùng, luồng sát khí Kim Đan sơ kỳ cuồng bạo bùng phát như núi lửa phun trào, khóa chặt lấy Lâm Thư Dao!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!