Vân Đỉnh Đại Hội, Bức Hôn Lâm Gia
Bình minh rực đỏ như máu rọi xuống những đỉnh núi nhấp nhô ngoại ô Giang Nam Thành, nhưng tại sườn núi Vân Đỉnh, một bầu không khí xa hoa đến ngột ngạt đã sớm bao phủ toàn bộ không gian. Biệt Thự Vân Đỉnh – tòa dinh thự lơ lửng giữa lưng chừng mây bằng một đại trận tụ linh khổng lồ – hôm nay rực rỡ hơn bao giờ hết. Những luồng linh khí hóa thành sương mù mỏng manh màu tím nhạt lượn lờ quanh các cột đá cẩm thạch chạm khắc rồng phượng. Từng đoàn xe sang trọng tích hợp trận pháp phòng ngự của các thế gia lớn nhỏ tấp nập nối đuôi nhau tiến vào cổng chính. Tu sĩ Giang Nam ăn mặc lộng lẫy, gấm vóc lụa là rực rỡ tiên quang, tiếng cười nói rộn rã vang lên nhưng lại ẩn chứa những luồng sóng ngầm đầy tính toán.
Hôm nay là ngày Trần gia – thế gia tu chân đứng đầu Giang Nam Thành – tổ chức đại hội liên minh thế gia. Nhưng ai nấy đều thừa hiểu, đây thực chất là một cái bẫy hồng môn yến nhằm triệt hạ Lâm gia tàn tộc, ép gả Lâm Thư Dao để đoạt lấy khế ước địa mạch cuối cùng, đồng thời thị uy sức mạnh độc quyền linh thạch của Trần gia trước toàn bộ giới tu tiên hiện đại.
Trong sảnh tiệc nguy nga rộng lớn, hàng trăm chiếc bàn ngọc bích đã được bày biện sẵn sàng. Gia chủ Trần Hải ngồi cao cao tại thượng trên chiếc ngai bằng đá thạch anh tím rực sáng linh quang. Gương mặt trung niên của hắn hung dữ, đôi mắt đầy vẻ tham lam tột độ không hề che giấu. Luồng uy áp Kim Đan sơ kỳ cuồng bạo tỏa ra từ cơ thể hắn như một cơn bão vô hình, đè nặng lên vai tất cả những tu sĩ có mặt trong sảnh tiệc, ép buộc họ phải cúi đầu thần phục.
Ở một góc khuất của sảnh tiệc, Tần Nhược Hi – thiên kiêu của Tần gia trung lập – lặng lẽ ngồi bên chiếc bàn ngọc, váy lụa trắng thanh khiết như tuyết không một vệt bụi. Nàng khẽ nâng chén linh rượu, ánh mắt lạnh lùng như băng sương quan sát đại cục, trong lòng thầm nghĩ: "Trần Hải hôm nay bộc phát uy áp mạnh mẽ như vậy, xem ra tu vi Kim Đan sơ kỳ của hắn đã hoàn toàn ổn định nhờ tà dược của Quy Nguyên Hội. Lâm gia tàn tộc hôm nay sợ rằng có đi không có về."
Đột nhiên, từ phía cửa chính của sảnh tiệc, tiếng bước chân giòn giã, đều đặn bỗng nhiên vang lên, phá vỡ bầu không khí ồn ào náo nhiệt.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía lối vào.
Xuất hiện trước sảnh tiệc lộng lẫy là một thiếu nữ thanh thuần mười tám tuổi. Lâm Thư Dao mặc bộ đồng phục học sinh Giang Nam sờn cũ, mái tóc đuôi ngựa buộc cao bằng một sợi dây vải thô giản dị, gương mặt thanh tú không chút phấn son nhưng đôi mắt sáng lạnh lùng kiên nghị đến đáng sợ. Nàng bước đi thẳng lưng, không một chút rụt rè hay sợ hãi, hai tay ôm chặt thanh Kiếm gãy Lâm gia rỉ sét rách nát được bọc hở dưới lớp vải thô xám.
Đi ngay bên cạnh nàng là Lục Hồng Trần. Chàng tán tu đại lão vẫn giữ phong thái lãng tử phong trần, khoác chiếc áo khoác bò hiện đại, miệng ngậm hờ một cọng cỏ khô, đôi mắt lười biếng quét qua đám đông nhưng bàn tay phải đã đặt sẵn trên chuôi cổ kiếm Thanh Phong sau lưng.
Sự xuất hiện của hai người lập tức dấy lên một làn sóng mỉa mai, khinh bỉ từ các đệ tử thế gia xung quanh.
"Ha ha, nhìn kìa! Đó chẳng phải là Lâm Thư Dao của Lâm gia tàn tộc sao? Đến một đại hội thế gia hoành tráng thế này mà vẫn mặc bộ đồng phục rách nát kia, đúng là phế vật nghèo khổ!"
"Lại còn mang theo một thanh kiếm gãy rỉ sét nữa chứ! Nàng ta nghĩ mình là kiếm tiên thái cổ chắc? Trần gia thiếu chủ chịu thu nhận nàng ta làm thiếp đã là đại ân đức rồi, vậy mà còn dám tỏ vẻ thanh cao!"
"Kẻ đi bên cạnh nàng ta là Lục Hồng Trần – tên tán tu kiêu ngạo kia sao? Hắn nghĩ mình có thể bảo vệ được một phế mạch trước mặt Trần Hải gia chủ ư? Thật là vô tri!"
Những lời sỉ nhục, chế giễu rào rào trút xuống như mưa bão, nhưng bước chân của Lâm Thư Dao vẫn không hề dừng lại một giây. Nàng thản nhiên bước qua những ánh mắt khinh bỉ, tiến thẳng vào trung tâm sảnh tiệc.
*Hừ!*
Một tiếng hừ lạnh như sấm sét đột ngột vang lên từ trên cao. Gia chủ Trần Hải nhíu mày, luồng uy áp Kim Đan sơ kỳ tàn bạo trên người hắn lập tức ngưng tụ thành một luồng sóng xung kích vô hình màu tím đen, rít gào lao thẳng về phía Lâm Thư Dao hòng ép nàng phải quỳ rạp xuống đất ngay tại thềm cửa.
Áp lực đột ngột khiến không khí xung quanh Lâm Thư Dao vỡ vụn, mặt sàn đá cẩm thạch xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ loang lổ. Thư Dao biến sắc, Thái Cổ Kiếm Cốt trong xương tủy nàng khẽ run lên dữ dội, phát ra ánh sáng vàng kim mờ nhạt dưới lớp da thịt để chống chọi lại sức ép khổng lồ.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Hồng Trần khẽ bước lên nửa bước, chắn trước mặt Thư Dao. Chàng vung tay phải, cổ kiếm Thanh Phong sau lưng khẽ động, một luồng kiếm khí Thanh Phong dịu nhẹ như gió xuân bùng phát, biến thành một màng chắn vô hình chặn đứng hoàn toàn luồng uy áp tím đen của Trần Hải.
*BÙM!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung sảnh tiệc, luồng gió mạnh thổi bay những tà áo lụa của các khách mời xung quanh, khiến các chén ngọc trên bàn rung lên bần bật. Lục Hồng Trần lùi lại nửa bước, gương mặt phong trần thoáng hiện vẻ nghiêm trọng, nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên nụ cười lười biếng:
"Trần gia chủ, hôm nay là đại hội liên minh thế gia, khách khứa bốn phương đều có mặt. Ngài dùng uy áp Kim Đan để bắt nạt một thiếu nữ mười tám tuổi, xem ra phong độ của đệ nhất thế gia Giang Nam cũng chỉ đến thế này mà thôi."
Trần Hải híp mắt nhìn Lục Hồng Trần, sát khí trong mắt lóe lên: "Lục Hồng Trần, ngươi chỉ là một tên tán tu Kim Đan sơ kỳ lẻ loi, dám xen vào việc riêng của Trần gia ta sao? Hôm nay lão phu nể mặt thương hội không chấp nhặt với ngươi, nhưng nếu ngươi còn dám cản trở đại sự, đừng trách lão phu vô tình!"
Hắn quay sang nhìn Lâm Thư Dao, giọng nói rít qua kẽ răng đầy vẻ uy nghiêm giả tạo: "Lâm Thư Dao, ngươi đã đến đây, nghĩa là đã thông suốt rồi đúng không? Mau dâng lên khế ước địa mạch còn lại của Lâm gia, và chuẩn bị bái đường thành thân với Thiên Hựu nhi tử của ta! Đây là lối thoát duy nhất để Lâm gia tàn tộc các ngươi tồn tại ở Giang Nam Thành này!"
Nói đoạn, Trần Hải vẫy tay ra hiệu. Trưởng lão Tạ Thiên Minh của Tạ gia – đồng minh kinh tế trung thành của Trần gia – lập tức bước ra khỏi bàn tiệc. Hắn diện bộ vest vest đen lịch lãm, đeo kính gọng vàng, phong thái doanh nhân thành đạt nhưng đôi mắt đầy vẻ nham hiểm, cười nhạt nói:
"Lâm tiểu thư, thức thời mới là trang tuấn kiệt. Hiện tại toàn bộ nguồn cung cấp dược liệu và linh thạch tu luyện tại Giang Nam đều do Trần gia và Tạ gia chúng ta độc quyền kiểm soát. Nếu ngươi từ chối khế ước này, Tạ gia ta lập tức phát động lệnh phong tỏa kinh tế toàn diện đối với Lâm gia phế tích. Đến lúc đó, đừng nói là tu luyện, ngay cả phàm nhân nghèo khổ dưới trướng Lâm gia các ngươi cũng sẽ không có nổi một viên linh thạch hạ phẩm để duy trì sinh kế!"
Lời đe dọa kinh tế tàn bạo của Tạ Thiên Minh khiến sảnh tiệc xôn xao. Đây chính là đòn đánh hiểm độc nhất của giới tu chân hiện đại: dùng sự độc quyền tài nguyên để bóp nghẹt ý chí phản kháng của kẻ yếu.
Thế nhưng, Lục Hồng Trần khẽ gảy nhẹ cọng cỏ khô trong miệng, tiến lên một bước, lạnh lùng cười lớn:
"Tạ Thiên Minh, ngươi bớt dùng cái giọng điệu độc quyền đó để hù dọa người khác đi. Ngươi nghĩ Tạ gia các ngươi thực sự kiểm soát được toàn bộ chợ đen Giang Nam sao? Ngươi có tin chỉ cần một câu nói của Lục Hồng Trần ta, Hội trưởng Giang Vạn Lý của Hội Thương Nhân lập tức đóng băng toàn bộ các chuyến hàng thảo dược xuất khẩu của Tạ gia ngươi ở cửa khẩu giới diện không?"
"Ngươi...!" Tạ Thiên Minh biến sắc, gương mặt nham hiểm thoáng hiện vẻ hoảng hốt. Hắn biết rõ mối quan hệ thân thiết giữa Lục Hồng Trần và Giang Vạn Lý. Nếu Hội Thương Nhân thực sự can thiệp, Tạ gia sẽ tổn thất hàng triệu linh thạch trong vòng một ngày.
Trần Hải đập mạnh tay xuống ngai đá, chấn vỡ một góc bàn ngọc bên cạnh, gầm lên: "Đủ rồi! Lục Hồng Trần, ngươi câm miệng cho ta! Lâm Thư Dao, hôm nay khế ước này ngươi ký cũng phải ký, không ký cũng phải ký!"
Hắn vung tay phóng ra một cuộn khế ước bằng da thú dát vàng lộng lẫy, lơ lửng bay đến trước mặt Lâm Thư Dao. Cuộn khế ước tỏa ra luồng tiên quang màu trắng sữa từ Hương Hỏa Thần Vị hạ cấp, mang theo áp lực linh hồn khổng lồ, ép buộc tinh thần của Thư Dao phải khuất phục để ký tên đóng dấu huyết thệ.
"Ký vào đây! Làm thiếp cho Thiên Hựu nhi tử của ta, dâng hiến địa mạch, Lâm gia các ngươi sẽ được Trần gia bảo hộ!" Trần Hải cười tàn độc, ngón tay hắn khẽ động, kích hoạt luồng áp lực linh hồn khóa chặt lấy thần trí của Thư Dao.
Lâm Thư Dao đứng đối diện với cuộn khế ước dát vàng đang tỏa ra tiên quang giả dối. Nàng nhìn thấy rất rõ những điều khoản bóc lột tàn bạo bên trong: Lâm gia phải bàn giao vĩnh viễn địa mạch, Lâm Thư Dao phải dâng hiến toàn bộ Kiếm Cốt thiên sinh cho Trần Thiên Hựu để làm chất dẫn thăng cấp tu vi, và trở thành nô lệ đức tin không có tự do.
Nỗi căm hận tột cùng bùng phát trong lòng nàng. Nàng nhớ đến cái chết oan uổng của mẹ Lâm Mộ Tuyết, nhớ đến người cha Lâm Chấn Hải đang sống dở chết dở bị giam cầm, nhớ đến em trai Vân Phong suýt bị phế bỏ hoàn toàn nhục thân.
"Bảo hộ?" Lâm Thư Dao khàn giọng thốt lên, giọng nói lạnh lùng xé rách bầu không khí ngột ngạt của sảnh tiệc. "Trần gia các ngươi đồ sát tộc nhân của ta, cướp đoạt linh mạch, đầu độc nguồn nước Phố Cổ, giờ đây còn muốn dùng tờ giấy lừa dối này để cướp đi tôn nghiêm cuối cùng của Lâm gia sao?"
Nàng ngước mắt nhìn thẳng vào Trần Hải, đôi mắt sáng lạnh lùng rực ngọn lửa căm hận vô biên:
"Lâm Thư Dao ta... thà gãy không cong!"
*Vút!*
Thái Cổ Kiếm Cốt trong xương tủy nàng đột ngột rực sáng rực rỡ, phát ra ánh sáng vàng kim xuyên thấu nhục thân. Lâm Thư Dao không hề rút kiếm gãy, nàng chỉ khẽ vẩy nhẹ ngón tay phải thon dài hướng về phía cuộn khế ước.
Một luồng Thái Cổ Kiếm Ý vô hình, mỏng manh như tơ nhện nhưng sắc bén vô song, đột ngột bùng phát từ đầu ngón tay nàng, xé rách không gian không tiếng động.
*RẮC... RẮC... RẮC...*
Cuộn khế ước bằng da thú dát vàng lộng lẫy đang lơ lửng giữa hư không bỗng nhiên khựng lại, rồi lập tức bị chia cắt thành hàng vạn mảnh vụn nhỏ như những hạt bụi vàng lấp lánh, lả tả rơi rụng xuống mặt sàn đá cẩm thạch trước sự kinh ngạc tột độ của toàn bộ khách mời trong sảnh tiệc.
*Xoảng... Xoảng... Xoảng...*
Tiếng các mảnh khế ước nát vụn rơi xuống đất giòn giã vang lên giữa sự im lặng chết chóc của toàn trường.
Lâm Thư Dao đã tự tay xé nát bản khế ước ép gả ngay trước mặt vạn người, chính thức tuyên chiến công khai với toàn bộ liên minh thế gia Giang Nam!
"Nàng... Nàng dám xé nát khế ước của Trần gia!"
"Trời đất ơi! Kiếm ý vô hình vừa rồi là gì thế kia? Nàng ta rõ ràng là một phế mạch, sao có thể phóng ra kiếm khí sắc bén đến vậy?!"
"Điên rồi! Lâm gia tàn tộc hôm nay thực sự muốn tự sát rồi!"
Các tu sĩ thế gia hoảng hốt bàn tán, đạo tâm rạn nứt nhẹ trước uy lực vô hình của kiếm ý thái cổ.
*RẦM!!!*
Gia chủ Trần Hải điên cuồng đập nát chiếc ngai đá thạch anh tím, đứng bật dậy, gương mặt vặn vẹo đầy tàn độc và phẫn nộ tột cùng. Luồng sát khí Kim Đan sơ kỳ cuồng bạo bùng phát dữ dội, khóa chặt lấy Lâm Thư Dao:
"Lâm Thư Dao! Ngươi dám xé khế ước của lão phu! Hôm nay lão phu sẽ lột da rút xương ngươi, tự tay đào lấy Kiếm Cốt của ngươi ngay tại sảnh tiệc này!"
"Trần gia chủ, bớt giận."
Một giọng nói ngạo nghễ, đầy vẻ tự phụ đột ngột vang lên từ phía sau ngai đá. Thiếu chủ Trần Thiên Hựu chầm chậm bước ra lôi đài lộng lẫy đặt giữa sảnh tiệc. Hắn diện bộ y phục tu sĩ hàng hiệu màu trắng thêu chỉ vàng sang trọng, gương mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ tàn nhẫn, kiêu ngạo.
Hắn khinh bỉ nhìn Lâm Thư Dao, rồi từ từ rút ra thanh kiếm lôi quang cao cấp đeo bên hông. Thanh kiếm rực sáng những luồng điện màu tím xanh rít gào, tỏa ra uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ mạnh mẽ do cưỡng ép thăng cấp bằng đan dược công nghệ.
Trần Thiên Hựu ngạo nghễ bước ra giữa lôi đài, chĩa mũi kiếm lôi quang rực điện thẳng vào mặt Lâm Thư Dao, lớn tiếng khiêu khích:
"Phụ thân, không cần ngài phải động thủ. Một con tiện tỳ phế mạch mang chút tà thuật kiếm đạo lạ này, cứ giao cho hài nhi. Hôm nay, trên lôi đài Vân Đỉnh này, ta sẽ quyết chiến sinh tử với ngươi, Lâm Thư Dao!"
Hắn cười tà ác, sấm sét trên kiếm rít gào xé rách màn sương mỏng:
"Ta sẽ tự tay chém đứt kinh mạch của ngươi, bẻ gãy thanh kiếm gãy rách nát kia, và phế bỏ Thái Cổ Kiếm Cốt của ngươi ngay tại chỗ để làm lễ vật bức hôn dâng lên Trần gia ta! Ngươi... có dám bước lên đây chịu chết không?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!