Thiên Địa Trấn Áp, Cổ Thành Trận Linh
Quầng lửa đỏ máu u ám ngoài ngoại ô rít gào bốc cao, xé rách màn đêm giông bão đang dần tan rã của Giang Nam Thành. Sương mù ma khí xám xịt từ lòng đất phun trào cuồn cuộn, nhuộm đỏ cả một góc trời phía đông bắc.
Diệp Trần khẽ phất tay áo, bóng dáng thanh tú lướt đi trong đêm tối như một cơn gió u linh không để lại bất kỳ dấu vết nào trên mặt đất sũng nước. Hắn khoác trên mình chiếc áo sơ mi vải thô trắng giản dị đã sờn vai, mái tóc đen buộc hờ bằng sợi dây gai bay múa nhẹ nhàng trước luồng gió rít gào mang theo mùi sulfur nồng nặc. Cánh tay phải của hắn, quấn chặt nhiều lớp băng gạc đen dày đặc đến tận bả vai phải, đặt tĩnh lặng sau lưng. Vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt bên dưới lớp vải đang điên cuồng tỏa ra luồng khí âm hàn thấu xương tủy, tạm thời làm tê liệt hoàn toàn cảm giác của nhục thân phàm trần này. Đây là cái giá tích lũy cực hạn mà hắn phải gánh chịu sau khi cưỡng ép dẫn lưu trận nhãn giếng cổ ở Phố Cổ Thập Nhị.
Bám sát sau lưng hắn là Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc. Lâm Thư Dao hai tay siết chặt thanh Kiếm gãy Lâm gia rỉ sét rách nát, Thái Cổ Kiếm Cốt trong xương tủy nàng đang phát ra ánh sáng vàng kim mờ nhạt xuyên thấu nhục thân, khẽ run lên từng đợt cộng hưởng dữ dội với địa mạch đang gào rú bên dưới. Đi bên cạnh nàng, Trần Tiểu Bắc lầm lỳ chịu đựng cơn đau buốt. Hai cánh tay của cậu thiếu niên mười bảy tuổi bị lôi điện chấn bỏng nặng sém đen rỉ máu từ trận chiến trước giờ đây đang được luồng khí nóng của ma văn đỏ rực quấn quanh rèn luyện nhục thân, tỏa ra một luồng nhiệt lượng âm ỉ đầy ngoan cường.
"Sư phụ, quầng lửa kia... chính là hướng Đền Thành Hoàng!" Lâm Thư Dao khàn giọng nói, đôi mắt sáng lạnh lùng kiên nghị ngước nhìn bầu trời rực đỏ phía trước. "Kiếm cốt của đồ nhi cảm nhận được một luồng năng lượng bạo tẩu vô cùng hỗn loạn, giống như địa mạch nơi đó đang bị ai đó dùng tà thuật cưỡng ép kích nổ."
"Là Vương Đạo Nhân." Trần Tiểu Bắc lầm lì thốt lên, ánh mắt sắc bén như sói hoang Phố Cổ. "Tên đạo sĩ thối nát cấu kết với Trần gia kia chuyên dùng cấm thuật lừa dối phàm nhân cúng dường linh thạch để tích lũy tài sản. Hắn xuất hiện ở đó vào lúc này, chắc chắn là nhận lệnh của Trần Hải để triệt hạ trận nhãn phụ, đẩy Giang Nam vào đường chết!"
Diệp Trần vẫn thong thả bước đi, thần thái nhạt nhẽo như nước hồ thu vạn năm không đổi. Hắn không hề ngước nhìn quầng lửa đỏ máu kia, chỉ nhạt giọng nói: "Kẻ dùng tà thuật cướp đoạt vận khí của chúng sinh sớm muộn cũng bị quy luật nhân quả mạt sát. Hôm nay, ta sẽ dạy cho các ngươi thế nào là quy tắc địa mạch thái cổ chân chính."
Khi ba thầy trò đặt chân lên đỉnh ngọn đồi ngoại ô nơi ngôi Đền Thành Hoàng tọa lạc, cảnh tượng hoang tàn hiện ra trước mắt khiến ai nấy đều phải nhíu mày. Ngôi đền cổ kính vạn năm trước không còn ai thờ phụng nay đã đổ nát hoàn toàn, những cột đá khổng lồ rêu phong sụp đổ loang lổ. Giữa khoảng sân rộng trước đền, một vết nứt địa hình khổng lồ rộng hơn mười mét đang rách toạc ra, để lộ ra luồng nham thạch linh lực màu đỏ rực sôi sục bên dưới. Đó chính là trận nhãn phụ của đại trận bảo hộ Giang Nam cổ đại, nay đã bị biến thành một núi lửa linh khí chuẩn bị phun trào.
Đứng ngay sát mép vực đá rực lửa là Vương Đạo Nhân. Lão già mặc đạo bào vàng thêu hình bát quái méo mó dị hợm, gương mặt giả nhân giả nghĩa nay đầy vẻ điên cuồng và tham lam tột độ. Tay phải lão cầm một thanh kiếm gỗ đào đen kịt bốc khói độc, tay trái liên tục rung chiếc chuông đồng cổ phát ra những tiếng kêu âm u, quỷ dị.
*Keng... Keng... Keng...*
"Ha ha ha! Địa mạch bạo tẩu! Linh khí hiến tế! Trần gia lão tổ thọ nguyên sắp cạn, chỉ cần kích nổ trận nhãn phụ này, toàn bộ Giang Nam Thành sẽ hóa thành tro bụi, hàng triệu phàm nhân sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho huyết đan thọ nguyên của lão tổ!" Vương Đạo Nhân cười điên cuồng, giọng nói khàn khàn rít gào giữa tiếng gió bão.
Lão liên tục vung kiếm gỗ đào vẽ nên những đường bùa chú màu đỏ sẫm lơ lửng giữa không trung, thi triển Vận Khí Cướp Đoạt Thuật để cưỡng ép cướp đoạt sinh khí và vận khí còn sót lại của vùng đất này, truyền thẳng vào trận nhãn phụ hòng đẩy nhanh tốc độ bùng nổ của núi lửa linh khí.
"Vương Đạo Nhân! Ngươi dám tàn sát hàng triệu phàm nhân vô tội sao?" Đội trưởng Lý Vân Long từ trong bóng tối của phế tích đền hoang lảo đảo bước ra, lồng ngực kịch liệt phập phồng. Linh lực đan điền của ông đã kiệt quệ sau khi cố gắng bảo vệ dân chúng di tản, nhưng ông vẫn kiên quyết đứng chặn trước lối vào trận nhãn.
"Hừ! Một lũ phàm nhân phế mạch không linh căn, sống trên đời này cũng chỉ là rác rưởi lãng phí linh khí đô thị! Được hiến tế cho Trần gia lão tổ là vinh hạnh của bọn chúng!" Vương Đạo Nhân sneer đầy khinh bỉ, vung tay phóng ra một đạo bùa chú tà khí đỏ sẫm nhắm thẳng vào ngực Lý Vân Long.
*Ầm!*
Đạo tà khí chưa kịp chạm vào Lý Vân Long bỗng nhiên khựng lại giữa hư không, rồi tan biến hoàn toàn như một làn khói mỏng trước ánh nắng ban mai.
Diệp Trần thong thả bước ra khỏi màn sương mù xám đen, tà áo thô trắng khẽ bay múa nhẹ nhàng. Gương mặt thanh tú của hắn không chút cảm xúc, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang nhạt nhẽo nhìn thẳng vào Vương Đạo Nhân.
"Ngươi... Ngươi là tên phế sài chủ tiệm trà nghèo khổ kia?" Vương Đạo Nhân kinh ngạc, rồi lập tức cười khẩy đầy ngạo nghễ. "Hóa ra kẻ đứng sau Lâm gia tàn tộc chính là ngươi! Trần Hải gia chủ quả thực quá nhát gan khi lo sợ một tên salted fish không có linh căn hiện đại như ngươi! Hôm nay, lão phu sẽ dùng tà trận này tiễn đưa tất cả các ngươi đi chầu tổ tiên!"
Lão già điên cuồng rung chuông đồng cổ, vung kiếm gỗ đào đen kịt kích hoạt toàn bộ tà trận cướp vận khí. Đất đá dưới chân sụt lún dữ dội, luồng nham thạch linh lực màu đỏ rực dưới vết nứt địa mạch gầm rú bốc cao hơn mười mét, chuẩn bị phun trào hủy diệt vạn vật.
Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc định lao lên trợ chiến, nhưng Diệp Trần khẽ giơ tay trái thon dài ngăn lại.
" Watch closely." Diệp Trần nhàn nhạt nói.
Hắn bước lên một bước, đứng đối diện với luồng nham thạch linh lực cuồng bạo và tà khí đỏ sẫm của Vương Đạo Nhân. Cánh tay phải hóa thạch quấn băng gạc đen vẫn đặt tĩnh lặng sau lưng, hắn chỉ khẽ nhấc ngón trỏ của bàn tay trái thon dài lên, hướng thẳng xuống mặt đất phế tích Đền Thành Hoàng.
*Thiên Địa Trấn Áp!*
Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay xuống hư không.
*OÀNG!!!*
Không có bất kỳ tiên quang rực rỡ nào bùng phát, không có tiếng sấm sét nổ vang thiên địa. Thế nhưng, ngay khi ngón tay của Diệp Trần gõ xuống, toàn bộ không gian xung quanh Đền Thành Hoàng bỗng nhiên rơi vào một sự im lặng tuyệt đối đến đáng sợ.
Một luồng uy áp vô hình, mang theo quy luật địa mạch thái cổ nguyên thủy tối cao, đột ngột giáng xuống từ chín tầng mây xanh, đè nặng lên toàn bộ khu vực ngọn đồi ngoại ô. Luồng nham thạch linh lực màu đỏ rực đang sôi sục gầm rú dưới vết nứt địa mạch bỗng nhiên khựng lại giữa chừng, rồi lập tức bị một bàn tay vô hình khổng lồ cưỡng ép đè nén xuống sâu dưới lòng đất thâm thuy thâm uyên.
*Xèo... Xèo... Xèo...*
Luồng tà khí đỏ sẫm bốc lên từ tà trận của Vương Đạo Nhân chạm vào luồng uy áp vô hình liền lập tức tiêu biến sạch sẽ, hóa thành những hạt bụi linh khí vô hại rơi rụng trên đất cát. Thanh kiếm gỗ đào đen kịt trên tay lão già bỗng nhiên xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt loang lổ, rồi vỡ vụn thành những hạt phấn mịn xám tro bay theo gió bão. Chiếc chuông đồng cổ cũng phát ra một tiếng *boong* trầm đục rạn nứt, nát vụn thành những mảnh đồng rỉ sét rơi lả tả.
"Cái... Cái gì?! Trận pháp của ta! Kiếm cướp vận của ta!" Vương Đạo Nhân trợn tròn hai mắt đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Lão không thể tin được trận pháp cấm kỵ mà lão dày công thiết lập lại bị phá hủy hoàn toàn chỉ bằng một cái gõ ngón tay nhẹ nhàng của một kẻ không có linh căn.
*Hự! BÙM!*
Sự sụp đổ đột ngột của tà trận cướp vận khí gây ra phản phệ cực kỳ tàn bạo dội ngược thẳng vào cơ thể Vương Đạo Nhân. Đan điền Luyện Khí Kỳ tầng 8 của lão phát ra một tiếng nổ trầm đục, kinh mạch toàn thân đứt gãy hoàn toàn. Lão già gào thét đau đớn, phun ra một ngụm máu đen lớn chứa đầy ma độc phản phệ, quỳ sụp xuống đất cát lầy lội, nhục thân run rẩy kịch liệt chờ chết.
"Trận pháp công nghệ hiện đại của các ngươi chỉ biết bòn rút bóp nghẹt địa mạch để tư lợi." Diệp Trần chầm chậm bước tới sát mép vết nứt địa mạch đã ổn định, giọng nói bình thản nhưng trầm hùng vang vọng khắp phế tích đền hoang. "Trước quy luật cân bằng tự nhiên thái cổ, mọi tà thuật cưỡng chế chỉ là trò hề vô tri."
Lý Vân Long chứng kiến cảnh tượng ấy, da đầu tê dại vì kinh hãi sâu sắc. Chỉ bằng một cái gõ ngón tay đã trấn áp hoàn toàn núi lửa linh khí bạo tẩu và phế bỏ một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong! Thần thông của vị tiền bối ẩn thế này quả thực đã vượt qua mọi giới hạn hiểu biết của giới tu chân hiện đại.
Ngay khi tà trận bị dập tắt hoàn toàn, từ sâu trong lòng vết nứt địa mạch đã ổn định bỗng nhiên bùng phát lên một luồng ánh sáng màu vàng kim vô cùng thanh khiết và dịu nhẹ. Luồng ánh sáng ấy ngưng tụ lại giữa không trung phế tích Đền Thành Hoàng, hóa thành hình bóng mờ ảo của một thiếu nữ xinh đẹp quấn quanh bởi những sợi xích năng lượng màu vàng kim rỉ sét đang siết chặt lấy cơ thể—đó chính là Trận Linh Cổ Thành, ý chí bảo hộ của đại trận Giang Nam cổ đại vạn năm trước.
Gương mặt Trận Linh đầy vẻ đau đớn và yếu ớt do bị các thế gia hiện đại dùng công nghệ cưỡng ép kiểm soát và khai thác địa mạch quá độ vạn năm qua. Thế nhưng, khi nhìn thấy bóng dáng Diệp Trần đứng bên miệng giếng cổ, đôi mắt mờ ảo của nàng bỗng nhiên rực sáng u quang, cơ thể run rẩy dữ dội vì xúc động và kính sợ sâu sắc.
Nàng nhận ra khí tức thái cổ nguyên thủy phát ra từ thần niệm của Diệp Trần—khí tức của vị Cổ Thần Sáng Thế tối cao đã tự tay thiết lập nên đại trận bảo hộ này vạn năm trước.
*Rắc... Rắc... BÙM!*
Những sợi xích năng lượng màu vàng kim rỉ sét đang trói buộc Trận Linh bỗng nhiên tự động đứt gãy và tan rã hoàn toàn dưới uy áp thần thức của Diệp Trần. Được giải thoát khỏi xiềng xích cưỡng chế, Trận Linh Cổ Thành tỏa ra vạn trượng tiên quang màu vàng kim ấm áp, dịu dàng bay xuống quỳ rạp dưới chân Diệp Trần, dập đầu cung kính bái lạy:
"Cổ Thành Trận Linh... bái kiến Thượng Tổ vạn tộc! Tạ ơn Thượng Tổ đã giải thoát cho tiểu linh khỏi xiềng xích bóc lột vạn năm!"
Từ cơ thể Trận Linh, một luồng sóng năng lượng màu vàng kim thanh khiết lan tỏa ra toàn bộ Giang Nam Thành trong vòng một giây, hoàn toàn dập tắt mọi dư chấn Động đất địa mạch Giang Nam còn sót lại. Nước sông Giang Nam đang sôi sục lập tức bình lặng trở lại, chướng khí ma độc biến mất hoàn toàn, trả lại bầu không khí trong lành thanh mát cho thành phố.
Diệp Trần khẽ cúi đầu nhìn Trận Linh Cổ Thành, nhạt giọng nói: "Đứng lên đi. Ngươi đã chịu khổ vạn năm qua rồi. Từ nay về sau, không ai có thể cưỡng ép kiểm soát ngươi nữa."
"Tạ ơn Thượng Tổ lòng từ bi vô lượng!" Trận Linh gượng dậy, gương mặt huyền ảo đầy vẻ tôn kính và biết ơn sâu sắc.
Nàng quay sang nhìn Diệp Trần, giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy vẻ u uất và lo sợ, khẽ tiết lộ một Chân tướng tàn bạo:
"Thượng Tổ... Tiểu linh có một bí mật tuyệt mật cần báo cáo. Việc Trần gia điên cuồng khai thác Địa Mạch Nguyên Thạch hạ phẩm trái phép vạn năm qua thực chất không phải chỉ để tích lũy tài sản thăng tiến thế gia..."
Nàng khẽ liếc nhìn Vương Đạo Nhân đang nằm co quắp hấp hối trên đất, trầm giọng nói tiếp: "Quy Nguyên Hội đứng sau đã ngầm chỉ điểm cho Trần Hải gieo ma tủy ô nhiễm vào toàn bộ các trận nhãn phụ. Mục tiêu thực sự của Nguyên nhân bạo tẩu địa mạch lần này... chính là để chuẩn bị cho một đại trận hiến tế khổng lồ quy mô toàn thành phố! Bọn chúng muốn dùng thọ nguyên và khí huyết của hàng triệu phàm nhân vô tội Giang Nam Thành để luyện chế Huyết Linh Đan dâng hiến lên các ngụy thần Thượng Giới để đổi lấy thần vị hương hỏa!"
*Ầm!*
Lời tiết lộ của Trận Linh Cổ Thành như một tia sét đánh ngang tai Lâm Thư Dao và Trần Tiểu Bắc, khiến hai đệ tử phẫn nộ tột cùng, hai tay siết chặt đầy sát khí. Lý Vân Long đứng bên cạnh cũng trợn tròn mắt, gương mặt cương nghị xám ngoét vì chấn động sâu sắc trước âm mưu diệt thế tàn bạo của thế gia.
Diệp Trần đứng bên mép vực đá địa mạch, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ chợt híp lại đầy vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn vô biên. Tà áo thô trắng của hắn khẽ bay múa giữa màn đêm tĩnh lặng, tỏa ra một luồng sát khí thái cổ lạnh buốt xé rách không trung.
Trần gia... các ngươi thực sự dám coi phàm nhân hạ giới như gia súc chăn nuôi để hiến tế sao?
"Sư phụ..." Lâm Thư Dao khàn giọng thốt lên, đôi mắt sáng lạnh lùng rực ngọn lửa căm hận tột cùng. "Trần gia tàn bạo vô nhân tính đến mức này, đồ nhi khẩn cầu sư phụ cho phép đồ nhi tự tay chém nát sào huyệt của bọn chúng!"
"Trần gia... đáng diệt." Trần Tiểu Bắc lầm lì thốt lên, những đường ma văn đỏ rực trên hai cánh tay bỏng sém đen bỗng nhiên rực sáng mãnh liệt, tỏa ra ma oán lạnh buốt.
Diệp Trần không hề nhìn hai vị đệ tử, hắn xoay người bước đi thong thả về phía con đường mòn dẫn xuống đồi, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy áp tối cao vang vọng khắp phế tích đền hoang:
"Chuẩn bị đi. Đại hội thế gia Vân Đỉnh sắp diễn ra rồi. Ta sẽ dẫn các ngươi đến đó đòi lại công lý lịch sử."
Bóng dáng Diệp Trần chầm chậm tan biến vào màn sương đêm, để lại phế tích Đền Thành Hoàng hoàn toàn yên tĩnh và quầng lửa đỏ máu ngoài ngoại ô đã bị dập tắt hoàn toàn. Thế nhưng, một trận bão tố nhân quả mới, khủng khiếp hơn gấp vạn lần, đang chầm chậm ngưng tụ trên bầu trời Giang Nam Thành...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!