Địa Mạch Bạo Tẩu, Giang Nam Chấn Động
Cơn địa chấn rít gào như một con dã thú thái cổ vừa thoát khỏi xiềng xích, điên cuồng cào xé lòng đất sâu thẳm dưới biệt thự chính của Trần gia.
Mật Thất Thử Nghiệm Trần Gia, nơi vừa chứng kiến cái chết hóa thành tro bụi của đan sư Huyết Linh Tử, giờ đây đang sụp đổ với tốc độ chóng mặt. Những vách đá kiên cố vốn được gia cố bằng trận pháp tụ linh công nghệ cao nay nứt ra những khe hở khổng lồ, rộng tới vài mét, để lộ ra luồng dung nham linh lực màu đỏ rực và sương mù xám đen cuồn cuộn đang sôi sục bên dưới.
"Chạy mau! Nơi này sắp sụp đổ hoàn toàn rồi!" Đội trưởng Lý Vân Long khàn giọng hét lớn, gương mặt cương nghị rách nát đầy vết máu và bụi bặm. Ông một tay ôm chặt chiếc túi da chứa hồ sơ mật màu đen—vật chứng tối cao ghi lại Sự thật về Linh Thạch Đan đô thị—một tay liên tục vung lôi lực để đánh nát những tảng đá khổng lồ đang rơi xuống từ trần hang.
Bên cạnh ông, Trần Tiểu Bắc lầm lì nhưng vô cùng quả cảm. Hai cánh tay của cậu thiếu niên mười bảy tuổi bị bỏng sém đen rỉ máu từ trận chiến trước, giờ đây những đường ma văn đỏ rực quỷ dị đang phát sáng rực rỡ dưới lớp da thịt rách nát. Tiểu Bắc cõng trên lưng một lão nhân phàm nhân phế mạch yếu ớt, bước chân dẫm lên đống đổ nát một cách vững chãi. Cậu không màng đến cơn đau buốt thấu xương tủy ở hai tay, ý chí sói hoang Phố Cổ bùng phát giúp cậu băng qua những luồng khí độc ma tủy đang phun trào dữ dội.
Đi sau cùng là Diệp Trần. Hắn khoác trên mình chiếc áo sơ mi vải thô trắng giản dị đã sờn vai, mái tóc đen buộc hờ bằng sợi dây gai khẽ bay múa giữa làn khói bụi mù mịt. Cánh tay phải của hắn quấn chặt nhiều lớp băng gạc đen dày đặc đến tận khuỷu tay—nơi vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt đang gặm nhấm da thịt phàm nhân—được hắn thong thả đặt sau lưng.
*Ầm!*
Một tảng đá nặng hàng chục tấn đột ngột đứt gãy, lao thẳng xuống đầu nhóm phàm nhân đang chạy trốn phía trước. Lý Vân Long tuyệt vọng nhắm mắt, linh lực đan điền của ông đã cạn kiệt sau khi cản phá vụ nổ tự hủy, hoàn toàn không thể ra tay ứng cứu.
Diệp Trần vẫn thản nhiên bước đi. Hắn không hề dừng lại, cũng không hề vận dụng bất kỳ pháp thuật rực rỡ nào, chỉ khẽ nhướng đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang nhàn nhạt.
Một luồng thần thức vô hình, mang theo uy áp nặng nề như cả một tinh hệ sụp đổ, đột ngột quét qua không trung.
*Rắc... Rắc... BÙM!*
Tảng đá khổng lồ đang lao xuống bỗng nhiên khựng lại giữa hư không, rồi vỡ vụn thành hàng vạn hạt bụi mịn xám tro vô hại trước khi kịp chạm vào sợi tóc của những phàm nhân bên dưới. Lý Vân Long chứng kiến cảnh tượng ấy, lồng ngực kịch liệt phập phồng, da đầu tê dại vì kinh hãi sâu sắc. Không cần vung tay, không cần niệm chú, chỉ bằng một cái liếc mắt khinh bỉ đã chấn nát vật thể vạn cân! Thần thông của vị tiền bối ẩn thế này quả thực đã đi ngược lại mọi quy luật tu tiên hiện đại.
"Tiền bối... ơn cứu mạng này, Lý Vân Long tôi vạn kiếp không quên!" Đội trưởng Đội An Ninh run rẩy thốt lên.
"Tiết kiệm chút sức lực để đưa phàm nhân ra ngoài đi." Giọng nói của Diệp Trần vẫn bình thản, nhạt nhẽo như nước hồ thu vạn năm không đổi. "Tai biến thực sự chỉ mới bắt đầu."
Khi cả nhóm thoát được lên mặt đất thông qua lối đi ngầm do Quỷ Ảnh chỉ điểm, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến ai nấy đều phải nghẹt thở vì kinh hoàng.
Giang Nam Thành—đô thị tu chân hiện đại sầm uất bậc nhất với những tòa nhà chọc trời lộng lẫy—giờ đây đang chìm trong một trận bão tố năng lượng chưa từng có. Bầu trời đêm vốn đầy ánh đèn neon rực rỡ nay bị bao phủ bởi một màng sương mù xám đen dày đặc, thỉnh thoảng lại có những tia sét hình quạ đen khổng lồ xé rách không trung.
*Ầm... Ầm... Ầm...*
Cơn Động đất địa mạch Giang Nam bùng phát dữ dội trên diện rộng. Mặt đất rạn nứt ra những rãnh sâu hoắm, nuốt chửng những chiếc xe hơi hiện đại và làm sụp đổ các cột đèn đường linh lực. Sông Giang Nam—con sông lớn chia đôi thành phố—bỗng nhiên sôi sục như một vạc dầu nóng. Nước sông cuồn cuộn dâng cao, bốc lên những luồng hơi nước đen kịt chứa đầy Ma Tủy Ô Nhiễm độc hại, nhanh chóng lan tỏa vào không khí khiến phàm nhân ở các khu vực lân cận lả đi vì nghẹt thở.
"Nhìn kìa! Trận pháp của các tòa nhà chọc trời đang bị phá hủy!" Trần Tiểu Bắc thốt lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía trung tâm thành phố.
Tại khu biệt thự thượng lưu Vân Đỉnh và các tòa cao ốc của thế gia, các Trận Pháp Tụ Linh Công Nghệ hiện đại đang hoạt động hết công suất để cố gắng trấn áp địa mạch bạo tẩu. Những đường truyền năng lượng bằng đồng linh lực phát sáng rực rỡ, cố gắng khóa chặt các nút thắt địa mạch.
Thế nhưng, luồng năng lượng bộc phát từ Địa Mạch Thâm Uyên chứa đầy Địa Mạch Nguyên Thạch hạ phẩm thô ráp và độc tố ma khí quá mức cuồng bạo. Các trận pháp công nghệ hiện đại vốn được thiết kế tinh vi nhưng mỏng manh hoàn toàn không chịu nổi sức ép dội ngược của quy luật tự nhiên.
*OÀNG! BÙM!*
Một tòa nhà chọc trời cao trăm tầng rực sáng ánh trận pháp tụ linh bỗng nhiên phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Lõi năng lượng trận pháp bị quá tải hoàn toàn, nổ tung thành một quầng lửa linh lực màu tím xanh khổng lồ, mảnh kính vỡ và đá tảng văng tứ tung như mưa sa. Tiếp theo đó, hàng loạt trận pháp tụ linh của các thế gia khác cũng thi nhau phát nổ, tạo nên những tiếng nổ liên hoàn vang dội khắp Giang Nam Thành.
"Trò hề vô tri." Diệp Trần đứng trên sườn đồi ngoại ô nhìn xuống thành phố đang chìm trong khói lửa, nhàn nhạt thốt lên một câu. "Khai thác địa mạch quá độ để trục lợi, dùng công nghệ mỏng manh để cưỡng chế quy luật tự nhiên. Khi đất mẹ nổi giận, tất cả chỉ là bọt nước."
"Tiền bối, Phố Cổ Thập Nhị... Phố Cổ Thập Nhị nằm ngay ở hạ lưu sông Giang Nam, địa hình lại thấp trũng, đất cát lỏng lẻo! Nếu chướng khí ma độc và địa chấn lan tới đó, hàng vạn phàm nhân nghèo khổ và em trai Vân Phong của tôi sẽ..." Trần Tiểu Bắc đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Trần, gương mặt gầy gò đầy vẻ khẩn cầu dập đầu mạnh mẽ xuống đất cát.
Lâm Thư Dao lúc này cũng đang ở Tiệm Trà Cá Mặn canh giữ cho Lâm Vân Phong. Diệp Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận được sợi tơ nhân quả liên kết giữa hắn và Lâm gia tàn tộc đang run rẩy dữ dội. Mỏ neo cảm xúc duy nhất giữ vững nhân tính của hắn qua hàng tỷ năm cô độc đang bị đe dọa.
"Tiểu Bắc, đứng lên. Quay về tiệm trà." Diệp Trần trầm giọng ra lệnh.
"Rõ!" Trần Tiểu Bắc gượng dậy, ánh mắt rực lửa quyết tâm.
Diệp Trần quay sang Lý Vân Long: "Đội trưởng Lý, đưa những phàm nhân này về khu an toàn của Đội An Ninh. Giữ chặt túi hồ sơ mật đó. Giang Nam này sắp đổi chủ rồi."
"Tiền bối bảo trọng! Tôi lập tức đi sắp xếp!" Lý Vân Long nghiêm cẩn chào theo quân lễ tu chân, nhanh chóng dẫn dắt lực lượng Đội An Ninh hộ tống các phàm nhân vừa được giải cứu di tản khỏi khu vực sụp đổ.
Diệp Trần dẫn theo Trần Tiểu Bắc lướt đi như gió giữa màn đêm giông bão. Bước chân của hắn dường như co rút lại không gian, mỗi bước đi đều lướt qua hàng trăm mét không tiếng động.
Khi họ tiếp cận Phố Cổ Thập Nhị, tình hình còn tồi tệ hơn dự kiến. Những ngôi nhà gỗ cũ kỹ của phàm nhân phế mạch đang rung chuyển dữ dội, nhiều mái nhà đã bị sập xuống dưới sức ép của địa chấn. Dân chúng phàm nhân hoảng loạn chạy trốn khỏi các ngôi nhà sụp đổ, tiếng khóc than, tiếng gọi nhau thất thanh vang vọng khắp các con ngõ nhỏ hẹp đẫm nước mưa lầy lội. Luồng chướng khí xám đen từ sông Giang Nam đang tràn vào, khiến không khí trở nên đặc quánh và bốc mùi sulfur nồng nặc.
Trước cửa Tiệm Trà Cá Mặn, Lâm Thư Dao đang đứng kiên định dưới màn mưa tầm tã. Thiếu nữ mười tám tuổi mặc chiếc áo khoác sờn cũ, mái tóc đuôi ngựa buộc cao đẫm nước mưa, hai tay siết chặt chuôi thanh Kiếm gãy Lâm gia rỉ sét. Thái Cổ Kiếm Cốt trong xương tủy nàng đang phát ra ánh sáng vàng kim mờ nhạt xuyên thấu nhục thân, tạo ra một vòng kiếm khí vô hình bảo vệ xung quanh tiệm trà khỏi những mảnh ngói rơi rụng. Bên trong tiệm, Lâm Vân Phong đã tỉnh táo, đang lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Sư phụ! Tiểu Bắc ca!" Lâm Thư Dao mừng rỡ hét lớn khi nhìn thấy bóng dáng Diệp Trần bước ra từ màn sương mù.
"Thư Dao, đưa Vân Phong vào sâu trong hậu viện, đóng chặt cửa lại." Diệp Trần thản nhiên hướng dẫn.
"Đồ nhi tuân mệnh!" Lâm Thư Dao không hề do dự, lập tức chạy vào trong dắt em trai lui vào gian phòng kiên cố nhất ở hậu viện.
Diệp Trần đi thẳng ra hậu viện tiệm trà, nơi đặt giếng nước cổ vạn năm. Lúc này, nước giếng cổ đang sôi sục kịch liệt, bốc lên từng luồng sương mù màu xám đen chứa đầy ma tủy ô nhiễm cực kỳ tàn bạo. Mặt đất xung quanh giếng nước đã bắt đầu nứt nẻ, những luồng địa sát khí thô ráp phun trào lên rít gào.
Hắn thò tay vào túi áo vải thô sờn vai, lấy ra chiếc ấm trà đất nung rạn nứt cũ kỹ rách nát.
*Vút...*
Một luồng khói trắng thanh mát bay ra từ vòi ấm trà, ngưng tụ thành thần ảnh mờ ảo của lão giả Thái Huyền Tử tóc trắng như tuyết, mặc đạo bào bát quái cổ xưa. Gương mặt lão giả không còn vẻ cợt nhả thường ngày, mà tràn đầy sự nghiêm nghị chưa từng có.
"Lão Diệp, tình hình tệ hơn ta tưởng rất nhiều." Thái Huyền Tử trầm giọng nói, đôi mắt mờ ảo nhìn xuống miệng giếng cổ đang bốc khói đen. "Tế đàn hiến tế của tên tiểu tử Huyết Linh Tử kia sụp đổ đã làm đứt gãy hoàn toàn mỏ neo năng lượng địa mạch của Giang Nam. Luồng Địa Mạch Nguyên Thạch hạ phẩm khổng lồ bên dưới đang bạo tẩu cuồng bạo. Nếu không kích hoạt Trận Nhãn Giang Nam dưới đáy giếng này để dẫn lưu năng lượng đi xuống sâu hơn, trong vòng nửa canh giờ nữa, toàn bộ Phố Cổ Thập Nhị và nửa thành phố Giang Nam sẽ bị nuốt chửng vào Địa Mạch Thâm Uyên!"
Diệp Trần khẽ liếc nhìn cánh tay phải của mình. Dưới lớp băng gạc đen dày đặc, vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt đã ăn mòn hoàn toàn từ bàn tay lên đến khuỷu tay. Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh buốt thấu xương tủy đang chầm chậm gặm nhấm kinh mạch phàm nhân của mình. Mỗi một lần hắn mượn lực lượng thần thức thái cổ, nhục thân phàm trần này lại phải chịu đựng phản lực cực hạn, có nguy cơ bạo thể hóa đá vĩnh viễn.
"Kích hoạt đi." Diệp Trần nhàn nhạt nói. "Ta không thể để huyết mạch của Lâm Hoài An bị chôn vùi ở đây."
"Được! Ta sẽ vận dụng Vạn Trận Quy Nhất Thuật để hỗ trợ ngươi kết nối các nút thắt địa mạch! Nhưng ngươi phải chịu đựng áp lực phản lực cực lớn đấy!" Thái Huyền Tử gật đầu quyết dứt.
Diệp Trần thong thả bước đến bên miệng giếng cổ, ngồi xếp bằng trên thềm đá rêu phong. Hắn nâng bàn tay trái thon dài thanh tú lên, khẽ bấm niệm chú quyết.
*Hù...*
Đôi mắt Diệp Trần đột ngột mở rộng, tinh thần đồ tỏa u quang sâu thẳm từ Thần Thức Nhãn Pháp bộc phát rực rỡ, nhìn xuyên thấu qua vạn trượng đất đá dưới đáy giếng cổ. Trong tầm nhìn thần thức của hắn, toàn bộ hệ thống địa mạch của Giang Nam hiện ra như một mạng lưới mạch máu khổng lồ màu đỏ rực, nhưng giờ đây các mạch máu ấy đang bị các luồng khí đen của ma tủy ô nhiễm làm bế tắc, trương phình lên và chuẩn bị nổ tung.
Ngay dưới đáy giếng nước cổ chính là Trận Nhãn Giang Nam—lõi năng lượng phòng ngự tối cao của cổ thành vạn năm trước do chính tay Diệp Trần và Thái Huyền Tử thiết lập.
"Thần thức, xuất!"
Diệp Trần khẽ thốt lên một câu. Một luồng thần niệm thái cổ vô biên vô tận, mang theo hơi thở của kỷ nguyên sáng thế nguyên thủy, đột ngột phóng ra từ thức hải của hắn, đi thẳng xuống đáy giếng cổ sâu thẳm lạnh buốt.
*UỲNH!!!*
Khi luồng thần niệm thái cổ chạm vào trận nhãn cổ xưa, một tiếng nổ trầm đục vang vọng từ sâu trong lòng đất. Toàn bộ giếng nước cổ vạn năm bỗng nhiên rực sáng lên một luồng ánh sáng màu vàng kim và xám tro đan xen vô cùng rực rỡ.
Thái Huyền Tử lơ lửng giữa không trung, thần ảnh mờ ảo phát ra vạn trượng tiên quang. Lão liên tục vung tay vẽ nên những trận đồ bát quái khổng lồ lồng vào miệng giếng cổ, thi triển Thái Huyền Trận Pháp để kết nối trận nhãn dưới giếng với toàn bộ hệ thống địa mạch bạo tẩu của thành phố.
"Vạn Trận Quy Nhất! Địa mạch dẫn lưu! Xuống sâu cho ta!" Thái Huyền Tử gầm khẽ.
Miệng giếng cổ vạn năm bỗng nhiên biến thành một cái phễu năng lượng khổng lồ. Một lực hút vô song bùng phát từ đáy giếng, bắt đầu điên cuồng hấp thụ và tịnh hóa luồng ma khí bạo tẩu đang tràn ngập trong không khí Phố Cổ. Những luồng sương mù xám đen từ sông Giang Nam và lòng đất rạn nứt bị lực hút cưỡng ép kéo ngược trở lại, hút sạch vào trong lòng giếng cổ như một cuốn phim quay chậm.
*Rắc... Rắc...*
Cơn chấn động địa chấn dữ dội dưới lòng đất Phố Cổ Thập Nhị bắt đầu có dấu hiệu suy giảm dần. Những vết nứt trên mặt đất ngừng lan rộng, các ngôi nhà gỗ đổ nát ngừng rung lắc. Luồng địa sát khí cuồng bạo được trận nhãn Giang Nam dẫn dắt, chầm chậm chảy ngược trở lại lòng đất sâu thẳm của Địa Mạch Thâm Uyên, tránh xa bề mặt thành phố.
Trần Tiểu Bắc đứng canh gác ngoài cửa hậu viện, chứng kiến cảnh tượng luồng sương mù đen khổng lồ bị hút ngược vào giếng nước cổ, lòng đầy kính sợ và biết ơn vô hạn. Cậu biết sư phụ đang dùng thần thông phạt thiên để tự mình gánh chịu tai kiếp cứu sống vạn dân.
Thế nhưng, áp lực dội ngược từ luồng địa mạch bạo tẩu vạn năm quá mức khủng khiếp.
Diệp Trần ngồi xếp bằng bên miệng giếng, gương mặt thanh tú bắt đầu tái nhợt đi vì tiêu hao thần thức cực hạn. Cánh tay phải quấn băng gạc đen của hắn run rẩy kịch liệt, cơn đau buốt lạnh thấu xương tủy dội ngược lên đại não khiến trán hắn rịn ra những giọt mồ hôi lạnh. Vết nứt hóa thạch xám tro dưới lớp băng gạc đang điên cuồng ăn mòn da thịt, lan rộng thêm nửa thốn nhục thân phàm trần.
*Rắc...*
Một tiếng rạn nứt giòn giã đột ngột vang lên từ miệng giếng cổ.
Diệp Trần biến sắc. Dưới sức ép quá lớn của hàng triệu viên Địa Mạch Nguyên Thạch hạ phẩm đang bộc phát cuồng bạo bên dưới, kết giới phong ấn vạn năm bảo vệ trận nhãn dưới đáy giếng đã bị rách nứt ra một khe hở nhỏ.
"Không ổn! Lõi trận nhãn bị nứt rồi!" Thái Huyền Tử kinh hoàng hét lớn.
*OÀNG!!!*
Một cột sáng khổng lồ màu vàng kim đan xen xám tro mờ nhạt, mang theo hơi thở thái cổ nguyên thủy vô cùng mạnh mẽ, đột ngột phóng ra từ miệng giếng cổ rạn nứt. Cột sáng ấy xuyên thấu qua mái nhà che hậu viện tiệm trà, phóng thẳng lên chín tầng mây xanh, xé rách màng sương mù xám đen của bão tố và chiếu sáng rực rỡ cả bầu trời đêm của Giang Nam Thành trong vòng vài giây.
Đó là một tia khí tức thái cổ (Thái cổ khí tức) cực kỳ tinh khiết rò rỉ từ phong ấn cổ thần.
Tuy cột sáng chỉ tồn tại trong ngắn ngủi rồi biến mất, nhưng luồng khí tức cổ xưa, vĩ đại và đầy rẫy uy áp thần thoại ấy đã chấn động toàn bộ giới tu chân địa phương, lan tỏa ra vạn dặm không gian giới diện.
Diệp Trần gượng dậy, cánh tay phải hóa thạch lạnh buốt hoàn toàn mất đi cảm giác phàm nhân, tỏa ra hắc khí nhạt. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm nơi cột sáng vừa biến mất, đôi mắt híp lại đầy vẻ lạnh lùng, trầm giọng nói:
"Khí tức thái cổ đã rò rỉ... Quy Nguyên Hội trung giới chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra tung tích của ta."
Đúng lúc ấy, chiếc phù truyền tin đeo bên hông Trần Tiểu Bắc bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng khóc nghẹn ngào và hoảng loạn của Đội trưởng Lý Vân Long từ đầu dây bên kia:
"Tiền bối... Không xong rồi! Trận nhãn phụ ở Đền Thành Hoàng ngoại ô đang bị tà tu Vương Đạo Nhân công kích dữ dội! Hắn muốn kích nổ hoàn toàn núi lửa linh khí để hủy diệt Giang Nam!" Chân trời phía ngoại ô đột ngột rực sáng lên một quầng lửa màu đỏ máu u ám...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!