Nhạc nềnWuxia3

Huyết Phù Phong Tỏa, Giải Thoát Phàm Nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mười giây.


Con số đỏ rực trên bảng điều khiển trận pháp tự hủy rít lên những tiếng kêu chói tai, tựa như tiếng cười quỷ dị của tử thần đang đếm ngược từng nhịp thở cuối cùng của vạn vật dưới lòng đất. Linh quang màu tím đen từ những khối thuốc nổ linh lực nén gắn chặt vào vách đá rực sáng dữ dội, thi nhau phun trào ra những tia sét hình quạ đen đầy rẫy oán khí. Sức nóng kinh hoàng từ luồng năng lượng nén bắt đầu xé rách không khí, tạo ra những làn sóng xung kích vô hình khiến toàn bộ hang động ngầm rung chuyển kịch liệt. Đất đá trên trần hang đổ sụp xuống rầm rầm, bụi bặm và khói độc ma khí đen kịt từ Địa Mạch Thâm Uyên phun trào lên, nhanh chóng bao phủ các lồng giam phàm nhân phế mạch.


"Chết đi! Tất cả các ngươi hãy chôn thây cùng ta!" Huyết Linh Tử điên cuồng hét lớn, gương mặt vặn vẹo tột độ dưới ánh lửa đỏ ngòm của huyết hỏa. Lão già gầy trơ xương cười lên sằng sặc, hai bàn tay quắp chặt lấy chiếc lò luyện đan bằng xương sọ rực cháy, điên cuồng thúc giục luồng ma huyết hỏa khống chế tuôn tràn vào trận pháp tự hủy để đẩy nhanh tốc độ phát nổ.


"Không ổn! Trận pháp tự hủy này sử dụng công nghệ nén linh thạch cấm kỵ, một khi nổ tung sẽ kích hoạt cả địa mạch bạo tẩu, san bằng toàn bộ lòng đất biệt thự Trần gia trong vòng mười dặm!" Đội trưởng Lý Vân Long biến sắc, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì phẫn nộ và lo sợ. Ông không màng đến vết thương, lập tức vung tay giải phóng Lôi Đình Chấp Pháp Ấn. Luồng lôi lực chính tông màu xanh lam bùng phát, ngưng tụ thành một bức màn ánh sáng lôi đình khổng lồ bao phủ lấy những chiếc lồng giam phàm nhân ở gần nhất hòng cản phá dư chấn.


Thế nhưng, ngay khi luồng sóng xung kích đầu tiên của thuốc nổ linh lực nén va chạm vào màng lôi đình, một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên. Bức màn ánh sáng của Lý Vân Long lập tức nứt vỡ loang lổ như gương kính, luồng phản lực tàn bạo dội ngược lại khiến ông lảo đảo lùi liên tiếp mấy bước, đan điền linh lực chấn động đến mức phun ra một ngụm máu tươi.


"Không thể cản được... Tu vi Trúc Cơ viên mãn của tôi thậm chí không chịu nổi một tia dư chấn của trận nổ nén này!" Lý Vân Long tuyệt vọng nhìn hàng trăm phàm nhân phế mạch đang gào khóc thảm thiết trong lồng sắt. Khói độc ma khí đã bắt đầu tràn vào, khiến da thịt của họ lở loét, tiếng khóc than vang vọng khắp hang động tối tăm như một khúc nhạc u minh điếu tang.


Trần Tiểu Bắc siết chặt chiếc bút khắc trận bằng xương trong tay, hai cánh tay bị bỏng sém đen rực đỏ những đường ma văn quỷ dị khẽ run lên kịch liệt. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi lầm lì đứng chắn trước Lý Vân Long, ánh mắt sắc lạnh như sói hoang nhìn chằm chằm vào ngọn lửa tự hủy đang bùng phát. Cậu muốn tiến lên vẽ ma văn khắc ấn để phong tỏa lõi nổ, nhưng áp lực năng lượng quá khủng bố từ thuốc nổ linh lực nén như một ngọn núi vô hình đè nặng lên vai, khiến khớp xương toàn thân cậu kêu răng rắc, bước chân không thể nhấc lên nổi nửa thốn.


Năm giây.


Linh quang tím đen đã rực sáng đến mức cực hạn, vách đá xung quanh bắt đầu nứt ra những khe hở khổng lồ, lộ ra luồng dung nham linh lực màu đỏ rực đang sôi sục dưới lòng đất. Huyết Linh Tử cười điên dại, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự đắc thắng tột cùng. Lão tin chắc rằng, dưới sức mạnh của vũ khí nổ cấm kỵ hiện đại này, ngay cả vị đại lão ẩn thế bí ẩn đứng sau kia cũng sẽ phải tan xương nát thịt cùng với hàng trăm phàm nhân rác rưởi.


Đúng lúc ấy, một bước chân thong thả dẫm lên nền đá đầy bụi bặm vang lên nhẹ nhàng, nhưng lại rõ ràng đến mức lấn át cả tiếng nổ rít gào của lôi hỏa tự hủy.


Diệp Trần mặc chiếc áo sơ mi vải thô trắng giản dị sờn vai chầm chậm bước lên phía trước. Thần thái của hắn vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, đôi mắt thâm thẳm khép hờ hoàn toàn thờ ơ trước cái chết cận kề. Cánh tay phải quấn chặt nhiều lớp băng gạc đen dày đặc—nơi vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt đã ăn mòn đến khuỷu tay—được hắn đặt tĩnh lặng sau lưng để tránh rò rỉ khí tức thái cổ. Hắn khẽ ngước nhìn bảng điều khiển tự hủy đang nhấp nháy con số ba, nhàn nhạt thốt lên một câu:


"Quy luật nén tụ linh của tu sĩ hiện đại các ngươi, thực sự là trò hề vô tri."


Dứt lời, Diệp Trần nâng bàn tay trái thon dài thanh tú lên, khẽ cắn nhẹ vào đầu ngón tay trỏ. Một giọt máu tươi màu đỏ sẫm đậm đặc như hồng ngọc chầm chậm rỉ ra, tỏa ra một luồng sinh mệnh lực nguyên thủy vô cùng ấm áp nhưng lại chứa đựng uy áp nặng nề đến mức khiến oán khí đen kịt trong hang động lập tức đứng im văng vẳng.


Huyết Phù Thuật.


Trong vòng chưa đầy một giây, ngón tay trái của Diệp Trần khẽ vẩy nhẹ giữa hư không. Động tác của hắn nhanh đến mức để lại những tàn ảnh mờ ảo, giống như một vị thần đang múa bút họa nên quy luật của trời đất. Giọt máu tươi hóa thành hàng vạn sợi tơ huyết dịch rực rỡ, vẽ nên những đường ma văn thái cổ vô cùng phức tạp lơ lửng giữa không trung. Những đường vẽ bằng máu phát sáng đỏ rực rực rỡ, tỏa ra một luồng uy áp trấn áp tà ma tối cao, khiến toàn bộ không gian hang động ngầm đột ngột ngưng đọng lại.


*Vút...*


Đạo huyết phù khổng lồ lập tức thành hình, phóng thẳng về phía trước và hóa thành một bức màn ánh sáng màu đỏ rực như kén tằm, bao phủ hoàn toàn lấy lõi nổ của thuốc nổ linh lực nén và chiếc lò luyện đan bằng xương sọ của Huyết Linh Tử.


Một giây cuối cùng.


*UỲNH!!!*


Thuốc nổ linh lực nén bùng phát hoàn toàn. Luồng hỏa diễm và lôi điện màu tím đen cuồng bạo nhất bộc phát từ bên trong lõi nổ, mang theo sức mạnh có thể dễ dàng san bằng cả một khu đô thị sầm uất. Thế nhưng, vụ nổ kinh hoàng ấy lại chạm phải bức màn ánh sáng của Huyết Phù Thuật.


Cảnh tượng tiếp theo khiến Lý Vân Long và Trần Tiểu Bắc chấn động tâm thần đến mức cả đời không thể quên.


Toàn bộ luồng lôi hỏa diệt thế tím đen bùng phát dữ dội nhưng không thể thoát ra khỏi bức màn huyết phù dù chỉ một tấc. Chúng va đập điên cuồng vào vách kén màu đỏ rực, tạo ra những tiếng gầm rú trầm đục, nhưng bức màn huyết phù vẫn đứng vững vàng không hề lay động. Sức mạnh của vụ nổ bị nén chặt hoàn toàn bên trong kén tằm, quy luật không gian bị Huyết Phù Thuật cưỡng ép cô lập, khiến toàn bộ năng lượng hủy diệt bị dập tắt và tịnh hóa dần dần thành những đốm sáng linh lực vô hại.


"Cái... Cái gì?! Điều này là không thể! Đó là thuốc nổ nén tụ linh cấm kỵ của thế gia! Sao có thể bị phong tỏa dễ dàng như vậy?!" Huyết Linh Tử trợn tròn mắt, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự sợ hãi tột cùng. Lão điên cuồng lùi lại, nhưng bức màn huyết phù đã bắt đầu thu hẹp phạm vi, ngọn lửa tịnh hóa màu xám tro mờ nhạt từ vết nứt huyết phù chầm chậm lan tỏa ra ngoài.


Diệp Trần khẽ phất tay trái một cái.


Một tia lửa tịnh hóa màu xám tro nhàn nhạt bay ra, lướt qua hư không không tiếng động và rơi thẳng vào người Huyết Linh Tử.


"Aaa!!! Quy Nguyên Hội... Lão tổ... cứu ta!" Huyết Linh Tử gào thét thảm thiết khi ngọn lửa xám tro chạm vào da thịt. Không có máu thịt bay tung, không có tiếng nổ lớn, ngọn lửa tịnh hóa chầm chậm thiêu rụi nhục thân và đan điền tà tu của lão từ trong ra ngoài. Chỉ trong vòng ba nhịp thở, đan sư khát máu khét tiếng của Trần gia cùng với chiếc lò luyện đan bằng xương sọ tích tụ oán khí vạn năm đã hoàn toàn hóa thành một đống tro bụi xám xịt rơi rụng trên nền đá lạnh buốt, vĩnh viễn bị xóa sổ khỏi thế gian.


Sự phong tỏa hoàn mỹ của Huyết Phù Thuật đã bảo vệ cấu trúc địa chất của hang động ngầm không bị sụp đổ diện rộng. Dư chấn dập tắt, khói độc ma khí đen kịt bị ngọn lửa tịnh hóa thiêu rụi sạch sẽ, trả lại bầu không khí thanh khiết cho hang động.


Lý Vân Long ngơ ngác nhìn đống tro bụi của Huyết Linh Tử, rồi quay sang nhìn Diệp Trần đang thản nhiên lau vệt máu trên ngón tay trái bằng một mảnh vải thô. Trán ông đẫm mồ hôi lạnh, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì kinh hãi sâu sắc. Một kỹ thuật vẽ bùa bằng máu đầu ngón tay trong vòng một giây đã dễ dàng phong tỏa hoàn toàn vũ khí nổ cấm kỵ mạnh nhất của thế gia hiện đại! Sức mạnh này... đã hoàn toàn vượt qua mọi giới hạn hiểu biết của giới tu tiên Giang Nam.


"Tiền bối... ngài... ngài thật sự là thần tiên hạ phàm sao?" Lý Vân Long run rẩy thốt lên, đầu gối khẽ run muốn quỳ sụp xuống bái lạy.


Diệp Trần không trả lời, hắn nhàn nhạt liếc nhìn Trần Tiểu Bắc: "Tiểu Bắc, mở lồng sắt, giải thoát đồng tộc của ngươi."


"Đệ tử tuân mệnh!" Trần Tiểu Bắc hoàn hồn, hai cánh tay rực đỏ ma văn lập tức bộc phát sức mạnh. Cậu lao đến các lồng sắt rỉ sét, dùng bút xương và ma văn khắc ấn thái cổ chém nứt xiềng xích năng lượng trói buộc phàm nhân.


Lý Vân Long cũng vội vàng phối hợp, dùng Lôi Đình Chấp Pháp Ấn bẻ gãy các khóa khóa sắt công nghệ, nhanh chóng mở các lồng giam giải thoát hàng trăm phàm nhân phế mạch.


Khi những chiếc lồng sắt mở ra, hàng trăm phàm nhân rách rưới, gầy gò lảo đảo bước ra ngoài. Họ nhìn thấy ánh sáng tịnh hóa ấm áp, nhìn thấy những kẻ áp bức tàn bạo đã hóa thành tro bụi, liền hiểu rằng mình đã được cứu sống khỏi địa ngục ngầm. Nhiều người bật khóc nức nở, những phàm nhân già nua run rẩy quỳ sụp xuống đất, đầu chạm vào nền đá lạnh buốt hướng về phía Diệp Trần và Trần Tiểu Bắc dập đầu bái lạy liên tục, nước mắt hòa lẫn với vết máu khô trên má tạo thành những vệt dài đầy xúc động:


"Tạ ơn Thần Nhân cứu mạng! Tạ ơn các vị đại nhân đã giải thoát cho chúng tôi khỏi lũ súc sinh Trần gia!"


Trần Tiểu Bắc nhìn những phàm nhân đồng tộc đang khóc mừng trong hạnh phúc, lòng cậu dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp và tự hào chưa từng có. Cậu quay đầu nhìn Diệp Trần đang đứng lặng lẽ dưới tà áo trắng giản dị, ý chí tu luyện phạt thiên để bảo vệ kẻ yếu trong lòng cậu càng thêm phần kiên định, sâu sắc.


Trong lúc giải cứu phàm nhân, Lý Vân Long tiếp cận bàn thí nghiệm của Huyết Linh Tử ở góc tế đàn. Ông tìm thấy một chiếc túi da chứa đầy các tài liệu thí nghiệm mật và những lọ đan dược thăng cấp dán nhãn Trần gia. Ông nhanh chóng dùng máy ghi hình thần thức quét qua các dòng chữ cổ và công thức chế luyện.


"Đây rồi... Sự thật về Linh Thạch Đan đô thị!" Lý Vân Long run rẩy lật xem tài liệu, đôi mắt rực lửa giận dữ. "Tất cả các loại đan dược tăng cấp mà Trần gia bán ra thị trường hiện đại thực chất đều chứa ma tủy ô nhiễm liều lượng thấp từ địa mạch. Chúng dùng nó để kiểm soát đan điền và thần trí của tu sĩ hiện đại, biến họ thành những 'lò thuốc' di động tích lũy thọ nguyên, chờ ngày hiến tế cho ngụy thần Thượng Giới! Đây là một âm mưu bóc lột có hệ thống cực kỳ tàn bạo!"


"Thu giữ tài liệu mật này." Diệp Trần nhàn nhạt ra lệnh. "Nó sẽ là bằng chứng thép để vạch trần bộ mặt giả dối của Trần gia trước công chúng."


"Vâng, tiền bối! Tôi đã sao chép đầy đủ vào túi hồ sơ mật màu đen của Đội An Ninh." Lý Vân Long nghiêm cẩn cất giữ tài liệu vào túi da đeo bên người, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính đối với Diệp Trần.


Trần Tiểu Bắc tiến đến đống tro bụi của Huyết Linh Tử, cúi xuống nhặt lên một viên huyết ngọc màu đỏ sậm rực rỡ đang lấp lánh u quang âm u—Huyết ngọc tụ oán. Viên ngọc này chứa đựng oán khí tích tụ của hàng ngàn phàm nhân bị hiến tế chế luyện thọ nguyên đan trước đó, tỏa ra một luồng hắc khí lạnh buốt gặm nhấm nhục thân. Tiểu Bắc nén đau đớn, dùng ma văn đỏ rực trên tay phong tỏa tạm thời luồng oán khí, rồi cung kính dâng lên trước mặt Diệp Trần:


"Sư phụ, đây là huyết ngọc tụ oán của Huyết Linh Tử. Đệ tử thu giữ được từ tro bụi của hắn."


Diệp Trần nhìn viên huyết ngọc, khẽ gật đầu. Hắn vung tay trái thu lấy viên ngọc đưa vào thức hải để chuẩn bị làm chất dinh dưỡng nuôi dưỡng Vạn Cổ Ma Điện.


Tuy nhiên, ngay khi Huyết Trì Tế Đàn hoàn toàn sụp đổ và Huyết Linh Tử bị tiêu diệt, một sự biến động kinh hoàng đột ngột bộc phát dưới lòng đất.


Mất đi mỏ neo năng lượng của tế đàn hiến tế và sự tịnh hóa cưỡng chế của Huyết Phù Thuật, luồng linh khí địa mạch khổng lồ bị tích tụ vạn năm dưới lòng đất biệt thự Trần gia bỗng nhiên mất đi sự cân bằng lực lượng.


*ẦM... ẦM... ẦM...*


Mặt đất dưới chân họ đột ngột vặn vẹo, rung chuyển kịch liệt với cường độ khủng khiếp hơn gấp mười lần trận động đất ban nãy. Những tiếng gầm rú trầm đục, cuồng bạo từ sâu trong Địa Mạch Thâm Uyên vang lên chói tai, tựa như một con ác thú thái cổ bị giam cầm vạn năm vừa thoát khỏi xiềng xích. Các vách đá hang động bắt đầu sụt lún dữ dội, những cột linh khí bạo tẩu màu xám đen phun trào lên từ các khe nứt dưới lòng đất, xé rách màng phòng ngự của hang động.


"Trận pháp tự hủy tuy bị phong tỏa, nhưng việc phá hủy tế đàn hiến tế đột ngột đã làm sụp đổ hoàn toàn mỏ neo năng lượng địa mạch! Địa mạch Giang Nam đang bạo tẩu toàn diện, kích hoạt tai biến động đất linh khí lan ra toàn thành phố!" Lý Vân Long kinh hoàng hét lớn, cố gắng đứng vững giữa nền đá đang rạn nứt dữ dội.


Diệp Trần đứng bên mép vực đá, tà áo sơ mi trắng bay múa phần phật giữa làn khói bụi bạo tẩu. Đôi mắt hắn sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang lạnh lùng nhìn xuống vực sâu địa mạch đang sôi sục linh khí bạo tẩu. Hắn cảm nhận được một luồng nhân quả tai biến khổng lồ đang chuẩn bị nhấn chìm toàn bộ thành phố Giang Nam, đe dọa trực tiếp đến cuộc sống yên bình của Lâm Thư Dao và vạn dân Phố Cổ Thập Nhị.


Cánh tay phải của Diệp Trần, quấn chặt băng gạc đen, đột ngột truyền đến một cơn đau buốt lạnh thấu xương tủy...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!