Nhạc nềnWuxia3

Mật Thất Thâm Nhập, Huyết Trì Tế Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù ẩm ướt của buổi rạng sáng chầm chậm bao phủ khắp Phố Cổ Thập Nhị, mang theo cái lạnh buốt của một đêm mưa bão vừa dứt. Bên trong Tiệm Trà Cá Mặn, ánh đèn dầu leo lét hắt lên những bức tường gỗ mục, tỏa ra một quầng sáng vàng ảm đạm. Tần Vũ đã được đặt nằm an toàn trên chiếc giường tre ở hậu viện dưới sự chăm sóc của Lâm Thư Dao và Hoa Linh Nhi. Đạo bùa máu của Diệp Trần tuy đã hóa thành tro bụi, nhưng sinh mệnh lực ấm áp của nó vẫn kịp thời bảo vệ kinh mạch của chàng cảnh sát trẻ khỏi sự ăn mòn của tà độc.


Trên chiếc bàn gỗ sần sùi ở gian chính, tập hồ sơ mật màu đen đẫm nước mưa đã được mở ra. Đứng cạnh bàn, Đội trưởng Lý Vân Long của Đội An Ninh Tu Chân Giang Nam đang siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Gương mặt chữ điền cương nghị của ông tái đi vì phẫn nộ, đôi mắt sắc sảo như chim ưng rực lửa giận khi nhìn vào những bức ảnh chụp các phàm nhân bị cắt xẻ kinh mạch, những báo cáo thí nghiệm tàn độc liên quan trực tiếp đến Giang Nam Trần Gia.


"Lũ súc sinh này..." Lý Vân Long khàn giọng thốt lên, lồng ngực phập phồng kịch liệt. "Chúng coi luật pháp của Đội An Ninh là rác rưởi sao? Dùng cơ thể phàm nhân để cấy ghép linh căn nhân tạo... Đây là cấm thuật tế tự Quy Nguyên Hội đã bị cấm từ vạn năm trước!"


Diệp Trần ngồi đối diện, thong thả nâng ấm trà đất nung rạn nứt rót một dòng nước trà nhạt vào chén gốm mẻ. Cánh tay phải của hắn, quấn chặt bởi nhiều lớp băng gạc đen dày đặc đến tận khuỷu tay, đặt tĩnh lặng trên bàn như một khúc gỗ mục không có cảm giác. Đôi mắt thâm thẳm như chứa đựng cả tinh không vô tận của hắn khẽ liếc nhìn Lý Vân Long, giọng nói bình thản nhưng trầm hùng vang lên:


"Giới tu tiên hiện đại của các ngươi độc chiếm linh mạch, coi phàm nhân như cỏ rác bùn lầy. Khi lòng tham vượt qua mọi giới hạn, thì quy tắc hay luật pháp cũng chỉ là những tờ giấy lộn che đậy sự thối nát mà thôi. Tiểu Bắc, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"


Từ trong góc tối, Trần Tiểu Bắc chầm chậm bước ra. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi lầm lì khoác chiếc áo khoác đen rách nát. Hai cánh tay bỏng sém đen rỉ máu từ đêm mưa trước nay đã hoàn toàn ổn định, những đường ma văn đỏ rực quỷ dị chìm sâu dưới làn da xám tro khẽ lay động như những con rắn nhỏ đang ngủ đông. Cậu siết chặt chiếc bút khắc trận bằng xương trong tay, ánh mắt lạnh lùng dứt khoát như sói hoang:


"Đệ tử đã sẵn sàng. Thề chém nát sào huyệt tà tu, cứu giải phàm nhân đồng tộc."


Lý Vân Long quay sang nhìn Diệp Trần với ánh mắt đầy kính sợ. Sau khi chứng kiến thần thông tịnh hóa nguồn nước và sự thức tỉnh kinh hoàng của Trần Tiểu Bắc, ông đã hoàn toàn tin tưởng vị ông chủ tiệm trà phế sài này chính là một đại lão ẩn thế vô danh tối cao. Ông cúi đầu, ôm quyền cung kính:


"Tiền bối, tôi đã phong tỏa toàn bộ thông tin về việc Huyết Linh Tử bị bắt. Nhưng sự biến mất của hắn chắc chắn sẽ khiến Trần Hải và Quy Nguyên Hội cảnh giác. Chúng ta phải hành động ngay lập tức trước khi chúng tiêu hủy chứng cứ."


Diệp Trần khẽ gật đầu, tay trái khẽ vẫy nhẹ. Trong bóng tối của bức tường, sát thủ quy thuận Quỷ Ảnh chầm chậm hiện hình. Gương mặt hắn đeo chiếc mặt nạ quỷ xám, cơ thể mờ ảo như sương mù đen, quỳ rạp dưới đất dâng lên một tấm bản đồ da thú cổ xưa vẽ chi tiết các lối đi ngầm dưới lòng đất biệt thự Trần gia.


"Chủ nhân," Quỷ Ảnh run rẩy nói, huyết thệ ấn ký trên trán khẽ lóe lên u quang. "Đây là bản đồ Mật Thất Thử Nghiệm Trần Gia. Lối vào nằm dưới hầm rượu của biệt thự chính. Trần Hải đã bố trí hệ thống nhận diện thần thức công nghệ cao và lưới điện linh lực ngầm cực kỳ nghiêm ngặt. Nếu không có tôi dẫn đường, tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tiến vào cũng sẽ bị nổ tung thành tro bụi."


"Dẫn đường." Diệp Trần nhàn nhạt phun ra hai chữ.


***


Dưới màn sương mù mờ ảo của buổi sớm, ba bóng người lướt đi không tiếng động qua những con hẻm nhỏ của Phố Cổ Thập Nhị, hướng thẳng về phía khu biệt thự thượng lưu của Trần gia ở ngoại ô. Quỷ Ảnh đi đầu, thân hình mờ ảo như một bóng ma dẫn lối qua các chốt trinh sát ngầm.


Khi tiếp cận khu biệt thự chính, Lý Vân Long khẽ bấm niệm chú quyết. Một luồng lôi điện màu xanh lam nhạt bùng phát từ lòng bàn tay ông—Chấp Pháp Lôi Ấn. Luồng lôi lực chính tông của Đội An Ninh chầm chậm lan tỏa vào không trung, tạo ra một vùng nhiễu loạn từ trường vô hình, vô hiệu hóa hoàn toàn hệ thống camera giám sát thần thức công nghệ cao xung quanh tường rào biệt thự.


"Đi!" Lý Vân Long khẽ ra lệnh.


Họ nhanh chóng vượt qua bức tường đá cao vút, lách qua khu vườn hoa lộng lẫy và thâm nhập vào hầm rượu tối tăm dưới lòng đất biệt thự chính. Quỷ Ảnh tiến đến một chiếc kệ rượu bằng gỗ sồi cổ kính, khẽ xoay một chai rượu rỗng.


*Ầm... ầm...*


Bức tường đá dày cộp chầm chậm hé mở, lộ ra một lối đi tối tăm, ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất. Ngay khi bước chân vào lối đi, một mùi hôi hám của máu tanh, thịt thối rữa và đồng đen nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi, khiến Lý Vân Long và Trần Tiểu Bắc phải nhíu mày kinh tởm. Sự xa hoa, lộng lẫy của biệt thự Trần gia phía trên đối lập hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo, tăm tối đầy oán khí của con đường ngầm dưới chân họ.


"Cẩn thận, phía trước là lưới điện linh lực ngầm." Quỷ Ảnh trầm giọng cảnh báo, tay chỉ vào những sợi tơ năng lượng màu tím nhạt đang giăng chằng chịt khắp vách đá tối tăm.


Những sợi tơ lôi điện này được tích hợp trận pháp công nghệ hiện đại, liên tục phát ra những tiếng xèo xèo sắc lạnh. Chỉ cần một hơi thở mạnh chạm vào, đại trận sẽ lập tức kích hoạt, phóng ra vạn đạo lôi hỏa mạt sát kẻ xâm nhập.


Diệp Trần thản nhiên bước đi phía sau, đôi mắt khép hờ dưới Thần Thức Nhãn Pháp nhìn thấy rõ ràng các luồng năng lượng lôi điện đang vận hành theo một quy luật tuần hoàn dối trá của thiên đạo hiện đại. Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay trái lên không trung.


*Vút...*


Một tia thần niệm thái cổ mỏng manh bắn ra, đi xuyên qua kẽ hở quy tắc của lưới điện, nhẹ nhàng phong tỏa mạch năng lượng cốt lõi của trận pháp trong vòng ba thước xung quanh họ.


"Đi qua đi." Diệp Trần nhàn nhạt nói.


Quỷ Ảnh trợn mắt kinh hãi nhìn những sợi tơ lôi điện bỗng nhiên đứng im, tắt ngấm linh quang khi Diệp Trần đi qua. Hắn càng thêm phần kính sợ vị chủ nhân bí ẩn này, vội vàng rảo bước dẫn đường sâu hơn vào lòng đất.


Càng đi xuống sâu, không gian càng mở rộng ra thành một hang động tự nhiên khổng lồ. Tiếng nước chảy róc rách vang lên, nhưng đó không phải là tiếng nước suối thanh khiết, mà là tiếng bong bóng sôi sục của một hồ nước nhớp nháp.


Khi bước ra khỏi lối đi hẹp, cảnh tượng trước mắt khiến Trần Tiểu Bắc và Lý Vân Long hoàn toàn đứng hình vì kinh hoàng.


Giữa hang động khổng lồ là một tế đàn bằng đá đen rộng hàng chục trượng—Huyết Trì Tế Đàn. Bên trong tế đàn là một hồ máu khổng lồ màu đỏ sẫm đang sôi sục bong bóng, tỏa ra những luồng oán khí đen đặc hình quạ đen gào rú thấu trời. Trên mặt hồ máu, hàng ngàn sợi xích năng lượng màu tím đang liên tục bòn rút sinh mệnh lực và khí huyết từ các lồng giam xung quanh.


Xung quanh hang động là hàng trăm chiếc lồng sắt xám xịt, gỉ sét treo lơ lửng trên vách đá. Bên trong mỗi lồng sắt là một phàm nhân phế mạch gầy trơ xương, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, tay chân co quắp do kinh mạch bị cắt xẻ dã man. Họ rên rỉ yếu ớt, ánh mắt đờ đẫn đầy tuyệt vọng, sinh mệnh lực chầm chậm bị bòn rút đưa vào huyết trì để luyện chế Huyết Linh Đan.


"Lũ súc sinh... Chúng thật sự coi mạng người như cỏ rác!" Trần Tiểu Bắc gầm khẽ, đôi mắt đỏ ngầu sát khí như sói hoang. Hai cánh tay sém đen của cậu đột ngột rực sáng những đường ma văn đỏ rực quỷ dị, oán khí thái cổ bùng phát khiến không khí xung quanh cậu vặn vẹo liên tục.


Lý Vân Long run rẩy rút ra chiếc máy ghi hình thần thức của Đội An Ninh, ghi lại toàn bộ cảnh tượng tàn bạo này làm bằng chứng thép. Ông khàn giọng nói: "Nghi lễ hiến tế Huyết Trì bị phát hiện... Trần gia lần này có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi trước chính quyền đô thị!"


Diệp Trần chắp tay sau lưng, chầm chậm bước đến mép vực đá nhìn xuống Huyết Trì Tế Đàn. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn những đường phù văn đá đen trên tế đàn. Hắn nhận ra đây chính là một phần của cấm thuật hiến tế Quy Nguyên Hội, dùng để thu thập oán khí phàm nhân cống nạp lên ngụy thần Thượng Giới để đổi lấy tiên lực hương hỏa.


"Quy luật tu luyện dối trá xây trên xương máu chúng sinh..." Diệp Trần trầm giọng, giọng nói lạnh buốt thấu xương. "Kỷ nguyên này thực sự đã thối nát đến tận cùng."


"Kẻ nào dám thâm nhập vào cấm địa của Trần gia?!"


Một tiếng gầm rú chói tai, khàn đặc như tiếng quạ kêu đột ngột vang lên từ tâm tế đàn đá đen.


Từ trong luồng sương mù máu đỏ sẫm lơ lửng trên huyết trì, một bóng người gầy trơ xương, mặc áo bào đỏ sẫm đầy vết máu khô chầm chậm bước ra. Đó là Đan sư khát máu Huyết Linh Tử. Gương mặt lão nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt đỏ ngầu cuồng nhiệt đầy tà khí, hai bàn tay gầy guộc như móng vuốt quỷ đang cầm một chiếc lò luyện đan bằng xương sọ rực lửa đỏ.


Lão liếc nhìn nhóm người xâm nhập, ánh mắt dừng lại trên bộ quân phục cảnh sát của Lý Vân Long, rồi chuyển sang Trần Tiểu Bắc và Quỷ Ảnh. Lão lập tức cười lên điên cuồng, tiếng cười chói tai vang vọng khắp hang động:


"Ha ha ha! Đội trưởng Đội An Ninh Lý Vân Long?! Còn có cả tên phản đồ Quỷ Ảnh của Ảnh Các?! Các ngươi dám mò tới tận đây sao?!"


"Huyết Linh Tử!" Lý Vân Long vung tay chỉ thẳng Chấp Pháp Lôi Ấn vào lão. "Ngươi dám dùng phàm nhân làm dược nô luyện đan hiến tế! Hôm nay ta đại diện cho luật pháp tu chân Giang Nam, tự tay trừng trị ngươi!"


"Luật pháp?" Huyết Linh Tử khinh miệt nhổ một bãi nước bọt đẫm máu xuống huyết trì. "Ở đây chỉ có quy tắc của Quy Nguyên Hội và Thượng Giới! Các ngươi nghĩ phá hủy được sào huyệt này là cứu được chúng sao? Muộn rồi! Lão tổ Trần gia sắp đột phá, thọ nguyên đan đã luyện thành một nửa!"


Lão đột ngột vung tay, chiếc lò luyện đan bằng xương sọ bùng phát hỏa diễm đỏ rực—Huyết Hỏa Khống Chế. Luồng huyết hỏa tàn bạo mang theo oán khí phàm nhân gầm rú lao thẳng về phía Lý Vân Long và Trần Tiểu Bắc.


Trần Tiểu Bắc gầm khẽ, lao ra trước chắn cho Lý Vân Long. Cậu vung tay vẽ nhanh một đạo ma văn thái cổ đỏ rực trực tiếp lên không trung. Bức tường ma văn bùng phát oán khí thái cổ chặn đứng hoàn toàn luồng huyết hỏa, tạo ra một tiếng nổ lớn chấn động vách đá.


Huyết Linh Tử trợn mắt kinh hãi nhìn bức tường ma văn đỏ rực của Tiểu Bắc: "Khắc ấn lực thái cổ?! Ngươi chính là tên phế vật đã phế bỏ đệ tử của ta ở nghĩa trang?!"


Lão liếc nhìn Diệp Trần đang đứng lặng lẽ phía sau với tà áo sơ mi trắng sờn vai, cánh tay phải quấn băng gạc đen đặt tĩnh lặng. Dù Diệp Trần không hề phát ra một tia linh lực nào, nhưng đôi mắt thâm thẳm như thái dương viễn cổ của hắn khiến đạo tâm của Huyết Linh Tử đột ngột run rẩy dữ dội. Bản năng của một tà tu sống ngàn năm cảnh báo lão rằng vị thiếu niên thanh tú kia chính là một thực thể kinh hoàng vượt qua mọi quy luật tu tiên hiện đại.


Lão biết mình hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng trước sự liên thủ của Lý Vân Long, Trần Tiểu Bắc và vị đại lão ẩn thế vô danh kia. Sự điên cuồng biến thái bùng phát trong mắt lão.


"Muốn bắt ta sao?! Muốn cứu lũ rác rưởi phàm nhân này sao?!" Huyết Linh Tử gầm lên điên cuồng, gương mặt vặn vẹo tột độ. "Vậy thì cùng chết hết ở đây đi!"


Lão đột ngột ném chiếc lò luyện đan bằng xương sọ xuống trận nhãn đá đen của tế đàn, đồng thời đập mạnh lòng bàn tay đẫm máu vào bảng điều khiển trận pháp công nghệ nén linh thạch ở mép tế đàn.


*Oanh!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Toàn bộ hệ thống tự hủy bằng thuốc nổ linh lực nén cấm kỵ của Trần gia lắp đặt xung quanh hang động lập tức được kích hoạt. Những luồng lôi hỏa màu tím đen cuồng bạo bắt đầu rít gào, bùng phát từ các vách đá, xé rách không khí.


Các bức tường đá khổng lồ bắt đầu rạn nứt loang lổ, đất đá từ trên trần hang đổ sụp xuống ầm ầm. Khói độc ma khí đen kịt rò rỉ từ địa mạch thâm uyên bắt đầu tràn ngập vào các lồng giam phàm nhân, tiếng gào thét khóc than tuyệt vọng của hàng trăm phàm nhân phế mạch vang lên chói tai giữa tiếng nổ lôi hỏa.


"Ha ha ha! Mười giây nữa, toàn bộ nơi này sẽ sụp đổ! Thuốc nổ linh lực nén sẽ san bằng vạn dặm lòng đất! Chứng cứ, phàm nhân, cả các ngươi nữa... tất cả sẽ tan thành tro bụi!" Huyết Linh Tử cười điên cuồng giữa màn khói lửa bùng phát.


Mười giây đếm ngược bắt đầu vang lên dồn dập từ bảng điều khiển trận pháp tự hủy rực sáng linh quang tím đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!