Nhạc nềnWuxia3

Cảnh Sát Gặp Nạn, Khắc Ấn Phong Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống Phố Cổ Thập Nhị mỗi lúc một nặng hạt, gột rửa đi những tàn dư cuối cùng của làn sương mù xanh lục tịnh hóa từ ngày hôm trước. Tiếng nước mưa gõ lộp bộp trên mái ngói đất nung xám xịt của Tiệm Trà Cá Mặn nghe dồn dập, tựa như tiếng trống trận dồn dập thúc giục trong đêm tối.


Bên trong tiệm trà, ánh đèn dầu mờ ảo hắt lên những bức tường gỗ mục nát, tỏa ra một quầng sáng màu vàng ấm áp nhưng cô độc. Diệp Trần ngồi tĩnh lặng bên chiếc bàn gỗ sần sùi, thong thả nâng ấm trà đất nung rạn nứt rót một dòng nước trà nhạt vào chén gốm mẻ. Cánh tay phải của hắn, vốn được quấn chặt bởi nhiều lớp băng gạc đen dày đặc, đặt lặng lẽ trên mặt bàn. Dưới lớp vải thô ấy, vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt đã lan rộng lên đến tận khuỷu tay. Hắn không hề cảm thấy đau đớn, chỉ có một luồng khí lạnh buốt thấu xương tủy đang chầm chậm gặm nhấm da thịt phàm trần của mình, nhưng gương mặt thanh tú ấy vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một gợn sóng.


"Lão Diệp, có nhân quả biến động ở phía ngoại ô." Giọng nói già nua, khàn khàn của Thái Huyền Tử từ bên trong vòi chiếc ấm trà đất nung rạn nứt truyền ra, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. "Một sinh mệnh phàm nhân đang bị tà tu của Huyết Quạ Môn truy sát dã man. Khí tức kia... có vẻ là kẻ mang theo đạo bùa máu của ngươi."


Diệp Trần khẽ nhấp một ngụm trà nhạt, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang mờ nhạt. Hắn nhìn thấu qua màn mưa bão, hướng thẳng về phía Nghĩa Trang Thành Phố ở ngoại ô. Ở đó, một sợi tơ nhân quả màu xám tro đang run rẩy kịch liệt, đại diện cho sinh mệnh của cảnh sát phàm nhân Tần Vũ đang cận kề cái chết.


"Tiểu Bắc." Diệp Trần khẽ gọi.


Từ trong bóng tối của hậu viện, Trần Tiểu Bắc chầm chậm bước ra. Cậu thiếu niên mười bảy tuổi lầm lì, mặc chiếc áo khoác đen rách nát, gương mặt góc cạnh đầy vết trầy xước kiên nghị. Hai cánh tay của cậu, vốn bị lôi điện của thống lĩnh Trần Khôn chấn bỏng nặng sém đen rỉ máu từ đêm mưa trước, giờ đây không hề được băng bó mà lộ ra những vệt sẹo xám tro đầy kiên nghị. Dưới làn da sém đen ấy, những đường ma văn đỏ rực quỷ dị đang chầm chậm lặn sâu vào dưới lớp biểu bì, tỏa ra một luồng nhiệt khí âm ỉ.


"Đệ tử có mặt." Trần Tiểu Bắc cung kính chắp tay, ánh mắt rực sáng như sói hoang nhìn về phía sư phụ.


"Huyết mạch Khắc Ấn Sư không chỉ dùng để tự vệ." Diệp Trần nhàn nhạt nói, tay trái khẽ vẩy nhẹ một cái. "Đi đi, mang theo vinh quang của tổ tiên Trần Vô Kỵ hiển hiện giữa nhân gian. Cứu phàm nhân kia về đây."


"Đệ tử tuân mệnh!"


Trần Tiểu Bắc dứt khoát xoay người, thân hình gầy gò lướt đi trong màn mưa bão, nhanh chóng biến mất vào bóng tối của Phố Cổ Thập Nhị, hướng thẳng về phía Nghĩa Trang Thành Phố.


***


Nghĩa Trang Thành Phố Giang Nam lúc nửa đêm âm u và lạnh buốt thấu xương. Những hàng bia đá vô danh xám xịt đứng lặng lẽ dưới làn mưa tầm tã, bùn đất nhão nhoét khắp nơi bốc lên mùi ẩm mốc rùng rợn. Gió rít gào qua các rặng cây bách cổ thụ, tạo ra những âm thanh u oán tựa như tiếng khóc than của oan hồn.


"Hộc... hộc..."


Tần Vũ ôm chặt bên sườn trái đang rỉ máu, bước chân lảo đảo chạy trốn giữa các ngôi mộ cổ. Bộ cảnh phục phàm nhân màu xanh sẫm của cậu đã rách nát tả tơi, đẫm nước mưa và bùn đất. Gương mặt trẻ tuổi 22 của chàng cảnh sát phàm nhân cắt không còn giọt máu, đôi mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng nhưng vẫn quật cường không chịu gục ngã. Tay phải cậu ghì chặt một chiếc túi da chống nước màu đen, bên trong chứa toàn bộ hồ sơ mật về các vụ mất tích phàm nhân liên quan đến Trần gia và Quy Nguyên Hội mà cậu đã liều mạng điều tra được.


"Chạy đi đâu hả? Tên phàm nhân ngu xuẩn."


Một giọng cười lanh lảnh, bén nhọn đầy biến thái vang lên từ phía sau, xé rách tiếng mưa rơi.


Từ trên đỉnh một tấm bia mộ khổng lồ, một bóng người gầy gò mặc đồng phục học sinh màu đen chầm chậm đáp xuống. Đó là Huyết Linh Tử—đệ tử bí mật của Hắc Sát thuộc Huyết Quạ Môn. Gương mặt hắn nhợt nhạt không chút máu, đôi mắt thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng đỏ ngầu tàn nhẫn. Xung quanh hắn, hàng chục con quạ đen biến dị khổng lồ, mắt rực lửa đỏ, đang bay lượn lờ, phát ra những tiếng kêu oai oái khát máu.


"Huyết Quạ Môn các ngươi... dám cấu kết với Trần gia đồ sát phàm nhân... Đội An Ninh và luật pháp tu chân đô thị... sẽ không tha cho các ngươi!" Tần Vũ khàn giọng hét lên, lưng tựa chặt vào một tấm bia đá lạnh ngắt, hơi thở dồn dập.


"Luật pháp?" Huyết Linh Tử khinh miệt cười lớn, tiếng cười chói tai như tiếng quạ kêu. "Ở cái Giang Nam Thành này, linh căn quyết định tất cả. Phàm nhân phế mạch các ngươi chỉ là gia súc, là củi đốt để luyện chế huyết đan mà thôi! Chết dưới tay ta là vinh hạnh của ngươi!"


Huyết Linh Tử vung tay phải lên, năm ngón tay gầy guộc biến thành móng vuốt đỏ sẫm tỏa ra hắc khí tanh tưởi—Huyết Quạ Trảo. Hắn gầm khẽ, commanded bầy huyết quạ đỏ ngầu đồng loạt lao xuống, vây quét tấn công Tần Vũ hòng mạt sát cậu bịt đầu mối.


Nhìn bầy quạ khát máu lao đến xé rách không khí, Tần Vũ nhắm mắt tuyệt vọng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tấm bùa giấy lộn giấu trong ngực áo cậu—Đạo bùa máu Diệp Trần—bỗng nhiên tự động kích hoạt.


*Oanh!*


Một luồng sáng màu xám tro ấm áp đột ngột bùng phát từ ngực Tần Vũ. Một vòng tròn bảo hộ thần thức vô hình, rộng khoảng ba mét, dựng lên kiên cố bao quanh nhục thân cậu. Bầy huyết quạ va đập vào vòng tròn bảo hộ liền phát ra tiếng thét thảm thiết, toàn bộ tà khí đỏ ngầu trên người chúng bị tịnh hóa hoàn toàn, hóa thành những làn khói đen rồi tan biến vào hư không.


"Cái gì?!" Huyết Linh Tử trợn mắt kinh ngạc, lùi lại một bước. "Đạo bùa này... chứa khí tức thái cổ tịnh hóa?! Ngươi làm sao có được bảo vật này?!"


Hắn lập tức nhận ra đây chính là khí tức đã tịnh hóa nguồn nước Phố Cổ Thập Nhị, phá vỡ kế hoạch của Tào Lĩnh. Sự tò mò biến thành điên cuồng, Huyết Linh Tử gầm lên, hai tay quấn quanh ma huyết đỏ rực, vung Huyết Quạ Trảo điên cuồng cào xé lên màng bảo vệ xám tro.


*Rắc... rắc...*


Đạo bùa máu của Diệp Trần tuy thần kỳ nhưng chỉ là một nét vẽ bằng máu đầu ngón tay trên giấy lộn, lại phải gánh chịu liên tiếp các đòn tấn công toàn lực của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 9 đỉnh phong. Màng bảo vệ bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt loang lổ, u quang xám tro mờ nhạt dần.


"Chết đi!" Huyết Linh Tử gầm lên, tay phải cầm Huyết ngọc tụ oán rực sáng đỏ ngầu, chuẩn bị dốc toàn lực giáng xuống một kích chí mạng để phá vỡ hoàn toàn lá chắn.


Đúng lúc màng bảo vệ vỡ vụn thành những hạt bụi xám, một bóng đen gầy gò đột ngột lướt qua màn mưa bão như một tia chớp đỏ sẫm.


*Bùm!*


Trần Tiểu Bắc xuất hiện lẫm liệt chắn trước mặt Tần Vũ. Cậu nén đau đớn từ vết bỏng sém đen trên hai cánh tay, vung tay phải vẽ nhanh một đường ma văn thái cổ đỏ rực trực tiếp lên không trung. Đường ma văn phát sáng rực rỡ, va chạm trực diện với Huyết Quạ Trảo của Huyết Linh Tử, tạo ra một tiếng nổ lôi điện chấn động toàn bộ nghĩa trang.


Luồng phản lực cuồng bạo hất văng Huyết Linh Tử lùi lại mấy trượng, dẫm nát bùn lầy. Hắn kinh ngạc nhìn thiếu niên mặc áo khoác rách nát trước mặt:


"Trần Tiểu Bắc?! Tên phế vật bị Trần gia phế bỏ kinh mạch gác mộ nghĩa trang?! Ngươi làm sao có thể phục hồi tu vi?!"


Trần Tiểu Bắc lầm lì không đáp. Cậu khẽ liếc nhìn Tần Vũ phía sau, trầm giọng nói: "Lùi lại. Tránh xa chỗ này ra."


Tần Vũ gật đầu run rẩy, ôm chặt túi hồ sơ mật bò ra sau một ngôi mộ cổ gác mộ để quan sát. Cậu sững sờ nhìn hai cánh tay sém đen rực đỏ ma văn của Tiểu Bắc, trong lòng dấy lên sự chấn động vô hạn.


Huyết Linh Tử liếm vết máu trên khóe môi, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ điên cuồng: "Hóa ra kẻ đứng sau phá hoại kế hoạch của Quy Nguyên Hội là lũ rác rưởi các ngươi! Hôm nay ta sẽ hút cạn máu của ngươi để đại bổ huyết hải!"


Hắn vung tay triệu hoán bầy huyết quạ khổng lồ còn lại bao vây tấn công Trần Tiểu Bắc từ mọi phía. Bầy quạ rít gào, mang theo độc tố ma khí ăn mòn da thịt lao đến như một cơn bão đen.


Trần Tiểu Bắc đứng im giữa màn mưa, đôi mắt sắc lạnh như sói hoang không chút dao động. Cậu cắn mạnh vào đầu ngón tay trái, máu tươi đỏ sẫm rỉ ra. Tiểu Bắc vận khí huyết phàm nhân, vung tay vẽ nhanh các đường ma văn thái cổ trực tiếp lên không trung với tốc độ chóng mặt.


*Vút! Vút! Vút!*


Những nét vẽ bằng máu phát sáng đỏ rực lơ lửng giữa hư không, liên kết lại thành một bức tường ma văn bảo hộ khổng lồ rực lửa đỏ. Bầy huyết quạ lao vào bức tường ma văn liền bị oán oán khí thái cổ thiêu rụi thành tro bụi ngay tại chỗ, hoàn toàn không thể vượt qua phòng tuyến.


"Cái gì?! Khắc ấn lực thái cổ?!" Huyết Linh Tử hoảng sợ tột độ. Hắn nhận ra tà thuật huyết hải của mình bị bức tường ma văn đỏ rực kia khắc chế hoàn toàn. Hắn điên cuồng lùi lại, cố gắng dùng Huyết ngọc tụ oán để tự kích nổ linh lực đan điền hòng bộc phát một đòn lôi hỏa diệt thế.


Nhưng Trần Tiểu Bắc đã nhìn thấu ý đồ của đối thủ nhờ sự chỉ điểm rèn luyện của Diệp Trần. Cậu biết tà thuật của đối thủ phụ thuộc hoàn toàn vào sự lưu thông khí huyết huyết hải. Cậu phải áp sát dứt điểm.


Nén chịu nỗi đau đớn từ vết bỏng sém đen bị kích hoạt bởi khí huyết dâng trào, Trần Tiểu Bắc thi triển Huyết Ma Bộ, thân hình lướt đi mờ ảo giữa màn mưa như một bóng ma đỏ sẫm. Cậu lách qua luồng hắc khí độc hại của Huyết Linh Tử, áp sát vào khoảng cách một thước.


"Muốn chết sao?!" Huyết Linh Tử gầm lên, vung móng vuốt Huyết Quạ Trảo đâm thẳng vào ngực Tiểu Bắc.


Nhưng Trần Tiểu Bắc không hề lùi bước. Cậu chấp nhận để móng vuốt độc cào xước vai trái rỉ máu nhẹ, đổi lại, lòng bàn tay phải của cậu rực sáng những đường ma văn đỏ rực quỷ dị đã được vẽ sẵn bằng máu đầu ngón tay.


*Bùm!*


Trần Tiểu Bắc đập mạnh lòng bàn tay chứa ma văn đỏ rực trực tiếp vào ngực Huyết Linh Tử, thi triển tuyệt kỹ **Khắc Ấn Phong Tiên**!


*Oanh!*


Một luồng hắc khí và ma oán đen nhạt bùng phát từ lòng bàn tay Tiểu Bắc, đi xuyên qua lớp phòng ngự tiên lực yếu ớt của đối thủ, gieo thẳng vào đan điền và kinh mạch của Huyết Linh Tử. Những đường ma văn đỏ rực lập tức lan rộng trên da thịt hắn tựa như một mạng nhện đỏ sẫm, khóa chặt hoàn toàn huyết hải và tiên lực Trúc Cơ của hắn.


"A... không... tiên lực của ta... huyết hải của ta..."


Huyết Linh Tử hét lên thảm thiết, gương mặt vặn vẹo đầy đau đớn. Toàn bộ tà thuật huyết quạ trên người hắn lập tức tiêu biến hoàn toàn. Hắn cảm thấy kinh mạch toàn thân đông cứng lạnh ngắt, đan điền bế tắc hoàn toàn không thể vận khí. Hắn lảo đảo ngã quỵ xuống đất bùn nhão nhoét, nhục thân run rẩy kịch liệt, hoàn toàn biến thành một phế nhân không có chút pháp lực nào.


Trần Tiểu Bắc thở hổn hển, mặt hơi nhợt nhạt vì tiêu hao nhiều khí huyết đầu ngón tay để vẽ ma văn. Cậu đứng lẫm liệt giữa cơn mưa dông, nhìn xuống tà tu bại trận đầy lạnh lùng.


Tần Vũ từ sau bia mộ kinh ngạc bước ra, run rẩy nhìn Trần Tiểu Bắc. Chàng cảnh sát phàm nhân quỳ sụp xuống đất, ôm chặt lấy chân Tiểu Bắc, khóc nghẹn ngào:


"Cảm ơn... cảm ơn thần nhân cứu mạng..."


Trần Tiểu Bắc khẽ đỡ Tần Vũ đứng dậy, trầm giọng nói: "Ta không phải thần nhân. Sư phụ ta mới là người cứu ngươi. Đi thôi, về tiệm trà."


Tần Vũ gật đầu lia lịa. Cậu vội vàng rút từ trong áo khoác ra chiếc túi da chống nước màu đen, thành kính dâng lên bằng cả hai tay:


"Trần tiên sinh... đây là toàn bộ hồ sơ mật về các vụ mất tích phàm nhân liên quan đến Trần gia và Quy Nguyên Hội mà tôi đã điều tra được... Tôi biết mình là phàm nhân phế mạch không thể đối đầu với họ... Xin hãy chuyển giao cho vị Thượng Tổ đứng sau tiệm trà... cứu giúp hàng vạn phàm nhân tội nghiệp đang bị giam giữ dưới lòng đất biệt thự Trần gia..."


Trần Tiểu Bắc siết chặt chiếc túi da đen, ánh mắt cậu bùng lên ngọn lửa căm phẫn tột cùng khi cảm nhận được sự tàn bạo của thế gia. Cậu cõng Tần Vũ bị thương nhẹ trên lưng, tay xách tên tà tu Huyết Linh Tử đã bị phong ấn hoàn toàn, chầm chậm bước đi trong màn đêm mưa bão hướng về phía Phố Cổ Thập Nhị.


Nhân quả đã gieo, cuộc thâm nhập vào bóng tối của Trần gia chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!