Nhạc nềnWuxia3

Quỷ Ảnh Bộ Pháp, Vấn Tâm Thu Phục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống Phố Cổ Thập Nhị mỗi lúc một nặng hạt, gột rửa đi những tàn dư cuối cùng của làn sương mù xanh lục tịnh hóa từ ngày hôm trước. Tiếng nước mưa gõ lộp bộp trên mái ngói đất nung xám xịt của Tiệm Trà Cá Mặn nghe dồn dập, tựa như tiếng trống trận dồn dập thúc giục trong đêm tối.


Bên trong tiệm trà, ánh đèn dầu mờ ảo hắt lên những bức tường gỗ mục nát, tỏa ra một quầng sáng màu vàng ấm áp nhưng cô độc. Diệp Trần ngồi tĩnh lặng bên chiếc bàn gỗ sần sùi, thong thả nâng ấm trà đất nung rạn nứt rót một dòng nước trà nhạt vào chén gốm mẻ. Cánh tay phải của hắn, vốn được quấn chặt bởi nhiều lớp băng gạc đen dày đặc, đặt lặng lẽ trên mặt bàn. Dưới lớp vải thô ấy, vết nứt hóa thạch xám tro lạnh buốt đã lan rộng lên đến tận khuỷu tay. Đó là cái giá tích lũy mà hắn phải gánh chịu sau khi cưỡng ép mượn dùng thần lực thái cổ để tịnh hóa nguồn nước Phố Cổ Thập Nhị. Hắn không hề cảm thấy đau đớn, chỉ có một luồng khí lạnh buốt thấu xương tủy đang chầm chậm gặm nhấm da thịt phàm trần của mình, nhưng gương mặt thanh tú ấy vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một gợn sóng.


Ở gian phòng phía sau, Lâm Thư Dao đang ngồi xếp bằng bế quan, thanh Kiếm gãy Lâm gia rỉ sét đặt ngang trên đùi nàng, toàn bộ kiếm mang màu vàng kim sắc bén đã được che giấu hoàn toàn dưới lớp địa khí bao phủ. Tại góc sân hậu viện đẫm nước mưa, Trần Tiểu Bắc đang lầm lì cắn răng chịu đựng đau đớn. Hai cánh tay của cậu thiếu niên mười bảy tuổi bị lôi điện chấn bỏng nặng sém đen rỉ máu giờ đây đang rực sáng những đường ma văn đỏ rực quỷ dị. Cậu đang dựa theo khẩu quyết phạt thiên mà Diệp Trần truyền thụ, mượn chính luồng lôi hỏa biến dị còn sót lại trong da thịt để rèn luyện nhục thân, rèn sắt thành thép, thức tỉnh huyết mạch Khắc Ấn Sư Trần Vô Kỵ.


"Lão Diệp, có chuột nhắt mò vào." Giọng nói già nua, khàn khàn của Thái Huyền Tử từ bên trong vòi chiếc ấm trà đất nung rạn nứt truyền ra, mang theo vài phần giễu cợt. "Xem ra tên Tào Lĩnh kia quả thực đã đứng ngồi không yên rồi. Việc ngươi tịnh hóa ma tủy quá mức hoàn mỹ đã khiến hắn nghi ngờ nơi này có đại lão ẩn dật."


Diệp Trần khẽ nhấp một ngụm trà nhạt, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang mờ nhạt, thản nhiên đáp: "Một tên sát thủ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ của Ảnh Các mà thôi. Để hắn tới, ta đang cần một con cờ để thâm nhập vào bóng tối của Trần gia."


Lúc này, ngoài hiên tiệm trà, một bóng đen gầy gò đang hòa quyện hoàn mỹ vào màn mưa đêm. Đó chính là Quỷ Ảnh—sát thủ hàng đầu của Ảnh Các - Chi Nhánh Giang Nam. Hắn mặc y phục đen bó sát, gương mặt che giấu dưới chiếc mặt nạ quỷ xám xịt, cơ thể di chuyển mờ ảo như một làn sương khói không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Hắn đang thi triển Bóng Đêm Độn Thuật—một loại cấm thuật ẩn nấp quỷ dị giúp hắn hoàn toàn biến mất khỏi tầm quét thần thức của các tu sĩ Trúc Cơ thông thường.


Quỷ Ảnh lặng lẽ lách qua khe cửa gỗ tiệm trà, áp sát vào gian phòng chính. Trong lòng hắn đầy sự cảnh giác nhưng cũng không giấu nổi vẻ khinh miệt. Theo thông tin từ Trần gia và Quy Nguyên Hội, Tiệm Trà Cá Mặn này là nơi ở của một ông chủ phế sài ăn bám Lâm gia, không hề có linh căn hay tu vi pháp lực. Hắn chỉ cần một kích nhẹ nhàng bằng thanh Dao găm tẩm độc đen trên tay là có thể hoàn thành nhiệm vụ, tước đoạt chiếc ấm trà đất nung kỳ lạ kia về cống nạp cho Tào Lĩnh.


"Chỉ là một phàm nhân phế sài, chết đi!"


Quỷ Ảnh từ trong bóng tối của bức tường gỗ đột ngột hiện thân, thân hình hắn lướt đi không tiếng động tựa như một bóng ma thực sự. Thanh dao găm đen kịt tẩm độc kịch độc xé rách màn đêm, mang theo một luồng ma khí lạnh buốt nhắm thẳng vào cổ họng của Diệp Trần đang ngồi uống trà.


Thế nhưng, ngay khi mũi dao găm sắc bén chỉ còn cách da cổ của Diệp Trần đúng một tấc, toàn bộ không gian xung quanh bỗng nhiên ngưng đọng lại.


*Uỳnh!*


Một tiếng trầm đục vô hình vang lên. Một màng chắn năng lượng xám tro mờ nhạt—Thần Thức Bình Chướng—tự động xuất hiện trước cổ Diệp Trần. Thanh dao găm tẩm độc của Quỷ Ảnh va đập vào màng chắn vô hình, phát ra những tiếng xèo xèo ghê người nhưng không thể tiến thêm dù chỉ một ly. Toàn bộ quán tính cực hạn và sát khí cuồng bạo của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn, giống như một giọt nước rơi vào đầm lầy không đáy.


"Cái gì?!" Quỷ Ảnh trợn tròn mắt kinh hoàng dưới chiếc mặt nạ quỷ. Hắn cảm nhận được một luồng phản lực thần thức vô biên dội ngược lại, khiến kinh mạch cánh tay cầm dao của hắn tê dại, tiên lực Trúc Cơ trong đan điền hoàn toàn bế tắc không thể vận hành.


Hắn điên cuồng muốn kích hoạt bùa thế thân để thi triển Bóng Đêm Độn Thuật tháo chạy, nhưng không gian mười mét xung quanh bàn trà đã hoàn toàn bị thần thức của Diệp Trần đóng băng cứng ngắc. Hắn giống như một con ruồi bị mắc kẹt trong hổ phách vạn năm, đến việc nhấc ngón tay cũng trở thành một điều xa xỉ.


Diệp Trần thong thả đặt chén trà mẻ xuống bàn, chầm chậm ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn bỗng nhiên mở ra, u quang tinh thần đồ từ Thần Thức Nhãn Pháp bộc phát rực rỡ, nhìn thấu qua chiếc mặt nạ quỷ xám xịt, khóa chặt vào sâu trong thức hải và đạo tâm của Quỷ Ảnh. Dưới nhãn pháp thái cổ ấy, mọi sợi tơ nhân quả, mọi tội lỗi thầm kín và ký ức đen tối nhất của Quỷ Ảnh đều bị phơi bày không sót một chi tiết.


"Ảnh Các sát thủ, Quỷ Ảnh." Diệp Trần cất tiếng, giọng nói của hắn không lớn, nhưng truyền vào tai Quỷ Ảnh lại tựa như tiếng sấm nổ vang rền giữa chín tầng mây, chấn động đến mức đan điền của hắn rạn nứt nhẹ. "Ngươi nghĩ ẩn nấp trong bóng tối là có thể trốn tránh được nhân quả sao?"


Quỷ Ảnh run rẩy kịch liệt, hắn muốn gầm lên nhưng cổ họng bị áp lực thần thức bóp nghẹt, chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè đầy sợ hãi: "Ngươi... ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào..."


Diệp Trần không trả lời câu hỏi của hắn. Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay trái lên bàn trà, thi triển Vấn Tâm Chân Ngôn. Một câu hỏi ngắn gọn—Vấn Tâm Nhất Ngôn—mang theo thần niệm tối cao hỏi thẳng vào đạo tâm đối thủ:


"Mười năm trước, tại Vực Sâu Vô Sắc, vì muốn tranh đoạt một viên Trúc Cơ Đan để thăng cấp, ngươi đã tự tay cắt đứt dây xích bảo hộ, đẩy ba vị đồng đạo cùng sinh ra tử với mình xuống vực sâu vạn trượng làm mồi cho thú hoang để một mình chạy thoát. Ngươi có từng hối hận?"


*Oanh!*


Câu hỏi ấy tựa như một lưỡi kiếm thần thức sắc bén nhất, chém thẳng vào kẽ hở đạo tâm vốn đã đầy rạn nứt của Quỷ Ảnh. Ký ức kinh hoàng vạn năm trước bị cưỡng ép tái hiện trước mắt hắn. Tiếng gào thét tuyệt vọng của những người đồng đội cũ, ánh mắt căm hận của họ trước khi rơi xuống vực sâu lập tức hóa thành những huyễn ảnh tâm ma điên cuồng cắn xé thức hải của hắn.


"Không! Đừng đến đây! Ta không cố ý... Ta chỉ muốn sống!"


Quỷ Ảnh gầm lên điên cuồng trong đau đớn tột cùng. Tâm ma bùng phát dữ dội, ma tính bạo tẩu trong đan điền cắn trả ngược lại kinh mạch. Đạo tâm của hắn hoàn toàn sụp đổ, rạn nứt loang lổ. Hắn nôn ra một ngụm máu đen lớn, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ trong nháy mắt bị đánh tụt xuống 30%, cơ thể suy yếu tột cùng ngã quỵ xuống đất, dập đầu liên tục trên nền đất lạnh buốt của tiệm trà.


"Tiền bối tha mạng! Thượng thần tha mạng! Tiểu nhân biết tội! Tiểu nhân đáng chết!" Quỷ Ảnh khóc lóc thảm thiết, sự kiêu ngạo của một sát thủ hàng đầu hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự kính sợ và hèn nhát tột độ trước vị đại lão ẩn thế tối cao trước mặt.


Diệp Trần lạnh lùng nhìn hắn, nhàn nhạt nói: "Ta có thể cho ngươi một cơ hội sống sót để tịnh hóa tội lỗi cũ. Lập huyết thệ trung thành, làm tai mắt cho ta bên trong Trần gia."


Quỷ Ảnh không hề do dự, lập tức cắn đầu ngón tay vẽ ra một đạo huyết phù đỏ rực giữa hư không, thành kính lập huyết thệ linh hồn: "Tiểu nhân Quỷ Ảnh nguyện lập huyết thệ vĩnh viễn trung thành với Thần nhân tiền bối! Nếu có nửa điểm phản bội, nguyện chịu vạn quỷ cắn xé hồn phách, vĩnh viễn không được siêu sinh!"


Ngay khi huyết thệ hoàn thành, một luồng ánh sáng đỏ sẫm từ huyết phù bay thẳng vào trán Quỷ Ảnh, hóa thành một ấn ký nhỏ màu đỏ rồi lặn sâu vào thức hải của hắn, nằm dưới sự khống chế tuyệt đối của Diệp Trần.


Quỷ Ảnh thở hổn hển, gương mặt nhợt nhạt vì mất máu nhưng ánh mắt đã khôi phục lại một chút tỉnh táo. Hắn cung kính quỳ rạp dưới chân Diệp Trần, run rẩy dâng lên thông tin tình báo đầu tiên để lập công chuộc tội:


"Khởi bẩm Chủ nhân... Chưởng sự Tào Lĩnh và gia chủ Trần Hải đang bí mật vận hành một âm mưu tàn bạo dưới lòng đất biệt thự Trần gia. Họ đã xây dựng một phòng thí nghiệm tuyệt mật—Mật Thất Thử Nghiệm Trần Gia. Tại đó, họ bắt giữ hàng trăm phàm nhân phế mạch từ Phố Cổ Thập Nhị đưa vào để cấy ghép linh căn nhân tạo và luyện chế huyết đan thọ nguyên cống nạp lên thượng giới. Vị trí lối vào mật thất ngầm đó nằm ở..."


Diệp Trần khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh sát khí lạnh buốt nhìn ra màn mưa bão ngoài cửa sổ. Trần gia và Quy Nguyên Hội, xem ra ngày tàn của các ngươi đã đến rất gần rồi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!