Hàn Độc Phún Trào, Cổ Phương Tịnh Hóa
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương mù xám xịt của Giang Nam Thành, Phố Cổ Thập Nhị đã bị nhấn chìm trong một bầu không khí tử khí nồng nặc. Tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng khóc nghẹn ngào của những phàm nhân nghèo khổ vang lên từ khắp các ngõ hẻm rách nát. Nguồn nước sinh hoạt bị gieo rắc Ma Tủy Ô Nhiễm đã bắt đầu phát tác độc tính tàn bạo của nó. Người uống phải nhẹ thì da thịt lở loét, xám ngoét như người chết, nặng thì hàn độc ăn mòn vào tận tủy xương, khiến toàn thân co quắp, đau đớn thấu xương tủy như bị vạn con kiến độc cắn xé.
Tại Tiệm Trà Cá Mặn, Lâm Thư Dao đứng bên cạnh giếng nước cổ ở hậu viện, gương mặt thanh thuần tràn đầy vẻ lo lắng và bất lực. Nguồn nước đen kịt dưới đáy giếng vẫn đang sôi sục oán khí, bốc lên từng luồng sương mù đen nhạt lạnh buốt, nhưng bị kết giới vô hình của tiệm trà chặn đứng ở miệng giếng. Nàng khẽ quay sang nhìn Diệp Trần đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế tre dưới hiên nhà, giọng nói run rẩy:
"Sư phụ, nước giếng này... ma độc quá tàn bạo. Đồ nhi vừa ra ngoài phố xem qua, hàng vạn phàm nhân ở Phố Cổ Thập Nhị đều đã trúng độc. Nếu không nhanh chóng tịnh hóa nguồn nước, e rằng không quá ba ngày, nơi này sẽ biến thành một nghĩa địa khổng lồ."
Diệp Trần khẽ nâng chén trà nhạt lên nhấp một ngụm. Cánh tay phải của hắn, vốn quấn chặt lớp băng gạc đen dày đặc, giờ đây đã hóa thạch xám tro lạnh buốt lên tận khuỷu tay—đây chính là cái giá tích lũy mà hắn phải gánh chịu sau khi dung hợp mảnh ký ức thái cổ thứ nhất đêm qua. Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh buốt từ cánh tay đá tỏa ra, nhưng gương mặt vẫn thản nhiên như nước hồ thu. Đôi mắt hắn sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ, nhìn thấu qua những bức tường gỗ của tiệm trà, hướng thẳng về phía phòng y dược của Hoa Linh Nhi ở đầu phố.
"Quy Nguyên Hội gieo rắc ma tủy ô nhiễm này thực chất là một phần của Vụ đầu độc nguồn nước Phố Cổ." Diệp Trần trầm giọng nói, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một uy áp vô hình. "Tào Lĩnh muốn dùng sinh mạng phàm nhân làm mồi nhử, ép ta phải bộc phát thần thông để hắn truy tìm tọa độ thần thức. Nếu ta trực tiếp dùng pháp lực thái cổ để tịnh hóa, thiên đạo hiện đại sẽ lập tức cảm ứng được, kéo theo thiên phạt diệt thế giáng xuống thành phố này."
Lâm Thư Dao nghe vậy liền giật mình, lập tức hiểu ra sự nghiêm trọng của vấn đề: "Vậy... chúng ta chỉ có thể đứng nhìn họ chết sao, sư phụ?"
"Ta không thể ra tay trực tiếp, nhưng có người có thể." Diệp Trần khẽ liếc nhìn về phía đầu hẻm. "Đệ tử của ta, hãy đi đón Hoa Linh Nhi tới đây. Nàng ta là y sư duy nhất ở khu phố này có đạo tâm cứu nhân độ thế, cũng là người thích hợp nhất để phân phát thuốc giải."
Lâm Thư Dao lập tức lĩnh mệnh, thân hình khẽ động, Thái Cổ Kiếm Cốt rực sáng một luồng u quang vàng kim mờ nhạt dưới lớp áo sơ mi sờn cũ, nhanh chóng biến mất vào màn sương mù xám.
Lúc này, tại phòng chế thuốc bắc gia truyền đầu Phố Cổ Thập Nhị, không khí hỗn loạn và tuyệt vọng bao trùm khắp nơi. Hàng trăm phàm nhân nằm la liệt trên nền đất ẩm ướt, gương mặt xám ngoét, không ngừng ho ra những ngụm máu đen lạnh buốt. Hoa Linh Nhi—thiếu nữ hai mươi tuổi mặc sườn xám xanh nhạt giản dị—đang điên cuồng vận chuyển linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 7 của mình để châm cứu cho một đứa trẻ đang co giật.
"Không được... Tại sao lại như vậy?!" Hoa Linh Nhi khàn giọng thốt lên, đôi mắt thanh tú đã đỏ ngầu vì mệt mỏi và lo lắng.
Mỗi lần nàng cắm một cây kim châm cứu bằng ngọc vào huyệt đạo của đứa trẻ, luồng ma khí đen sẫm từ vết thương lập tức men theo thân kim lao thẳng lên, chấn vỡ linh lực hộ thể của nàng. Cây kim ngọc quý giá trong nháy mắt hóa đen kịt rồi vỡ vụn thành tro bụi. Hoa Linh Nhi bị phản phệ, lồng ngực thắt lại, nôn ra một ngụm máu tươi nhạt, cơ thể lảo đảo suýt ngã quỵ.
Nàng đã thử mọi cách, thậm chí nghiền nát toàn bộ số Thanh Tâm Đan đô thị đắt đỏ tích lũy trong hiệu thuốc hòa vào nước cho bệnh nhân uống. Thế nhưng, đan dược hiện đại vốn chứa nhiều tạp chất linh khí, khi đi vào cơ thể người bệnh không những không giải được độc, mà còn bị luồng ma tủy ô nhiễm hấp thụ làm chất dinh dưỡng. Ma độc bộc phát mạnh mẽ hơn, khiến kinh mạch người bệnh thối rữa nhanh hơn gấp bội.
"Y thuật hiện đại... đan dược hiện đại... hoàn toàn vô dụng trước luồng ma khí này!" Hoa Linh Nhi tuyệt vọng nhìn bộ kim châm cứu bằng ngọc đã vỡ nát gần hết trên bàn. Linh lực trong đan điền nàng đã kiệt quệ, tay chân run rẩy không còn chút sức lực.
"Hoa cô nương, đi theo ta! Sư phụ ta có cách cứu họ!"
Một giọng nói kiên nghị vang lên xua tan màn sương độc. Lâm Thư Dao xuất hiện, nhanh chóng đỡ lấy cơ thể suy nhược của Hoa Linh Nhi. Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Thư Dao, Hoa Linh Nhi như người sắp chết đuối vớ được cọc, gật đầu vội vã. Hai nàng nhanh chóng băng qua con hẻm đầy chướng khí, tiến thẳng vào Tiệm Trà Cá Mặn.
Bước qua ngưỡng cửa tiệm trà, Hoa Linh Nhi lập tức cảm nhận được một luồng khí thanh mát kỳ diệu ập vào mặt, xua tan hoàn toàn cảm giác nghẹt thở và mệt mỏi trong lồng ngực nàng. Diệp Trần vẫn ngồi tĩnh lặng trên ghế tre, chiếc ấm trà đất nung rạn nứt đặt bên cạnh tỏa ra một làn khói trà nhạt nhẽo nhưng mang theo đạo vận thanh khiết vô song.
"Tiền bối... cầu xin tiền bối cứu mạng họ!" Hoa Linh Nhi quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Trần, giọng nói nghẹn ngào. "Linh Nhi bất tài, mọi đan dược và châm cứu hiện đại đều bị ma độc phản phệ, hoàn toàn vô dụng!"
Diệp Trần nhìn thiếu nữ y sư lương thiện trước mặt, khẽ thở dài, nâng chén trà nhạt lên nhấp một ngụm nhỏ rồi bình thản nói:
"Tu sĩ hiện đại các ngươi quá phụ thuộc vào đan dược công nghệ và linh lực thô ráp. Các ngươi không biết rằng, nguồn gốc của ma tủy ô nhiễm này là tà khí thái cổ tích tụ vạn năm dưới lòng Địa Mạch Thâm Uyên. Nó mang thuộc tính âm hàn cực độ, chuyên hấp thụ linh khí thô ráp của đan dược hiện đại để tự nhân bản. Ngươi càng dùng linh lực mạnh mẽ để áp chế, nó càng gặm nhấm kinh mạch nhanh hơn."
Hoa Linh Nhi nghe vậy, toàn thân chấn động, thế giới quan y thuật của nàng như bị một búa đập nát. Nàng lắp bắp hỏi:
"Vậy... vậy phải làm sao để tịnh hóa nó, thưa tiền bối?"
"Muốn tịnh hóa hàn độc ma khí, phải dùng phương pháp nhu hòa của cổ nhân, lấy thảo dược phàm trần làm cốt lõi để dẫn dắt, dùng thần lực sinh mệnh nguyên thủy để triệt tiêu tận gốc độc tính."
Diệp Trần khẽ vung cánh tay trái phàm trần, một tờ giấy thô ráp màu vàng ố lập tức lơ lửng bay vào tay Hoa Linh Nhi. Trên giấy viết nòng cốt của Tịnh Hóa Ma Độc Cổ Phương—một phương thức phối chế cực kỳ kỳ lạ, sử dụng những loại thảo dược hạ phẩm rẻ tiền nhất như Cam Thảo, Địa Cốt Bì, Bách Bộ... vốn bị các thế gia tu chân đô thị coi là rác rưởi không chứa linh tính.
"Địa Cốt Bì mang tính dương ôn, Cam Thảo điều hòa vạn độc, Bách Bộ tịnh hóa phế khí..." Hoa Linh Nhi đọc lướt qua cổ phương, đôi mắt chợt sáng lên một tia hy vọng cực hạn. Nàng là một y sư thiên tài, lập tức nhận ra sự vi diệu trong cách sắp xếp tuần hoàn dược tính của phương pháp này, vượt xa mọi cổ thư y học hiện đại mà nàng từng đọc.
"Nhưng... tiền bối," Hoa Linh Nhi khẽ nhíu mày lo lắng, "những thảo dược này tuy có thể kìm hãm độc tính, nhưng nhục thân phàm nhân quá yếu ớt, không thể chịu đựng được quá trình tịnh hóa nếu không có một nguồn sinh mệnh lực cực kỳ tinh khiết làm chất dẫn. Hiệu thuốc của Linh Nhi đã hết sạch linh chi ôn dưỡng hồn phách rồi."
"Ngươi cứ việc phối dược theo cổ phương này, nung nấu bằng chiếc lò đất nung ở hậu viện." Diệp Trần bình thản chỉ tay về phía chiếc lò đất cũ kỹ bên cạnh giếng cổ. "Chất dẫn... tự khắc sẽ có."
Hoa Linh Nhi không dám chậm trễ, lập tức cùng Lâm Thư Dao chạy vào kho thuốc lấy ra các loại thảo dược hạ phẩm rẻ tiền theo đúng liều lượng của Tịnh Hóa Ma Độc Cổ Phương. Nàng nhóm lửa phàm hỏa dưới chiếc lò đất nung cũ kỹ, đổ nước giếng đã được kết giới tiệm trà tịnh hóa sơ bộ vào nấu.
Trong lúc Hoa Linh Nhi đang tập trung tinh thần khống chế lửa sắc thuốc, Diệp Trần khẽ đứng dậy, thong thả bước đến bên cạnh lò đất nung. Cánh tay phải hóa thạch quấn băng gạc đen của hắn khẽ động nhẹ. Hắn nhắm mắt, thần thức chìm sâu vào thức hải vô tận.
Từ trong sương mù thần thức sâu thẳm nhất, Diệp Trần khẽ dẫn dắt một tia sinh mệnh lực thái cổ nguyên thủy nhất, ngưng tụ thành một giọt nước nhỏ lấp lánh ánh sáng xám tro mờ nhạt nhưng chứa đựng sinh cơ vô tận—đó chính là một giọt Thái Cổ Thần Dịch vô giá.
Diệp Trần khẽ búng ngón tay trái. Giọt Thái Cổ Thần Dịch vô hình lướt qua không trung không tiếng động, rơi thẳng vào bên trong chiếc lò đất nung đang sôi sùng sục của Hoa Linh Nhi.
"Xèo xèo xèo..."
Ngay khi giọt thần dịch hòa vào nước thuốc, một hiện tượng kỳ diệu bộc phát khiến cả Hoa Linh Nhi và Lâm Thư Dao phải kinh ngạc trợn tròn mắt.
Nước thuốc màu nâu đục, thô ráp trong lò đất bỗng nhiên rực sáng một luồng u quang màu xanh lục thanh mát, tinh khiết vô ngần. Một làn sương mù màu xanh lục dịu nhẹ, thoang thoảng mùi thảo dược mát lạnh tỏa ra từ miệng lò, nhanh chóng lan tỏa khắp hậu viện tiệm trà, xua tan hoàn toàn mọi cảm giác u ám, lạnh lẽo của ma khí ngoài phố cổ.
"Linh khí sinh mệnh... thật là một luồng sinh cơ tinh khiết vĩ đại!" Hoa Linh Nhi thốt lên kinh hoàng. Nàng cảm nhận được luồng nước thuốc này đã lột xác hoàn toàn, hóa thành Hàn Độc Giải Dược cực phẩm có khả năng tái tạo đạo cơ và tịnh hóa vạn độc tàn bạo nhất.
"Linh Nhi, nhanh chóng mang thuốc giải này chia cho phàm nhân ngoài kia uống." Diệp Trần trầm giọng dặn dò, gương mặt xuất hiện một chút mệt mỏi do tiêu hao thần dịch khi nhục thân đang bị hóa thạch ăn mòn.
Hoa Linh Nhi dập đầu tạ ơn Diệp Trần vạn phần, rồi cùng Lâm Thư Dao gánh những thùng nước thuốc giải màu xanh lục thanh mát chạy ra ngoài Phố Cổ Thập Nhị.
Nàng múc từng bát thuốc giải phân phát cho những phàm nhân đang nằm co quắp rên rỉ. Kỳ diệu thay, phàm nhân vừa uống vào một ngụm nước thuốc, luồng hàn độc ma khí màu đen sẫm đang ăn mòn xương tủy họ lập tức bị luồng sinh cơ màu xanh lục tịnh hóa hoàn toàn. Làn da xám ngoét nhanh chóng hồng hào trở lại, kinh mạch rách nát được tái tạo một cách thần kỳ. Chỉ trong vòng nửa canh giờ, hàng vạn phàm nhân Phố Cổ Thập Nhị đã thoát khỏi ranh giới sinh tử, hồi phục hoàn toàn thể chất.
Không dừng lại ở đó, Hoa Linh Nhi đổ phần nước thuốc tịnh hóa còn lại trực tiếp xuống giếng nước sinh hoạt chính của Phố Cổ Thập Nhị. Luồng sinh cơ xanh lục thanh mát từ Thái Cổ Thần Dịch lập tức men theo mạch nước ngầm, điên cuồng tịnh hóa toàn bộ lượng Ma Tủy Ô Nhiễm màu đen kịt đang chảy dưới lòng đất, trả lại nguồn nước thanh khiết ngọt mát cho toàn bộ khu phố cổ nghèo khổ.
Nguồn nước Phố Cổ được tịnh hóa hoàn toàn khiến kế hoạch bòn rút thọ nguyên của Quy Nguyên Hội bị bẻ gãy, buộc Tào Lĩnh phải phái sát thủ điều tra tiệm trà.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!