Nhạc nềnWuxia3

Dung Hợp Ký Ức, Âm Mưu Lộ Diện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão đêm muộn vẫn gầm rú điên cuồng trên bầu trời Giang Nam Thành, trút những dòng nước lạnh buốt xuống những mái nhà tôn rỉ sét của Phố Cổ Thập Nhị. Tiếng sấm rền rĩ từ phía nghĩa trang thành phố vọng lại, kéo theo những luồng gió rít qua từng khe cửa gỗ mục nát. Thế nhưng, ngay khi ba bóng người bước qua ngưỡng cửa của Tiệm Trà Cá Mặn, mọi âm thanh gầm thét của thiên lôi ngoài kia bỗng chốc bị đẩy lùi, chỉ còn lại tiếng mưa rơi tí tách đều đặn ngoài hiên.


Diệp Trần thong thả bước vào trong tiệm, tà áo sơ mi trắng sờn vai của hắn hoàn toàn khô ráo, không hề dính một giọt nước mưa. Hắn nhẹ nhàng đặt cây sáo xương Trấn Hồn Sáo xương lên chiếc bàn gỗ nứt nẻ ở giữa phòng. Cây sáo chế tác từ xương cổ thần tỏa ra một luồng u quang màu lam nhạt, lạnh buốt thấu xương, khẽ rung động như thể đang reo mừng vì được trở lại hơi ấm quen thuộc của chủ nhân. Bên cạnh cây sáo, Diệp Trần rút từ trong túi áo ra chiếc lệnh bài đồng đen nhặt được từ xác khô của Hắc Sát. Ấn ký hình quạ đen ngậm huyết trì rực lửa đỏ trên lệnh bài dưới ánh đèn dầu mờ ảo trông càng thêm phần âm u, quỷ dị.


Lâm Thư Dao đứng bên cạnh, thanh Kiếm gãy Lâm gia trong tay nàng vẫn đang rực sáng những vệt kiếm mang màu vàng kim sắc bén. Kiếm mang ấy thỉnh thoảng lại xẹt qua không khí, phát ra những tiếng xèo xèo vô hình. Thái Cổ Kiếm Cốt trong xương tủy nàng khẽ rung nhẹ, cộng hưởng với linh khí mỏng manh bên trong tiệm trà. Ở phía sau, Trần Tiểu Bắc gượng đứng thẳng người, hai cánh tay bị lôi điện chấn bỏng nặng sém đen rỉ máu giờ đây đã được khống chế độc tố, những đường ma văn đỏ rực trên da thịt cậu đang chầm chậm lặn sâu vào dưới lớp biểu bì, để lại những vệt sẹo xám tro đầy kiên nghị.


Diệp Trần khẽ liếc nhìn hai vị đệ tử, ánh mắt hắn dừng lại trên vết bỏng sém đen và ma văn đỏ rực trên tay Trần Tiểu Bắc, trầm giọng nói:


"Tiểu Bắc, vết bỏng lôi hỏa này của ngươi tuy đã được tịnh hóa độc tố, nhưng lôi lực biến dị của Trần gia vẫn còn sót lại trong cơ bắp. Đừng cố cưỡng ép tiêu trừ nó. Hãy vận chuyển khí huyết phàm nhân, dùng ma văn đỏ rực hấp thụ luồng lôi lực ấy làm chất dinh dưỡng để rèn luyện nhục thân. Khắc Ấn Sư muốn phạt thiên, trước tiên phải có một bộ xương chịu được vạn kiếp lôi đình."


Trần Tiểu Bắc cung kính cúi đầu, giọng nói lầm lì nhưng kiên định: "Đệ tử tuân mệnh sư phụ. Đệ tử nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của Người."


Diệp Trần lại quay sang Lâm Thư Dao, nhìn thanh kiếm gãy đang rực sáng kiếm mang vàng kim trong tay nàng: "Thư Dao, kiếm cốt của ngươi vừa thức tỉnh hoàn chỉnh, nhục thân phàm trần chưa hoàn toàn thích nghi với kiếm ý thái cổ cuồng bạo. Hãy dùng nước trà ngộ đạo trong ấm để ôn dưỡng đan điền, tuyệt đối không được tùy tiện bộc phát kiếm mang khi không cần thiết. Thanh kiếm gãy này... tạm thời hãy cắm lại bên cạnh giường tre của ngươi, dùng địa khí của tiệm trà để che giấu kiếm mang."


"Đồ nhi xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ." Lâm Thư Dao bưng chén trà ấm áp, lòng đầy kính sợ và biết ơn. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà ngộ đạo, lập tức một luồng thanh lưu mát rượi len lỏi vào kinh mạch, xoa dịu cảm giác bỏng rát và những vết rạn nứt da thịt nhỏ nhặt trên bàn tay phải cầm kiếm.


Sau khi dặn dò xong hai đệ tử, Diệp Trần khẽ nâng chiếc ấm trà đất nung rạn nứt trên bàn lên, bước chầm chậm về phía căn phòng bế quan nhỏ ở hậu viện. Hắn cần phải tiến vào trạng thái bế quan ngắn ngay trong đêm nay. Cột sáng khí tức thái cổ rò rỉ từ cổ mộ sụp đổ phóng thẳng lên bầu trời Giang Nam chắc chắn đã đánh động đến Quy Nguyên Hội - Phân Đường Giang Nam. Thời gian của hắn không còn nhiều, hắn phải dùng Cổ Thần Ký Ức Pháp để dung hợp mảnh ký ức thứ nhất vừa thu hồi được, lấy lại một phần thần thông thái cổ nhằm chuẩn bị cho những cơn sóng gió sắp tới.


Bước vào căn phòng bế quan tĩnh lặng, Diệp Trần xếp bằng ngồi trên chiếc giường tre đơn sơ. Hắn đặt chiếc ấm trà đất nung nứt nẻ bên cạnh, nhắm nghiền đôi mắt phàm trần và chìm sâu thần thức vào bên trong thức hải.


Thức hải của Diệp Trần là một khoảng không gian vô tận, tối tăm và lạnh lẽo như vũ trụ nguyên thủy. Ở trung tâm thức hải, Vạn Cổ Ma Điện khổng lồ, nguy nga nhưng đổ nát đang lơ lửng giữa hư không, vây quanh bởi những luồng ma oán đen đặc. Ngay phía dưới tòa ma điện, mảnh ký ức thái cổ thứ nhất—một mảnh vỡ lấp lánh ánh sáng hoàng kim rực rỡ như một mảnh gương vỡ—đang trôi nổi rầm rập.


Diệp Trần khẽ vận chuyển *Cổ Thần Ký Ức Pháp*. Thần niệm nguyên thủy của hắn hóa thành những sợi tơ năng lượng màu xám tro, chầm chậm bao bọc lấy mảnh vỡ ký ức hoàng kim kia, kéo nó vào sâu trong lõi thần hồn.


"Ầm!!!"


Một tiếng nổ vang dội linh hồn phát ra từ sâu trong thức hải. Mảnh vỡ ký ức hoàng kim đột ngột nổ tung, hóa thành vạn trượng tiên quang hoàng kim chói lòa, điên cuồng quét sạch bóng tối lạnh lẽo trong thức hải của Diệp Trần. Sức mạnh tinh thần nguyên thủy cuồng bạo bộc phát, xé rách màng thần thức hiện tại của hắn, ép buộc nhục thân phàm trần của hắn phải gánh chịu những dòng thông tin khổng lồ từ kỷ nguyên trước.


Trong ảo ảnh ký ức rực rỡ, Diệp Trần nhìn thấy bản thể nguyên thủy của mình—Cổ Thần Sáng Thế vĩ đại. Thần ảnh khổng lồ vô biên lơ lửng giữa hỗn độn nguyên thủy, một tay nâng Hỗn Độn Thần Lò, một tay vạch ra quy luật thiên đạo cũ cho vạn giới tu tiên. Xung quanh ngài là những tinh hệ đang sụp đổ, và trán ngài ẩn hiện tội ấn thái cổ lấp lánh thần văn tối cao.


Thế nhưng, bức tranh thần thoại hào hùng ấy đột ngột bị xé rách bởi máu tươi và sự phản bội.


Diệp Trần nhìn thấy mười bóng người rực rỡ tiên quang Thượng Giới—những kẻ từng quỳ sụp dưới chân ngài cầu xin đạo pháp, những kẻ từng được ngài ban cho thần vị. Đó chính là Thập Đại Tiên Đế ngụy quân tử vạn năm trước. Vì lòng tham muốn độc chiếm hương hỏa đức tin tối cao của vạn tộc, bọn chúng đã liên thủ gieo xuống cấm thuật đầu độc, sát hại bản thể cổ thần sáng thế. Bọn chúng bôi nhọ lịch sử, biến ngài thành một tội nhân thái cổ, và biến tam giới thành một ngục giam khổng lồ để bòn rút sinh mệnh chúng sinh.


Kinh khủng hơn, Diệp Trần nhìn thấy nguồn gốc thực sự của Tinh Không Chúa Tể—thực thể tà ác đang ăn mòn vách ngăn giới vực ngoài tinh không. Đó không phải là một sinh vật ngoại giới xa lạ, mà chính là phần tà niệm, oán khí rách nát bị bóc tách từ chính linh hồn bị xé rách của ngài trong trận chiến diệt thế viễn cổ năm xưa. Hai phần thiện ác của cổ thần sáng thế nay đã hóa thành đối cực sinh tử, giằng xé vận mệnh của vạn giới.


"Thì ra... ngươi chính là ta, ta chính là ngươi..." Diệp Trần khẽ lẩm bẩm trong thức hải, giọng nói chứa đựng sự cô độc hàng tỷ năm và một nỗi bi thương xa xăm.


Quy luật tiến hóa sức mạnh thái cổ điên cuồng vận chuyển, khôi phục lại 20% thần thông phạt thiên của hắn. Thế nhưng, lượng thần lực thái cổ khổng lồ bộc phát từ ký ức vượt quá giới hạn chịu đựng của nhục thân phàm trần hiện tại.


Cơn đau đớn tột cùng, như thể có vạn chiếc đục sắt đang điên cuồng khắc chạm vào từng thớ thịt, từng khúc xương dội ngược lên đại não của Diệp Trần. Trên cánh tay phải của hắn, dưới lớp băng gạc đen dày đặc, những tiếng "rắc rắc" giòn giã vang lên lạnh lẽo.


Trạng thái Nhục thân hóa thạch bùng phát.


Những vết nứt xám tro hóa đá ngoằn ngoèo, lạnh buốt thấu xương từ bàn tay phải điên cuồng lan rộng thêm một thốn nhục thân, ăn mòn sâu vào da thịt lên tận khuỷu tay. Luồng ma oán lạnh buốt và lôi lực thiên phạt phản phệ từ ký ức tỏa ra hắc khí đen nhạt, đe dọa chấn vỡ đan điền phế mạch của hắn.


Đúng lúc này, chiếc ấm trà đất nung rạn nứt đặt trên giường tre bỗng nhiên rung động kịch liệt.


"Old Diệp! Ngươi điên rồi! Nhục thân hiện tại của ngươi không chịu nổi thần lực của mảnh ký ức này đâu!"


Tiếng hét hốt hoảng của Thái Huyền Tử vang lên từ vòi ấm trà. Một luồng thần ảnh lão giả mờ ảo tóc trắng như tuyết đột ngột hiện ra từ làn khói trà xanh nhạt. Thái Huyền Tử vội vã bấm quyết, kích hoạt đại trận thái cổ ẩn giấu bên trong chiếc ấm trà đất nung rạn nứt.


Thân ấm đất nung nứt nẻ rực sáng một màu đỏ lửa lôi quang, tạo ra một lực hút vô hình khổng lồ, điên cuồng hấp thụ luồng lôi lực thiên phạt phản phệ và hắc khí ma oán đang bộc phát xung quanh cơ thể Diệp Trần. Ấm trà đất nung không những không vỡ vụn mà còn hấp thụ toàn bộ lôi lực biến dị để củng cố phong ấn bên trong, tự động khép lại một vết nứt nhẹ trên thân ấm.


Nhờ sự can thiệp kịp thời của Thái Huyền Tử, luồng phản phệ dần dần lắng dịu. Diệp Trần thở dốc, cánh tay phải của hắn giờ đây đã hoàn toàn hóa thành đá xám lạnh buốt lên tận khuỷu tay, mất đi một phần cảm giác phàm nhân, nhưng mảnh ký ức thứ nhất đã hoàn toàn dung hợp hoàn mỹ vào thần hồn của hắn.


Trong khi Diệp Trần đang bế quan chịu đựng đau đớn hóa thạch tại tiệm trà, thì tại một mật điện âm u sâu dưới lòng đất Giang Nam Thành, Chưởng sự Quy Nguyên Hội—Tào Lĩnh—đang đứng trước Huyết Trì Tế Đàn khổng lồ.


Tào Lĩnh mặc chiếc áo bào xám tro rộng thùng thình che khuất gương mặt nhợt nhạt tiều tụy, đôi mắt xám ngoét không chút sức sống của hắn đang rực lên ngọn lửa điên cuồng và giận dữ. Hắn vừa nhận được tin tức về cái chết của Hắc Sát và sự sụp đổ của Cổ Mộ Giang Nam, đặc biệt là cột sáng khí tức thái cổ rò rỉ lên bầu trời thành phố.


"Khí tức thái cổ... Vô Danh Thần Nhân..." Tào Lĩnh nghiến răng kịch liệt, giọng nói rít qua kẽ răng như tiếng rắn độc. "Ngươi rốt cuộc là ai mà dám liên tục phá hoại kế hoạch thu thập ma tủy của Quy Nguyên Hội tại Giang Nam?"


Hắn nhìn vào Huyết Trì Tế Đàn đang sôi sục oán khí đỏ ngòm trước mặt. Những xác chết phàm nhân phế mạch bị bòn rút sạch thọ nguyên đang trôi nổi lập lờ dưới đáy hồ máu. Tào Lĩnh khẽ lật tay, rút ra một chiếc bình ngọc cấm kỵ chứa đầy Ma Tủy Ô Nhiễm—nguồn ma khí tàn bạo rò rỉ từ vết nứt địa mạch thâm uyên.


"Nếu ngươi muốn làm rùa rụt cổ bảo vệ lũ phàm nhân rác rưởi kia, ta sẽ bắt đầu Vụ đầu độc nguồn nước Phố Cổ này để ép ngươi phải xuất đầu lộ diện!"


Tào Lĩnh gầm lên điên cuồng. Hắn vung tay, đổ toàn bộ lượng Ma Tủy Ô Nhiễm màu đen kịt vào dòng chảy của mạch nước ngầm kết nối trực tiếp với Phố Cổ Thập Nhị.


Luồng nước độc ma tủy điên cuồng men theo các khe đá địa mạch, chảy xiết vào hệ thống giếng nước sinh hoạt của toàn bộ khu phố nghèo nghèo khổ.


Tại Tiệm Trà Cá Mặn, Lâm Thư Dao đang đứng bên cạnh chiếc giếng nước cổ ở hậu viện để múc nước pha trà cho em trai Lâm Vân Phong. Đêm mưa bão đã dần ngớt, nhưng bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên u ám, lạnh lẽo một cách bất thường.


Khi gàu nước giếng cổ vừa được kéo lên, Lâm Thư Dao giật mình lùi lại một bước.


Nước giếng cổ vốn dĩ thanh khiết, ngọt mát giờ đây đã hoàn toàn biến thành một màu đen kịt như mực, bốc lên những luồng sương mù màu đen nhạt lạnh buốt. Mùi tanh hôi của oán khí và chất độc ma tủy ô nhiễm nồng nặc phả thẳng vào mặt nàng.


"Cái gì thế này?! Ma khí rò rỉ sao?"


Lâm Thư Dao kinh ngạc thốt lên. Nàng lập tức cảm nhận được luồng nước độc này chứa đựng độc tính tàn bạo có thể ăn mòn đan điền tu sĩ và hoại tử da thịt phàm nhân trong nháy mắt. Nếu người dân Phố Cổ Thập Nhị uống phải nguồn nước này, hàng vạn sinh mạng phàm nhân sẽ lâm vào thảm cảnh thối rữa tủy xương mà chết.


Không chút do dự, Lâm Thư Dao rút thanh Kiếm gãy Lâm gia rực sáng kiếm mang vàng kim bên cạnh giường tre ra. Nàng vận chuyển Thái Cổ Kiếm Cốt, vung kiếm chém mạnh một đạo kiếm khí vô hình xuống đáy giếng cổ hòng dùng kiếm ý tịnh hóa nguồn nước độc.


"Vút!"


Đạo kiếm mang màu vàng kim lướt xuống đáy giếng, chém đôi làn nước đen kịt. Thế nhưng, luồng ma tủy ô nhiễm bên dưới quá đậm đặc và cuồng bạo. Kiếm mang vàng kim của nàng vừa chạm vào dòng nước đen liền bị độc tố ma khí điên cuồng ăn mòn, hòa tan hoàn toàn mà không thể tịnh hóa được chút nào. Ngược lại, phản lực ma độc dội ngược khiến kiếm mang vàng kim trên thanh kiếm gãy của nàng bị tiêu hao vô ích, mờ nhạt đi trông thấy.


"Không được... Ma khí quá đậm đặc, kiếm ý của ta không thể chống lại nó!" Lâm Thư Dao thở dốc, gương mặt thanh thuần lộ rõ vẻ bất lực và lo lắng tột độ.


Đúng lúc này, luồng nước độc đen kịt dưới đáy giếng bỗng nhiên sôi sục, bốc lên một cột khói đen hình quạ khổng lồ hòng tràn ra ngoài phá hủy kết giới tiệm trà.


"Rầm!!!"


Ngay khi cột khói đen vừa chạm đến miệng giếng cổ, trận nhãn thái cổ ẩn giấu sâu dưới đáy giếng bỗng nhiên rực sáng một màng ánh sáng màu xám tro mờ nhạt. Kết giới phòng ngự tối cao của tiệm trà tự động kích hoạt, phong tỏa chặt chẽ miệng giếng, chặn đứng hoàn toàn luồng nước độc ma tủy không cho xâm nhập vào ranh giới của quán trà.


Tuy nhiên, màng bảo vệ chỉ có thể giữ an toàn cho Tiệm Trà Cá Mặn. Ngoài kia, tiếng la hét thảm thiết, tiếng khóc than oán oán của những phàm nhân nghèo khổ trúng độc ở các ngôi nhà lân cận Phố Cổ Thập Nhị đã bắt đầu vang vọng khắp đêm tối.


Từ trong căn phòng bế quan tĩnh lặng ở hậu viện, cánh cửa gỗ đột ngột mở ra không một tiếng động.


Diệp Trần mặc chiếc áo sơ mi trắng sờn vai lững thững bước ra. Cánh tay phải của hắn quấn chặt lớp băng gạc đen dày đặc, xám xịt lạnh buốt như đá tảng dưới tà áo. Hắn đứng bên hiên nhà, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tinh thần đồ tỏa u quang chợt híp lại nhìn chằm chằm vào cột khói đen đang sôi sục ngoài miệng giếng cổ.


U quang lạnh lùng bộc phát từ đôi mắt hắn, xua tan hoàn toàn vẻ lười biếng thường ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!