Nhạc nềnWuxia3

Huyết Thệ Vạn Năm, Kiếm Thị Tàn Tộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giang Nam Thành vào lúc chạng vạng tối, sương mù công nghiệp tu chân màu xám tro bao phủ lên những tòa nhà chọc trời rực rỡ ánh đèn neon pháp trận. Dưới chân những tòa tháp tụ linh cao vút của các đại thế gia, Phố Cổ Thập Nhị hiện lên như một vết sẹo rách nát của đô thị hiện đại. Nơi đây là khu ổ chuột của hàng vạn phàm nhân phế mạch, những kẻ không có linh căn bẩm sinh, cả đời chỉ có thể làm phu mỏ bòn rút linh thạch hoặc làm nô lệ vận hành các đại trận cho giới tu tiên thượng lưu.


Nằm sâu trong con hẻm cụt tối tăm của Phố Cổ Thập Nhị, Tiệm Trà Cá Mặn lặng lẽ đứng đó dưới mái hiên ngói xám đã sứt mẻ. Bề ngoài quán trà rách nát đến mức tưởng chừng chỉ cần một trận gió lớn là sụp đổ, thế nhưng bên trong lại yên tĩnh đến lạ kỳ, hoàn toàn cách biệt với tiếng gầm rú của những chiếc xe bay linh lực ngoài phố lớn.


Diệp Trần ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre sờn cũ cạnh bậu cửa sổ. Gương mặt hắn thanh tú như một thiếu niên mười tám tuổi, khoác trên mình chiếc áo sơ mi vải thô trắng giản dị đã sờn vai, mái tóc đen tự nhiên được buộc hờ bằng một sợi dây gai dệt từ cỏ dại. Trên tay hắn là một chiếc ấm trà đất nung rạn nứt đầy những vết chân chim xám xịt. Hắn khẽ nâng ấm, rót một dòng nước trà nhạt vào chén gốm mẻ.


Không ai biết, thiếu niên thanh tú mang vẻ ngoài cá mặn lười biếng này thực chất là một tổ sư vạn tộc thái cổ, kẻ đã dẹp loạn tinh không thời viễn cổ rồi giả chết ngủ đông suốt hàng tỷ năm qua. Đan điền hiện tại của hắn trống rỗng, hoàn toàn không có linh căn hiện đại của giới tu chân bây giờ, nhưng sâu trong thức hải của hắn lại là một phong ấn cổ thần khổng lồ rách nát, ẩn chứa Vạn Cổ Ma Điện và những ký ức kinh hoàng từ kỷ nguyên trước.


"Lão Diệp, ngươi lại ngồi thẫn thờ ở đó rồi." Một giọng nói già nua, mờ ảo vang lên từ vòi chiếc ấm trà đất nung rạn nứt. Đó là tàn hồn của Thái Huyền Tử, trận pháp sư viễn cổ và là tri kỷ duy nhất còn sót lại qua tỷ năm ngủ đông của Diệp Trần.


Diệp Trần không đáp, hắn khẽ nhấp một ngụm trà nhạt, đôi mắt sâu thẳm đột nhiên co rút lại.


"Oanh!"


Sâu trong thức hải của hắn, một sợi xích nhân quả màu vàng kim vốn đã bám đầy bụi bặm thời gian bỗng nhiên chấn động kịch liệt. Một luồng huyết thệ vạn năm bị đè nén dưới đáy linh hồn bỗng dưng bùng phát dữ dội, mang theo tiếng gầm thét đau đớn của một dòng máu cố nhân.


"Huyết mạch của Lâm Hoài An... đang bị đồ sát?" Diệp Trần hạ chén trà xuống, giọng nói vốn dĩ lười biếng bỗng chốc lạnh thấu xương tủy.


Lâm Hoài An, Kiếm Thị trung thành nhất của hắn vạn năm trước, người đã lấy thân mình gánh chịu ba đạo lôi phạt diệt thế để bảo vệ linh hồn Diệp Trần ngủ yên. Trước khi thần hình tiêu biến, Hoài An đã lập huyết thệ bảo hộ vạn đời trước tôn dung của tổ sư. Vậy mà hôm nay, huyết mạch duy nhất còn sót lại của người kiếm thị trung dũng ấy đang bị kẻ khác giẫm đạp tàn nhẫn.


Diệp Trần khẽ nhắm mắt, Thần Thức Nhãn Pháp vô hình lập tức xuyên qua vách tường tiệm trà, vượt qua mười dặm sương mù đô thị, khóa chặt vào tọa độ của Lâm Gia Phế Tích ở ngoại ô Giang Nam.


***


Tại Lâm Gia Phế Tích, mưa bắt đầu rơi nặng hạt trên những bức tường đổ nát ố vàng do hỏa độc tàn phá. Nơi đây từng là phủ đệ uy nghiêm của Lâm gia, nhưng sau cuộc mật mưu đồ sát ngầm của Trần gia, giờ chỉ còn lại đống tro tàn hoang phế chứa đầy oán khí phàm nhân.


"Lâm Thư Dao! Ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"


Một tiếng quát lạnh lùng xé rách màn mưa. Đại trưởng lão Trần Bá của Trần Gia đứng chắp tay giữa sân phế tích. Lão già tóc xám thưa thớt, khoác hắc y thêu hình đầu lâu đỏ, gương mặt gầy gò đầy sẹo bỏng ma độc tỏa ra uy áp Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong tàn bạo. Xung quanh lão, hơn mười tên ngoại môn hộ vệ của Trần gia tay cầm kiếm lôi quang vây chặt lấy một thiếu nữ.


Lâm Thư Dao quỳ một chân trên nền đất bùn nhão nhoét lẫn lộn tàn tro. Thiếu nữ mười tám tuổi mặc bộ đồng phục học sinh Giang Nam sờn cũ rách nát, mái tóc đuôi ngựa buộc cao đã thấm đẫm nước mưa và máu tươi. Gương mặt nàng thanh thuần nhưng tái nhợt không một giọt máu, đôi mắt sáng lạnh lùng kiên nghị nhìn trừng trừng vào Trần Bá.


Kinh mạch toàn thân nàng đã bị Trần gia dùng tà thuật phế bỏ hoàn toàn. Đan điền rách nát, linh căn biến mất, nàng lúc này chỉ là một phàm nhân phế mạch yếu ớt nhất. Thế nhưng, đôi bàn tay gầy gò của nàng vẫn nắm chặt lấy một thanh kiếm gãy rỉ sét rách nát—thần binh duy nhất còn sót lại của tổ tiên Lâm gia.


"Trần gia các ngươi... đồ sát tộc nhân ta, cướp đoạt địa mạch... giờ còn muốn ép ta dâng hiến kiếm cốt làm thiếp cho Trần Thiên Hựu sao?" Lâm Thư Dao khàn giọng nói, từng ngụm máu tươi theo khóe môi tràn ra, hòa vào nước mưa lạnh buốt. "Lâm gia ta thà gãy không cong! Kiếm cốt thiên sinh này, các ngươi có chết cũng đừng hòng chạm vào!"


"Hừ, gãy không cong? Một lũ phế vật phàm nhân không linh căn mà cũng dám bàn chuyện tôn nghiêm trước mặt tu sĩ sao?" Trần Bá cười khẩy tàn nhẫn. Lão bước lên một bước, bàn tay phải bỗng chốc hóa thành màu đỏ sẫm quỷ dị, tỏa ra sương mù ma oán tanh hôi—Độc Huyết Chưởng!


Uy áp Trúc Cơ đỉnh phong như một ngọn núi khổng lồ đổ ập xuống nhục thân phế mạch của Lâm Thư Dao. Khớp xương toàn thân nàng phát ra tiếng rạn nứt giòn dã, đất bùn dưới chân lún xuống sâu thêm ba thốn. Phàm nhân trước mặt tu sĩ Trúc Cơ quả thực giống như kiến hôi, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ để nghiền nát thần thức.


"Giao ra khế ước địa mạch Lâm gia, sau đó tự phế kiếm cốt, ta sẽ chừa cho em trai tàn phế Lâm Vân Phong của ngươi một con đường sống! Nếu không, hôm nay ta sẽ luyện hóa linh hồn ngươi thành chất dinh dưỡng cho Hắc Ma Kinh!" Trần Bá vung tay, một luồng hắc khí độc huyết hóa thành móng vuốt quỷ dữ, chộp thẳng về phía bả vai Lâm Thư Dao hòng cưỡng ép cướp đoạt kiếm cốt.


Lâm Thư Dao cắn chặt răng đến mức chảy máu, cố gắng vận dụng chút tàn lực cuối cùng để thi triển Vạn Diệp Phi Hoa Kiếm Pháp. Nàng vung thanh kiếm gãy rỉ sét lên, muốn đâm thẳng vào tim mình để tự sát bảo toàn kiếm cốt.


Thế nhưng, chênh lệch tu vi quá lớn!


"Bành!"


Độc Huyết Chưởng chưa chạm tới, dư chấn của ma khí đã đánh bạt thanh kiếm gãy khỏi tay nàng. Lâm Thư Dao hộc ra một ngụm máu lớn, cơ thể gầy gò bay ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường đổ nát của từ đường Lâm gia, đan điền vốn đã phế nay càng thêm tổn thương nghiêm trọng. Thanh kiếm gãy rỉ sét cắm phập xuống đất bùn cách đó không xa, thân kiếm rung lên bần bật như đang than khóc.


"Kiến hôi vẫn chỉ là kiến hôi mà thôi!" Trần Bá cười dài điên cuồng, bước đến trước mặt Lâm Thư Dao đang thoi thóp. Lão giơ bàn tay độc huyết đỏ ngầu lên, nhắm thẳng vào ngực nàng quật xuống.


***


Cách đó mười dặm, tại Tiệm Trà Cá Mặn.


Diệp Trần đứng bật dậy khỏi ghế tre. Áo sơ mi trắng của hắn không gió tự bay, đôi mắt đen lánh bỗng chốc chuyển hóa thành tinh thần đồ tỏa u quang thâm thẳm. Hắn nhìn thấy từ đường Lâm gia đổ nát, nhìn thấy bài vị tổ tiên Lâm gia bị giẫm đạp dưới chân Trần Bá, nhìn thấy huyết mạch của người kiếm thị trung dũng Lâm Hoài An sắp bị tuyệt diệt.


"Hoài An vạn năm trước trung dũng phạt thiên, hộ vệ linh hồn ta ngủ đông. Hôm nay hậu duệ của ngươi gặp nạn, ta há có thể đứng nhìn?"


Diệp Trần khẽ thở dài, cánh tay phải của hắn bỗng chốc nổi lên một vết nứt xám tro hóa thạch nhỏ bé—đó là cái giá nhục thân phàm trần phải gánh chịu khi mượn dùng thần lực cổ thần vượt mức giới hạn.


Hắn không di chuyển nhục thân, chỉ đơn giản là nâng ngón tay trỏ trái lên, hướng về phía hư không khẽ búng một cái.


Một sợi thần niệm cổ thần mỏng như tơ nhện, xuyên qua không gian rạn nứt, vượt qua mười dặm màn mưa Giang Nam, trực tiếp dung nhập vào thanh kiếm gãy rỉ sét đang cắm dưới đất bùn tại Lâm Gia Phế Tích.


***


"U u u..."


Ngay khi bàn tay Độc Huyết Chưởng của Trần Bá chỉ còn cách ngực Lâm Thư Dao một thốn, thanh kiếm gãy rỉ sét cắm dưới đất bỗng nhiên phát ra tiếng kiếm鸣 trầm hùng, vang vọng khắp trời đất như tiếng sấm rền viễn cổ.


Bài vị tổ tiên Lâm gia trong từ đường đổ nát bỗng chốc rực sáng rực rỡ. Một luồng Hộ Thể Kiếm Ấn ẩn giấu vạn năm từ trong bài vị bộc phát, hóa thành một màng chắn ánh sáng vàng kim ngăn chặn hoàn toàn độc huyết chưởng của Trần Bá.


"Cái gì?!" Trần Bá kinh hoàng thối lui ba bước, bàn tay phải độc huyết bị ánh sáng vàng kim chấn đến mức tê dại, ma khí độc huyết bốc khói đen nghi ngút. "Lâm gia đã bị phế sạch tu vi, từ đâu ra luồng kiếm ý thái cổ này?!"


Chưa đợi Trần Bá kịp phản ứng, thanh kiếm gãy rỉ sét bỗng nhiên tự bay lên không trung.


Sợi thần niệm của Diệp Trần từ xa dẫn dắt vào thân kiếm. Trong nháy mắt, lớp rỉ sét vạn năm trên thanh tàn kiếm bong tróc hoàn toàn, lộ ra thân kiếm bằng u minh cổ sắt rực sáng vàng kim vô song. Luồng kiếm khí thái cổ bùng phát dữ dội, xé rách mây đen trên bầu trời Giang Nam thành một đường rãnh khổng lồ dài vạn trượng.


"Đây... đây là kiếm khí của Đại Thừa Kỳ?! Không thể nào! Giang Nam làm sao có đại lão bực này!" Trần Bá sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc, toàn thân run rẩy quỳ sụp xuống đất bùn dưới uy áp kiếm ý khổng lồ.


"Chém!"


Một giọng nói lạnh lùng, mờ ảo vang lên từ hư không, dường như truyền thẳng từ chín tầng trời sâu thẳm vào tai Trần Bá.


Thanh kiếm gãy rỉ sét hóa thành một luồng kiếm mang màu vàng kim mỏng như tờ giấy, lướt qua màn mưa không tiếng động.


"Xoẹt!"


Một dòng máu đen phun trào. Cánh tay phải mang theo Độc Huyết Chưởng của Trần Bá bị chém đứt lìa tận bả vai một cách hoàn mỹ. Vết chém trơn láng đến mức không rỉ ra một giọt máu đỏ, toàn bộ kinh mạch dẫn ma độc trên cánh tay đó lập tức bị kiếm khí thái cổ tịnh hóa thành tro bụi màu xám tro.


"A a a! Cánh tay của ta!" Trần Bá gào thét thảm thiết, ôm lấy bả vai trống rỗng lùi lại liên tiếp. Lão nhìn thanh kiếm gãy đang lơ lửng giữa không trung với ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi tột cùng. "Kiếm ý thái cổ... Có vị ẩn thế kiếm tiên nào đang bảo hộ Lâm gia! Chạy! Mau chạy!"


Không dám dừng lại dù chỉ một giây, Trần Bá dùng chút linh lực Trúc Cơ còn lại gào thét ra lệnh cho thuộc hạ, điên cuồng ôm vết thương tháo chạy khỏi phế tích trong đêm mưa giông bão, mang theo tin tức kinh hoàng về báo cáo cho Gia chủ Trần Hải.


Khi truy binh Trần gia đã tháo chạy hoàn toàn, thanh kiếm gãy rỉ sét rớt xuống bên cạnh Lâm Thư Dao, ánh sáng vàng kim thu liễm lại, trở lại vẻ ngoài rỉ sét rách nát ban đầu.


Lâm Thư Dao kiệt sức nằm gục giữa vũng bùn nước mưa. Nàng cố gắng ngẩng đầu nhìn về hướng thanh kiếm gãy, khóe môi khẽ mỉm cười trong đau đớn. Nàng cảm nhận được một luồng hơi ấm vô hình bao bọc lấy nhục thân rách nát của mình, ngăn chặn hàn độc ma khí xâm nhập vào tủy xương.


Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối vô thức, nàng lờ mờ nhìn thấy một bóng người mặc áo sơ mi trắng giản dị, tay cầm ấm trà đất nung chậm rãi bước ra từ màn mưa xám xịt, bế nàng lên một cách nhẹ nhàng.


***


Nửa canh giờ sau, tại Tiệm Trà Cá Mặn.


Lâm Thư Dao nằm trên chiếc giường tre nhỏ ở hậu viện tiệm trà, hơi thở đã ổn định trở lại nhưng gương mặt vẫn tràn đầy vẻ mệt mỏi và đau đớn.


Diệp Trần đứng bên cạnh giường, tay phải quấn một dải băng gạc đen che giấu vết nứt hóa thạch vừa lan rộng thêm một thốn. Hắn dùng Thần Thức Nhãn nhìn thấu nhục thân của thiếu nữ.


"Đan điền nát vụn, kinh mạch bị phế hoàn toàn do độc tố của Trần gia... Nhưng sâu trong tủy xương nàng, quả nhiên ẩn chứa một bộ Thái Cổ Kiếm Cốt bẩm sinh chưa thức tỉnh hoàn chỉnh." Diệp Trần khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng ấm áp hiếm hoi.


"Lão Diệp, ngươi lần này ra tay đã làm rò rỉ một tia khí tức thái cổ rồi." Giọng nói của Thái Huyền Tử vang lên từ chiếc ấm trà đất nung đặt trên bàn gốm. "Quy Nguyên Hội và các thế gia Giang Nam chắc chắn sẽ không để yên. Con đường cá mặn của ngươi xem ra sắp kết thúc rồi."


Diệp Trần khẽ nâng chén trà nhạt lên nhấp một ngụm, gương mặt thanh tú trở lại vẻ thờ ơ, lười biếng thường ngày.


"Cá mặn hay không, không quan trọng. Lời hứa vạn năm với Hoài An, ta nhất định phải thực hiện. Trần gia... Quy Nguyên Hội... Nếu chúng muốn bòn rút huyết mạch cố nhân của ta, ta sẽ dạy cho chúng biết thế nào là quy tắc thái cổ."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!