Nhạc nềnBroken

Lưới Quét Khép Chặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt rít lên kèn kẹt từ khóa cửa phòng điều khiển máy chủ. Ba giây. Đối với một kẻ đang mang lá phổi xơ hóa và cánh tay trái rách cơ rỉ máu như Vũ, ba giây ngắn ngủi ấy chính là ranh giới mong manh giữa sự sinh tồn và cái chết ngạt trong xầm tối của Trại giam số 9.


Không thể đối đầu trực diện với Vinh. Một phát súng điện từ lúc này sẽ kích hoạt toàn bộ hệ thống báo động đỏ của pháo đài bọc thép, khóa chặt mọi lối thoát ngầm. Vũ giật mạnh cáp kết nối từ mặt nạ ra khỏi cổng dữ liệu máy chủ. Anh nhìn nhanh lên trần nhà. Một nắp hầm kỹ thuật dẫn vào hệ thống thông gió và đường xả thải ngầm của phân khu đang hờ hững mở ra do quá trình bảo trì chưa hoàn tất.


Anh khóa chặt van thở của chiếc mặt nạ "Lọc Bụi Số 7", kích hoạt kỹ thuật "Nín thở bùng nổ". Toàn bộ lượng oxy ít ỏi còn sót lại trong máu được ép ngược vào cơ đùi và bả vai. Vũ nhún người nhảy vọt lên, bám chặt lấy gờ thép rỉ sét của nắp hầm. Vết thương rách cơ ở bắp tay trái co thắt dữ dội, máu đỏ tươi rỉ ra ấm nóng qua lớp băng gạc dính bùn cống, nhuộm đỏ một mảng vách ngăn. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau xé thịt, dùng hết sức bình sinh kéo cơ thể cao gầy nhưng săn chắc của mình luồn vào đường ống tối tăm ngay khi cánh cửa phòng điều khiển mở toang.


- Kẻ nào? - Tiếng gầm khàn đặc của Vinh vang lên phía dưới. Gã cai ngục béo phệ bước vào phòng, nhìn chằm chằm vào màn hình máy chủ đang hiển thị dòng chữ cảnh báo truy cập dữ liệu trái phép. Điếu thuốc lá điện tử trên môi gã lập tức bị cắn nát, tỏa ra một làn khói khét lẹt mùi hóa chất rẻ tiền.


Vũ không nghe tiếp. Anh bò trườn nhanh chóng qua mê cung ống gió chật hẹp, bám đầy bụi carbon mịn và muội dầu máy. Tiếng rít của van áp suất từ các đường ống dẫn khí Neon-Haze chạy song song bên ngoài dội vào tai anh như những tiếng thét của quỷ dữ. Sau vài phút luồn lách nghẹt thở, anh đạp mạnh một tấm lưới lọc rỉ sét, thả mình rơi tự do xuống dòng nước đen ngòm của Đường cống ngầm phân khu 3.


*Bõm!*


Nước thải axit ngập sâu đến thắt lưng, lạnh buốt và nồng nặc mùi hóa chất ăn mòn. Dòng nước độc hại lập tức liếm vào vết thương hở trên bắp tay trái của Vũ, gây ra một cơn đau rát bỏng như bị tạt lửa. Chiếc mặt nạ lọc khí bọc titan rít lên một nhịp nặng nề, hệ thống van áp suất tự động tăng tốc độ lọc để đẩy lượng hơi axit bốc lên khỏi phế quản anh. Vũ ho khan một tiếng, chất nhầy xám xịt dính máu bám đầy màng lọc bên trong. Anh phải dùng tay ép chặt lớp cao su đệm sát má để ngăn không cho nước cống rò rỉ vào van thở.


- Phải quay lại phòng khám của Vy... khẩn cấp... - Vũ lẩm nhẩm qua màng loa mặt nạ, giọng nói méo mó và trầm khàn.


Anh bước đi lảo đảo trong lòng cống tối tăm, nhãn quang nano bên mắt trái nhấp nháy những vệt nhiễu sọc đỏ rực do tác dụng phụ của đợt bẻ khóa sóng não vừa rồi. Mỗi bước đi là một sự tra tấn đối với cơ thể rã rời của anh. Súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế dắt bên hông giờ chỉ còn 50% pin, không đủ để chịu đựng một cuộc đấu súng kéo dài.


Sau gần một giờ đồng hồ mò mẫm dưới lòng đất, Vũ leo lên lối thoát hiểm phụ sau tiệm sửa tivi cũ của Vy "Kim". Anh lách qua các hẻm tối ngập rác phế liệu của Chợ sắt Đất Thải. Màn sương mù Neon-Haze hồng tím lúc nửa đêm càng trở nên đậm đặc, bao phủ các sạp hàng tôn rỉ sét như một tấm lụa độc hại. Ánh đèn neon từ các bảng quảng cáo lỗi thời nhấp nháy loang lổ trên vũng nước bẩn.


Khi Vũ vừa tiến đến đầu hẻm dẫn vào phòng khám, một bóng người gầy gò lướt ra từ bóng tối của quán Trà đá Lan "Hơi". Đó là Bé Tèo, cậu bé đánh giày kiêm tai mắt nhỏ tuổi của anh. Thằng bé không mang theo hộp gỗ đánh giày rỉ sét, mặt mũi lấm lem nhọ nồi và đôi mắt lanh lợi hiện rõ vẻ hốt hoảng tột độ.


- Anh Vũ! Có biến lớn rồi! - Bé Tèo chạy đến, giật mạnh gấu áo măng-tô sờn rách của Vũ, giọng nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe. - Có một gã lạ mặt rách rưới, ho hen kịch liệt vừa mò vào phòng khám của chị Vy. Gã bảo gã bị ngạt khí độc nặng ở khu chung cư Bình Minh, sắp chết đến nơi nên chị Vy đã đưa gã vào phòng phẫu thuật bên trong để cứu chữa.


Nhãn quang nano của Vũ co rút lại. Một gã lạ mặt? Ho hen kịch liệt? Chung cư Bình Minh đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi quân của Nguyễn Khánh từ chiều nay, làm sao có một cư dân nghèo nào thoát ra được mà không bị bắt? Vũ lập tức liên kết các mảnh thông tin trong thùy trán.


- Gã đó trông thế nào, Tèo? - Vũ gặng hỏi, tay vô thức đặt lên báng súng lục điện từ.


- Gã gầy yếu, mặc áo khoác rách bám đầy bùn cống, nhưng... nhưng em thấy gã cứ lén lút nhìn quanh khi chị Vy quay lưng đi. - Bé Tèo thì thầm, ngón tay run rẩy chỉ về hướng tiệm sửa tivi.


Ký ức thám tử của Vũ báo động đỏ. Đó chính là Kiệt "Hai Mặt" - kẻ chỉ điểm lậu chuyên săn lùng người tỉnh giấc để đổi lấy bình oxy sạch của tập đoàn. Hắn đang đóng giả nạn nhân để thâm nhập phòng khám của Vy, tìm kiếm tọa độ chính xác của nơi chế tạo chất trung hòa nano để báo cho lực lượng tuần tra.


- Tèo, trốn đi! Tuyệt đối không được quay lại đây trong đêm nay! - Vũ ra lệnh, rồi lướt nhanh vào ngõ tối.


Anh tiếp cận cánh cửa sắt của tiệm sửa tivi cũ. Gõ nhẹ ba nhịp ngắn, một nhịp dài. Cửa sắt từ từ trượt mở qua một khe hẹp. Vũ lách mình vào bên trong không gian ngổn ngang vỏ tivi hỏng và linh kiện điện tử rác.


*Gừ... gừ...*


Lu - con chó robot bảo vệ rỉ sét - đang đứng ở góc phòng, khung xương thép của nó rung lên bần bật. Đôi mắt sáng đỏ của Lu nhấp nháy liên tục, phát ra những tiếng sủa điện từ tần số thấp gây nhiễu loạn sóng vô tuyến xung quanh. Con chó máy đã nhận diện được sự xuất hiện của kẻ lạ mặt có nguồn năng lượng bất thường trong nhà.


Vũ bước nhẹ qua phòng phẫu thuật vô trùng thô sơ phía sau bức màn nhựa loang lổ. Qua lớp nhựa mờ, anh nhìn thấy Vy "Kim" đang đứng bên bàn mổ, tay cầm ống tiêm áp lực cao chứa Huyết thanh trung hòa nano thô màu xanh lam nhạt. Cô đang chuẩn bị tiêm thuốc vào cổ cho một gã đàn ông đang nằm co quắp trên giường bệnh, ho hen kịch liệt.


Gã đàn ông đó gầy gò, mặt mũi dính đầy bùn đất, nhưng nhãn quang nano của Vũ phát hiện ra một vệt sáng điện từ cực nhỏ, có tần số dao động rất cao phát ra từ dưới lớp gối kê đầu của gã. Đó là tín hiệu của một thiết bị định vị GPS siêu nhỏ.


- Vy, dừng lại! - Vũ hét lớn, vung khẩu súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế chỉ thẳng vào đầu gã lạ mặt trên giường.


Vy "Kim" giật mình quay lại, đôi mắt sắc sảo đầy kinh ngạc sau lớp kính bảo hộ hàn:

- Vũ? Anh điên rồi sao? Gã này đang bị ngạt khí độc cấp tính, tôi phải cứu gã!


- Gã không bị ngạt khí. Gã là Kiệt "Hai Mặt"! - Giọng Vũ đanh thép vang lên qua màng loa mặt nạ. - Hắn đang giấu thiết bị định vị GPS dưới gối!


Cơn ho hen của gã đàn ông trên giường lập tức biến mất. Khuôn mặt nhợt nhạt của Kiệt "Hai Mặt" méo mó đi, hiện rõ một nụ cười xảo quyệt và tàn nhẫn. Gã nhanh chóng luồn tay xuống dưới gối, rút ra một viên thuốc màu bạc có kích thước bằng hạt đậu - viên thuốc định vị GPS siêu nhỏ tích hợp ngòi nổ kích hoạt bằng dịch vị dạ dày.


- Ha ha! Muộn rồi, gã thám tử điên! - Kiệt gầm lên, ngón tay gã đặt lên nút kích hoạt nhỏ trên bề mặt viên thuốc. - Nguyễn Khánh đã hứa sẽ cho tao một tấm thẻ công dân hạng sang lên Tầng Đỉnh Mây nếu tao tìm ra cái phòng khám lậu này! Chúng mày đều phải chết ở cái đáy cống này thôi!


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu viên thuốc bị kích hoạt, tọa độ phòng khám của Vy sẽ bị gửi thẳng về xe quét nhiệt của Đội tuần tra an ninh trong vòng một giây. Nguyễn Khánh sẽ dẫn Nhóm Tuần Tra 7 ập đến thiêu rụi nơi này.


Vũ không ngần ngại. Anh bóp cò súng lục điện từ tự chế.


*Đoành!*


Một luồng đạn điện từ vạch đường sáng xanh lam xé toạc không khí, bắn bay chiếc kìm y tế trên bàn ngay sát cạnh tay Kiệt để cảnh cáo. Tia lửa điện bắn ra tung tóe làm cháy sém một góc ga trải giường.


- Bỏ viên thuốc xuống! - Vũ gầm lên, áp sát mục tiêu.


Nhưng Kiệt "Hai Mặt" đã điên cuồng vì sự cám dỗ thăng giai cấp. Gã không hề sợ hãi họng súng của Vũ. Gã vung tay định đưa viên thuốc lên miệng để nuốt kích hoạt.


Vũ lao tới như một cơn gió, áp dụng kỹ thức cận chiến bẻ khớp đặc vụ cũ. Anh dùng tay phải khóa chặt cổ tay phải của Kiệt, dồn lực bẻ ngược khớp tay gã ra sau phát ra tiếng rắc gãy lìa.


- Á!!! - Kiệt hét lên đau đớn, viên thuốc định vị rơi khỏi tay phải của gã.


Tuy nhiên, sự xảo quyệt của kẻ chỉ điểm vượt qua tính toán của Vũ. Bằng bàn tay trái còn lại, Kiệt "Hai Mặt" đã nhanh chóng chụp lấy một thiết bị kích hoạt dự phòng nhỏ giấu trong túi áo khoác rách nát. Gã nở một nụ cười thắng thế đầy máu me, ngón cái nhấn mạnh vào nút bấm màu đỏ ngay trước khi họng súng điện từ của Vũ gí sát vào giữa trán gã.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!