Nhạc nềnBroken

Phòng Khám Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vũ tỉnh lại giữa một cơn ác mộng ngập tràn bóng tối và vị mặn chát của rác thải công nghiệp. Ký ức cuối cùng của anh chỉ là một cú rơi tự do từ độ cao mười mét, tiếng gió rít qua vách tường vòm kính khổng lồ và dòng nước cống đen ngòm nhiễm axit của Phân khu 3 nuốt chửng lấy thân xác tàn tạ.


Anh mở mắt. Ánh sáng đầu tiên đập vào nhãn cầu không phải là sắc hồng tím ma mị của sương mù Neon-Haze, mà là ánh đèn sợi đốt vàng vọt, chập chờn treo trên một sợi dây điện trần. Trần nhà lợp bằng những tấm tôn rỉ sét, bám đầy muội than và những mảng dầu máy đen kịt. Mùi nhựa cháy, mùi dung môi tẩy rửa hóa học và tiếng kèn kẹt nặng nề của chiếc quạt hút gió cũ kỹ quay lệch nhịp tạo nên một bầu không khí ngột ngạt quen thuộc.


Đây là tiệm sửa tivi cũ của Vy "Kim" – phòng khám lậu ẩn khuất sâu trong ngõ Chợ Sắt.


Vũ cố gắng ngồi dậy. Nhưng ngay khi anh vừa chống khuỷu tay xuống mặt bàn phẫu thuật bằng thép rỉ sét, một cơn đau thắt ngực dữ dội ập đến như một nhát búa tạ nện thẳng vào lồng ngực. Phổi anh co thắt kịch liệt, phế quản nóng rát như thể có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang găm sâu vào da thịt. Anh ho dữ dội, hơi thở khàn đặc rít lên từng hồi kèn kẹt qua màng loa méo tiếng của chiếc mặt nạ lọc khí "Lọc Bụi Số 7".


- Nằm im đó cho tôi, gã điên! Anh muốn tự tay xé rách nốt những phế nang lành lặn cuối cùng của mình đấy à?


Một giọng nói con gái đanh đá, lanh lảnh vang lên cắt ngang tiếng ho của anh. Vy "Kim" bước ra từ sau một bức màn nhựa loang lổ vết hóa chất. Cô mặc chiếc áo blouse trắng dính đầy dầu mỡ máy và những vệt ố vàng của axit, mái tóc ngắn nhuộm hồng rực rỡ tương phản hoàn toàn với không gian u tối xung quanh. Trên trán cô, chiếc kính bảo hộ hàn quang học được đẩy ngược lên, để lộ đôi mắt sắc sảo đang hằn lên những tia nhìn đầy giận dữ.


Trước khi Vũ kịp phản ứng, Vy đã lao tới. Bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy sức mạnh của cô chộp lấy một chiếc kìm kẹp y tế cỡ lớn bọc thép, ghì chặt bả vai trái của anh xuống mặt bàn kim loại lạnh ngắt. Lực ghì mạnh đến mức vết thương bỏng điện cũ trên bắp tay trái của Vũ – hậu quả từ trận chiến với Trung úy Long – nhói lên đau đớn, máu rỉ ra nhuộm đỏ lớp băng gạc chắp vá.


- Vy... Mai... em gái tôi... - Vũ thều thào, giọng nói khàn đặc phát ra từ màng loa mặt nạ bị nghẹt.


- Câm miệng và nằm yên! - Vy gắt lên, tay kia của cô nhanh chóng chộp lấy một ống tiêm tự động áp suất cao bọc titan đặt trên khay dụng cụ rỉ sét.


Cô xoay nhẹ thân ống tiêm, dòng hóa chất lỏng màu xanh lam nhạt bên trong – Huyết thanh trung hòa nano thô do chính cô pha chế – sủi bọt tăm dưới áp suất nén. Vy không thèm sát trùng, áp sát đầu tiêm tự động bọc titan trực tiếp vào bên phải cổ của Vũ, ngay dưới góc hàm dưới một góc 45 độ.


*Xoạch!*


Tiếng rít áp lực cao vang lên khô khốc. Vũ co rúm người lại, hai mắt trợn trừng. Một cơn đau buốt giá như dòng nitơ lỏng chảy trực tiếp vào huyết quản cổ dội thẳng lên thùy trán. Dưới lớp da cổ nhợt nhạt của anh, dòng thuốc màu xanh lam sủi bọt lách qua các mạch máu, bẻ gãy và trung hòa các hạt nano Neon-Haze đang cố bám lấy hệ thần kinh trung ương.


Cơ thể Vũ co giật mạnh trên bàn mổ. Anh nghiêng đầu sang một bên, nôn thốc nôn tháo ra chiếc khay sắt bên cạnh. Đó là một ngụm chất nhầy xám xịt, đặc quánh, bám đầy những hạt nano kim loại li ti lấp lánh dưới ánh đèn vàng – thứ rác thải độc hại mà phổi anh đã tích tụ sau khi hít phải khói thải nóng 80 độ C trên mái tôn.


Cơn co thắt phế quản dịu đi ngay lập tức, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ. Mắt trái của anh – nhãn quang sinh học bị lỗi quét – đột ngột nhấp nháy những vệt nhiễu sọc đỏ rực. Một hàng chữ cảnh báo kỹ thuật số hiển thị trực tiếp trên võng mạc: "Tổn thương dây thần kinh thị giác cấp tính. Hiệu suất quét đa phổ giảm vĩnh viễn 5%". Tầm nhìn bên mắt trái của anh giờ đây vĩnh viễn bị bao phủ bởi một lớp sương mờ xám xịt.


Vy buông chiếc kìm kẹp ra, thở dốc. Cô ném ống tiêm rỗng xuống khay sắt phát ra tiếng *loảng xoảng* chói tai, rồi khoanh tay trước ngực, nhìn Vũ bằng ánh mắt vừa thương cảm vừa bực bội.


- Anh mạng lớn thật đấy, Vũ. Nếu Lâm "Cáp" không dùng chiếc drone chắp vá của nó phát hiện ra anh đang trôi dạt ở cửa xả cống ngầm sau tiệm, thì giờ này xác anh đã rã ra thành nước axit rồi.


Vũ đưa tay lên sờ vào chiếc mặt nạ "Lọc Bụi Số 7" của mình. Lớp vỏ bảo vệ bằng đồng thau đã bị ăn mòn loang lổ, vết nứt bên má trái rộng hơn trước, để lộ một mảng da thịt đầy sẹo bỏng hóa chất. Đáng sợ nhất là van thở hoàn toàn im lìm, không còn tiếng rít cơ khí quen thuộc.


Vy đi về phía chiếc bàn gỗ ngổn ngang linh kiện tivi cũ, cầm lên một tấm màng lọc xám xịt, rách nát bám đầy bùn đen và muội than dưới kính hiển vi quang học lỗi thời.


- Đừng tìm nữa. Màng lọc cấp F của anh đã bị bùn axit ăn mòn hoàn toàn rồi. Hiện tại, anh chỉ đang thở bằng lượng oxy sạch ít ỏi còn sót lại trong phòng khám của tôi thôi. Nhưng cái máy lọc khí dưới gầm bàn kia cũng sắp hết pin sạc rồi.


Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng trầm xuống đầy nghiêm túc:


- Để duy trì sự tỉnh táo và tiếp tục sống sót ngoài màn sương kia, anh cần một màng lọc mới cấp D trở lên. Và quan trọng hơn, tôi đã hết sạch nguyên liệu thô để pha chế huyết thanh trung hòa cho anh rồi. Mẻ thuốc vừa rồi là những giọt cuối cùng.


Vũ nén cơn đau ở bả vai, chậm rãi ngồi dậy. Đầu óc anh vẫn còn quay cuồng do tác dụng phụ của thuốc, nhưng ý chí của một cựu thám tử buộc anh phải tập trung vào mục tiêu tối thượng.


- Mai... cô ấy bị bắt đến Trại giam số 9. Tôi phải cứu cô ấy trước khi bọn chúng đưa lên tầng trên. Vy, tôi cần cô giúp.


- Giúp? Bằng cách nào? - Vy cười khẩy, giọng đầy cay đắng. - Phòng khám của tôi sắp bị tuần tra an ninh rà quét định kỳ. Tôi còn không tự cứu nổi mình, lấy gì giúp anh? Anh nhìn lại cơ thể tàn tạ của mình đi! Anh bước ra ngoài kia chưa đầy ba bước là phổi tự rã ra vì sương độc vây hãm.


- Tôi có kế hoạch. - Vũ nói, giọng trầm khàn phát ra qua khe hở của mặt nạ hỏng. - Chúng ta sẽ đột nhập vào Phân khu lọc khí số 3 của tập đoàn Dome-Corp.


Vy "Kim" khựng lại. Đôi mắt cô trợn tròn, nhìn Vũ như thể anh vừa nói một lời điên rồ nhất thế gian.


- Anh điên rồi! Đó là phân khu bảo an cấp cao. Hệ thống cảm biến áp suất và robot tự động ở đó sẽ nghiền nát anh trước khi anh kịp chạm vào cửa van xả!


- Ở đó có chứa các bể Dung dịch phân tách nano thô chưa pha loãng. - Vũ kiên định nhìn cô. - Đó là nguyên liệu cốt lõi để cô tổng hợp huyết thanh trung hòa nồng độ cao theo quy trình pha chế của cô. Nếu có nó, cô không chỉ cứu được tôi, mà còn có thể chế tạo thuốc cứu cả trăm người nghèo đang hấp hối ở Xóm Gầm Cầu này. Vy, cô từng bị Dome-Corp sa thải vì phản đối thử nghiệm trên người. Cô không muốn trả thù chúng sao?


Vy im lặng. Lồng ngực cô phập phồng dưới lớp áo blouse dính đầy vết ố. Sự thực dụng của một bác sĩ đường phố đang xung đột dữ dội với lòng căm ghét tột cùng dành cho tập đoàn cai trị. Nhưng cô vẫn lắc đầu:


- Không được. Quá nguy hiểm. Tôi không thể đánh cược mạng sống vào một phi vụ không có cơ hội thắng. Chúng ta không có sơ đồ an ninh, không có mã định danh để qua cổng tự động.


Vũ không nói thêm lời nào. Anh đưa bàn tay phải run rẩy vào túi áo măng-tô sờn rách, lôi ra một vật thể bọc cao su đen dính đầy bùn cống rỉ sét nhưng vẫn nhấp nháy một vệt sáng xanh lá cây yếu ớt trên màn hình CRT nhỏ.


Đó là chiếc bộ đàm mã hóa của Nguyễn Khánh mà anh đã cướp được từ Trung úy Long.


- Bộ đàm mã hóa của đội cơ động số 7. - Vũ đặt chiếc bộ đàm lên mặt bàn kim loại phát ra tiếng *cạch*. - Tôi đã bẻ khóa được dải tần số liên lạc sóng ngắn của chúng. Nó chứa toàn bộ lịch trình tuần tra, các điểm mù của camera quét nhiệt và quan trọng nhất... nó có chứa mã bảo mật tần số của tháp lọc khí phụ phân khu 3.


Vy nhìn chiếc bộ đàm, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định của Vũ. Sự im lặng bao trùm phòng khám lậu, chỉ còn tiếng quạt hút gió rít lên từng hồi kèn kẹt.


Cô thở dài một hơi thật dài, bờ vai gầy chùng xuống như thể vừa trút bỏ một gánh nặng ngàn cân. Cô đi về phía chiếc tủ sắt rỉ sét góc phòng, dùng chìa khóa cơ học cạy mở ngăn kéo bí mật bên dưới.


Vy quay lại, ném mạnh một vật thể nhỏ màu xám về phía Vũ. Anh giơ tay chộp gọn lấy nó.


Đó là một chiếc spoofed ID chip cũ kỹ, bề mặt nhựa đã bị trầy xước loang lổ.


- Được rồi. - Vy nói, giọng đầy bất lực nhưng ánh mắt rực lên một quyết tâm liều lĩnh. - Đây là chip mã định danh giả của một đặc vụ đã chết mà tôi nhặt được. Nó sẽ giúp anh tạm thời đi qua các cổng quét an ninh tự động tầm thấp của tháp lọc. Nhưng nếu anh chết ngạt trong đó, tôi sẽ không nhặt xác anh lần thứ hai đâu, thám tử.


Vũ siết chặt chiếc chip trong lòng bàn tay. Giao diện kính quét của anh đột ngột nhấp nháy cảnh báo đỏ: tần số sóng ngắn từ chiếc bộ đàm cướp được bỗng phát ra tiếng rè rè chói tai. Giọng nói lạnh lùng của Nguyễn Khánh vang lên qua màng loa:


"Toàn bộ các tổ tuần tra chú ý. Nguyễn Khánh đây. Phát hiện tín hiệu định vị ngược từ chiếc bộ đàm bị cướp xung quanh khu vực ngõ Chợ Sắt. Khép chặt vòng vây, rà quét toàn diện tiệm sửa tivi cũ của Vy Kim ngay lập tức!"


Tiếng còi báo động từ xa bắt đầu rú vang xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu ổ chuột.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!