Thoát Khỏi Tro Tàn
Ánh sáng đỏ rực từ hệ thống đèn cảnh báo khẩn cấp của Trạm nghiên cứu thần kinh lâm sàng quay cuồng điên loạn, quét những vệt bóng ma quái lên vách thép vô trùng của phòng thí nghiệm sơ cấp. Tiếng còi hú dồn dập, chói tai dội vào màng nhĩ như muốn xé toạc mọi dây thần kinh. Trên màn hình CRT gắn âm tường, con số 59 giây nhấp nháy một sắc đỏ ngầu của tử thần, bắt đầu đếm ngược một cách vô tình.
Dưới sàn thép lạnh ngắt, Thảo "Bóng Ma" nằm quỵ gối, bộ giáp ngụy trang quang học Bóng Ma-X của cô ta đã hoàn toàn bị đoản mạch sau nhát chém chí mạng từ chiếc dao mổ laser quân dụng của Vũ. Những sợi cáp quang học cháy sém rỉ ra làn khói xám khét lẹt, cánh tay cơ khí của cô ta giật lên từng hồi bần bật, phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc. Nhưng đằng sau lớp kính bảo hộ nứt vỡ của chiếc mặt nạ đen tuyền, tiếng cười điên cuồng, tàn độc của cô ta vẫn vang lên rè rè qua màng loa méo tiếng:
- Mày nghĩ mày thắng sao, Vũ? Ha ha... Mày sẽ không bao giờ mang được tài liệu mật ra khỏi đây... Tất cả chúng ta sẽ làm mồi cho đống tro tàn này!
Vũ không thèm nhìn cô ta lấy một lần. Đầu óc anh đang quay cuồng dữ dội bởi luồng sóng thôi miên tần số cao lúc nãy vẫn còn dư âm gặm nhấm thùy trán. Từ hốc mắt trái mới cấy ghép, vệt nước mắt máu rỉ ra nhè nhẹ, ấm nóng, lăn dài dọc theo mép kim loại hoen rỉ của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 rồi nhỏ xuống sàn. Lòng bàn tay phải bị bỏng sém đen từ cú nổ quá tải pin súng điện từ trước đó đau rát buốt xương, rỉ ra dòng máu đỏ tươi pha vệt xám rỉ sét đặc trưng của dòng máu biến đổi sinh học thế hệ 0.
Nhưng nỗi đau lớn nhất đang cào xé cơ thể anh nằm ở lồng ngực. Trạng thái hoại tử phổi Xơ hóa phổi cực kỳ nặng nề của anh đang gầm rú điên cuồng đòi hỏi oxy. Chiếc mặt nạ bọc titan cấp C dù hoạt động hết công suất vẫn rít lên từng hồi nặng nhọc, đứt quãng. Mỗi nhịp hít thở của anh là một lần phế quản bỏng rát như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vụn đang cào xé.
- Vũ! Chạy mau! Hệ thống tự hủy đã kích hoạt rồi! - Tiếng hét của Vy "Kim" vang lên từ phía bên kia hành lang vô trùng, nghẹn ngào và hoảng loạn qua tấm vách kính cường lực dày cộp ngăn cách phòng thí nghiệm.
Vũ loạng choạng kéo lê chiếc chân giả Thiết Cốt-03 tiến về phía vách kính. Khớp gối cơ khí bọc thép thủy lực chuẩn quân sự vừa được Nghĩa "Sắt" lắp ráp rít lên một tiếng trầm đục, gánh đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể cao gầy nhưng kiệt quệ của anh. Qua tấm kính thông minh mờ sương, anh nhìn thấy Vy "Kim" đang điên cuồng đập hộp dụng cụ y tế vào mặt kính. Vết loét bỏng axit trên bả vai trái của cô đang rỉ ra thứ dịch vàng nhạt nhầy nhụa, thấm đẫm lớp vải blouse rách nát, khiến mỗi cú vung tay của cô đều kèm theo một cái rùng mình đau đớn.
Ngay bên cạnh cô, Nghĩa "Sắt" đang dùng báng khẩu súng điện từ cũ nện liên tiếp vào chốt cửa sập bọc thép, nhưng hệ thống điện từ đã bị khóa chặt từ trung tâm, không hề suy chuyển.
*UỲNH! UỲNH!*
Một chuỗi tiếng nổ chấn động dội lên từ sâu dưới lòng đất. Sức ép từ vụ nổ điện từ đầu tiên khiến trần nhà của trạm nghiên cứu rung lắc dữ dội. Những khối bê tông khổng lồ bám đầy bụi than rụng xuống, đổ sập rầm rầm dọc hành lang. Một cột chịu lực bằng thép bọc chì gãy đôi, đổ sụp xuống ngay trước tấm cửa sập bọc thép, chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của hành lang bên ngoài.
- Khốn kiếp! Đường ra bị chặn rồi! - Nghĩa "Sắt" gầm lên, tiếng chân giả cơ khí của gã bước đi lộp cộp nặng nề trong khói bụi mù mịt.
Cùng lúc đó, từ góc tối của hành lang phía đối diện, những tiếng bước chân cơ khí đều đặn, lạnh lùng bắt đầu vang lên. Ba con robot tuần tra tự động của tập đoàn Dome-Corp, với đôi mắt quét laser màu đỏ rực rỡ, đang tiến đến từ khu vực sạt lở. Chúng đã nhận diện nhóm Vy và Nghĩa là kẻ xâm nhập bất hợp pháp và đang kích hoạt họng súng máy sáu nòng dưới cánh tay bọc thép.
Màn hình đếm ngược trên tường nhảy số: 45 giây.
Vũ đứng sát vách kính cường lực. Nhãn quang nano bên mắt trái mới cấy ghép của anh rực sáng đỏ ngầu, quét nhanh qua kết cấu của tấm kính ngăn cách. Dưới độ phân giải cực cao, hệ thống phân tích hình ảnh hiển thị những đường ứng suất chịu lực màu xanh lá cây chạy dọc tấm kính, hội tụ về bốn góc gá kim loại cố định vào khung thép.
*Tấm kính này sử dụng polyme thông minh cường lực, đập vào giữa sẽ chỉ phí sức. Điểm yếu duy nhất nằm ở các góc gá kim loại.* - Một luồng ký ức kỹ thuật cũ kỹ đột ngột thức tỉnh trong đầu Vũ, rõ ràng và sắc bén như một bản năng.
Nhưng để phá vỡ tấm kính này bằng lực vật lý, anh cần một nguồn động năng cực đại. Trong khi đó, phổi anh đang cạn kiệt oxy, mặt nạ Lọc Bụi Số 7 liên tục phát ra tiếng rè rè cảnh báo lượng oxy khẩn cấp chỉ còn dưới một phút.
- Phải liều thôi... - Vũ khàn giọng lẩm bẩm.
Anh đưa tay trái lên, gạt mạnh công tắc khóa hoàn toàn van thở trên mặt nạ. Hệ thống lọc khí lập tức ngừng rít, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp oxy ít ỏi vào phế quản. Vũ nhắm mắt lại, ép bản thân rơi vào trạng thái nín thở tuyệt đối. Anh bắt đầu kích hoạt kỹ thuật "Nín thở bùng nổ".
Trong bóng tối của ý thức, Vũ cưỡng ép tim mình đập dồn dập, dồn toàn bộ lượng oxy còn lại trong máu vào các bó cơ ở đùi và chân trái. Chiếc chân giả bọc thép thủy lực Thiết Cốt-03 nhận được dòng năng lượng sinh học bộc phát, các piston thủy lực bên trong nén chặt, phát ra tiếng rít áp lực cao kèn kẹt. Toàn bộ cơ thể Vũ căng lên như một cánh cung bọc thép, các đường gân máu màu xanh lục nổi rõ trên cổ và thái dương dưới áp lực cực hạn.
Con số đếm ngược nhảy về: 30 giây.
- Tránh ra! - Vũ hét lên một tiếng khàn đặc qua màng loa mặt nạ.
Vy "Kim" nhìn thấy ánh mắt đỏ rực điên cuồng của Vũ qua tấm kính, cô lập tức hiểu ý, kéo mạnh Nghĩa "Sắt" lùi lại phía sau ụ bê tông đổ nát.
Vũ lấy đà hai bước, chiếc chân giả Thiết Cốt-03 đạp mạnh xuống nền thép tạo nên một vết lõm sâu hoắm. Cơ thể cao gầy của anh lao vút đi như một mũi tên bọc thép, tạo nên một tàn ảnh mờ nhạt trong màn sương hồng tím đang rò rỉ. Anh xoay người trên không, dồn toàn bộ trọng lượng và lực nén thủy lực cực hạn của Thiết Cốt-03 vào một cú đá móc thẳng vào góc gá kim loại phía trên bên trái của tấm kính cường lực.
*XOẢNG!!!*
Tấm kính cường lực dày mười centimet nứt rạn chằng chịt như mạng nhện dưới cú va đập sấm sét, trước khi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ bắn tung tóe như những hạt mưa pha lê đỏ dưới ánh đèn cảnh báo. Sức phản chấn cực mạnh hất văng Vũ rơi xuống nền thép hành lang bên ngoài.
*Hự! Khặc... khặc...*
Ngay khi cú đá kết thúc, van thở tự động mở ra, nhưng luồng khí đầu tiên Vũ hít vào không phải oxy sạch, mà là luồng sương độc Neon-Haze nồng độ cực cao kết hợp với khói nóng rực từ các đường ống kỹ thuật vừa bị nổ tung rò rỉ ra. Khí nén nóng bỏng xộc thẳng vào phế quản, tàn phá tàn nhẫn những phế nang vốn đã xơ hóa nghiêm trọng của anh. Vũ ho dữ dội, từng búng máu xám xịt dính đầy mặt kính lọc bọc titan. Màng lọc cấp C bị móp méo một mảng lớn do va đập với mảnh kính, phổi anh bị hoại tử thêm 5% vĩnh viễn, cơn đau thắt ngực ập đến khiến anh co quắp người trên sàn, không thể gượng dậy.
- Vũ! - Vy "Kim" hét lên, cô lao đến đỡ lấy anh.
Ba con robot tuần tra tự động đã vượt qua đống đổ nát, họng súng máy sáu nòng của con dẫn đầu bắt đầu quay tròn, phát ra tiếng rít chuẩn bị nổ súng.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Vy "Kim" nhanh tay giật lấy quả lựu đạn khói tự chế chứa đầy bột kẽm và vụn sắt mịn từ túi áo măng-tô của Vũ. Cô rút chốt cơ học, ném ngược về phía bầy robot.
*BÙM!*
Một màn khói xám đặc chứa hàng triệu hạt kim loại lấp lánh bùng lên, bao phủ toàn bộ hành lang. Các hạt kẽm và sắt mịn lơ lửng lập tức bám kín, làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến sóng radar và camera quét nhiệt tầm cao của bầy robot tuần tra. Những họng súng máy khổng lồ mất phương hướng, quay cuồng điên loạn và nã đạn vô tội vạ vào các vách thép rỉ sét phía sau.
- Nghĩa! Bế anh ấy đi! Lối thoát hiểm ngầm ở ngay dưới chân chúng ta! - Vy "Kim" hét lớn qua tiếng đạn nổ giòn giã.
Nghĩa "Sắt" không chút do dự, gã cúi xuống bế thốc thân hình cao gầy nhưng rã rời của Vũ lên vai. Chiếc chân giả cơ khí của Nghĩa bước đi lộp cộp đầy dứt khoát. Gã dùng một chân đạp mạnh vào nắp cống kỹ thuật bằng sắt rỉ dưới sàn hành lang, làm lộ ra một đường ống tối tăm dẫn xuống hệ thống cống xả thải ngầm của phân khu 3.
- Nhảy xuống! - Nghĩa gầm lên.
Vy "Kim" ôm chặt chiếc túi da chứa tệp tài liệu nghiên cứu thần kinh cũ vừa cướp được từ bàn máy chủ của Trần Minh, lao mình xuống hố tối trước. Nghĩa "Sắt" bế Vũ nhảy theo ngay phía sau, ngay khi một tiếng nổ kinh hoàng từ lò phản ứng phụ của trạm nghiên cứu bùng phát, thiêu rụi hoàn toàn căn phòng thí nghiệm phía trên thành một biển lửa rực đỏ.
*UỲNH!!!*
Luồng khí nén nóng bỏng và những mảnh vỡ bọc thép từ vụ nổ dội xuống đường ống tối tăm như một cơn bão lửa. Thân hình Vũ chao đảo dữ dội khi họ rơi xuống dòng nước thải axit lạnh ngắt của đường cống ngầm.
Sức ép từ vụ nổ phía trên dội xuống khiến chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 bọc titan của Vũ bị móp méo thêm một mảng lớn ở má trái, lớp màng lọc cấp C rít lên những hồi kèn kẹt rệu rã. Vũ nằm gục bên bờ kè bê tông nứt vỡ dưới lòng cống, phế quản co thắt kịch liệt đến mức anh không thể phát ra tiếng khóc. Từng ngụm máu xám rỉ sét tràn ra từ khóe môi, thấm đẫm lớp lót cao su mặt nạ.
Vy "Kim" loạng choạng bò dậy từ vũng nước thải bốc mùi hóa chất nồng nặc. Vết loét bỏng axit trên bả vai trái của cô gặp nước cống bẩn bắt đầu rát buốt dữ dội, khiến cô phải nghiến răng chịu đựng. Cô vội vàng mở hộp cứu thương, rút ra một ống tiêm tự động áp suất cao chứa huyết thanh trung hòa nano thô vừa pha chế lậu.
- Vũ! Nhìn tôi này! Hít thở nông thôi! - Vy khản giọng hét lên qua tiếng rít của gió độc rò rỉ.
Cô áp đầu tiêm vào tĩnh mạch cổ của Vũ dưới góc 45 độ, nhấn nút xả áp. Luồng hóa chất màu xanh lam nhạt luồn nhanh vào huyết quản, bẻ gãy các liên kết nano độc tố Neon-Haze đang tàn phá phổi anh. Vũ giật mạnh người lên một cái, lồng ngực phập phồng dữ dội trước khi dần ổn định lại nhịp thở rít kèn kẹt.
Nghĩa "Sắt" tựa lưng vào vách tường cống rỉ sét, khẩu súng điện từ cũ của gã bốc khói nhẹ. Gã nhìn Vũ bằng ánh mắt đầy phức tạp, nửa nể phục nửa hoài nghi:
- Thân thủ bẻ khớp và cú đá bộc phát của mày lúc nãy... không phải của một gã thám tử ổ chuột. Mày từng là đặc vụ cấp cao của ban an ninh, đúng không Vũ?
Vũ gượng dậy, ngồi tựa lưng vào bờ kè bê tông ẩm ướt. Anh không trả lời câu hỏi của Nghĩa. Đôi mắt trái cấy ghép nhãn quang nano của anh vẫn còn nhấp nháy những vệt nhiễu sọc đỏ rực do quá tải, rỉ ra một vệt nước mắt máu nhạt dọc theo má bọc titan.
Anh đưa bàn tay trái run rẩy vào túi áo măng-tô sờn rách, lôi ra tệp tài liệu nghiên cứu thần kinh cũ bọc trong lớp da chống cháy mà Vy vừa cướp được từ máy chủ của Trần Minh. Đây là tài liệu ghi chép lại các ca thử nghiệm lâm sàng đời đầu của dự án Neon-Haze mười năm trước.
- Để tôi xem... chúng ta đã đánh đổi mạng sống vì cái gì... - Vũ khàn giọng nói qua màng loa bóp méo âm thanh.
Anh dùng ngón tay bám đầy bụi than mở chốt khóa cơ học của tệp tài liệu. Nhãn quang nano bên mắt trái của anh tự động kích hoạt chế độ quét đa phổ, chiếu một luồng ánh sáng đỏ nhạt lên những trang giấy da đã ố vàng vì thời gian.
Trang đầu tiên hiển thị sơ đồ cấu trúc phân tử của sương độc Neon-Haze thế hệ thứ nhất, kèm theo các báo cáo thử nghiệm trên cơ thể người mồ côi. Nhưng khi ánh mắt Vũ lướt xuống góc dưới cùng của tờ lệnh phê duyệt thử nghiệm lâm sàng cấp tối cao, đồng tử của anh bỗng co rụt lại dữ dội.
Dưới dòng chữ "Lệnh phê duyệt dự án khóa thùy trán kiểm soát nhận thức vĩ mô - Phân khu 3", có một chữ ký số hóa bọc trong khóa mã hóa bảo mật cấp S của tập đoàn Dome-Corp.
Lớp mã hóa bị nhãn quang nano của Vũ bóc tách từng lớp dưới trạng thái Tương thích sóng não trên 50%. Các dòng ký tự bẻ khóa màu xanh chạy dọc trên giao diện kính quét hiển thị rõ ràng mật danh của người ký:
"Kiến trúc sư trưởng dự án Neon-Haze: KTS-V."
Vũ bàng hoàng lật tiếp trang sau. Một bản sao thẻ căn cước đặc vụ cao cấp đời đầu hiện ra, bám đầy bụi rỉ sét kỹ thuật số. Trên tấm thẻ là bức ảnh chụp một người đàn ông tầm ba mươi tuổi, mái tóc đen rối, đôi mắt lạnh lùng đầy u uất không đeo mặt nạ lọc khí.
Gương mặt đó... chính là khuôn mặt của anh trước khi bị mất trí nhớ.
Vũ run rẩy, tệp tài liệu suýt rơi khỏi bàn tay bỏng sém đen rỉ máu. Toàn bộ thế giới xung quanh anh như sụp đổ hoàn toàn trong một tích tắc.
*Chính mình... chính tay mình đã viết ra công thức độc tố cướp đi tự do ý chí của hàng vạn con người... Chính mình là kẻ đã ký lệnh bắt giữ và thử nghiệm trên những người tỉnh giấc mười năm trước...*
Nỗi kinh hoàng tột độ tràn ngập tâm trí Vũ, bóp nghẹt nhịp thở của anh đau đớn hơn cả sự hoại tử của lá phổi xơ hóa cấp 3.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!