Đối Mặt Bóng Ma
Tấm cửa sập bọc thép thứ hai dội xuống một tiếng *RẦM* đanh thép, nặng nề ngăn cách hoàn toàn tiếng hét thất thanh của Vy "Kim" và tiếng súng điện từ nổ lách tách của Nghĩa "Sắt" ở phía bên kia hành lang vô trùng. Không gian của Trạm nghiên cứu thần kinh lâm sàng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn lại sắc đỏ rực từ hệ thống đèn cảnh báo khẩn cấp nhấp nháy theo chu kỳ, hắt những vệt sáng ma quái lên các dãy lồng kính vô trùng xếp hàng dài như những ngôi mộ công nghệ.
Vũ đứng sững giữa phòng thí nghiệm sơ cấp. Hơi lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm phả ra buốt giá, nhưng lồng ngực anh lại nóng rát như thể đang chứa một lò than hồng. Trạng thái hoại tử phổi Xơ hóa phổi cực kỳ nặng nề của anh đang gầm rú đòi hỏi oxy sạch. Mỗi nhịp hít thở qua chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 bọc titan cấp C là một lần phế quản của anh co thắt kịch liệt, khạc ra búng chất nhầy xám xịt dính chặt vào màng lọc trong suốt. Màng lọc cấp C dù hoạt động ở mức 80% công suất nhưng không thể ngăn nổi những cơn đau nhói thắt ngực đang cào xé các phế nang tàn phế của anh.
Từ hốc mắt trái mới cấy ghép, vệt nước mắt máu rỉ ra nhè nhẹ, lăn dài dọc theo mép kim loại hoen rỉ của mặt nạ rồi nhỏ xuống nền thép lạnh lẽo. Nhãn quang nano bị quá tải sau cuộc đấu trí nhận thức với Tiến sĩ Trần Minh, liên tục nhấp nháy những vệt nhiễu sọc đỏ rực đè lên võng mạc của anh. Lòng bàn tay phải bị bỏng sém đen rỉ máu từ cú nổ quá tải pin súng điện từ trước đó khẽ run lên bần bật dưới lớp găng da rách nát. Anh không còn vũ khí tầm xa nào hoạt động. Khẩu súng trường xung lực cũ cướp được đã bị nổ tung báng cầm, giờ đây chỉ còn là một khối phế liệu rỉ sét nằm chơ vơ dưới chân cửa sập bọc thép.
*Rít... xì...*
Tiếng van khí nén của hệ thống xả sương mù Neon-Haze nồng độ nhẹ bắt đầu hoạt động, phun ra những luồng khí hồng tím mờ ảo từ các góc trần nhà. Làn sương độc ngọt lịm lách qua vết nứt má trái mặt nạ chưa được vá lại triệt để, rít lên từng hồi ngọt ngào như lời mời gọi đầu hàng. Nhưng chiếc kẹp tóc hình bướm của Mai nằm trong túi áo măng-tô sờn rách khẽ chạm vào lồng ngực anh như một mỏ neo cảm xúc lạnh buốt, giật mạnh ý thức của anh trở lại từ bờ vực ảo ảnh.
- Thảo "Bóng Ma"... - Vũ khàn giọng nói qua màng loa bóp méo âm thanh. Giọng nói của anh trầm đục, đứt quãng. - Tao biết mày đang ở đây. Đừng trốn nữa.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng rít đều đều của hệ thống lọc khí và tiếng bước chân cơ khí cực nhẹ phát ra từ phía sau những dãy lồng kính vô trùng. Vũ nhắm mắt trái lại, cưỡng ép cơ thể hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu bằng Phương pháp thiền thở tiết kiệm oxy. Nhịp tim của anh giảm từ 120 xuống còn 50 nhịp/phút. Khi lưu lượng máu lưu thông chậm lại, thính giác của anh bỗng chốc trở nên nhạy bén vượt trội. Anh bắt đầu áp dụng Kỹ thuật lắng nghe tần số sương mù.
Trong không gian ngập tràn sương mù nano nén, các hạt độc tố lơ lửng di chuyển theo các dòng đối lưu nhiệt. Khi có một vật thể chuyển động qua, nó sẽ bạt các hạt nano ra, tạo nên một tiếng rít gió cực nhẹ, mỏng như sợi tơ vô hình.
*Vút...*
Tiếng rít gió phát ra từ phía bên phải. Vũ không chút do dự, dùng chiếc chân giả Thiết Cốt-03 đạp mạnh xuống nền thép, mượn lực đẩy cơ thể cao gầy lùi nhanh về phía sau hai mét.
*Xoẹt!*
Một lưỡi dao găm laser đỏ rực xé toạc màn sương mù hồng tím, chém sượt qua khoảng không nơi Vũ vừa đứng. Đường dao nhanh và tàn nhẫn đến mức sức nóng của nó làm cháy sém một mảng vải trên vai áo măng-tô sờn rách của anh. Bóng đen tàng hình của Thảo "Bóng Ma" hoàn toàn biến mất dưới bộ giáp ngụy trang quang học Bóng Ma-X bọc sợi carbon bẻ cong ánh sáng xung quanh.
- Phản xạ tốt đấy, thám tử. - Giọng nói của Thảo vang lên từ hư vô, bị bóp méo qua màng loa mặt nạ đen tuyền của cô, nghe lạnh lùng và đầy chế giễu. - Nhưng với một chiếc chân giả gãy bánh răng và lá phổi sắp mục nát, mày nghĩ mày sẽ trụ được bao lâu trước tao?
Vũ không trả lời. Anh mở mắt trái ra. Nhãn quang nano rực sáng đỏ ngầu quét nhanh qua khoảng không phía trước. Dưới độ phân giải cực cao của nhãn cầu sinh học mới, anh phát hiện ra những hạt bụi nano phát sáng màu hồng tím đang bị rẽ lối thành một hình bóng người thanh mảnh đang di chuyển vòng qua má phải của anh.
*Thảo đang muốn áp sát từ góc chết bên mắt phải bị mờ của mình!* - Vũ thầm nghĩ.
Anh cố tình làm bộ lảo đảo, kéo lê chiếc Thiết Cốt-03 phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc để dụ địch. Anh giả vờ như không phát hiện ra hướng di chuyển của cô, tay trái đưa lên giữ chặt mạn sườn đang co thắt đau đớn vì hoại tử phổi.
- Chết đi! - Tiếng Thảo "Bóng Ma" rít lên sát gáy.
Lưỡi dao găm laser đỏ rực đâm thẳng vào gáy Vũ. Nhưng đúng vào khoảnh khắc lưỡi dao chuẩn bị chạm vào da thịt, Vũ sử dụng phản xạ cận chiến chống khiên bạo động đã được tôi luyện. Anh không tránh né hoàn toàn mà xoay người cực nhanh, dùng lớp giáp bọc titan của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 đỡ trực diện cú đâm.
*KENG! SẸT!*
Lưỡi dao laser sượt mạnh qua má trái của mặt nạ, để lại một vết xước sâu hoắm, khói xám bốc lên khét lẹt. Cú va đập cực mạnh khiến vết nứt cũ bên má trái mặt nạ bị rách rộng ra, rỉ máu nhè nhẹ dọc theo mép cao su. Nhưng Vũ đã đạt được mục đích. Lực đâm của Thảo bị chệch hướng, khiến cơ thể cô bị mất đà lao về phía trước.
Vũ dùng bàn tay trái lành lặn chụp lấy cổ tay cơ khí mới phục hồi của Thảo. Cánh tay máy của cô rít lên kèn kẹt khi các piston thủy lực gồng lên chống cự. Vũ dồn toàn lực vào chiếc chân giả Thiết Cốt-03, khóa chặt khớp vai của Thảo bằng một đòn bẩy hiểm hóc.
- Lâm "Cáp" từng nói... giáp tàng hình quang học luôn có một bộ biến áp ngụy trang nằm ở cầu vai. - Vũ khàn giọng nói qua tiếng thở dốc rít lên từng hồi nặng nhọc.
Anh rút chiếc Dao mổ laser quân dụng cướp được giấu trong lớp lót áo măng-tô bằng bàn tay trái. Lưỡi dao năng lượng hẹp màu xanh lam rít lên xèo xèo, tỏa ra luồng nhiệt lượng cao sượt qua mặt Thảo.
Thảo "Bóng Ma" kinh hoàng nhận ra ý đồ của Vũ. Cô điên cuồng vung chân giả đá mạnh vào mảng phổi đang xơ hóa của anh hòng thoát thân. Cú đá trúng đích khiến Vũ ho ra một búng máu xám xịt dính đầy mặt kính lọc, lồng ngực đau nhói tưởng chừng như vỡ vụn. Nhưng anh không buông tay.
Trong cơn đau thắt ngực tột cùng, Vũ dồn toàn bộ năng lượng pin dưới mười phần trăm còn lại của dao mổ laser, chém một nhát dứt khoát vào bộ biến áp ngụy trang bọc sợi carbon trên vai phải của Thảo.
*XOẸT! ĐOÀN... ĐOÀN...*
Những tia lửa điện xanh lam bắn tung tóe xé toạc màn sương mù hồng tím. Bộ giáp ngụy trang quang học Bóng Ma-X bị đoản mạch hoàn toàn, lớp màng bẻ cong ánh sáng loang lổ sụp đổ, để lộ ra hình thể vật lý thực sự của Thảo "Bóng Ma". Cô ngã nhào ra nền thép, bộ đồ da đen tuyền bị rách nát một mảng lớn ở vai, khói xám bốc lên nghi ngút từ cánh tay cơ khí đang bị chập mạch liên tục.
- Mày... thằng khốn... - Thảo "Bóng Ma" ôm lấy bả vai phải đang rò rỉ điện, giọng nói đầy căm hận và đau đớn qua màng loa mặt nạ bị nứt vỡ.
Vũ lảo đảo lùi lại, tựa lưng vào một dãy lồng kính vô trùng nứt vỡ. Phổi anh hoại tử nặng nề đến mức anh phải quỳ sụp xuống, hai tay bám chặt lấy ngực để cưỡng ép phế quản không bị sụp đổ hoàn toàn. Vệt nước mắt máu bên mắt trái rỉ ra nhiều hơn, nhuộm đỏ một mảng mặt nạ bọc titan.
Thảo "Bóng Ma" biết mình đã mất đi lợi thế tàng hình và bộ giáp đã bị hỏng hoàn toàn. Cô nhìn Vũ bằng ánh mắt điên cuồng, tàn nhẫn dưới lớp kính quét hồng ngoại. Nở một nụ cười tàn độc sau chiếc mặt nạ đen tuyền, cô dùng cánh tay cơ khí còn lại đập mạnh vào bảng điều khiển khẩn cấp của phòng thí nghiệm sơ cấp sát bên cạnh.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Ánh đèn cảnh báo đỏ rực bốt lên dữ dội, còi báo động đỏ rú vang trời xé toạc màng nhĩ. Loa phóng thanh tự động phát ra giọng nữ máy móc lạnh lùng:
"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ CỐ AN NINH CẤP ĐỘ 5. HỆ THỐNG TỰ HỦY VAN AN TOÀN ĐÃ KÍCH HOẠT. ĐẾM NGƯỢC SÁU MƯƠI GIÂY TRƯỚC KHI TIÊU HỦY TOÀN BỘ PHÂN KHU."
- Mày muốn cứu con bé Mai đúng không, Vũ? - Thảo "Bóng Ma" gầm lên điên cuồng qua tiếng còi hú dồn dập. - Vậy thì hãy cùng tao chôn thây dưới đống tro tàn này đi! Trần Minh sẽ không để bất kỳ kẻ nào mang tài liệu mật ra khỏi đây!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!