Bẫy Sóng Não
Tiếng rít lạnh lẽo của hệ thống cửa sập bọc thép dội vang hành lang vô trùng như một tiếng sấm nghẹn. Tấm thép dày nửa mét lao thẳng xuống từ trần nhà, đóng sầm xuống nền hợp kim bóng loáng, dập tắt hoàn toàn con đường rút lui duy nhất của nhóm Vũ. Ánh đèn trắng xanh nhấp nháy vài nhịp rồi vụt tắt, nhường chỗ cho sắc đỏ rực của hệ thống cảnh báo nguy hiểm khẩn cấp. Không gian hành lang bỗng chốc ngột ngạt như một cỗ quan tài thép.
Từ chiếc loa phát thanh bọc màng titan phía trên trần nhà, giọng nói của Tiến sĩ Trần Minh vang lên, âm điệu nho nhã nhưng vô cảm, lạnh lùng như những lưỡi dao mổ vô trùng:
- Chào mừng trở lại, Kiến trúc sư trưởng. Tôi đã đợi anh rất lâu rồi. Hay tôi nên gọi anh bằng cái tên mới mà lũ chuột cống dưới kia đặt cho? Vũ - gã thám tử điên đeo mặt nạ rách nát.
Vũ đứng sững lại, chiếc chân giả Thiết Cốt-03 nặng nề rít lên một tiếng cơ khí chói tai khi anh dồn lực trụ vững. Gương mặt anh khuất sau chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 rách nát, nhưng nhãn quang nano mới cấy ghép bên hốc mắt trái đang nhấp nháy liên tục những vệt nhiễu sọc đỏ rực. Cơn đau thần kinh từ nhãn cầu mới đồng bộ giật mạnh lên thái dương, kéo theo một vệt nước mắt máu rỉ ra từ khóe mắt, từ từ lăn dài dọc theo mép kim loại hoen rỉ của mặt nạ rồi nhỏ xuống nền thép.
- Trần Minh... - Vũ khàn giọng nói qua màng loa bóp méo âm thanh. Giọng nói của anh trầm đục, đứt quãng bởi những cơn co thắt phế quản dữ dội. Trạng thái hoại tử phổi Xơ hóa phổi cực kỳ nặng nề của anh đang gầm rú đòi hỏi oxy sạch. Lòng bàn tay phải bị bỏng sém đen rỉ máu từ cú nổ quá tải pin súng điện từ trước đó khẽ run lên bần bật dưới lớp găng da rách nát.
- Anh không cần phải tìm kiếm lối thoát đâu, Vũ. - Giọng Trần Minh vang lên đều đều, kèm theo tiếng gõ bàn phím lách cách đầy nhịp điệu từ phòng điều khiển trung tâm. - Mười năm trước, chính anh đã thiết lập hệ thống an ninh tự động cho Trạm nghiên cứu thần kinh lâm sàng này. Chính anh đã viết ra thuật toán 'Bẫy Sóng Não' để trừng phạt những kẻ phản bội tập đoàn. Anh có nhớ không? Để tôi giúp anh kích hoạt lại những ký ức tuyệt vời đó nhé.
*Rít... tít... tít...*
Một dải âm tần số cao đột ngột phát ra từ hệ thống loa phòng thí nghiệm. Âm thanh không quá lớn, chỉ là một tiếng rít mỏng như sợi chỉ, nhưng nó mang theo luồng sóng thôi miên tần số cao nhắm thẳng vào thùy trán của Vũ.
Ngay lập tức, kính quét đa phổ hiển thị một dòng cảnh báo đỏ ngầu đè lên võng mạc: "CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SÓNG THẦN KINH TẦN SỐ CAO. CHỈ SỐ TƯƠNG THÍCH SÓNG NÃO ĐANG DAO ĐỘNG MẠNH."
Toàn thân Vũ chao đảo. Đầu anh đau nhói như thể có hàng ngàn cây kim thép đang đâm xuyên qua hộp sọ. Sóng thôi miên tác động trực tiếp vào thùy trán, kích thích các hạt nano độc tố Neon-Haze đang ngủ yên trong phế quản của anh, ép chúng giải phóng và theo đường máu lao thẳng lên não bộ. Tim Vũ đập dồn dập, nhịp tim vọt lên mức 140 nhịp/phút. Dòng máu nhiễm độc chảy nhanh hơn, mang theo độc tố thần kinh xâm chiếm các tế bào não.
- Vũ! Anh không được nghe! - Vy "Kim" hét lên đau đớn. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh anh, hai tay ôm chặt lấy đầu. Vết loét bỏng axit rỉ dịch vàng trên bả vai trái của cô chạm vào lớp áo blouse rách nát, đau buốt dữ dội khiến gương mặt cô trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Nghĩa "Sắt" vung khẩu súng điện từ cũ lên, nã liên tiếp ba phát đạn EMP vào cánh cửa sập bọc thép phía sau. Tia điện xanh lam bắn tung tóe trên mặt thép dày, nhưng cánh cửa hoàn toàn không hề suy chuyển.
- Chết tiệt! Tấm cửa này được bọc chì chống nhiễu từ hoàn hảo! Súng của tao không bẻ khóa nổi! - Nghĩa gầm lên, tiếng bước chân cơ khí của gã nện lộp cộp đầy bất lực trên nền nhà.
*Rít... ooo...*
Tiếng sóng thôi miên ngày càng dầy đặc. Vũ quỵ xuống một gối, chiếc Thiết Cốt-03 rít lên kèn kẹt khi xích tải của nó phải gánh chịu trọng lượng cơ thể đang co giật của anh. Trong đầu anh, những mảnh ký ức đứt gãy chập chờn xuất hiện. Hình ảnh Bé Thư đeo mặt nạ nhỏ khóc gọi "Ba ơi" trong màn sương trắng, khuôn mặt thông thái đầy lo âu của Giáo sư Phan trong phòng thí nghiệm cũ mười năm trước, và cả chữ ký lập trình "KTS-V" nhấp nháy đỏ trên những dòng code kiểm soát nhận thức. Tất cả quay cuồng, va đập vào nhau, cố gắng bẻ gãy ý chí tự do hiện tại của anh, ép anh phải buông xuôi, phải tháo mặt nạ ra để chìm vào ảo ảnh êm dịu.
- Đầu hàng đi, Vũ. - Giọng Trần Minh thôi miên qua loa phát thanh. - Tháo mặt nạ ra. Trở về với Neon-Haze. Anh sẽ không còn đau đớn, không còn dằn vặt vì tội lỗi quá khứ nữa. Hãy để tôi trả lại sự yên bình cho tâm trí anh.
"Không..." - Ý thức của Vũ gầm lên trong bóng tối của não bộ. Anh nhìn thấy những phạm nhân vô cảm ngoài kia, những nụ cười hạnh phúc giả tạo ghê rợn của họ. Nếu anh buông xuôi, anh sẽ trở thành một cái xác biết cười như họ, và Mai sẽ vĩnh viễn không bao giờ được cứu.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một câu khẩu quyết từ ngôi chùa nát của Sư thầy Thích Trí chợt thức tỉnh trong tiềm thức của anh: *"Hơi thở là mỏ neo. Hạ nhịp tim, bế khí ngưng thần, vạn pháp quy tông."*
Vũ lập tức khóa hoàn toàn van thở của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7. Anh áp dụng "Phương pháp thiền thở tiết kiệm oxy". Hít vào một hơi thật nông, anh nín thở hoàn toàn, dồn ý thức vào lồng ngực đang bỏng rát. Anh chủ động điều hòa nhịp tim, cưỡng ép cơ tim co bóp chậm lại.
120... 100... 80...
Nhịp tim của Vũ giảm dần dưới sự kiểm soát sinh học cực hạn. Khi nhịp tim chạm ngưỡng 40 nhịp/phút, lưu lượng máu lưu thông lên não bộ giảm đi một nửa. Tốc độ xâm nhập của các hạt nano thần kinh lập tức bị chặn đứng. Cơn đau đầu dữ dội dịu đi một chút, nhãn quang nano bên mắt trái bắt đầu bớt nhiễu sọc đỏ.
Vy "Kim" nhìn thấy Vũ đang cố gắng kháng cự bằng thiền thở, cô nghiến răng chịu đựng cơn đau loét axit trên vai, vội vàng rút chiếc dao mổ laser quân dụng cướp được từ thắt lưng. Cô nhìn vệt quét đa phổ hiển thị trên kính của Vũ, định vị được đường cáp dẫn sóng của loa phát phụ sát tường.
- Nghĩa! Chắn hướng cửa cho tôi! Lũ Nhóm Tuần Tra 7 đang đến gần rồi! - Vy hét lên, rồi cô lướt nhanh đến góc tường.
Nghĩa "Sắt" không nói một lời, gã đứng chắn trước hành lang vô trùng phía tây, nâng khẩu súng điện từ cũ lên. Tiếng bánh xích và tiếng bước chân bọc thép dồn dập của Nhóm Tuần Tra 7 vang lên rầm rập phía sau vách thép.
Vy "Kim" bật lưỡi dao laser quân dụng. Luồng năng lượng hẹp màu xanh lam rít lên xèo xèo. Cô dồn lực chém mạnh vào hộp kỹ thuật bọc nhựa cứng sát tường, cắt đứt hoàn toàn đường cáp dẫn sóng của chiếc loa phát phụ. Một tiếng nổ chập điện nhỏ vang lên, chiếc loa câm bặt.
Cùng lúc đó, Vũ huy động toàn bộ ý chí tự do còn sót lại trong não bộ. Dưới trạng thái Tương thích sóng não trên 50%, các thùy trán của anh bùng nổ một luồng xung điện sinh học mạnh mẽ, bẻ gãy hoàn toàn liên kết tần số thôi miên của Trần Minh đang cố gắng khóa não anh.
Vũ gầm lên một tiếng khàn đặc qua màng loa mặt nạ, anh đứng bật dậy bằng chiếc Thiết Cốt-03. Nhãn quang nano bên mắt trái rực sáng đỏ ngầu, khóa chặt vào hệ thống cửa sập bọc thép phía trước.
- Trần Minh... vô ích thôi! - Vũ hét lên đầy đanh thép.
Nhưng ngay khi Vũ vừa bẻ gãy được tần số thôi miên, một tiếng *RẦM* khổng lồ khác lại vang lên. Một tấm cửa sập bọc thép thứ hai đột ngột hạ xuống ngay giữa Vũ và Vy "Kim", Nghĩa "Sắt", chia cắt hành lang vô trùng thành hai nửa độc lập.
- Vũ! - Vy "Kim" đập mạnh tay vào tấm thép dày, tiếng hét của cô bị bóp nghẹt hoàn toàn phía bên kia vách ngăn.
Vũ bị cô lập một mình trong phòng thí nghiệm sơ cấp tăm tối. Phía sau anh, từ trong bóng tối của những dãy lồng kính vô trùng, tiếng bước chân nhẹ nhàng không tiếng động của bộ giáp ngụy trang quang học bắt đầu áp sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!