Nhạc nềnBroken

Liên Minh Vô Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ chiếc vòng định vị trên cổ tay đã gãy của Cường "Thép" nhấp nháy liên hồi, phóng một dải tần số vô tuyến thẳng lên vòm kính tối tăm của Khánh Hội. Tiếng còi báo động từ xa bắt đầu rú vang trời, xé toạc màn đêm lạnh lẽo của khu phế tích bọc thép. Những luồng sáng quét đa phổ của drone tuần tra từ Tầng Kính Lọc phía trên bắt đầu dội xuống, loang lổ như những vệt máu xanh lét trên đống sắt vụn rỉ sét.


- Chúng ta có chưa đầy ba phút trước khi tiểu đội đặc vụ của Trần Minh san phẳng nơi này! - Lâm "Cáp" hét lên qua tiếng rít gió, chiếc kính thực tế ảo nứt một bên tròng của cậu nhóc chớp nháy liên tục các dải mã nhiễu. Cổ quấn đầy dây cáp đồng rỉ xanh, Lâm điên cuồng gõ lên màn hình máy tính bảng tự chế, cố gắng tạo ra một vùng mù điện từ tạm thời xung quanh họ.


Vũ quỳ gối trên nền đất ẩm ướt dính đầy mỡ máy, lá phổi hoại tử thuộc trạng thái Xơ hóa phổi cấp 3 của anh co thắt kịch liệt. Mỗi nhịp thở rít lên từng hồi nặng nhọc qua màng loa méo tiếng của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 rách nát. Lớp màng lọc ngoài bọc titan cấp C đã bị axit ăn mòn loang lổ từ trận chiến trước, giờ đây chỉ còn hoạt động bằng nguồn khí nén nghèo nàn từ bình oxy khẩn cấp giấu trong lớp lót áo măng-tô sờn rách. Đồng hồ áp suất trên ngực anh nhấp nháy đỏ: còn chưa đầy một phút oxy sạch.


- Vy... đưa Chú Tư... đi trước... - Vũ khàn giọng ra lệnh, mỗi từ thốt ra đều kéo theo một búng dịch nhầy xám xịt dính chặt vào kính lọc. Lòng bàn tay phải của anh, bị bỏng sém đen rỉ máu sau cú nổ quá tải pin súng điện từ, run rẩy bám vào một thanh thép rỉ để cố nâng cơ thể cao gầy nhưng kiệt quệ lên. Khớp chân giả cơ khí bên trái của anh đã bị gãy lìa hoàn toàn bánh răng truyền động sau cú tông của xe bọc thép, giờ đây chỉ còn là một khối thép chết kéo lê vô dụng.


Vy "Kim" loạng choạng lao đến, bả vai trái bị loét bỏng axit rỉ dịch vàng đau buốt dữ dội dưới lớp áo blouse rách nát. Cô không màng đến cơn đau xé thịt của chính mình, nhanh chóng rút từ túi dụng cụ ra một ống oxy hóa học nhỏ, cắm phập vào van nạp khí phụ bên má trái mặt nạ của Vũ.


- Câm miệng đi, gã điên! Tôi không bỏ anh lại để làm mồi cho lũ drone đó đâu! - Vy nghiến răng, mồ hôi dính bết nhọ nồi chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt.


Luồng khí hóa học mới nạp xộc thẳng vào phế quản Vũ, nóng rát và nồng nặc mùi ozone rỉ sét, nhưng nó giúp anh kéo dài thêm mười phút sinh tồn. Phượng "Đỏ" nhấn ga chiếc xe máy điện bọc thép "Xích Thử", tiếng động cơ nam châm vĩnh cửu rít lên chói tai khi cô giữ chặt Chú Tư "Mỏ Lết" đang hôn mê, yếu ớt trên yên sau.


- Đằng này! Lối cống xả thải phụ số 4! Sóng định vị của tập đoàn chưa phủ tới! - Lâm "Cáp" hét lớn, dẫn đầu cả nhóm lao thẳng vào một khe hẹp bê tông nứt vỡ dẫn sâu xuống lòng đất.


Họ đổ sụp xuống đường cống ngầm tối tăm ngay khi một loạt đạn laser tầm nhiệt từ trên cao dội xuống, nung chảy đỏ rực cả mảng tường thép của phế tích phía sau. Dòng nước thải axit lạnh ngắt dưới cống dâng cao đến bắp chân, ăn mòn lớp da giày rách nát của Vũ và bốc lên mùi amoniac nồng nặc. Vũ phải tựa toàn bộ trọng lượng cơ thể lên vai Vy "Kim", kéo lê cái chân giả cơ khí gãy bánh răng phát ra tiếng kèn kẹt khô khốc dọc theo vách cống rỉ sét.


Sau gần một giờ luồn lách qua mê cung ống xả thải tối tăm, Lâm "Cáp" dừng lại trước một cánh cửa sập bằng sắt dày bọc thép rỉ sét, nằm sâu trong hệ thống cống xả của Tầng Kính Lọc. Cậu nhóc gõ một nhịp mã hóa analog phức tạp lên đường ống dẫn khí bên cạnh.


*Két... kèn kẹt...*


Cánh cửa sập từ từ hé mở, tiết lộ một không gian rộng lớn, ngột ngạt bên trong. Đó là Nhà kho ngầm của phe kháng chiến "Vô Ảnh". Nơi đây ngổn ngang những dàn máy chủ cũ kỹ bám đầy bụi carbon, những đường ống đồng dẫn khí chằng chịt và ánh sáng xanh lam mờ ảo phát ra từ những bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng.


Nhưng ngay khi bước chân rệu rã của Vũ vừa chạm vào nền thép lạnh, một âm thanh đanh thép vang lên từ bóng tối.


*Cạch.*


Họng súng đen ngòm của một khẩu súng điện từ đời cũ gí sát vào trán Vũ.


- Đứng yên. Đứa nào bước thêm một bước, tao bắn nát sọ. - Giọng nói trầm mặc, lạnh lùng vang lên.


Một người đàn ông trung niên bước ra từ sau dàn máy chủ hỏng. Gã mặc chiếc áo khoác bảo an cũ bị xé rách logo Dome-Corp, một bên chân trái là chân giả cơ khí rỉ sét bước đi lộp cộp nặng nề trên nền kim loại. Đôi mắt gã sắc lạnh sau chiếc kính râm phân cực nhìn chằm chằm vào Vũ.


Đó là Nghĩa "Sắt" - cựu bảo an đào tẩu, thủ lĩnh chi nhánh Tầng Đất Thải của Hội "Vô Ảnh".


- Nghĩa chú! Là cháu, Lâm đây! Họ là người nhà, họ vừa cứu cháu khỏi tay tuần tra an ninh! - Lâm "Cáp" vội vàng bước lên chặn trước họng súng, hai tay giơ cao che chắn cho Vũ.


Nghĩa "Sắt" không hạ súng. Gã liếc nhìn chiếc mặt nạ bọc titan cấp C của Vũ, rồi quét qua bả vai trái rỉ dịch của Vy và thân hình tàn phế của Chú Tư trên xe máy.


- Lâm, mày dẫn củi về nhà thiêu à? Thằng này mang phong thái di chuyển của đặc vụ cấp cao, dù chân giả của nó đã gãy. Nhìn vết sẹo bỏng hóa chất trên má nó đi, đây là chó săn của tập đoàn. Mày muốn đưa tai mắt của Trần Minh về đây để xóa sổ toàn bộ Hội Vô Ảnh sao? - Nghĩa "Sắt" nghiến răng, ngón tay gã siết nhẹ vào cò súng điện từ, các cuộn dây đồng trên thân súng bắt đầu nạp điện phát ra tiếng rít tần số cao buốt óc.


Vũ đứng thẳng người bằng một chân lành lặn, nhãn quang nano bên mắt trái mới cấy ghép của anh rực sáng đỏ ngầu trong bóng tối, bóc tách hoàn chỉnh kết cấu khẩu súng của Nghĩa. Khẩu súng đã cũ, tụ điện bị rò rỉ nhẹ ở khớp nối pin, nhưng ở khoảng cách này, nó vẫn đủ sức thổi bay nửa khuôn mặt anh.


- Tôi không còn là đặc vụ... Tôi chỉ là một kẻ mất trí nhớ đi tìm em gái nuôi của mình. - Vũ khàn giọng nói, âm thanh méo mó qua màng loa mặt nạ rít lên từng hồi nặng nhọc. Anh dùng bàn tay trái rách cơ rỉ máu sâu, chậm rãi thọc vào túi áo măng-tô, rút ra chiếc kẹp tóc hình bướm của Mai đã bị gãy đôi, dính mảng máu khô xám xịt. - Nó bị Nguyễn Khánh bắt đi. Tôi cần thâm nhập vào Trạm nghiên cứu thần kinh lâm sàng của Trần Minh để cứu nó.


Nghĩa "Sắt" liếc nhìn chiếc kẹp tóc rẻ tiền, nụ cười lạnh lùng hiện lên trên khuôn mặt đầy sẹo bỏng xỉ than:


- Một cái kẹp tóc rác rưởi? Ở dưới cái cống thối này, mạng người còn không đáng giá bằng một bình oxy sạch. Mày mang theo một thằng già sắp chết, một con bác sĩ phế thải, và một cái đuôi định vị của Trần Minh đang réo vang trên đầu. Drone Hổ Cáp-04 sẽ ngửi mùi máu của mày đến tận đây trong vòng mười phút. Biến ngay trước khi tao tự tay tiễn tụi mày.


- Nghĩa "Sắt"! Nhìn cho kỹ đi! Ông già này là ai? - Vy "Kim" đột ngột bước lên, giọng cô khản đặc vì phẫn nộ. Cô chỉ tay thẳng vào Chú Tư "Mỏ Lết" đang nằm bất động trên yên xe máy sau lưng Phượng.


Nghĩa "Sắt" nhíu mày, gã chậm rãi dịch chuyển họng súng, chiếu luồng ánh sáng hóa học màu vàng từ kính râm lên khuôn mặt xám xịt, đầy vết thương rỉ máu đen của Chú Tư. Khẩu súng điện từ trên tay gã khẽ run lên.


- Chú... Chú Tư? - Giọng Nghĩa lạc đi, sự lạnh lùng trên khuôn mặt gã nứt vỡ hoàn toàn.


- Đúng thế! Là Chú Tư "Mỏ Lết"! - Vy "Kim" nghiến răng, vết loét bỏng axit trên bả vai cô nhói lên đau đớn khiến cô phải bám chặt vào vách thép. - Mười năm trước, thằng nào bị đặc vụ tập đoàn bắn nát chân trái, lết đến xưởng rèn Đất Thải cầu cứu? Ai đã dùng thép phế liệu bọc sợi carbon, thức trắng ba đêm để hàn cho mày cái chân cơ khí đang bước lộp cộp kia? Giờ mày định để ân nhân mạng sống của mày chết ngạt dưới cống sao?


Nghĩa "Sắt" gục đầu xuống, họng súng điện từ từ từ hạ xuống nền kim loại. Gã nhìn cái chân giả cơ khí của chính mình, rồi nhìn thân hình tàn phế của Chú Tư. Mối nhân quả dài hạn và món nợ nghĩa tình mười năm trước đè nặng lên lòng tự trọng của cựu binh bảo an đào tẩu.


- Được rồi... Đưa Chú Tư vào trong phòng áp suất âm. Vy, cô sơ cứu cho ông ấy đi. - Nghĩa "Sắt" khàn giọng nói, gã quay sang nhìn Vũ bằng ánh mắt sắc lẹm đầy hoài nghi. - Nhưng tao nể tình Chú Tư, chứ không nuôi kẻ vô dụng. Nhất là một cựu đặc vụ mang theo mối nguy hiểm cực lớn.


Nghĩa "Sắt" đi đến chiếc bàn kim loại rỉ sét ở trung tâm nhà kho, cầm lên một chiếc ổ cứng dữ liệu bọc thép quân dụng bám đầy muội than. Gã nện mạnh nó xuống bàn phát ra một tiếng rầm nặng nề.


- Ổ cứng dữ liệu an ninh của Dome-Corp chứa sơ đồ tuần tra phân khu 3. Thuật toán mã hóa động liên tục thay đổi sau mỗi ba mươi giây. Nếu mày thực sự là thám tử, thực sự muốn liên minh với Hội Vô Ảnh để phá hoại hệ thống sương mù của tập đoàn và cứu em gái mày, hãy chứng minh mày có ích. - Nghĩa "Sắt" chỉ tay vào màn hình LCD nhỏ trên ổ cứng đang bắt đầu hiển thị đồng hồ đếm ngược đỏ rực. - Năm phút. Bẻ khóa nó. Nếu mày sai lệch một nhịp, hệ thống tự hủy sẽ phóng dòng điện cao áp nổ tung mặt nạ và não của mày. Dám chơi không?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!