Nhạc nềnBroken

Kẻ Đi Săn Bám Đuôi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt rít lên kèn kẹt sát bên ngoài cửa xả thải, dội vào vách thép rỉ sét của đường ống dẫn khí một thứ âm thanh buốt óc. Vũ biết anh chỉ còn đúng mười phút oxy sạch để kết thúc trận chiến sinh tử này. Luồng Huyết thanh trung hòa nano thô vừa được Vy "Kim" tiêm thẳng vào tĩnh mạch cổ đang cháy bỏng trong huyết quản anh như dòng lưu huỳnh lỏng, bẻ gãy từng liên kết nano độc tố Neon-Haze đang cố gặm nhấm thùy trán. Đầu óc anh tỉnh táo đến tàn nhẫn, nhưng lá phổi thuộc trạng thái Xơ hóa phổi cấp 3 vẫn rên rỉ dưới lồng ngực gãy nát, mỗi nhịp thở rít lên như tiếng cưa kéo trên gỗ mục.


- Vy, đưa Chú Tư vào sâu trong hốc kỹ thuật. Phượng, tắt máy xe. Ngay lập tức. - Vũ khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm đục phát ra từ màng loa méo tiếng của chiếc Mặt nạ lọc khí "Lọc Bụi Số 7" rách nát.


Vy "Kim" mím chặt môi, bả vai trái bị loét bỏng axit từ trận hỏa hoạn ở phòng khám cũ vẫn đang rỉ ra thứ dịch vàng nhạt nhầy nhụa, thấm đẫm lớp vải blouse rách nát. Cô nhìn Vũ bằng ánh mắt đầy lo âu, nhưng sự quyết nhiên trong nhãn quang nano rực sáng đỏ ngầu của anh không cho phép cô tranh cãi. Cô lặng lẽ gật đầu, cùng Phượng "Đỏ" kéo lê thân hình hôn mê của Chú Tư "Mỏ Lết" lùi sâu vào bóng tối của hốc cống khô ráo phía sau chiếc xe máy điện "Xích Thử".


Vũ không còn khẩu súng điện từ tự chế nào nữa. Khẩu Súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế của anh đã hoàn toàn nóng chảy thành một khối thép vô dụng sau cú nổ quá tải pin ở cổng ranh giới. Thứ duy nhất anh còn giữ là chiếc Dao mổ laser quân dụng cướp được từ đặc vụ bảo an, lưỡi dao năng lượng hẹp lúc này đã tắt lịm để tiết kiệm nguồn pin dưới mười phần trăm.


*Kèn kẹt... rắc...*


Khớp cơ khí chân giả bên trái của Vũ bị kẹt cứng hoàn toàn do vỡ bánh răng truyền động sau cú tông của xe bọc thép. Anh phải dùng bàn tay phải bỏng sém đen rỉ máu bám chặt vào vách ống rỉ sét, kéo lê cái chân thép vô dụng một cách chậm rãi nhưng không tiếng động. Anh luồn qua khe hẹp của cửa xả, tiến thẳng vào Khu phế tích bọc thép – một nghĩa địa khổng lồ của những cỗ máy chiến đấu và robot dọn rác bị Dome-Corp thải bỏ mười năm trước.


Không gian nơi đây ngập tràn những khối giáp thép rỉ sét khổng lồ chồng chéo lên nhau như những bộ xương thú tiền sử. Hơi axit nóng từ tháp lọc khí Tầng Kính Lọc phía trên rò rỉ xuống, ngưng tụ thành những giọt nước độc màu hồng tím nhỏ giọt lách tách xuống lòng cống đen ngòm. Màn sương mù mỏng bao phủ xung quanh, phản chiếu ánh sáng xanh lam ma quái phát ra từ những khối pin năng lượng hỏng hóc.


- Vũ... thám tử... - Một giọng nói khàn đặc, rít qua màng lọc đặc vụ vang lên từ đầu hành lang phế tích. Tiếng bước chân bọc thép nện xuống nền kim loại dồn dập, nặng nề. - Mày trốn kỹ thật đấy. Nhưng vết bánh xe máy điện bọc thép của con nhỏ quái xế kia đã dẫn tao đến tận đây. Mười triệu điểm công dân... cái đầu của mày đáng giá bằng cả một cuộc đời sung sướng trên Tầng Đỉnh Mây của tao.


Đó là Cường "Thép". Gã thợ săn tiền thưởng khóa dưới với cái đầu trọc lốc bám đầy vết sẹo mổ não cũ hiện ra sau một khối giáp robot hỏng. Gã mặc bộ giáp bọc thép nhẹ màu xanh đen cướp từ kho đặc vụ, tay lăm lăm khẩu súng trường xung lực Lôi Thần-03 rực sáng những luồng điện xanh lam dọc theo thân súng bọc titan.


Vũ nín thở, nép sát thân hình cao gầy vào sau một tấm khiên bọc thép rỉ sét của một xác robot chiến đấu cũ. Nhãn quang nano bên mắt trái của anh quét nhanh qua cơ thể Cường "Thép". Kính quét hiển thị các thông số màu đỏ nhấp nháy:


"MỤC TIÊU: CƯỜNG 'THÉP'. TRANG BỊ: GIÁP NHẸ DOME-CORP (HIỆU SUẤT 80%), SÚNG TRƯỜNG LÔI THẦN-03 (NĂNG LƯỢNG 90%). ĐIỂM YẾU: CÁP NGUỒN PIN PHÍA SAU GÁY GIÁP."


- Mày không còn súng điện từ nữa đúng không, Vũ? Khẩu súng rác rưởi của mày đã nổ tung ở cổng ranh giới rồi. Tao đã xem báo cáo an ninh. - Cường "Thép" bước đi chậm rãi, nòng súng Lôi Thần-03 quét liên tục qua các khe hẹp của đống phế liệu. - Đừng để tao phải bắn nát lá phổi tàn phế của mày. Đầu hàng đi, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng.


*RÍT... PHỪNG!*


Cường "Thép" đột ngột bóp cò. Một luồng xung lực điện từ xanh lam xé toạc màn sương độc, bắn thẳng vào tấm khiên bọc thép nơi Vũ đang ẩn nấp. Sức mạnh xuyên phá của khẩu Lôi Thần-03 kinh hoàng đến mức khiến tấm khiên thép dày ba mươi mi-li-mét bị nung chảy đỏ rực trong tích tắc, những tia lửa điện bắn tung tóe làm rách thêm một mảng áo măng-tô sờn rách của Vũ.


Áp lực từ vụ nổ hất văng Vũ ra xa. Anh lộn một vòng trên nền đất ẩm ướt dính đầy mỡ máy, khớp chân giả cơ khí kẹt cứng rít lên một tiếng chói tai. Cơn đau từ lá phổi xơ hóa cấp 3 ập đến như một nhát búa nện thẳng vào phế quản, khiến anh suýt nữa thì ho ra máu xám. Nhưng Vũ nghiến chặt răng, dùng bàn tay trái rách cơ rỉ máu bịt chặt van nạp khí của mặt nạ để ngăn tiếng ho phát ra ngoài.


"Bình thở khẩn cấp: Còn 7 phút oxy sạch."


Dòng chữ cảnh báo màu đỏ nhấp nháy trên võng mạc của Vũ. Thời gian đang cạn dần như cát lún. Anh không thể đấu súng trực diện với một kẻ sở hữu súng trường xung lực quân dụng trong khi bản thân chỉ có một con dao mổ laser sắp hết pin. Anh phải dụ gã thợ săn này vào sâu trong vùng rò rỉ hơi axit nóng để vô hiệu hóa bộ giáp bọc thép của hắn.


Vũ nhặt một khối tụ điện hỏng dưới đất, dùng hết sức lực của cổ tay trái ném mạnh về phía một bể chứa chất thải rỉ sét ở góc đối diện.


*Xoảng!*


Tiếng kim loại vỡ nát vang lên trong không gian tĩnh mịch. Nhãn cầu sinh học của Cường "Thép" lập tức quay ngoắt về hướng phát ra tiếng động. Gã không chút do dự nã liên tiếp ba phát đạn xung lực vào bể chứa.


*BÙM! BÙM! BÙM!*


Những luồng điện xanh lam kích nổ lượng khí metan tích tụ trong bể, tạo ra một quầng lửa rực sáng và màn khói đen dày đặc bốc lên nghi ngút.


Tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Vũ dùng tay trái kéo lê cơ thể qua một đường ống xả thải nứt vỡ, luồn vào bên trong một khoang máy của chiếc robot chiến đấu khổng lồ bị bỏ hoang. Nơi này ngập tràn hơi axit nóng rò rỉ từ tháp lọc phía trên, nồng độ độc tố đậm đặc đến mức có thể ăn mòn lớp sơn ngoài của giáp sắt trong vài phút.


Cường "Thép" bước qua màn khói đen, nhãn cầu sinh học quét nhiệt hồng ngoại của gã nhấp nháy liên tục để tìm kiếm thân nhiệt của Vũ. Nhưng hơi nóng hầm hập phả ra từ bể chứa bị nổ và hơi axit trong khoang máy đã làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến của gã.


- Trò trẻ con! - Cường "Thép" gầm lên, giọng gã bắt đầu có sự sốt ruột. - Mày nghĩ lớp khói rác rưởi này cứu được mày sao?


Gã thợ săn tiền thưởng bước vào khoang máy khổng lồ, gót giày nện xuống nền thép rỉ phát ra tiếng cộp nặng nề. Hơi axit cực độc chạm vào bộ giáp bọc thép của gã, bắt đầu ăn mòn các khớp nối cao su chịu lực, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ và làn khói trắng khét lẹt. Kính bảo hộ của Cường "Thép" hiển thị cảnh báo sụt giảm áp suất giáp, nhưng lòng tham mười triệu Credit đã che mờ lý trí của gã.


Vũ ẩn mình trong bóng tối của buồng lái robot hỏng ngay phía trên đầu Cường. Anh khóa hoàn toàn van thở mặt nạ, dồn toàn bộ lượng oxy ít ỏi còn lại trong máu vào cơ bắp chân phải lành lặn và bả vai trái rách cơ. Đôi mắt anh rực lên sắc đỏ ngầu dưới lớp kính quét đa phổ.


Chiêu thức nín thở bùng nổ được kích hoạt. Vũ chỉ có đúng ba mươi giây trước khi phổi hoàn toàn sụp đổ do thiếu oxy.


- Đây... phản xạ này... - Cường "Thép" đột ngột dừng bước khi phát hiện ra một vệt máu đỏ tươi pha lẫn vệt xám rỉ sét của Vũ dính trên một thanh thép rỉ. Gã đưa tay chạm vào vệt máu đang sủi bọt nhẹ, đôi mắt trọc lốc co rụt lại kinh ngạc. - Máu tự đông tụ bẻ gãy liên kết nano? Đây là kháng thể thế hệ 0... Không thể nào! Chỉ có Kiến trúc sư trưởng của dự án Neon-Haze mới có dòng máu này... Mày... mày chính là...


Chưa kịp để Cường "Thép" dứt lời, Vũ từ trên buồng lái robot nhảy vọt xuống từ góc chết phía sau gã.


Khớp cơ khí chân giả bên trái của Vũ vỡ nát hoàn toàn khi tiếp đất, tiếng kim loại gãy lìa vang lên khô khốc, nhưng lực quán tính cực mạnh từ cú nhảy đã đẩy cả thân hình cao gầy của anh đè sụp lên lưng Cường "Thép".


Cường "Thép" gầm lên một tiếng tàn bạo, gã xoay người định vung khẩu Lôi Thần-03 nã đạn trực diện vào ngực Vũ. Nhưng bản năng cận chiến đặc vụ cũ trong ký ức cơ bắp của Vũ đã thức tỉnh hoàn toàn. Vũ dùng tay trái khóa chặt khớp vai của Cường, dồn lực bẻ ngược cánh tay cầm súng của gã ra sau phát ra tiếng rắc gãy lìa.


Khẩu súng trường xung lực Lôi Thần-03 rơi khỏi tay Cường, rơi thẳng xuống vũng nước axit sủi bọt dưới sàn.


- Khốn kiếp! Buông tao ra! - Cường "Thép" điên cuồng vùng vẫy, gã dùng cùi chỏ tay còn lại nện liên tiếp vào mạn sườn bỏng rát của Vũ, khiến anh ho ra một búng máu xám xịt dính đầy mặt kính lọc.


Ý thức của Vũ bắt đầu mờ đi do thiếu oxy sạch nghiêm trọng, lồng ngực anh đau nhói như bị hàng ngàn cây kim châm liên tục. Nhưng anh không buông tay. Bằng bàn tay phải bỏng sém đen rỉ máu, Vũ chộp lấy chiếc Dao mổ laser quân dụng giắt bên hông, kích hoạt nguồn pin yếu ớt cuối cùng.


Lưỡi dao năng lượng hẹp rực sáng xanh lam lạnh lẽo, phát ra tiếng rít tần số cao chói tai.


Vũ dứt khoát đâm thẳng lưỡi dao laser vào khe hở của khớp giáp sau gáy Cường "Thép", nơi cáp nguồn pin bọc titan đang dẫn năng lượng cho toàn bộ hệ thống giáp và thiết bị liên lạc của gã.


*XÈO XÈO... XOẢNG!*


Lưỡi dao laser cắt đứt hoàn toàn đường cáp nguồn, những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra dữ dội, làm đoản mạch hoàn toàn bộ biến thế năng lượng trên lưng Cường "Thép". Bộ giáp bọc thép nhẹ của gã lập tức tắt ngấm nguồn điện, trở nên nặng nề như một khối xích sắt ghim chặt cơ thể gã xuống đất.


Cường "Thép" ngã quỵ xuống nền thép rỉ, miệng hộc ra máu tươi dính đầy mặt kính bảo hộ. Bộ giáp mất nguồn đã khóa chặt mọi khớp cử động của gã, biến gã thành một kẻ tàn phế không thể nhúc nhích trong làn hơi axit đang ăn mòn da thịt.


Vũ ngã nhào ra bên cạnh, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Anh vội vàng mở van nạp khí của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 để hít vào một ngụm oxy sạch cuối cùng từ bình khẩn cấp.


"Bình thở khẩn cấp: Còn 1 phút."


Anh đã chiến thắng. Nhưng trước khi Vũ kịp gượng dậy để đưa Vy và Chú Tư tẩu thoát, gã thợ săn tiền thưởng đang nằm bất động dưới đất bỗng nở một nụ cười tàn nhẫn đầy máu.


- Mày... thắng rồi, thám tử... hay tao nên gọi mày là Kiến trúc sư trưởng? - Cường "Thép" khàn giọng thốt ra từng chữ qua màng loa méo tiếng đang lịm dần. - Nhưng tao đã cài sẵn một lệnh bẻ khóa... chỉ cần bộ nguồn giáp của tao bị sụt áp đột ngột...


Gã dùng ngón tay run rẩy cuối cùng nhấn mạnh vào chiếc vòng đeo tay định vị quân sự bọc thép vẫn còn nguồn pin dự phòng.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Chiếc vòng đeo tay nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ, phát ra một dải tần số sóng ngắn mã hóa truyền thẳng lên bầu trời vòm kính Khánh Hội.


Màn hình kính quét đa phổ của Vũ lập tức hiển thị một dòng cảnh báo đỏ ngầu đè lên võng mạc, báo hiệu một thảm họa mới sắp ập xuống:


"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN TÍN HIỆU ĐỊNH VỊ QUÂN SỰ ĐÃ ĐƯỢC TRUYỀN PHÁT THÀNH CÔNG LÊN MẠNG LƯỚI AN NINH TRUNG TÂM CỦA TIẾN SĨ TRẦN MINH. THỜI GIAN PHẢN ỨNG CỦA ĐỘC LẬP DRONE: 3 PHÚT."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!