Nhạc nềnBroken

Chợ Sắt Ngột Ngạt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương hồng tím của Neon-Haze ngoài kia vẫn cuồn cuộn như một thứ dịch bệnh vô hình, nhưng khi Vũ lết từng bước chân nặng nề vào rìa Chợ sắt Đất Thải, bầu không khí lập tức bị nén chặt bởi một thứ hỗn hợp còn kinh tởm hơn: mùi dầu máy khét lẹt, hơi lưu huỳnh nồng nặc và vị rỉ sét bám đầy đầu lưỡi. Dưới những vòm tôn rỉ sét khổng lồ chạy dài hàng cây số, hàng ngàn bóng người lầm lũi di chuyển trong thứ ánh sáng neon vàng vọt chập chờn. Họ đeo những chiếc mặt nạ nhựa rẻ tiền, hoặc tệ hơn là những mảnh vải thô quấn chặt quanh mũi, cố gắng đào bới trong những đống phế liệu công nghệ để tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể đổi lấy một ngụm khí sạch.


"Kèn kẹt... rít... hự..."


Chiếc mặt nạ "Lọc Bụi Số 7" trên mặt Vũ phát ra một tiếng rít rệu rã, van áp suất rung lên bần bật như muốn rụng ra khỏi khớp nối bọc đồng. Trên góc kính quét đa phổ của anh, con số chỉ dung lượng pin nhấp nháy một sắc đỏ tàn nhẫn: 4%. Mỗi nhịp hít vào của Vũ giờ đây là một cực hình. Luồng khí ngọt lịm giả tạo của sương độc lách qua vết nứt bên má trái, châm chọc vào các phế nang đang xơ hóa, khơi dậy một cơn đau thắt ngực dữ dội. Anh phải dùng bàn tay run rẩy ép chặt lớp lót cao su vào má để giảm bớt lượng khí độc rò rỉ. Phổi của anh, đã bị tổn thương hoại tử từ những năm tháng cũ, đang gầm rú đòi hỏi oxy tinh khiết. Nhưng ở cái đáy xã hội này, oxy sạch là một thứ xa xỉ chỉ dành cho giới tài phiệt Tầng Đỉnh Mây.


Vũ lách qua một sạp hàng treo đầy các màng lọc khí cũ xám xịt bám đầy bụi chì. Anh không dừng lại. Mục tiêu của anh là quán Trà đá Lan 'Hơi' nằm ở ngã tư sầm uất nhất của chợ sắt. Quán nước chỉ là vài chiếc ghế nhựa thấp đặt cạnh một đường ống xả thải nóng, nhưng dưới gầm bàn trà gỗ mục nát, một chiếc máy lọc không khí mini chạy bằng pin lậu đang âm thầm hoạt động, tạo ra một vùng mù sương độc bán kính hai mét.


Cô Lan 'Hơi', người phụ nữ mập mạp mặc bộ đồ hoa văn sặc sỡ, đang bận rộn rót nước cho khách. Cổ cô đeo một chuỗi hạt kỳ lạ làm từ các nút bấm cơ học cũ. Thấy Vũ bước đến với dáng đi khòm xuống vì đau đớn, cô không nói lời nào, chỉ khẽ gõ chiếc ấm trà đồng lên mặt bàn ba nhịp ngắn một nhịp dài—mật mã báo hiệu khu vực an toàn tạm thời.


"Ngồi xuống đi, gã điên," cô Lan nói, giọng oanh vàng nhưng đầy cảnh giác qua lớp khẩu trang bọc vải đen. "Mặt nạ của mày rít lên như lợn chọc tiết thế kia thì thợ săn tiền thưởng nó ngửi thấy từ đầu hẻm. Uống ngụm nước cất này đi."


Vũ ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa, nhận lấy chiếc ly thủy tinh chứa thứ nước cất tinh khiết hiếm hoi không nhiễm kim loại nặng. Anh không tháo mặt nạ, chỉ lách ống hút qua van phụ dưới cằm để uống. Vị nước lạnh tạm thời làm dịu đi cái họng đang bỏng rát vì hơi axit.


"Lâm đâu?" Vũ trầm khàn hỏi qua màng loa méo tiếng.


Cô Lan khẽ hất cằm về phía đống vỏ tivi CRT và màn hình rác xếp cao như một bức tường nhỏ phía sau quán. "Nó đang trốn trong đó. Cả ngày hôm nay drone tuần tra của Nguyễn Khánh bay rà quét ráo riết ngoài đầu ngõ. Thằng bé suýt bị tóm khi cố trộm một cuộn dây đồng từ trạm phát sóng phụ."


Vũ đứng dậy, bước vòng qua bức tường tivi cũ. Trong khoảng không gian chật hẹp chứa đầy mùi nhựa cháy và bụi đồng, một cậu nhóc mười bốn tuổi đang ngồi xổm, quấn quanh cổ là hàng tá sợi dây cáp mạng đồng rỉ sét. Cậu đeo một chiếc kính thực tế ảo nứt một bên tròng, ngón tay nhanh nhẹn dùng mỏ hàn nguội tự chế để đấu nối các vi mạch trên một chiếc hộp sắt nhỏ bọc nhựa.


Lâm 'Cáp'.


"Đại ca Vũ!" Lâm nhóc ngước lên, mắt sáng rực qua lớp kính nứt. "Em biết anh sẽ đến mà! Em đã nghe Phong Sói nói anh tìm thấy kẹp tóc của chị Mai ở chung cư Bình Minh. Chị ấy... chị ấy thực sự bị Nguyễn Khánh bắt đi rồi sao?"


"Ừ," Vũ khẽ gật đầu, bàn tay siết chặt chiếc kẹp tóc hình bướm dính máu khô trong túi áo măng-tô. "Khánh đang gom người tỉnh giấc về Trại giam số 9. Tao cần biết lịch trình tuần tra và các tần số sóng bảo an của chúng để thâm nhập. Mày đã làm xong thứ tao cần chưa?"


Lâm tự hào giơ chiếc hộp sắt bọc nhựa lên. "Thiết bị bẻ khóa tần số tuần tra cầm tay, sử dụng Kỹ thuật bẻ khóa tần số sóng ngắn analog. Em đã đấu nối bộ giải mã tín hiệu số từ chip của một drone tuần tra bị hỏng mà em nhặt được. Chỉ cần đồng bộ hóa tần số này với bộ đàm của anh, chúng ta có thể nghe lén toàn bộ mệnh lệnh trực tiếp của Nguyễn Khánh mà không bị hệ thống an ninh của Dome-Corp định vị ngược."


"Tốt. Làm đi," Vũ nói, đặt chiếc bộ đàm bọc cao su cướp được từ lính tuần tra lên bàn gỗ nhỏ trước mặt Lâm.


Thằng bé bắt đầu cắm các sợi cáp đồng vào cổng dữ liệu của bộ đàm, ngón tay gõ liên tục trên chiếc máy tính bảng tự chế ghép từ ba màn hình điện thoại hỏng. Ánh sáng xanh lá từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt gầy gò bám đầy muội than của cậu nhóc.


Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía trước quán trà đá. Tiếng bước chân nặng nề, kèm theo tiếng kèn kẹt của một khớp nối thủy lực áp suất cao hoạt động quá tải, khiến mặt đất dưới chân Vũ rung nhẹ.


"Thằng nhóc rác rưởi đâu rồi? Khai mau, không tao đập nát cái quán trà này!"


Giọng nói thô lỗ, ồm ồm phát ra từ một gã đàn ông khổng lồ vừa bước vào quán. Gã cao gần hai mét, khuôn mặt đầy sẹo rỗ và một bên cánh tay phải hoàn toàn là một búa tạ cơ khí khổng lồ bọc titan dòng 'Thiết Chùy-01'. Tiếng dầu thủy lực rít lên kèn kẹt mỗi khi gã cử động khớp vai.


Búa Tạ.


Gã bảo kê tự phong của khu chợ sắt, kẻ đã nhận tiền thưởng của Nguyễn Khánh để săn lùng những người tỉnh giấc và các hacker nhặt rác trộm linh kiện của tập đoàn.


Cô Lan 'Hơi' cố gắng đứng chắn trước lối vào, nhưng Búa Tạ vung cánh tay máy khổng lồ của gã lên. Chiếc búa thủy lực nặng nề nện thẳng xuống mặt bàn trà gỗ.


"Rầm!"


Mặt bàn vỡ vụn thành trăm mảnh. Ly thủy tinh, ấm trà đồng bay tung tóe trên nền đất cát bẩn thỉu. Chiếc máy lọc không khí mini dưới gầm bàn bị đập nát, xẹt ra những tia lửa điện màu xanh rồi tắt ngấm. Màn sương mù hồng tím lập tức ùa vào, nuốt chửng vùng không khí sạch cuối cùng của quán.


"Lan! Khai mau, thằng Lâm 'Cáp' trốn ở đâu? Tao biết nó vừa trộm cuộn dây đồng của Dome-Corp. Nguyễn Khánh hứa sẽ cho tao năm bình oxy tinh khiết nếu tao giao nộp nó tối nay!" Búa Tạ gầm lên, cánh tay máy rít lên tiếng áp suất dầu tăng tải.


Lâm 'Cáp' run rẩy co rúm người lại sau đống tivi cũ, tay vẫn ôm chặt bộ bẻ khóa cầm tay chưa hoàn thành. Vũ khẽ đặt tay lên vai thằng bé, ra hiệu cho nó im lặng. Anh thở ra một hơi dài, điều hòa nhịp thở nông để tiết kiệm lượng oxy cuối cùng, rồi bước ra khỏi góc khuất.


"Mày tìm thằng bé?" Vũ bước ra chắn trước Lâm, dáng người cao gầy đứng đối diện với gã khổng lồ bọc thép.


Búa Tạ quay ngoắt đầu lại. Nhãn mắt cơ khí màu đỏ rực của gã quét qua chiếc mặt nạ rách nát của Vũ. Gã cười sằng sặc, tiếng cười méo mó qua màng loa: "À, gã thám tử điên đeo mặt nạ rách. Tao nghe nói mày vừa bẻ gãy tay Phong Sói ở chung cư Bình Minh. Nhưng ở đây là Chợ Sắt, và tao không phải là gã thám tử yếu ớt đó. Tránh ra, không tao đập nát cái phổi tàn của mày!"


Vũ không nói một lời. Tay phải anh đặt lên báng khẩu súng lục điện từ tự chế dắt bên hông, nhưng anh không rút súng. Tiếng ồn của tiếng súng điện từ sẽ lập tức thu hút các drone tuần tra tầm thấp đang lùng sục ngoài phố. Anh cần giải quyết gã bằng cận chiến.


Búa Tạ mất kiên nhẫn. Gã kích hoạt khớp vai thủy lực tăng lực đánh lên mức tối đa. Tiếng động cơ servo rít lên chói tai, cánh tay búa tạ khổng lồ vung ngang một đường bạo lực, nhắm thẳng vào đầu Vũ.


Vũ áp dụng bản năng đặc vụ cũ thức tỉnh trong ký ức cơ bắp. Anh không lùi lại để tránh đòn, vì hành lang quá hẹp. Vũ khom người xuống, lách người qua góc 45 độ sát mép dưới quỹ đạo vung búa của đối thủ. Luồng gió nén nóng rực từ cánh tay máy sượt qua đỉnh đầu anh, cuốn bay chiếc mũ len bám bụi.


Vũ lao vào cự ly gần, cố gắng dùng kỹ thuật cận chiến triệt hạ khớp để khóa bả vai của Búa Tạ. Anh dồn lực bẻ ngược báng vai của gã khổng lồ.


Nhưng ngay lập tức, một lực phản chấn cực mạnh hất văng Vũ ra xa. Tấm giáp ngực bọc titan của Búa Tạ quá dày và cứng, các khớp khóa thông thường không thể tìm được điểm tựa để tạo lực bẩy. Vũ loạng choạng lùi lại ba bước, lồng ngực đau nhói như bị kim châm. Cơn co thắt phổi ập đến dữ dội do hoạt động quá tải, anh ho khan một tiếng khàn đặc bên trong mặt nạ.


"Ha ha! Giáp của tao là hàng cướp từ đặc vụ bảo an phân khu 3 đấy! Mày nghĩ tay không bẻ gãy được tao sao?" Búa Tạ cười lớn, vung chiếc búa thủy lực lên cao, chuẩn bị cho cú nện quyết định từ trên xuống.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nhãn quang nano bên mắt trái của Vũ khẽ rung lên. Dưới ánh sáng đỏ rực của lăng kính đa phổ, anh bóc tách cấu trúc chuyển động của cánh tay máy Thiết Chùy-01. Vũ phát hiện ra một chi tiết: mỗi khi báng búa thủy lực nâng lên hết cỡ để tích lũy áp suất, một đường ống dẫn dầu thủy lực màu đen lộ ra ngoài báng vai trái, liên tục phập phồng dưới áp lực dầu cực lớn.


Đó là điểm yếu chí mạng của cánh tay máy tự chế này.


Búa thủy lực vung xuống với tốc độ xé gió. Vũ không né tránh ra xa mà lách người lướt sát vào mạn sườn trái của Búa Tạ—góc mù duy nhất của nhãn mắt cơ khí của gã.


Anh rút nhanh chiếc Dao mổ laser quân dụng cướp được từ thắt lưng áo măng-tô, kích hoạt lưỡi dao năng lượng hẹp phát sáng xanh lét. Vũ không chém vào lớp giáp titan dày cộp, mà đâm thẳng lưỡi laser vào đúng đường ống dẫn dầu thủy lực đang phập phồng trên vai Búa Tạ.


"Xoẹt!"


Lưỡi laser cắt ngọt qua lớp cao su chịu lực bọc sợi carbon. Ngay lập tức, dầu thủy lực áp suất cao phun ra tung tóe như một vòi rồng màu đen khét lẹt.


Khớp cơ khí trên cánh tay máy của Búa Tạ lập tức mất hoàn toàn áp suất dầu. Chiếc búa tạ khổng lồ nặng hàng chục ký đang vung nửa chừng bỗng chốc mất lực bám, rơi tự do xuống đất cát phát ra tiếng "rầm" nặng nề, kéo theo cả thân hình vạm vỡ của Búa Tạ đổ nhào về phía trước.


"Á!!! Cánh tay của tao! Dầu của tao!" Búa Tạ gầm lên đau đớn, ôm lấy bả vai trái đang phun dầu tung tóe. Các mạch điện tử trên cánh tay máy bị chập mạch do dầu tràn vào, xẹt ra những tia lửa điện liên tục làm bỏng da thịt gã.


Vũ không để đối thủ có cơ hội gượng dậy. Anh lướt tới, dồn lực chân đạp mạnh vào khớp gối cơ khí rỉ sét của Búa Tạ, ép gã khổng lồ phải quỳ rạp xuống đất. Họng súng lục điện từ tự chế của Vũ gí thẳng vào kính bảo hộ của gã.


"Cút khỏi đây trước khi tao bắn nổ cái lõi năng lượng trong ngực mày," Vũ rít lên qua màng loa, giọng nói lạnh lùng không một chút hơi ấm.


Búa Tạ nhìn họng súng đang tích tụ điện năng xanh lam sát mắt mình, gã run rẩy, không còn chút kiêu ngạo nào. Gã ôm lấy cánh tay máy hỏng, lết lùi lại rồi gượng dậy tháo chạy cùng đám đàn em đang đứng chết trân ngoài ngõ tối.


Cô Lan 'Hơi' thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dọn dẹp những mảnh vỡ của quán trà đá. Vũ quỵ xuống một góc tường, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trận chiến ngắn ngủi nhưng tiêu tốn quá nhiều oxy khiến phổi anh đau đớn như bị xé rách.


Tệ hơn nữa, muội than rèn từ xưởng cơ khí bên cạnh bay sang, bám đầy vào màng lọc khí nứt vỡ của mặt nạ, làm giảm 10% hiệu suất thở của chiếc Lọc Bụi Số 7. Vũ cảm thấy đầu óc quay cuồng, tầm nhìn nhòe đi.


"Đại ca Vũ! Xong rồi!"


Lâm 'Cáp' lao ra từ đống tivi cũ, tay cầm chiếc hộp sắt bọc nhựa đang nhấp nháy ánh sáng xanh lá ổn định. Thằng bé nhanh nhẹn cắm giắc cắm từ thiết bị bẻ khóa vào bộ đàm của Vũ.


"Em đã đồng bộ hóa thành công Kỹ thuật bẻ khóa tần số sóng ngắn analog. Thiết bị bẻ khóa tần số tuần tra cầm tay đã hoạt động!" Lâm nói, giọng run lên vì phấn khích.


Vũ gượng dậy, áp sát tai vào màng loa bộ đàm. Thiết bị khẽ rè lên một hồi dài, tiếng nhiễu sóng analog dần dần biến mất, thay thế bằng tiếng rít gió lạnh lẽo của hệ thống truyền thông đặc vụ Dome-Corp.


Một tiếng rè lớn vang lên, và rồi, một giọng nói trầm, lạnh lùng và tàn nhẫn quen thuộc vang lên trực tiếp từ màng loa—giọng nói của Đội trưởng tuần tra Nguyễn Khánh:


"Gửi toàn bộ tiểu đội cơ động số 7. Phát hiện tọa độ rò rỉ chất trung hòa lậu. Càn quét toàn bộ khu vực tiệm sửa tivi của Vy Kim trong đêm nay! Tiêu hủy toàn bộ thiết bị, bắt giữ tất cả những kẻ liên quan. Không để lại nhân chứng."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!