Nhạc nềnBroken

Pháo Đài Đất Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Đường cống ngầm phân khu 3 đặc quánh và tanh nồng mùi amoniac trộn lẫn với hơi axit ăn mòn từ các nhà máy hóa chất tầng trên xả xuống. Dưới chân, dòng nước thải đen ngòm ngập đến ngang bắp chân, thỉnh thoảng lại nổi lên những vệt dầu thải loang lổ phát ra thứ ánh sáng hồng tím ma quái phản chiếu từ ánh đèn neon của đô thị vòm phía trên lách qua khe hở nắp cống.


Mỗi bước đi của Vũ là một cực hình vật lý thực sự. Tấm lưng trần rách nát của anh, vốn bị nung chín bởi bức tường tôn nóng 75 độ C ở xưởng rèn Chú Tư để trốn tránh drone quét nhiệt, giờ đây đang cọ xát trực tiếp vào lớp lót vải thô của chiếc áo măng-tô sờn rách. Cơn đau bỏng rát thấu xương tủy khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, hòa cùng muội than đen kịt chảy dài xuống cổ. Tệ hơn nữa, khớp cơ khí của chiếc chân giả bên trái bị hơi axit gặm nhấm hoàn toàn bánh răng truyền động, vẹo hẳn sang một bên, phát ra những tiếng kêu kèn kẹt khô khốc mỗi khi anh kéo lê nó trên nền bê tông ẩm ướt.


- Vũ... chậm lại một chút. Anh đang tự giết chết phổi của mình đấy! - Vy "Kim" khàn giọng thì thầm sát bên tai anh.


Cô loạng choạng bước đi trong dòng nước bẩn, một tay đỡ lấy mạn sườn Vũ để chia sẻ trọng lực cơ thể anh. Vết loét bỏng axit trên bả vai trái của Vy, hậu quả từ trận hỏa hoạn thiêu rụi phòng khám lậu, gặp hơi ẩm thối rữa dưới lòng cống bắt đầu rỉ ra thứ dịch vàng nhạt. Mỗi lần cô rướn người là một lần khớp vai co thắt, khiến cô phải nghiến chặt răng đến mức bật máu môi để không phát ra tiếng rên rỉ.


Phổi của Vũ - lúc này đã chuyển sang trạng thái Xơ hóa phổi cấp 3 nặng nề - co thắt kịch liệt. Mỗi nhịp hít vào của anh qua chiếc mặt nạ lọc khí "Lọc Bụi Số 7" rách nát là một lần phế quản bỏng rát như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vụn cào xé. Anh ho khan một tiếng đứt quãng, khạc ra búng chất nhầy xám xịt dính chặt vào màng lọc trong suốt của van nạp khí. Lớp keo dán áp suất màu xám đậm vá tạm bên má trái mặt nạ đã bị hơi nóng nung chảy hoàn toàn, để lộ vết nứt dài hai centimet đang rỉ máu nhè nhẹ và liên tục rò rỉ khí độc Neon-Haze ngọt lịm vào bên trong.


- Chú Tư... Chú Tư không còn nhiều thời gian... - Vũ khàn giọng nói qua màng loa méo tiếng, giọng nói trầm đục như tiếng sắt cọ vào nhau. - Nguyễn Khánh sẽ đưa ông ấy lên Trạm gác tuần tra số 4 trước khi bình minh lên. Nếu chúng ta không hành động ngay, thùy trán của ông ấy sẽ bị bóc tách làm pin sinh học cho AI 'Mẫu Thân'.


- Nhưng chúng ta không thể xông thẳng vào đó! Trạm gác số 4 là một pháo đài bọc thép không góc chết! - Vy "Kim" gắt khẽ, đôi mắt sau chiếc kính bảo hộ hàn bám đầy nhọ nồi đen kịt rực lên sự lo lắng.


Họ rẽ vào một đường nhánh khô ráo hơn, nơi các ống dẫn cáp đồng rỉ xanh chạy dọc trần cống. Đột nhiên, nhãn quang nano bên mắt trái mới cấy ghép của Vũ nhấp nháy những vệt nhiễu sọc đỏ rực. Một bóng đen cao lớn bước ra từ góc tối của ngã rẽ cống ngầm, chặn đứng lối đi của họ.


*CẠCH!*


Tiếng lên đạn đanh thép của một khẩu súng điện từ đời cũ vang lên trong không gian hẹp. Họng súng bọc thép rỉ sét gí thẳng vào thái dương Vũ.


- Đứng im. Kẻ nào cho phép các người thâm nhập vào địa bàn của tao? - Một giọng nói trầm mặc, run rẩy nhưng đầy sát khí vang lên.


Đó là Nghĩa "Sắt". Người đàn ông trung niên mặc chiếc áo khoác bảo an cũ bị xé rách logo Dome-Corp, một bên chân trái là chân giả cơ khí rỉ sét bước đi lộp cộp phát ra tiếng kêu nặng nề. Nửa khuôn mặt gã ẩn sau chiếc kính râm phân cực trầy xước, bàn tay cầm súng run rẩy liên tục do nỗi lo sợ bị tập đoàn truy lùng ám ảnh nhiều năm qua.


- Nghĩa... là tôi, Vũ đây. - Vũ đứng yên, không hề né tránh họng súng. Anh từ từ đưa bàn tay trái lành lặn duy nhất lên, hé mở vạt áo măng-tô để lộ chiếc kẹp tóc hình bướm gãy đôi của Mai dính máu khô.


Nghĩa "Sắt" nhíu mày, họng súng vẫn gí sát thái dương Vũ:


- Thám tử? Mày... mày đang bị Nguyễn Khánh treo thưởng mười triệu Credit toàn phân khu! Cả cái bãi rác Đất Thải đang bị xới tung lên vì mày! Biến ngay lập tức trước khi tao bắn nát đầu mày để giữ an toàn cho gia đình tao!


Vũ hít một hơi nhọc nhằn, cố kiềm chế cơn ho đang dâng lên trong lồng ngực phế quản:


- Nghĩa, tôi không cần mạng của anh. Tôi cần anh giúp tôi bẻ khóa hệ thống phòng ngự tự động của Trạm gác tuần tra số 4. Chú Tư "Mỏ Lết" đã bị bắt. Ông ấy sắp bị tẩy não vĩnh viễn.


- Chú Tư? - Nghĩa "Sắt" sững người, họng súng hơi lệch đi một chút nhưng gã lập tức siết chặt lại, gương mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ hoang tưởng. - Không! Tao không thể giúp mày! Trạm gác số 4 là một pháo đài bọc thép! Súng máy tự động quét liên tục, cổng quét sinh trắc học lập tức báo động đỏ nếu phát hiện người ngoài. Nếu tao nhúng tay vào, robot săn mồi Hổ Cáp-04 sẽ ngửi thấy mùi của tao, chúng sẽ tàn sát cả vợ con tao dưới lòng cống này! Tập đoàn... tập đoàn không bao giờ bỏ qua cho kẻ phản bội!


Vũ run rẩy thọc tay vào túi áo măng-tô, rút ra một xấp thẻ Credit kỹ thuật số cướp được từ phó tuần tra Long và ném xuống vũng nước thải dưới chân Nghĩa:


- Đây là toàn bộ số điểm công dân tôi có. Hãy cầm lấy và đưa gia đình anh trốn đi.


Nghĩa "Sắt" liếc nhìn xấp thẻ rỉ sét dính bùn axit, rồi cười khẩy một tiếng đầy cay đắng, dùng chân giả đạp nát chúng:


- Điểm công dân Credit của tập đoàn? Mày điên rồi thám tử! Mọi giao dịch bằng điểm công dân đều thông qua chip định danh dưới da và máy chủ trung tâm của Dome-Corp. Chỉ cần tao kích hoạt một thẻ này, hệ thống giám sát nhận thức của Giám sát viên Lê sẽ định vị ra tọa độ của tao trong vòng ba giây! Thứ rác rưởi này chỉ là xiềng xích vô hình để chúng cai trị chúng ta mà thôi!


Cuộc đàm phán rơi vào bế tắc hoàn toàn. Sự sợ hãi trước bạo lực vĩ mô của tập đoàn đã bóp nghẹt lòng dũng cảm của cựu bảo an đào tẩu. Nghĩa "Sắt" bắt đầu lùi lại, ngón tay gá chặt vào cò súng điện từ, chuẩn bị nổ súng để diệt khẩu.


Đúng lúc đó, Vy "Kim" loạng choạng tiến lên một bước. Cô gạt chiếc kính bảo hộ hàn lên trán, để lộ đôi mắt đỏ ngầu vì sặc khói nhưng tràn đầy phẫn nộ. Cô chỉ thẳng vào chiếc chân giả cơ khí rỉ sét bước đi lộp cộp của Nghĩa:


- Nghĩa! Nhìn cái chân trái của anh đi! Mười năm trước, khi anh đào tẩu khỏi quân đội bảo an với một cái chân bị mìn điện từ phạt đứt, ai đã giấu anh dưới hầm rác? Ai đã thức trắng ba đêm trong xưởng rèn ngập khói độc để hàn từng bánh răng, gia cố từng khớp thủy lực cho cái chân giả này để anh có thể đi lại được?


Nghĩa "Sắt" run rẩy, ánh mắt gã nhìn xuống chiếc chân cơ khí cũ kỹ bám đầy muội hàn xám.


- Là Chú Tư! - Giọng Vy "Kim" nghẹn ngào, vết loét bỏng axit trên vai cô rỉ dịch vàng ướt đẫm áo blouse. - Ông ấy đã cứu mạng anh mà không lấy một đồng rỉ sét, không hỏi một câu nguồn gốc. Giờ đây, ông ấy đang bị Nguyễn Khánh xích trên ghế sắt ở Trạm gác số 4, chịu đựng từng luồng roi điện cao áp để bảo vệ chúng tôi! Anh định đứng nhìn người ân nhân duy nhất của mình bị biến thành một cái xác không hồn, một con rối sinh học vô tri sao? Lòng tự trọng của một cựu binh bảo an đào tẩu của anh chỉ đáng giá bằng sự hèn nhát dưới lòng cống thối này thôi sao?


Những lời nói của Vy như những nhát búa nện thẳng vào lòng tự trọng và sự dằn vặt bấy lâu nay của Nghĩa "Sắt". Gương mặt gã co rúm lại dưới lớp kính râm phân cực. Bàn tay cầm súng của Nghĩa run lên bần bật, họng súng điện từ từ từ hạ xuống hướng về phía mặt đất dính bùn axit.


- Chú Tư... ông ấy thực sự... sắp bị tẩy não sao? - Giọng Nghĩa nghẹn lại, khàn đặc.


- Đúng thế. Chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là bình minh lên. Đó là thời hạn cuối cùng trước khi ca phẫu thuật thần kinh bắt đầu, - Vũ trầm khàn nói, mắt trái nhãn quang nano mới cấy ghép rực lên ánh đỏ rực rỡ bóc tách cấu trúc chuyển động của Nghĩa. - Tôi cần anh giúp tôi bẻ khóa cổng an ninh tự động của pháo đài. Tôi sẽ tự mình vào đó cứu ông ấy.


Nghĩa "Sắt" im lặng một hồi lâu. Tiếng nước thải nhỏ giọt xuống lòng cống vang lên từng nhịp đều đặn như đồng hồ đếm ngược của tử thần. Cuối cùng, gã thở dài một tiếng đầy bất lực, gỡ khẩu súng điện từ cũ đeo sau lưng và ném cho Vũ:


- Mày là một gã điên, thám tử. Nhưng Chú Tư... tao mang nợ ông ấy cả mạng sống này.


Gã thọc tay vào túi áo khoác bảo an rách nát, rút ra một tấm bản đồ analog bằng giấy da cũ kỹ bám đầy vết dầu mỡ máy và trải lên một bệ sắt rỉ bên thành cống:


- Đây là sơ đồ thiết kế hệ thống thông gió và điểm mù của Trạm gác tuần tra số 4. Tao đã lén vẽ lại nó khi còn làm binh bảo an năm năm trước. Pháo đài này được bảo vệ bởi ba vòng camera quét nhiệt đa phổ và hai ụ súng máy tự động dòng 'Diệt Sĩ' ngoài cổng chính. Lối đi duy nhất không bị quét nhiệt là đường ống xả khói nóng của nhà máy hóa chất phụ chạy dọc vách phía tây.


Vũ áp sát nhãn quang nano quét nhanh qua tấm bản đồ giấy da. Kính quét hiển thị các thông số kỹ thuật bóc tách từ sơ đồ của Nghĩa:


- Trong kho của trạm gác có lưu trữ các Màng lọc cấp C bọc titan của đặc vụ, - Nghĩa "Sắt" chỉ tay vào một gian phòng nhỏ bọc thép ở góc phía bắc pháo đài. - Đó là màng lọc thế hệ mới có hiệu suất lọc tuyệt đối 95% và van xả áp suất tự động chống ngạt khí. Nếu mày muốn sống sót qua vùng sương độc nén nồng độ hủy diệt bên trong pháo đài, mày bắt buộc phải cướp được thứ đó để thay thế cho chiếc mặt nạ rách nát của mày.


- Được rồi. Tôi sẽ thâm nhập theo đường ống xả khói nóng phía tây, - Vũ gật đầu dứt khoát, bàn tay trái sưng vù đau nhói do bong gân siết chặt cán khẩu súng điện từ cũ cướp được.


- Nhưng làm sao mày vượt qua được hai ụ súng máy tự động ngoài cổng chính để tiếp cận vách phía tây? - Nghĩa "Sắt" lo lắng hỏi. - Chỉ cần mày bước chân vào phạm vi quét 20 mét, súng máy sẽ bắn nát người mày trong vòng một phần tư giây.


Đột nhiên, từ phía cuối đường cống ngầm, một tiếng rít chói tai của động cơ điện nam châm vĩnh cửu vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của lòng đất. Tiếng nước thải bị rẽ lối bắn tung tóe lên vách cống rỉ sét.


Một luồng ánh sáng pha LED rực đỏ xé toạc màn khói sương hồng tím đặc quánh. Chiếc xe máy điện bọc thép tự chế "Xích Thử" phóng vút tới với tốc độ kinh hoàng, trượt bánh điệu nghệ trên nền bê tông ẩm ướt và dừng khựng lại ngay sát bệ sắt rỉ của nhóm Vũ.


Phượng "Đỏ" cởi chiếc mũ bảo hiểm fullface sơn hình ngọn lửa đỏ rực, để lộ mái tóc ngắn nhuộm highlight đỏ cá tính bết dính mồ hôi. Cô cười khẩy, tay vỗ mạnh vào chiếc thùng sắt chứa đầy lựu đạn khói tự chế gá sau yên xe:


- Tôi sẽ làm mồi nhử thu hút súng máy tự động, phần còn lại trông cậy vào anh đấy, thám tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!