Bóng Đen Tàng Hình
Bóng tối bên trong Khu phế tích bọc thép lạnh lẽo và đặc quánh mùi rỉ sét cổ xưa. Những cái xác khổng lồ của các cỗ máy chiến đấu hai chân dòng Diệt Sĩ đời đầu nằm đổ rạp, chồng chéo lên nhau như những bộ xương kim loại của một thời đại đã mất. Gió rít qua các khe hở bọc thép nứt vỡ, mang theo làn sương mù Neon-Haze hồng tím loãng nhạt, lảng bảng trôi dưới chân những khối sắt rỉ đen bám đầy bụi phóng xạ nhẹ.
- Đứng yên... Đừng cử động mạnh, Vũ. Lớp keo dán áp suất của anh sắp chảy thêm rồi.
Vy "Kim" khàn giọng thì thào. Đôi bàn tay gầy gò của cô run rẩy, cố gắng quệt một lớp mỡ máy cũ lạnh lên má trái chiếc mặt nạ lọc khí "Lọc Bụi Số 7" rỉ sét của Vũ. Vy khẽ rên lên một tiếng nhỏ, gương mặt nhợt nhạt co rúm lại vì đau đớn. Vết loét bỏng axit trên bả vai trái của cô – hậu quả từ dòng nước cống bẩn thỉu ở ngõ năm – đang rỉ dịch vàng ấm nóng, thấm đẫm lớp băng gạc rách nát bám đầy nhọ nồi hỏa hoạn.
Vũ tựa lưng vào một tấm giáp bọc thép của robot hỏng, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kèn kẹt qua màng loa mặt nạ. Lòng bàn tay phải của anh hoàn toàn bị cháy sém, một mảng da thịt đen kịt rỉ ra dòng máu đỏ tươi pha vệt xám rỉ sét đặc trưng của dòng máu biến đổi sinh học thế hệ 0. Cú quá tải pin súng điện từ ở trạm biến áp đã phá hủy hoàn toàn khẩu súng lục tự chế của anh, chỉ còn lại những mảnh thép nóng chảy dính chặt vào túi áo măng-tô sờn rách.
- Lâm... thời gian... còn bao nhiêu? - Vũ khàn đặc hỏi, giọng nói bị bóp méo qua hệ thống van thở rệu rã.
Lâm "Cáp" quỳ sụp bên cạnh đống phế liệu CRT vỡ nát, hai tay gõ liên tục lên chiếc máy tính bảng nứt vỡ quấn đầy cáp đồng quanh cổ. Tròng kính thực tế ảo nứt một bên của cậu nhóc nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt, phản chiếu gương mặt đầy nhọ nồi sạm đen:
- Hai mươi giây, anh Vũ. Ống huyết thanh nồng độ cao của chị Vy chỉ còn đúng hai mươi giây hiệu lực kháng độc tố đột biến. Sau đó... lá phổi xơ hóa cấp 3 của anh sẽ tự sụp đổ nếu sương độc tràn vào.
Khớp cơ khí chân giả bên trái của Vũ bị vỡ bánh răng hoàn toàn sau cú ngã từ cột điện cao áp, giờ đây kẹt cứng và vẹo sang một bên, biến anh thành một kẻ tàn phế không thể di chuyển linh hoạt. Mỗi nhịp hít vào của anh là một cực hình đau đớn. Những phế nang đã xơ hóa kịch liệt bên trong lồng ngực gầm rú đòi hỏi oxy tinh khiết, nhưng bình thở khẩn cấp giấu dưới lớp lót áo khoác chỉ còn lại những tiếng rít rỗng tuếch.
*Tí... Tách...*
Một giọt máu đỏ tươi pha vệt xám rỉ sét từ lòng bàn tay phải cháy sém của Vũ vô tình rơi xuống đầu nối van nạp khí đang rò rỉ của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7. Ngay khi tiếp xúc với hơi phân tách nano của sương mù lảng bảng xung quanh, dòng máu ấy bỗng sủi bọt nhẹ, tự đông tụ lại thành một lớp vảy xám rỉ sét dày đặc, bịt kín khe nứt cơ học bên má trái mặt nạ. Tiếng rít rò rỉ khí độc đột ngột dịu đi.
Vy "Kim" kinh ngạc nhìn trân trân vào lớp vảy máu đang đông cứng trong tích tắc:
- Máu của anh... Cấu trúc kháng thể thế hệ 0 này đang tự động phản ứng để bảo vệ hệ thống thở. Vũ, anh thực sự là thứ quái gì thế này?
Vũ không kịp trả lời. Nhãn quang nano bên mắt trái bị lỗi quét của anh bỗng nhiên nhấp nháy dữ dội. Những vệt nhiễu sọc đỏ rực đè lên võng mạc, hiển thị các thông số phân tích mật độ hạt nano trong không khí.
Không gian xung quanh im lặng một cách đáng sợ. Không có tiếng xích sắt của xe bọc thép tuần tra, không có tiếng bước chân bọc thép của Nhóm Tuần Tra 7. Nhưng chính sự im lặng đó lại mang theo một áp lực nghẹt thở.
*Rào...*
Một làn sương mù Neon-Haze hồng tím trôi qua kẽ hở tấm giáp bọc thép bỗng nhiên rẽ lối một cách bất thường. Vệt sương bị bạt sang hai bên tạo thành một khoảng trống hình người vô hình di chuyển cực nhanh về phía họ.
- Vy! Lâm! Nằm xuống! - Vũ hét lên qua màng loa.
Anh dùng cánh tay trái lành lặn đẩy mạnh Vy Kim và Lâm Cáp ngã nhào vào hốc tối của chiếc cabin robot hỏng. Cùng lúc đó, bản năng sát thủ cũ thức tỉnh, Vũ dồn toàn lực nín thở bùng nổ, dùng tay trái rút chiếc Dao mổ laser quân dụng cướp được từ đặc vụ Bình ra. Lưỡi dao năng lượng hẹp rít lên, phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo nhưng yếu ớt do pin chỉ còn dưới mười phần trăm.
*XOẸT!*
Một vệt sáng đỏ rực xé toạc bóng tối của phế tích, chém thẳng vào vị trí Vũ vừa đứng.
Lưỡi dao găm laser của kẻ tấn công sượt qua bả vai áo măng-tô sờn rách của anh, tỏa ra mùi vải cháy khét lẹt. Vũ vung dao mổ laser đỡ đòn. Hai luồng năng lượng va chạm mạnh mẽ, bắn ra những tia lửa laser rực rỡ, soi rõ trong một phần mười giây một góc khuôn mặt đeo mặt nạ đen tuyền vô cảm và bộ giáp ngụy trang quang học phát sáng mờ ảo của Thảo "Bóng Ma".
- Khá khen cho phản xạ của một cựu đặc vụ, - Giọng nói lạnh lùng, méo mó của Thảo phát ra qua màng loa mặt nạ đen.
Ngay sau câu nói, thân hình ả bỗng chốc mờ dần rồi biến mất hoàn toàn trước mắt Vũ. Bộ giáp ngụy trang quang học dòng Bóng Ma-X bẻ cong ánh sáng xung quanh, biến ả thành một bóng đen tàng hình hoàn hảo trong đêm tối của phế tích.
Vũ quỳ một gối dưới đất, chiếc chân giả kẹt cứng bánh răng khiến anh mất đi sự thăng bằng tối thiểu. Tay phải bị bỏng sém run rẩy không thể cầm cự, anh buộc phải chuyển dao mổ laser sang tay trái. Nhãn quang nano bên mắt trái nhấp nháy đỏ, cố gắng quét nhiệt lượng nhưng bộ giáp của Thảo đã triệt tiêu hoàn toàn tín hiệu hồng ngoại.
*Ả đang ở đâu?*
Vũ nhắm mắt lại trong một tích tắc, tập trung thính giác vào tiếng rít gió cực nhẹ phát ra từ hệ thống tản nhiệt của bộ giáp tàng hình. Nhưng tiếng gió rít qua các khe sắt rỉ của phế tích quá lớn, che lấp mọi tiếng động cơ học.
- Lâm! Thiết bị gây nhiễu! - Vũ khẽ ra lệnh.
- Em... em đang cố bẻ khóa tần số giáp của ả, nhưng tường lửa của Bóng Ma-X mạnh quá! - Lâm Cáp mếu máo từ trong hốc tối, ngón tay gõ điên cuồng lên bàn phím.
Đột ngột, nhãn quang nano của Vũ phát hiện một vệt bụi nano hồng tím lơ lửng trong không khí bị dạt ra thành một đường thẳng tắp ngay phía sau lưng anh.
*Tàng hình áp sát!*
Vũ không mưu toan né tránh. Với chiếc chân giả bị kẹt cứng, anh biết mình không thể nhanh hơn một sát thủ chuyên nghiệp. Anh chọn cách đánh cược mạng sống. Vũ đứng yên, chờ đợi luồng gió rít sượt qua gáy.
*XOẸT!*
Lưỡi dao găm laser đỏ rực của Thảo "Bóng Ma" đâm thẳng vào gáy Vũ. Đúng vào khoảnh khắc đó, Vũ xoay người cực nhanh, dùng dao mổ laser quân dụng đỡ đòn. Tia lửa laser bắn ra tung tóe, soi rõ hai cặp mắt đối diện nhau qua lớp kính quét.
Nhưng Thảo "Bóng Ma" không chỉ có một vũ khí.
Ả lạnh lùng vung cánh tay trái bọc giáp nhẹ, một lưỡi dao găm laser thứ hai xuất hiện từ cổ tay, chém một đường chí mạng thẳng vào cổ Vũ. Vũ cố lách đầu né tránh, nhưng lưỡi dao đỏ rực đã sượt qua quai đeo mặt nạ, cắt đứt hoàn toàn ống dẫn khí phụ bằng đồng nối thẳng vào phổi của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7.
*XÌÌÌ...*
Tiếng áp suất khí nén thoát ra xì xì chói tai. Lớp vảy máu đông tụ tạm thời bị áp lực khí thổi bay. Làn sương độc Neon-Haze nồng độ cực cao từ bên ngoài lập tức theo đường ống dẫn bị cắt đứt tràn thẳng vào phế quản của Vũ.
- Khặc... hự...
Vũ quỵ sụp xuống nền đất rỉ sét, hai tay ôm chặt lấy cổ họng. Lá phổi đang bị xơ hóa cấp 3 của anh co thắt dữ dội, đau đớn như thể bị hàng ngàn mảnh thủy tinh nung đỏ găm sâu vào từng phế nang. Toàn thân anh run rẩy, dây thần kinh thị giác bị lỗi quét liên tục hiển thị màn hình cảnh báo đỏ ngầu nhấp nháy chữ "NGẠT THỞ". Anh mất đi hoàn toàn khả năng kháng cự, dao mổ laser rơi keng xuống đất cát.
Bóng đen vô hình rẽ làn sương bước tới, dừng lại ngay trước mặt Vũ. Bộ giáp ngụy trang quang học của Thảo "Bóng Ma" từ từ tắt đi, lộ ra thân hình mảnh mai bọc trong bộ đồ da đen tuyền lạnh lùng. Ả đặt mũi dao găm laser đỏ rực sượt sát qua lớp da cổ đang bỏng rát của Vũ, khẽ cúi đầu xuống ghé sát tai anh.
Giọng nói thì thầm qua màng loa mặt nạ đen tuyền vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn:
- Cái đầu của cựu đặc vụ đáng giá mười triệu điểm công dân đấy, Vũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!