Trích Điện Ngõ Năm
Cơn gió rít buốt lạnh của buổi sớm rạng sáng lùa qua những khe hở rỉ sét của hẻm Ngõ 5, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của rác thải hữu cơ hòa lẫn với vị ngọt lịm, độc hại của màn sương Neon-Haze hồng tím. Dưới chân cầu Khánh Hội, bóng tối đặc quánh như dầu mỏ, chỉ bị xé rách bởi vài tia lửa điện xanh lam nhấp nháy từ những bốt phân phối điện bị bỏ hoang.
Vũ kéo lê chiếc chân giả cơ khí bên trái trên nền bê tông ẩm ướt. Tiếng kèn kẹt khô khốc của các bánh răng bị rỉ sét do nước axit ăn mòn từ lòng kênh xả thải vang lên đều đặn, nhức óc. Mỗi bước đi là một cực hình kéo căng cơ đùi tàn tạ của anh. Cổ tay phải bị bong gân nặng từ trận chiến với Bình "Tường Sắt" sưng vù lên như một quả mận chín, tím lịm và đau nhức đến tận xương tủy mỗi khi anh cố cử động các ngón tay. Lồng ngực anh phập phồng một cách yếu ớt, lá phổi đang chịu đựng trạng thái Xơ hóa phổi cấp 3 co thắt liên tục. Anh phải dùng bàn tay trái bọc găng da mỏng ép chặt chiếc Mặt nạ lọc khí "Lọc Bụi Số 7" rách nát vào má để ngăn bớt lượng sương độc đang rò rỉ qua vết nứt má trái.
- Gần đến chưa, Lâm? - Giọng Vũ khàn đặc, đứt quãng qua màng loa méo tiếng của mặt nạ.
Lâm "Cáp" đi phía trước, chiếc kính thực tế ảo nứt một bên tròng nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt để dò tìm dòng tải điện. Cậu nhóc ôm khư khư chiếc máy tính bảng tự chế, quấn đầy dây cáp mạng đồng quanh cổ, khẽ ngoảnh lại thì thào:
- Ngay góc rẽ kia thôi, anh Vũ. Bốt điện rò rỉ ngõ 5. Hộp phân phối đó bị hỏng nắp bảo vệ từ đợt bạo động năm ngoái, tập đoàn chưa thèm sửa. Nhưng chúng ta phải nhanh lên, Nguyễn Khánh đã cắt điện toàn khu để cô lập chúng ta rồi, chỉ còn bốt này là có dòng tải ngầm chưa bị ngắt.
Vy "Kim" đi sát sau lưng Vũ, một tay ôm chặt bình Dung dịch phân tách nano thô bọc thép nặng gần ba mươi ki-lô-gam. Gương mặt cô sau chiếc kính bảo hộ hàn bám đầy nhọ nồi đen kịt, hơi thở đứt quãng mệt mỏi. Vết bỏng axit trên bả vai trái của cô từ trận hỏa hoạn ở tháp lọc gặp nước cống bẩn bắt đầu loét ra, rỉ dịch vàng thấm đẫm lớp vải blouse rách nát. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Khi cả nhóm rẽ vào ngách hẻm cụt, một bóng người gầy nhom, tóc dựng ngược như bị điện giật đang ngồi xổm cạnh một chiếc hộp sắt xám xịt khổng lồ bám đầy rêu độc. Đó là Hùng "Điện". Gã kỹ thuật viên chuyên trích trộm năng lượng đang ngậm một tẩu thuốc lá điện tử, ngón tay quấn đầy băng keo cách điện màu xanh đang thoăn thoắt đấu nối các sợi dây đồng.
- Ai đó? - Hùng "Điện" giật mình, tay phải vớ lấy thanh kìm cắt cáp bọc gốm cao cấp chịu được điện áp mười ngàn vôn, mắt cảnh giác nhìn vào bóng tối.
- Là em, Lâm "Cáp" đây anh Hùng! - Lâm bước ra khỏi làn sương tím, giơ chiếc máy tính bảng lên làm ám hiệu.
Hùng "Điện" thở phào, hạ kìm xuống, nhưng khi nhìn thấy Vũ đeo chiếc mặt nạ rách nát rỉ máu và Vy ôm bình hóa chất thô, gã lập tức nhíu mày:
- Lâm, mày điên rồi à? Săn tiền thưởng của tập đoàn đang lùng sục khắp chợ sắt. Nguyễn Khánh treo thưởng mười triệu Credit cho cái đầu của gã đeo mặt nạ kia kìa. Mày dẫn họ đến đây muốn đốt luôn cái bốt điện của tao hả?
- Hùng, giúp tôi... - Vũ bước lên, giọng nói trầm khàn nhưng chứa đựng một uy lực lạnh lùng khiến Hùng "Điện" phải khựng lại. - Vy cần điện để vận hành máy Pha Chế thuốc trung hòa. Nếu tôi chết ngạt, Nguyễn Khánh cũng sẽ dọn sạch cái ngõ này của cậu để xóa dấu vết.
Hùng "Điện" nhìn vào đôi mắt rực sáng đỏ nhạt dưới kính quét của Vũ, rồi nhìn sang vết bỏng loét trên vai Vy "Kim". Gã tặc lưỡi, chửi thề một tiếng nhỏ:
- Mẹ kiếp, nể tình chị Vy từng gắp mảnh đạn cho em trai tao không lấy tiền. Vào đi! Nhưng tao chỉ có thể trích điện trong mười phút. Quá thời gian đó, dòng tải sụt áp đột ngột sẽ kích hoạt hệ thống cảnh báo tự động của Dome-Corp.
Hùng "Điện" lập tức bắt tay vào việc. Gã sử dụng Kỹ thuật trích trộm điện áp cao từ hộp phân phối, dùng kìm cách điện cắt lớp vỏ cáp nguồn trung thế rò rỉ, đấu nối trực tiếp hai sợi dây đồng trần vào bộ chuyển dòng tự chế. Tia lửa điện màu xanh lam bắn ra lách tách, xèo xèo xé toạc bóng tối, tỏa ra mùi ozone khét lẹt.
- Cắm máy của chị vào đây, nhanh lên! - Hùng hét lên qua tiếng rít của dòng điện.
Vy "Kim" vội vàng đặt bình hóa chất thô xuống đất, kết nối các ống dẫn của cỗ máy Pha Chế di động vào van bình. Lớp máu khô của Vũ - thứ máu đỏ tươi pha vệt xám rỉ sét đã tự động đông tụ bịt kín kẽ hở của van từ tập trước - bị Vy dùng kìm cạy ra. Ngay khi van mở, hơi phân tách nano mỏng manh thoát ra, phản ứng sủi bọt xèo xèo với những giọt máu còn sót lại, tỏa ra làn khói màu xanh lam nhạt đặc trưng. Vy cắm phích cắm bọc cao su của máy vào bộ chuyển dòng của Hùng.
*OÒNG... OÒNG...*
Cỗ máy Pha Chế rung lên bần bật, hai cánh tay cơ khí chắp vá bắt đầu chuyển động nghiền trộn hóa chất. Đồng thời, Hùng "Điện" lén luồn một sợi cáp sạc nhanh vào khe cắm pin của khẩu Súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế của Vũ đang dắt bên hông.
- Cầm lấy, tao nạp đầy năng lượng cho súng của mày. Lát nữa có biến thì tự mà mở đường máu, - Hùng thì thầm, ánh mắt đầy sự nể phục dành cho gã thám tử lì lợm.
Vũ cảm nhận được báng súng ấm dần lên, vạch pin trên thân súng tăng nhanh từ mức không phần trăm lên đầy vạch xanh rực rỡ.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi cỗ máy của Vy vừa chạy được năm phút, hiển thị tiến độ pha chế đạt năm mươi phần trăm, chiếc máy tính bảng của Lâm "Cáp" bỗng rú lên tiếng còi báo động đỏ chói tai.
- Anh Vũ! Có dòng quét radar nhiệt cực mạnh đang tiến vào ngõ! Là xe bồn bọc thép tự chế của Danh "Thối"! Hắn dẫn đàn em đến rồi!
Từ đầu ngõ 5, tiếng xích sắt nghiến sỏi đá rầm rập vang lên. Ánh đèn pha halogen màu vàng đục quét qua màn sương hồng tím, soi rõ chiếc xe bồn chở chất thải bọc thép tự chế khổng lồ. Danh "Thối" ngồi trên cabin cao, gương mặt mập mạp bủng beo lộ ra sau lớp kính chắn gió bọc lưới thép. Hắn cười sằng sặc qua màng loa công suất lớn:
- Vũ! Vy "Kim"! Tao biết tụi mày trốn ở đây mà! Nguyễn Khánh hứa sẽ cho tao độc quyền bãi rác bờ sông nếu tao nộp đầu tụi mày! Khôn hồn thì bước ra, tao cho chết nhanh gọn!
- Mẹ kiếp, Danh "Thối"! Hắn muốn cướp bốt điện của tao! - Hùng "Điện" gầm lên, tay siết chặt thanh kìm cách điện.
Danh "Thối" không đợi câu trả lời. Hắn phẩy tay ra lệnh cho đám đàn em bặm trợn đứng xung quanh:
- Đập nát cái bốt điện đó cho tao! Đừng để tụi nó sạc pin!
Ba gã đàn em của Danh vung những thanh gậy điện bạo động phát ra tiếng xèo xèo điện thế cao, lao thẳng về phía bốt điện rò rỉ ngõ 5. Một gã ném mạnh thanh gậy điện bạo động thẳng vào bộ chuyển dòng của Hùng "Điện" hòng kích nổ tụ điện.
Vũ không chút do dự. Anh rút khẩu súng lục điện từ tự chế vừa được sạc đầy pin, ngắm bắn chính xác vào thanh gậy điện đang bay trên không trung.
*BÙM!*
Viên đạn chì bọc đồng tích điện phát ra một luồng xung điện từ mạnh mẽ, va chạm với gậy điện bạo động ngay giữa hư không. Một tiếng nổ đoản mạch chói tai vang lên, những tia lửa điện xanh lam bắn tung tóe làm đoản mạch hoàn toàn hệ thống điện của thanh gậy, khiến nó rơi bịch xuống đất, tắt ngóm.
- Hùng! Cắt dây tiếp địa! Tạo màn chắn! - Vũ hét lớn, lồng ngực anh co thắt dữ dội sau cú giật lùi của phát bắn, phổi xơ hóa cấp 3 đau nhói như bị xé rách.
Hùng "Điện" hiểu ý ngay lập tức. Gã dùng kìm cách điện bọc gốm dồn lực cắt đứt sợi dây tiếp địa bằng đồng bản lớn nối từ bốt điện xuống đất.
*XOẸT! ĐOÀNG!*
Không còn dây tiếp địa triệt tiêu dòng rò, dòng điện cao thế từ hộp phân phối rò rỉ trực tiếp ra vũng nước axit loang lổ trên mặt đất ngõ hẹp. Những luồng hồ quang điện xanh lét bò ngoằn ngoèo trên mặt đất như những con rắn lửa, tạo thành một màn chắn điện thế cao bảo vệ quanh bốt điện. Hai tên đàn em của Danh "Thối" vừa lao tới chạm chân vào vũng nước liền bị dòng điện giật bắn ra xa, toàn thân co giật, khói đen bốc lên nghi ngút từ lớp giày cao su bị cháy khét.
- Lũ ăn hại! Tránh ra để tao! - Danh "Thối" gầm lên từ cabin xe bồn.
Hắn nhấn ga kịch sàn. Chiếc xe bồn chở chất thải bọc thép tự chế khổng lồ rú ga điên cuồng, tiếng xích sắt gầm rú húc đổ rào chắn tôn rỉ sét ngoài ngõ, lao thẳng vào bốt điện với tốc độ kinh hoàng. Sức nặng của chiếc xe bọc thép nặng hàng chục tấn khiến mặt đất ngõ hẹp rung chuyển dữ dội.
Vũ nâng súng, ngắm thẳng vào lốp xe bọc thép xích sắt của xe bồn, bắn liên tiếp hai phát đạn điện từ. Những luồng điện xanh lam đánh trúng bánh xích, nhưng lớp vỏ bọc xích bằng thép dày dặn và xích sắt nặng nề hấp thụ hoàn toàn xung lực mà không hề hấn gì.
- Không ăn thua! Xe bọc thép xích sắt không bị ảnh hưởng bởi đạn điện từ tầm trung! - Lâm "Cáp" hét lên trong tuyệt vọng.
Chiếc xe bồn khổng lồ lao đến sát sạt. Vũ kéo lê chiếc chân giả kẹt cứng, kích hoạt kỹ thuật "Di chuyển lướt hẻm tối (Parkour Đất Thải)". Anh dùng tay trái bấu chặt vào một đường ống xả thải rỉ sét chạy dọc tường hẻm, dồn lực bẩy toàn thân cao gầy nhảy tránh lên gờ tường gạch nứt vỡ cao hai mét.
*RẦM!*
Mũi xe bồn bọc thép đâm sầm vào góc tường ngay dưới chân Vũ, làm gạch đá vỡ vụn, bụi bê tông bay mù mịt. Vũ suýt mất đà rơi xuống, bả vai phải va chạm mạnh vào vách tôn rỉ sét đau nhói.
Danh "Thối" cười sằng sặc, hắn gạt van xả thải ngầm của xe bồn.
- Chết ngạt trong bùn nano đi lũ chuột cống!
Từ đường ống xả thải bằng thép không gỉ dưới gầm xe bồn, một dòng bùn thải nano màu hồng tím, đặc quánh và phát sáng rực rỡ bắt đầu tuôn ra ào ào. Đây là bùn chất thải nano cực độc, chứa hàm lượng kim loại nặng và axit ăn mòn cực cao. Dòng bùn độc tràn ra ngõ hẹp, bốc lên làn khói axit cay xè phế quản, chuẩn bị nhấn chìm bốt điện và cỗ máy Pha Chế của Vy.
Nhìn dòng bùn thải dẫn điện đang tràn tới, nhãn quang nano bên mắt trái của Vũ nhấp nháy liên tục các thông số phân tích. Một ý nghĩ chiến thuật lóe lên trong đầu anh.
- Hùng! Bùn của hắn chứa toàn hạt kim loại nặng nano! Nó dẫn điện hoàn hảo! - Vũ hét lớn qua màng loa mặt nạ, chỉ tay vào đường ống xả thải bằng thép không gỉ của xe bồn.
Hùng "Điện" nhìn theo hướng tay Vũ và lập tức hiểu ra kế hoạch điên rồ của gã thám tử. Gã dùng kìm cách điện bọc gốm kẹp chặt sợi cáp nguồn trung thế rò rỉ đang phóng điện lách tách, dồn tàn lực phóng thẳng đầu cáp trần vào dòng bùn độc đang xả ra từ xe bồn.
*ẦM! ĐOÀNG!*
Dòng điện cao thế từ bốt điện ngõ 5 chạm vào dòng bùn kim loại dẫn điện hoàn hảo, lập tức tạo ra một đường dẫn điện ngược dòng cực mạnh. Luồng hồ quang điện khổng lồ màu xanh lam chạy ngược theo dòng bùn xả, truyền thẳng vào đường ống xả bằng thép không gỉ và đánh thẳng vào hệ thống điện từ điều khiển bên trong cabin xe bồn.
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ gầm xe bồn. Đường ống xả thải bằng thép bị áp lực điện từ kích nổ tung, bắn ra những mảnh thép nung đỏ và bùn độc tung tóe khắp ngõ hẹp. Hệ thống điện trong cabin của Danh "Thối" bị đoản mạch hoàn toàn, bảng điều khiển nổ tung phát ra những tia lửa điện chập mạch xèo xèo. Danh "Thối" hét lên đau đớn khi bị luồng điện phản vệ giật mạnh, gục xuống vô lăng.
Tuy nhiên, vụ nổ phản vệ điện từ quá lớn cũng giật ngược lại bốt điện rò rỉ ngõ 5.
*UỲNH!*
Hộp phân phối điện nổ tung trong một cơn mưa tia lửa đồng nóng chảy. Toàn bộ hệ thống điện ngõ 5 tắt ngấm, chìm vào bóng tối tịch mịch của sương mù.
Cỗ máy Pha Chế của Vy "Kim" khựng lại, phát ra tiếng kêu kèn kẹt rồi tắt lịm. Vy vội vàng lao đến kiểm tra màn hình hiển thị của máy chạy bằng pin dự phòng yếu ớt:
- Mới đạt tám mươi phần trăm tiến độ! Nguồn điện bị ngắt sớm quá, thuốc trung hòa chưa được tổng hợp hoàn chỉnh!
Khói đen từ bốt điện cháy khét lẹt bốc lên nghi ngút. Vũ nhảy xuống từ gờ tường, chiếc chân giả kẹt cứng chấn động mạnh khiến anh quỵ ngã xuống nền đất dính đầy bùn độc. Phổi anh co thắt dữ dội, anh ho rũ rượi, khạc ra búng máu xám dính đầy mặt kính lọc. Bình oxy khẩn cấp của anh chỉ còn dưới mười phút.
- Vũ! Chúng ta phải đi ngay! - Vy "Kim" cố gắng đỡ anh dậy, bả vai trái loét axit của cô run lên bần bật vì đau đớn.
Nhưng từ phía đầu ngõ, tiếng động cơ gầm rú của chiếc xe bồn bọc thép lại vang lên. Vụ nổ đoản mạch chỉ phá hủy hệ thống xả thải và cabin điều khiển, nhưng khối động cơ diesel bọc thép khổng lồ của chiếc xe vẫn hoạt động.
Chiếc xe bồn khổng lồ của Danh "Thối" từ từ grind bánh xích sắt, quay đầu lại trong không gian hẹp của con ngõ cụt. Động cơ gầm rú lên những tiếng đanh thép, khói đen xả ra nghi ngút. Danh "Thối" điên cuồng gạt cần số phụ bằng tay trái còn lành lặn, chuẩn bị cho cú húc quyết định để nghiền nát bốt điện, đè bẹp nhóm Vũ và thiêu rụi toàn bộ con ngõ hẹp dưới bánh xích sắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!